[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1130: Đối mặt.
Chiến tranh sắp bùng nổ, sự tranh đấu giữa các kỳ tài ngút trời sắp sửa bắt đầu!
Nhóm người này còn rất trẻ, tuổi thanh xuân còn rất dài, ai nấy đều hăm hở tiến tới, có người nhiệt huyết sôi trào khắp thân, có người tự tin bản lĩnh hơn người, cũng có người chỉ vì lòng không cam chịu mà muốn dốc sức một trận.
Đương nhiên cũng có người khinh thường, khi thấy Thạch Hạo sánh vai cùng Vương Hi thì nhỏ giọng nói: "Nhiều người đi vào đây không biết sẽ chết bao nhiêu nữa, tu vi thấp như vậy, hà tất phải đi vào?"
Có người đứng bên cạnh khó chịu, còn chưa khai chiến mà tên này đã nhụt chí rồi sao?
Lúc này, bọn họ đã tới gần ngọn núi màu đen kia, sắp sửa tiến vào trong màn ánh sáng ấy, một khi tiến vào đó chính là một thế giới khác, sống chết khó đoán.
Có người cười nhạo nhìn Thạch Hạo, nói: "Ngươi thật khó khăn, vậy mà vẫn phải đi theo cạnh Vương Hi, thật không ngờ." Người ấy lắc đầu.
Thạch Hạo đương nhiên sẽ không quan tâm, chỉ là thuận miệng nhắc nhở đầy thiện chí, nói: "Nhiệt huyết nhiều cũng chưa chắc đã tốt, nếu cứ vậy mà xông vào, việc uổng mạng cũng không đáng đâu."
"Đừng nói ngươi muốn làm kẻ đào binh chứ?" Có người kinh ngạc nhìn hắn, chưa từng gặp kẻ nào sợ chết đến mức ấy, không ngờ lại nói ra những lời này ngay trước mặt tất cả mọi người.
"Nếu như có cường giả cấp Giáo chủ thì đương nhiên phải trốn rồi, chuyện đó còn phải hỏi sao?" Thạch Hạo đáp.
Trong mắt mọi người, dưới hoàn cảnh này, tất phải tử chiến tới cùng, kẻ này chẳng hề có chút khí khái, dù cho trong lòng có suy nghĩ ấy thì cũng không được phép nói ra.
Yêu Nguyệt công chúa khẽ cười rồi nhìn Vương Hi, nói: "Muội muội, vị đạo hữu này thật đáng yêu, chưa chiến đã nghĩ tới việc tháo chạy rồi."
Vương Hi bất đắc dĩ, đôi mắt đẹp tựa dao sắc khẽ lườm Thạch Hạo.
Núi lớn màu đen đầy hùng vĩ được màn ánh sáng bao phủ, phía trước là một thế giới hoàn toàn khác.
Giữa bầu trời, Thập Giới đồ và túi Càn Khôn sánh đôi, tựa như đã dung hợp làm một thể và đang tiến hành khai thiên tích địa, khí hỗn độn không ngừng lan tỏa.
Không chút do dự, những người này tiến vào từ chân núi, tiếp đó đi vào một tiểu thiên thế giới kỳ lạ.
Đương nhiên, trong lúc này Thập Giới đồ cũng sẽ phát ra thần mang lấp lánh và chiếu rọi một mảnh ánh sáng rực rỡ, nếu không bọn họ tuyệt đối không thể vào được.
Đây không phải là vượt giới, thế nhưng cũng có phần tương tự.
Chỉ trong nháy mắt, hoa thơm cỏ lạ, chim hót véo von, cây cỏ xanh biếc, vách đá tỏa khói tím, thi thoảng còn nghe được tiếng thủy thú gào thét, chim thần khẽ hót, vô cùng an lành.
Tất cả mọi người đều ngẩn người, hoàn toàn khác với những gì họ nhìn thấy từ bên ngoài, thế giới này bừng bừng sức sống.
Hai món chí bảo này quả nhiên là thông thiên!
Sau khi cả hai hợp lại thì tạo nên một không gian kỳ dị như vậy, hình thành nên một thế giới có sự sống.
Cổ mộc um tùm, thế núi chập trùng, bao la, có vài nơi dày đặc sương mù, có khu vực thác nước trắng bạc đổ xuống, nhiều nơi liên tục vang vọng tiếng thú gào.
Khi quay đầu lại thì đã không còn nhìn thấy những người ở phía sau, không thể thấy được thứ gì ngoại trừ bức tường ngăn cách hỗn độn.
Tương tự, người bên ngoài cũng không cách nào nhìn thấy bọn họ, chỉ có thể nhìn thấy vẻ mờ ảo cùng với tiên quang đang lay động.
"Chúng ta sẽ không bị nhốt ở nơi này, không cách nào quay trở về được hay sao?" Thạch Hạo nhíu mày.
Hắn thử nghiệm dùng ngón tay chạm lên bức tường ngăn cách kia, lập tức bị một nguồn sức mạnh đẩy bật trở lại, một chùm ánh sáng hỗn độn lóe lên, nơi ấy rất cứng, rất khó xuyên thủng.
"Ngươi vẫn còn ôm tư tưởng tháo chạy hay sao?" Có người chế nhạo.
"Làm đào binh cũng tốt mà." Có người phát ra tiếng cười cợt.
Vương Hi lạnh lùng, cảm thấy kẻ này chẳng chút hăng hái nào, đồng hành cùng mình thì càng khiến mình mất mặt.
Mọi người cũng cảm thấy kỳ quái, đường lui đã bị cắt đứt, mà con đường phía trước lại có địa hình bao la, không cách nào hình dung nổi, hoàn toàn khác xa với những gì thấy ở bên ngoài, vậy rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
"Khả năng hiện tại chúng ta đang ở bên trong Thập Giới đồ, là những người trong bức tranh rồi!" Có người suy đoán vậy.
"Nói cho đúng hơn, là đang ở trong không gian của một món chí bảo hỗn độn, có thể cũng không hề kém cạnh một cổ giới là bao!"
Bọn họ không ngừng thảo luận tình hình nơi này.
"Cũng chưa chắc, ta từng thấy qua một món hàng nhái của Thập Giới đồ, là một pháp khí tuyệt thế, thế giới mà nó tạo ra đều có cửa ra vào." Huyền Côn nói.
Bất kỳ chí bảo vô thượng nào thì đều có hàng nhái cả, ngay cả túi Càn Khôn cũng thế, lúc ở hạ giới thì Thạch Hạo từng thấy qua, đó là một pháp khí siêu phàm, được chế tạo từ mấy chục tấm da thần thú.
Bên trong hàng nhái này cũng có thứ chất lượng cao, thế nhưng pháp khí tuyệt thế thật sự thì cũng chỉ có một vài cái mà thôi, dù cho có mạnh hơn nữa cũng không cách nào so bì với hàng thật.
"À, không chỉ có không gian của Thập Giới đồ, mà trong túi Càn Khôn cũng ẩn chứa thế giới, cả hai thứ hợp lại với nhau nên mới hình thành nên vùng thế giới này."
Một tòa truyền tống trận cổ hiện ngay phía trước, từng làn khói tím không ngừng lan tỏa và hình thành nên một mảnh mờ mịt mông lung.
"Làm sao mới có thể thấy được những người kia, làm sao có thể chiến đấu với bọn họ, truyền tống trận này chính là con đường duy nhất để thực hiện hay sao?"
Cả đám cùng nhau tiến bước, vả lại phía sau cũng lục tục có người tiến tới nơi này.
Mấy người suy đoán, vùng thế giới này hiện tại được khống chế bởi Thập Giới đồ cùng túi Càn Khôn, là sự giao thoa giữa hai thế giới và có tính cân bằng, sẽ không có cạm bẫy nào, truyền tống trận nơi ấy rất có thể chính là lối dẫn để gặp gỡ và chiến đấu với đám sinh linh kia.
"Cứ xem thử một lần đã, Thập Giới đồ sẽ không hại chúng ta đâu!"
Truyền tống trận được mở, chớp mắt bọn họ đã biến mất không còn tăm hơi, sau đó không lâu thì xuất hiện ở một nơi rộng lớn, núi đá màu đỏ bắt mắt, địa thế bao la.
Cổ mộc khắp nơi san sát như rừng, chỉ có khu vực trung tâm tựa như sa mạc, chẳng có chút ngọn cỏ nào, là một khu chiến trường lý tưởng.
Đối diện, một nhóm người xuất hiện với phong thái siêu nhiên, ánh mắt như điện, ai nấy đều đáng sợ, đều tràn ngập khí tức Tiên đạo.
Đám sinh linh này chẳng có ai yếu kém, tất cả đều là kỳ tài kiệt xuất nhất và như lời bộ xương khô kia từng nói, bọn họ đều là người trẻ tuổi.
Quả nhiên, người của thế giới bên kia rất tự phụ, bởi vì thái độ đó đã chứng minh tất cả, bọn họ vô cùng xem thường người bên này, trong lòng tựa như có một ưu thế bẩm sinh.
Cũng có thể bởi vì, từ trước tới giờ bọn họ đều là kẻ chiến thắng.
Thạch Hạo quan sát thật kỹ rồi đảo mắt tìm kiếm, trong nhóm người này có vài người mạnh mẽ phi phàm, tinh huyết trong cơ thể ẩn giấu, thế nhưng nếu dùng Thiên nhãn thông để quan sát thì sẽ cảm thấy tựa như núi lửa, có thể tuôn trào bất cứ lúc nào, vô cùng khủng khiếp.
Đám Lục Đà, Vương Hi, Yêu Nguyệt cũng có cảm giác như thế, từng người đều lộ rõ vẻ nghiêm túc, đám người đối diện quá mạnh mẽ, khiến bọn họ sinh ra áp lực cực lớn.
"Các ngươi mà cũng xứng nói là cùng chủng loại với chúng ta?!" Có người khinh thường lạnh lùng cất lời, giọng điệu ẩn chứa sự sỉ nhục và hờ hững.
Đám Thạch Hạo bên này ngạc nhiên, không biết bên mình ai đã truyền âm, cần gì phải làm thế? Khiến cho bị người ta xem thường.
Nhưng, khi bọn họ quan sát những sinh linh này thì trong lòng cũng dấy lên sự nghi hoặc, song phương hẳn là đồng nguyên đồng tộc, cũng chẳng hề khác biệt là mấy.
Ví dụ như, đối diện cũng có cao thủ Nhân tộc, ngoài ra còn có Tỳ Hưu, Khổng Tước, Cùng Kỳ... đều là những tồn tại trong Cửu Thiên Thập Địa này.
Rõ ràng là cùng chủng loại, thế nhưng tại sao lại chống đối, chẳng lẽ đôi bên căm thù lẫn nhau, mà thực chất lại là tàn sát giữa các chủng tộc với nhau?
"Vốn sinh ra cùng một mối, nếu không chúng ta làm sao lại giống nhau như thế, sức mạnh huyết thống cũng chẳng khác biệt là mấy!" Thạch Hạo lần nữa âm thầm quát lên.
Hắn từng đi qua bên kia Biên Hoang và biết rõ có một cổ giới siêu cấp tương tự như Cửu Thiên Thập Địa với cao thủ đông đảo, thế nhưng cũng không phải là một thế giới ẩn chứa toàn những kẻ địch ngốc nghếch.
Có thể đoán được, năm xưa cổ giới ấy đã bị chia tách từ Cửu Thiên Thập Địa, sau này bị sinh linh của thế giới bên kia quản lý.
"Các ngươi chính là ma quỷ, sớm đã bị ăn mòn và quên đi chính mình là ai, chắc chắn sẽ bị tru diệt!" Có người đối diện quát lên.
Nghe lời chỉ trích như thế thì bất kỳ đám người như Yêu Nguyệt diễm lệ, hay Lục Đà mạnh mẽ cũng đều sững sờ, vì sao bọn họ lại nói thế?
Bọn họ cũng giống như Thạch Hạo ngày ấy, tràn ngập sự khó hiểu.
Mặc dù lúc này Thạch Hạo cũng có chút lo lắng, hắn dùng sức lắc đầu, tin rằng thế giới bên kia mới là nơi bị xâm lấn.
Nếu không phải như vậy thì chuyện này không cách nào tưởng tượng được, thứ này còn khó có thể tiếp thu hơn cả những cơn ác mộng đáng sợ nhất trên thế gian.
Cũng chính vào lúc này Thạch Hạo thở dài một hơi, hắn không muốn thừa nhận và cũng không muốn tiếp nhận, cũng đúng, những người đối diện làm sao có thể đồng ý với cách nói của hắn được chứ?
Bởi vì, nếu như đồng ý với lời nói của hắn thì bọn họ hoàn toàn chính là những người đã sa đọa xuống Thập Bát Tầng Địa Ngục, đánh tan mọi nhận thức, đánh nát mọi sự hiểu biết của bọn họ, quá đáng sợ.
"Ha ha..." Tiếng cười lạnh lẽo truyền tới, bên trong có pha chút cay nghiệt, rồi cất lời: "Chẳng lẽ đã có người qua thế giới của chúng ta rồi sao? À, lần trước có lão tổ cảm thấy và suy đoán ra, có một con sâu nhỏ đã trốn thoát từ nơi ấy, xem ra con sâu này đang ẩn mình trong đám các ngươi rồi."
Thạch Hạo nghe tới đây thì chợt thất kinh.
"Cứ chiến một trận thì các ngươi sẽ biết được sự thật!" Người ấy lần nữa lên tiếng, cũng là đang trong bóng tối cất tiếng chứ không hề lộ ra chân thân.
Lông tơ Thạch Hạo dựng thẳng, cảm giác người ấy vô cùng nguy hiểm, đồng thời hắn chợt có cảm giác, sinh linh này rất có thể chính là kẻ địch thật sự đang ẩn mình ở thế giới bên kia!
"Ta sẽ bắt sống rồi sau đó mới giết ngươi!" Thạch Hạo truyền âm, hắn cũng muốn tìm hiểu rõ ràng chuyện này. Mọi quyền dịch thuật của tác phẩm này đều thuộc về truyen.free.