[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1119: Đụng độ mạnh mẽ.
Một đao chém qua không chỉ kết liễu ba người đi theo của Phong Hành Thiên mà còn cả hai đệ tử chính thức của thư viện đã tu ra Tiên Khí nữa.
Thế nhưng, trong cơn giận dữ tột độ của Thạch Hạo thì bọn họ cũng chỉ như gà sành chó đất, không thể nào chống đỡ nổi một đòn!
Những người khác khiếp sợ kêu la, còn Thạch Hạo thì từ từ cất bước với uy thế mỗi lúc một dâng cao, chiến đao vàng óng trong tay hắn phóng lớn, lần nữa xoay tròn quét tới.
Ánh đao dài vạn trượng tựa như thác nước đổ xuống từ trên cao, rực rỡ vô cùng.
"Phụt!"
Có thêm vài người bị giết chết, đồng thời một luồng chớp sáng lao đi, khiến hai người đứng phía trước hóa thành tro tàn.
"Ngươi dám!" Xa xa vang lên tiếng quát lớn của Phong Hành Thiên, trong lúc giơ tay thì một vệt cầu vồng từ lòng bàn tay hắn vút ra.
Thạch Hạo tránh sang một bên, ngay tại chỗ liền xuất hiện một cái vực thật sâu, trong lòng đất là một màu tăm tối vô tận.
Hắn là ai?
Tu sĩ của Ba ngàn châu kinh ngạc không sao nhận ra Thạch Hạo, bởi vì hiện giờ hắn hoàn toàn khác trước, đã vận dụng tới Bảy mươi hai biến, không chỉ thay đổi hình dáng, ngay cả xương cốt cùng huyết nhục cũng đã được biến đổi.
Hiển nhiên, việc thay đổi xương cốt, biến dạng huyết nhục vô cùng đau đớn, thế nhưng độ bảo mật lại cực kỳ cao, người khác khó lòng phát hiện.
Dù cho có dùng Thiên nhãn thông cũng không thể phát hiện bất kỳ dấu vết nào, bởi vì đây là huyết nhục xương cốt chân thật chứ không phải là ảo thuật tầm thường.
"Ngươi là ai mà dám đối địch với Phong tộc?" Một người đi theo của Phong Hành Thiên lớn tiếng quát mắng, bởi vì hiện giờ không còn đường lui, tên Ma thần này đang từng bước ép sát bọn hắn.
"Người đi theo cũng chẳng ít ỏi gì." Thạch Hạo lạnh lùng và châm biếm nói.
Bởi vì, cái gọi là người đi theo còn sót lại, thực chất lại là đệ tử chính thức của thư viện, có đến sáu bảy người thế nhưng bọn họ lại cam tâm tình nguyện chịu sự sai khiến của Phong Hành Thiên.
Sau khi biết Phong tộc muốn áp chế hắn thì ngọn lửa giận trong lòng Thạch Hạo bùng lên dữ dội, nếu không phải hắn may mắn còn sống thì đã chết trong Cổ quáng Thái sơ rồi.
Nói chính xác, Nguyên Thanh chỉ là kẻ đồng lõa mà người chủ mưu chân chính chính là Phong tộc!
Đặc biệt, bên trong lại còn có ẩn khuất, lại dính dáng tới ân oán cá nhân của lão tổ tông Phong tộc cùng với tổ tông Thạch tộc thuộc một trong bảy vương ở Biên hoang, việc này càng khiến hắn thêm phẫn nộ.
"Đều là những chuyện đã xa xưa mà vẫn không thể quên đi, tuy rằng từng chiến đấu qua với tổ tiên của mạch chúng ta thế nhưng lại không màng thân phận mà nhờ vả để áp chế chúng ta."
Thạch Hạo tự nhủ trong lòng, lửa giận sục sôi, nắm đấm siết chặt, áp chế hắn mười năm, với thời gian này thì đã gạt bỏ toàn bộ tạo hóa trong thư viện, chặt đứt con đường tiến thân của hắn.
Ai cũng biết, Thư viện Thiên Thần sẽ dốc hết tài nguyên, dùng Long huyết, kinh văn Tiên đạo... để bồi dưỡng hai ba vị chí tôn trẻ tuổi kiệt xuất nhất, sẽ tập trung toàn bộ tâm huyết vào những người này.
Bọn họ tập trung toàn bộ tinh hoa của Cửu Thiên, ở những môn phái khác khó lòng có được như vậy, có thể nói đây là một cơ duyên không thể tưởng tượng nổi.
Thế nhưng trong bối cảnh như vậy mà Phong tộc lại thi triển thủ đoạn, ngăn cản, áp chế Thạch Hạo, không cho hắn gia nhập, đẩy hắn vào tuyệt địa, rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
"Xoẹt!"
Thạch Hạo giơ tay, năm ngón tay phải dang rộng lập tức có năm luồng thần quang lao thẳng về phía đám người phía trước.
Răng rắc!
Âm thanh vỡ nát của bảo cụ vang lên, những người kia không ngừng hét thảm.
"Rắc!"
Tiếng cốt văn vỡ nát lanh lảnh vang vọng, rất nhẹ nhàng nhưng lại chấn động tâm can người khác. Phải biết rằng, những người này đều đã thiêu đốt tiềm năng, vận dụng thần thông mạnh nhất mà cả đời họ có thể thi triển được thế nhưng lại bị người này một tay đánh nát.
Phụt!
Âm thanh của huyết dịch tung tóe ẩn chứa vẻ không cam lòng của đám người này, mi tâm bị xuyên thủng, họ ngã ngửa ra sau, chết thảm trong vũng máu.
Vô cùng mạnh mẽ, tung hoành không chút trở ngại, cử tay là giải quyết mấy đại cao thủ, hình ảnh này khiến cho mười mấy tu sĩ của Ba ngàn châu đều ngây dại cả người.
"Can đảm lắm!"
Phong Hành Thiên nổi giận, hắn không muốn để cho Huyền Côn chạy thoát cho nên ra sức xuất thủ đánh giết, thế nhưng lại không nghĩ rằng người của mình lại lần lượt ngã xuống như vậy.
"Hả?"
Thạch Hạo lộ vẻ kinh ngạc, bởi vì mười mấy đệ tử chính thức kia sau khi chết thì cốt phù bảo mệnh trên người họ đang từ từ hấp thu tinh huyết, chuẩn bị bỏ chạy.
"Phá!"
Thạch Hạo gầm lên một tiếng, quyền ấn đánh nổ tất cả!
Đây vốn là thần phù mà trưởng lão của thư viện ban tặng với tác dụng bảo mệnh, thế nhưng kết cục vẫn không thể thoát thân.
Xoẹt!
Một lát sau, một luồng hắc quang ào ạt lao tới, nó mênh mông vô biên, hoàn toàn nhấn chìm Thạch Hạo vào bên trong, Phong Hành Thiên phân ra một phần tinh lực, xuất thủ hòng tiêu diệt Thạch Hạo.
Đây chính là sức mạnh của thuộc tính Hắc Ám, bắt nguồn từ một môn Thiên công cổ xưa.
Thạch Hạo không hề chống đỡ mà sau lưng xuất hiện một đôi cánh lôi điện, khẽ động liền rời đi, hắn nhanh chóng tránh né đòn công kích này.
Hắn hiện giờ vẫn chưa muốn ra tay, vẫn chờ hai người bọn họ chém giết lẫn nhau, hắn không phải vì nghĩa vụ giải vây cho Huyền Côn mà ra tay, hiện giờ hắn không muốn liều mạng tranh đấu kịch liệt với Phong Hành Thiên.
Tất cả phải chờ sau khi hai người kia kết thúc chiến đấu đã!
Thạch Hạo lựa chọn thái độ đứng đó bàng quan.
Đương nhiên, Phong Hành Thiên sẽ không cho phép tình huống này xảy ra, dù cho đang phải đối phó với cường địch Huyền Côn thì cũng tiếp tục xuất thủ, hắn sử dụng bảo thuật hắc ám cường đại kia, khói đen ngập trời, công kích về phía Thạch Hạo.
"Vù!"
Chính vào lúc này hư không chợt run rẩy, một vầng minh nguyệt sáng rỡ xuất hiện, xua tan màn đêm, nó từ từ tỏa sáng, chiếu thẳng vào Phong Hành Thiên, hắn đã bị tập kích.
Yêu Nguyệt công chúa đã t��i, nàng quả quyết xuất thủ giúp đỡ Huyền Côn.
Nàng đã bị thương thế nhưng lúc này cũng không hề chần chừ, triển khai một đòn kinh thiên động địa, bởi vì nếu như Huyền Côn chết và nàng lại đang trọng thương, nếu Phong Hành Thiên tìm được nàng ở quanh đây, e rằng nàng sẽ gặp phải nguy hiểm.
Đồng thời, dù gì nàng với Huyền Côn cũng đang có quan hệ kết minh, nếu hắn gặp nguy nan, nàng ra tay giúp đỡ thì chắc chắn sẽ khiến đối phương cảm kích khôn nguôi.
Thạch Hạo nở nụ cười, sự việc lại diễn biến đến bước này, lại biến thành một trận hỗn chiến.
"Thập tự thần đạo!" Phong Hành Thiên quát lạnh.
Hai tay hắn vạch mạnh một cái trong hư không, lập tức liền xuất hiện hai chùm sáng trắng đen giao nhau, thứ này hóa thành một chữ thập không ngừng lan tỏa phù văn đại đạo, đánh mạnh về phía Yêu Nguyệt.
"Rầm!"
Tựa như trống thần kích động, trong hư không vang lên những tiếng trầm đục nặng nề, thế nhưng lại khiến cho linh hồn người nghe chấn động.
Tiên Khí lập tức bao phủ, đây là cuộc đối đầu của những nhân vật đỉnh cao!
Đáng tiếc, Yêu Nguyệt công chúa, Huyền Côn đã sớm bị trọng thương cho nên không ở trạng thái đỉnh phong nhất, nếu không khi cả hai liên thủ thì Phong Hành Thiên chắc chắn sẽ ôm hận mà chết.
Phụt!
Yêu Nguyệt, Huyền Côn đều ho ra máu thế nhưng Phong Hành Thiên cũng chẳng khá hơn là bao, sắc mặt của hắn ửng hồng, nơi khóe miệng ứa ra tơ máu.
"Giết!"
Phong Hành Thiên gầm lên một tiếng rồi vận dụng Thiên công cổ Hắc Ám của mình, ma vân cuồn cuộn dâng lên, cả người hắn đều biến mất không thấy tăm hơi, chỉ còn mỗi bóng đêm bao trùm lấy mặt đất.
Yêu Nguyệt, Huyền Côn gầm lên, đồng loạt dốc hết khả năng, vận dụng Thiên công mà mình được truyền thừa, nhân vật như bọn họ tất nhiên sẽ có những pháp môn cao cấp nhất này.
Ầm ầm ầm! Nhật nguyệt ảm đạm, thiên địa biến sắc, một vụ nổ lớn bộc phát khiến càn khôn xuất hiện dị tượng, tất cả tựa hồ hư không, vạn vật đều tiến gần về điểm kết thúc.
Bầu trời nổ tung!
Khí hỗn độn không ngừng tàn phá nơi đây.
Mặc cho là chiến trường Tiên gia, dù cho mặt đất cứng rắn đến đâu đi chăng nữa thì lúc này không ngừng sụp đổ, bên dưới lòng đất lại xuất hiện một cung điện vô cùng to lớn.
Tất cả mọi người đều ngây dại, không ngờ lại đánh tung cả mặt đất, để lộ ra một tòa cung điện nằm ngay bên dưới lòng đất.
Hắc ám tán đi, hỗn độn biến mất, tòa cung điện rộng rãi dưới lòng đất ấy từ từ hiện ra trong tầm mắt mọi người, nó ẩn mình bên dưới vực sâu.
Hương thơm nhàn nhạt lan tỏa, đó là... thần dược!
Thạch Hạo giật mình, lập tức liền biết, đây hơn nửa chính là nơi mà sinh linh không đầu kia đã bước ra!
Những người khác cũng hiểu ra, nhanh chóng lao xuống.
Vèo!
Quả nhiên bên trong vực sâu có một cây thần dược xuất hiện, rồi nhanh chóng trốn vào trong cung điện ấy.
Vào lúc này, Thạch Hạo không thể không quan tâm, hắn nhanh chóng vọt xuống và muốn tiến vào trong tòa cung điện dưới lòng đất này.
Hiển nhiên, nơi đây là một tòa động phủ.
Ầm!
Yêu Nguyệt công chúa, Huyền Côn, Phong Hành Thiên tiếp tục đại chiến, lần này càng kịch liệt hơn nữa, ai cũng vận dụng thần thông mạnh nhất của mình, khiến cốt văn sục sôi, hư không sụp nứt.
"Giết!"
Khi nơi đó tạm thời bình ổn trở lại thì cả ba đều ho ra máu, tình trạng Phong Hành Thiên có vẻ tốt hơn một chút, hắn lần nữa hét lớn, sau đó kết ra một pháp ấn vô cùng đáng sợ, muốn thi triển môn Thiên công vô thượng lần cuối cùng.
"Hừ!"
Ngay lúc này, Thạch Hạo xuất thủ, hắn cũng bắt đầu kết ấn, giáng xuống từ trên cao, trong giây lát, hắn hóa thành sáu người, kết ra sáu loại pháp ấn.
Trên thực tế, vẫn chỉ là một chân thân thế nhưng tốc độ lại vô cùng nhanh, khiến người khác sinh ra ảo giác như vậy.
Hắn đang mượn pháp ấn để triển khai Thiên công cổ, Lục Đạo Luân Hồi!
Môn Thiên công này vừa thi triển, thiên địa thất sắc, khí tức lập tức thay đổi, khiến người khác nghẹt thở.
Thạch Hạo kết ấn rồi đánh thẳng về phía Phong Hành Thiên.
Mấy người trong chiến trường đều giật mình kinh hãi, tựa hồ ý thức được điều gì đó.
Trong mắt của Yêu Nguyệt công chúa lóe lên tia sáng kỳ lạ nhìn chằm chằm Thạch Hạo, thế nhưng cũng không hề do dự, cùng phối hợp công kích về phía Phong Hành Thiên.
Ngay cả Huyền Côn cũng khỏi phải bàn, hắn hận Phong Hành Thiên thấu xương tủy, cho nên cũng lập tức xuất thủ theo.
"Rầm!"
Càn khôn nổ tung, hỗn độn dần hiện, phù văn vương vãi khắp nơi, cú va chạm khủng khiếp bùng phát.
Hắc Ám Thiên công của Phong Hành Thiên không thể nào chống đỡ nổi cho nên khiến hắn bay ngược ra sau, hắn không ngừng phun ra máu tươi.
Dù vậy, hắn cố gắng cắn răng rồi phóng vút vào cung điện dưới lòng đất.
"Chạy đi đâu!" Thạch Hạo gầm lên, lần nữa kết Lục Đạo Luân Hồi ấn, thi triển Thiên công cổ, trấn áp về phía hắn!
Chỉ truyen.free mới sở hữu bản dịch xuất sắc này.