[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1117: Không đầu.
Công chúa Yêu Nguyệt trốn về nơi xa, y phục trắng như tuyết vấy đầy máu tươi. Ánh trăng bao phủ lấy thân thể đang run rẩy không ngừng, thương thế của nàng vô cùng nặng.
Xoẹt!
Phía sau, Lục Đà và Vương Hi cũng nhanh chóng tách ra, không tiếp tục truy kích Yêu Nguyệt nữa. Hai người rẽ thành hai hướng, rời xa nhau.
Trận chiến cứ thế kết thúc, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Bốn vị chí tôn trẻ tuổi đều trọng thương, ai nấy cũng kiêng kỵ lẫn nhau, không ai dám tái chiến, chỉ còn cách chọn lui tránh.
Ánh mắt Thạch Hạo trở nên thâm thúy, u quang lấp lánh. Hắn đang suy tính nên ra tay giết ai, và trong phút chốc đã đưa ra lựa chọn: Lục Đà!
Nhưng hắn vừa cất bước, một luồng gợn sóng khủng khiếp từ chân trời truyền tới, mênh mông khó lường, tựa như biển sao đổ xuống nhân gian, đủ sức lật úp cả đại địa.
Mặt đất đỏ nâu rung chuyển ầm ầm, không ngừng sụp nứt.
Một luồng thần niệm mạnh mẽ lướt qua, bao phủ cả vùng non sông. Vạn vật đều chấn động, cảnh tượng kinh người, rất nhiều ngọn núi nứt toác.
Thạch Hạo giật mình, cố gắng dừng lại thân thể. Đó là ai? Chỉ một luồng khí tức đã đáng sợ đến vậy, quá kinh người, ai dám so tài, ai dám chống lại?
Hắn núp sau một tảng đá lớn, lặng yên quan sát.
Không một tiếng động, trên đỉnh ngọn núi cao nhất xuất hiện một bóng người mờ ảo được ánh đen bao phủ. Bóng đen cao lớn, oai hùng, vẻ uy áp của kẻ này khiến người đối diện nghẹt thở.
Thạch Hạo không dám dùng Thiên nhãn thông quan sát, sợ gây ra sự cảnh giác của kẻ đó. Khí tức của hắn quá khủng khiếp, tựa như chỉ cần xoay tay là có thể đánh hạ nhật nguyệt tinh thần.
Một thi thể không đầu!
Thạch Hạo khiếp sợ. Tuy không dùng Thiên nhãn, nhưng hắn vẫn có thể thấy rõ người kia không hề có đầu, đứng quay lưng về phía này, chiếc cổ đầm đìa máu tươi, tựa như đầu lâu vừa bị chém lìa chưa lâu.
Bộ chiến y, giáp trụ tồi tàn vỡ nát, chứng tỏ hắn là một người của thời xa xưa.
"Hắn đã bị chặt đầu từ rất lâu, trên người còn vương khí tức xa xưa, ngay cả dòng máu đỏ sẫm kia cũng vậy."
Thạch Hạo giật mình vì suy đoán của bản thân: Một sinh linh bị chặt lìa đầu mà vẫn có thể sống sót? Hành động của người này chẳng hề bị ảnh hưởng gì.
Tựa như một vị Chiến tiên chí cao, cơ thể hắn vẫn tràn ngập tiên khí còn sót lại cùng với vẻ ma tính kinh sợ lòng người.
Một người đứng yên nơi đó, tựa như có thể chém nát cửu Thiên thập Địa!
Đột nhiên, hắn biến mất.
Thế nhưng, vùng thế giới này lại sụp lở, tiếng vang ầm ầm. Rất nhiều ngọn núi nổ tung, trên mặt đất xuất hiện vô số khe rãnh kéo dài không biết bao nhiêu dặm.
Loáng thoáng Thạch Hạo có thể nhìn thấy bóng lưng mơ hồ của người này, hắn đang di chuyển về phía chiếc thuyền vàng óng từng chở mọi người tới đây.
Loại sức mạnh này quá khủng khiếp, khiến người ta sợ hãi khôn nguôi.
Điều đáng mừng nhất chính là những người khác không có ở đó, nếu không sẽ là tổn thất vô cùng nghiêm trọng.
"Đi mau!"
Thạch Hạo vừa đứng dậy đã phát hiện Vương Hi đang đứng cách đó mấy dặm, trừng mắt vẫy hắn lại. Thì ra nàng cũng không rời đi mà âm thầm ẩn nấp kỹ.
Lúc này, thương thế của nàng càng nặng hơn, bởi vì luồng gợn sóng vừa nãy quá đột ngột đã tạo thành xung kích không nhỏ đối với nàng. Nàng lập tức trốn dưới chân ngọn núi mà thi thể không đầu kia đang đứng.
"Đó là thứ gì?" Thạch Hạo hỏi. Hắn tin chắc Vương Hi xuất thân từ Trường Sinh gia tộc sẽ hiểu rõ rất nhiều điều về chiến trường Tiên gia này.
"Là người đã chết ở chiến trường này từ xưa, sau khi bị chặt đầu, thân thể vẫn còn sức sống và được chôn ở nơi có thần dược, nhờ vậy mới trường tồn tới hậu thế." Vương Hi giải thích.
Quả nhiên nàng biết rõ chuyện này. Theo như nàng nói, thứ này đã thông linh, hiện giờ có thể rời khỏi nơi có thần dược kia, bởi vì thân thể còn sót lại chút sức mạnh từ thời xa xưa nên rất đáng sợ.
Thạch Hạo rất kinh ngạc. Sinh linh không đầu này vô cùng khủng khiếp, sức chiến đấu của nó không cách nào tưởng tượng được, vả lại hiện giờ chỉ còn sót lại một chút sức mạnh của ngày xưa ư?
"Đừng quên nơi này là nơi nào, là chiến trường Tiên gia. Người có thể tới được đây đa số đều vượt qua Giáo chủ, không thể suy đoán được, thậm chí còn có cả Tiên vương nữa!" Vương Hi lườm hắn một cái.
"Ngươi sao rồi, có cần ta ôm đi không?" Thạch Hạo giang tay nói.
Vương Hi trừng hắn. Tên này là ngu hay giả ngu đây, dáng vẻ thì trịnh trọng nghiêm túc thế nhưng ăn nói cứ bậy bạ tùy tiện nh�� vậy.
"Ta dù bị thương thì ngươi cũng không cần phải bỡn cợt như thế chứ. Nếu là muốn quan tâm thì phải nói là đỡ lấy chứ." Vương Hi nói.
"Vậy thì ta cõng ngươi đi." Thạch Hạo nói.
"Không cần!" Vương Hi lau đi tơ máu nơi khóe miệng. Sắc mặt nàng tuy có chút tái nhợt nhưng vẻ xinh đẹp vẫn chẳng hề giảm sút chút nào. Dù thế nào, nàng vẫn là tiên tử đứng cách biệt trên đời, khiến cho rất nhiều thánh tử phải tự ti mặc cảm.
Chỉ là, vừa đi được một đoạn ngắn thì nàng không cách nào kiên trì được nữa, bước đi lảo đảo như muốn té ngã.
Bốn vị chí tôn trẻ tuổi quyết đấu, có thể nói cả bốn đều bị thương. Ai nấy cũng tổn thương tới bản nguyên, nếu là người thường thì đã sớm bỏ mạng. Bị Thiên công cổ kích thương chính là vết thương đại đạo, mà vết thương này rất khó trị.
Cũng may bọn họ đều không phải người bình thường, đã tu ra ba luồng tiên khí nên mới có thể gắng gượng, cố gắng tu dưỡng thật tốt trong một khoảng thời gian.
Đương nhiên, nguyên nhân Vương Hi bị thương nặng chính là do sinh linh không đầu kia. Hắn một cước đạp nát núi lớn, khiến thiên địa xung quanh nổ tung. Lúc đó, Vương Hi lại đang đứng ngay dưới chân núi với khoảng cách quá gần, vì thế mới gặp phải thương thế thảm trọng như vậy.
Thạch Hạo bước lên đi cùng nàng, cũng không hề chủ động đỡ lấy nàng.
Vương Hi lại ho ra một ít máu huyết, trong lòng đầy bất mãn rồi quay đầu liếc nhìn hắn, nói: "Còn không biết ga lăng là gì à?"
"Có người nói là không cần ta quan tâm mà?" Thạch Hạo vừa nói vừa đỡ lấy nàng, hỏi: "Ngươi suy yếu như vậy thì ba người kia cũng chẳng khá hơn chút nào đâu. Hiện tại ta sẽ dẫn ngươi đi săn giết bọn chúng, hẳn rất đơn giản phải không?"
"Đừng nghĩ tới chuyện này nữa. Tu ra ba luồng tiên khí đồng thời kết ra Bông hoa đại đạo thì bản chất sức chiến đấu đã hoàn toàn khác xa rồi, ngươi vĩnh viễn không phải là đối thủ." Vương Hi lắc đầu.
Thạch Hạo bĩu môi chẳng thèm để ý. Hắn tuy chưa đạt tới Thiên Thần cảnh nhưng cũng đã tu ra hai Bông hoa đại đạo rồi, vẫn tự tin có thể ra tay.
"Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật. Tam hoa tụ đỉnh là hiện tượng vượt xa người thường, hơn hẳn những người đã tu ra hai đóa Đạo hoa, ngươi đừng quá tự tin." Vương Hi nói.
Thạch Hạo cũng chẳng hề tranh chấp về phương diện này mà lái sang chuyện khác, nói: "Sinh linh không đầu vừa nãy đã đi về phía chiến thuyền của chúng ta. Không biết có xảy ra chuyện gì không nữa, mấy vị trưởng lão chắc có thể thủ vững được chứ?"
"Cao thủ thứ hai trong thư viện đã tới, người nắm giữ Cửu Hoàng lô nên tuyệt đối không thành vấn đề. Thư viện Thiên Thần hoàn toàn mạnh hơn trong tưởng tượng của ngươi đó, là một nhóm tồn tại cổ xưa thoái ẩn từ cửu Thiên thập Địa rồi xây dựng nên thư viện, sâu không lường được." Vương Hi nói.
"Như vậy cũng tốt, miễn cho đường lui của chúng ta bị đứt đoạn." Thạch Hạo gật đầu.
Đi được một đoạn nữa thì Vương Hi tựa như không thể cố thêm, lần nữa phải nuốt một viên thần đan. Cả người nàng vô cùng suy yếu, chủ yếu là do tổn thương tới bản nguyên, là vết thương đại đạo.
"Muốn cõng không?" Thạch Hạo hỏi.
Vương Hi nghe thế thì lườm hắn. Tiếp đó, lòng bàn tay nàng phát sáng rồi lấy ra một chiếc xe kéo tỏa hào quang bảy màu.
Hai người tiến lên chiến xa, Thạch Hạo phụ trách điều khiển. Mặc dù không có thần thú kéo xe, nhưng nó vẫn có thể ngự không bay vút, tốc độ cực nhanh.
"Cái xe tồi tàn này lại tốn nhiều thần lực như thế à?" Thạch Hạo tức giận nói.
"Ngươi mà lợi dụng ta thì ta sẽ đọc chú ngữ làm cho Kim Cương trác trên đầu ngươi thu nhỏ lại, lúc đó nó sẽ quấn chặt lên nguyên thần của ngươi đấy." Đôi mắt xinh đẹp của Vương Hi chớp chớp rồi nhẹ nhàng nói.
"Cô gái, ngươi suy nghĩ hơi nhiều rồi đó. Là ta không muốn lãng phí quá nhiều thần lực mà thôi, ta đồng ý sẽ cõng ngươi mà." Thạch Hạo nói.
Rốt cuộc thì cả hai cũng đã rời xa khu vực này, mà thú triều cũng tản đi hết, những thú lông đỏ dần thưa thớt. Bọn họ hạ xuống một khu vực yên ắng.
Dựa theo suy đoán của Vương Hi thì gần đây sẽ có một khu bảo địa trồng rất nhiều thần dược, chính là nơi cư trú của thi thể không đầu kia, có thể sẽ có truyền thừa Tiên đạo cũng nên.
Bọn họ chuẩn bị tìm kiếm, xới tung mặt đất phủ đầy bụi nơi này.
Sinh linh không đầu có thể trường tồn, thân thể vẫn còn sức sống, theo như suy đoán thì chắc chắn được chôn ở nơi có nhiều thần dược sinh trưởng.
Hai người thầm nhủ đó là một tòa động phủ Tiên gia chưa bị người khác khai quật, nếu như vậy thì thu hoạch sẽ rất là lớn.
"Ngươi chữa thương đi, ta đi loanh quanh một chút tìm kiếm mật địa kia, mặc khác nếu có thể gặp đám Lục Đà, Huyền Côn thì tiện tay giải quyết luôn." Thạch Hạo nói.
"Ngươi có thể khiêm nhường đôi chút không?" Vương Hi trừng mắt nói.
"Con người của ta rất là khiêm tốn, luôn luôn ăn ngay nói thật, sao ngươi không tin chứ?" Thạch Hạo làm bộ đầy thành khẩn.
"Nếu như ngươi có bản lĩnh cao như thế thì đi giết Yêu Nguyệt cho ta đi." Rõ ràng, Vương Hi rất căm ghét Yêu Nguyệt, bởi vì trước đây không lâu chính Yêu Nguyệt đã ngăn chặn đường lui của nàng, và đạo thương hiện tại hơn nửa là do Thiên công cổ của Yêu Nguyệt đánh trúng.
"Há há, bắt về làm ấm giường cũng hay đó." Thạch Hạo nói.
"Biến ngay và luôn, chớ có nói xàm ba láp, quấy nhiễu thanh tịnh của ta!" Vương Hi chẳng muốn nói thêm gì nữa, sợ làm dơ bẩn đôi tai, cảm thấy tên khốn này càng ngày càng nói bậy.
Xoẹt!
Thạch Hạo biến mất. Hắn tìm kiếm mật địa thần dược trong khu cổ dược này, đồng thời cũng tìm kiếm đám người Yêu Nguyệt, Lục Đà.
Bản văn chương này được chắt lọc tinh túy, chỉ ngự tại điện ngọc riêng của truyen.free.