Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1113: Thủy triều đỏ.

Ánh sao lấp lánh, mặt đất đỏ nâu tràn ngập khí tức xơ xác tiêu điều.

Nơi đây hiểm nguy vượt quá tưởng tượng của mọi người, chỉ mới bắt đầu mà đã có người bỏ mạng.

Mọi người giật mình trong lòng, không một ai dám bất cẩn, tất cả đều mang vẻ nghiêm nghị cảnh giác, tiến sâu vào bên trong.

Vương Hi với quần áo phất phơ, bên ngoài cơ thể hiện lên ba luồng tiên khí, bước chân liên tục chuyển động, luôn trong tư thế sẵn sàng ứng chiến, dưới ánh trăng tựa như tiên tử giáng trần lướt đi.

Thạch Hạo đứng cách đó không xa cũng đang cảnh giác cao độ tiến vào vùng chiến trường rộng lớn.

Những nơi khác cũng đều như thế, những đệ tử chính thức nét mặt đều nghiêm nghị, từng người tựa như gặp đại địch, lần này vừa ẩn chứa cơ duyên vừa có hiểm nguy lớn lao.

Mọi người tạo thành đội hình quạt tiến dần vào bên trong vùng đất bí ẩn, lạnh lẽo và khô cằn này, tất cả đệ tử chính thức đều dẫn tùy tùng đi theo đứng bên cạnh bảo vệ, chỉ có Vương Hi mang theo ít người nhất, chỉ có một mình Thạch Hạo.

Còn đám người Lục Đà, Huyền Côn đều có năm, sáu người trở lên ở bên cạnh, đều là đại cao thủ.

Xa xa, một cô gái yểu điệu đi tới, nàng được ánh trăng bao phủ thuần khiết thoát tục, không vương bụi trần, chính là Yêu Nguyệt công chúa, nàng mỉm cười nói với Vương Hi: "Tỷ tỷ, nghe nói đây là 'đạo hữu' của ngươi mà không phải tôi tớ, quả là hưởng diễm phúc đó, dắt tay nhau cùng đi, tựa uyên ương thần tiên vậy."

Lời của nàng đương nhiên gây sự chú ý của người khác, tuy rằng đều phân tán khá xa nhưng thính giác của người tu vi cỡ này đều vô cùng nhạy bén, một vài cường giả nghe được rất rõ ràng.

Là đang khiêu khích sao? Mới vừa vào bên trong chiến trường đã muốn bùng nổ tranh chấp.

Trưởng lão Thư viện Thiên Thần từng ngụ ý rằng cho phép tranh đấu thoải mái ở nơi này, sẽ không truy cứu gắt gao, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà đông đảo đệ tử chính thức đều luôn trong tư thế sẵn sàng ứng chiến.

"Chà, ánh mắt của ngươi tinh tường đó, thoáng cái đã nhìn ra bản chất." Thạch Hạo mở miệng, trong lúc Vương Hi còn chưa trả lời thì hắn đã thấp giọng lẩm bẩm với dáng vẻ đắc ý, tự nhận mình là một nửa trong cặp thần tiên kia.

Mấy người vô cùng kinh ngạc, tên này nói năng không kiêng nể, không ngờ còn dám thốt ra lời ấy, không sợ Vương Hi sẽ trách phạt sao?

Quả nhiên, vẻ mặt Vương Hi đanh lại, khuôn mặt tuyệt mỹ bị ánh trăng chiếu vào trắng ngần như tuyết, đôi mắt như ánh sao lạnh lùng nhìn hắn, khí lạnh nhàn nhạt tỏa ra.

"Đùa tí thôi!" Thạch Hạo xua hai tay, vội vàng giải thích.

Xa xa, Yêu Nguyệt công chúa khẽ cười xinh đẹp, sợi tóc đen bay bổng dưới ánh trăng toát lên vẻ trong sáng và thanh thoát, nói: "Thực sự phải chúc mừng đạo hữu rồi, đồng hành cùng mỹ nhân sẽ khiến rất nhiều người ngưỡng mộ đấy."

Trong lúc nói chuyện thì nàng lướt mắt nhìn mọi người một chút, quả nhiên có rất nhiều người biểu lộ vẻ dị thường, Vương Hi là nhân vật tầm cỡ nào, là minh châu của Trường Sinh thế gia, là một vị mỹ nhân tuyệt đại, có thể đi chung với nàng là chuyện rất nhiều người khao khát mơ ước.

"Vương Hi tiểu thư thanh khiết, như Tiên trên đời, ta chẳng qua là một phàm nhân tục tử may mắn đồng hành mà thôi." Thạch Hạo vừa nói vừa nhìn về phía Yêu Nguyệt công chúa, lên tiếng: "Kỳ thực ta cảm thấy ta và tiểu thư như nàng đúng là có duyên phận sâu nặng, đi chung với nhau mới thật sự xứng đôi, không tự ti mặc cảm."

"Ngông cuồng!" Bên cạnh Yêu Nguyệt công chúa có một thanh niên quát lớn.

Yêu Nguyệt công chúa cũng ngẩn người, tên này lại dám nói chuyện với nàng như vậy, là đang đề cao Vương Hi và hạ thấp nàng, hai người bọn họ cùng nổi tiếng, bây giờ lại bị tên này một kẻ được đề cao, một người bị hạ bệ.

Ngạc nhiên trong chốc lát, nàng lại khẽ bật cười, vẫy tay, nói: "Nếu đạo hữu cho là như vậy thì bỏ qua Vương Hi, đi chung với ta nhé?"

"Thế thì trước hết mời tiên tử đuổi hết đám người ngứa mắt bên cạnh đi." Thạch Hạo nói, đáp trả mấy người cười khẩy và trừng mắt với hắn.

Tùy tùng của Yêu Nguyệt công chúa nghe vậy thì đều bùng lên sát khí.

Mọi người kinh ngạc, lúc này mới vừa mới bắt đầu mà sẽ xảy ra đại chiến ư?

Cạnh tranh như vậy có thể liên quan đến hưng suy của bản thân, nếu thắng không chỉ có thể đạt được cơ duyên bên trong chiến trường cổ mà còn có thể được Thư viện thừa nhận, dốc lòng bồi dưỡng.

Nếu thua thì rất nhiều chuyện đều tan vỡ.

Bọn họ sớm đã nghe qua, thư viện vì rèn giũa bọn họ nên phương pháp sẽ không hề nhẹ nhàng, nếu không cũng sẽ không đưa bọn họ vào chỗ nguy hiểm như vậy.

Vẫn luôn có tin đồn, Thư viện Thiên Thần dường như bảo bọc bọn họ trong một cái chén, tương lai có lẽ sẽ vô cùng tàn khốc, để bọn họ tàn sát lẫn nhau và chỉ giữ lại mấy người mạnh nhất.

Tuy rằng hiện giờ còn sớm, thế nhưng đã có chút manh mối như vậy.

"Đi thôi." Vương Hi nói, trước mặt nhiều người như vậy nàng không thể giao đấu với Yêu Nguyệt công chúa, nếu không nhất định sẽ để mấy người như Lục Đà, Huyền Côn ngư ông đắc lợi.

Yêu Nguyệt công chúa cười cười, vẻ mặt tươi cười, không chút giận dữ, phất tay với Thạch Hạo rồi mang theo đoàn người đi xa.

Ầm!

Sau đó không lâu, đất rung núi chuyển, sâu trong vùng đất đỏ nâu này truyền đến âm thanh kinh người, tựa như thủy triều dâng trào đổ ập xuống.

Đây là âm thanh gì, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Cuối cùng, khi lại gần, một luồng thủy triều đỏ vọt tới, đông đảo bóng thú bao phủ về phía này.

Da đầu mọi người tê dại, quá khủng khiếp, đó là từng đàn thú lông đỏ ken đặc giẫm đạp kín mặt đất lao nhanh, gầm thét tấn công về bọn họ.

Mỗi một con đều lớn như trâu nước, hình dáng tựa chuột, lông đỏ toàn thân, kêu rít thảm thiết, trừng đôi mắt đỏ tươi vọt tới cực nhanh, hàm răng trắng toát hiện rõ trong cái miệng rộng lớn đỏ lòm như máu.

Thế này thì còn đánh đấm gì? Mọi người dựng tóc gáy.

Nên biết, đây không phải là hung thú bình thường mà là hung thú được hóa thành từ sát khí hung bạo bên trong chiến trường, thậm chí ẩn chứa khí tức Tiên đạo, loại cổ thú đáng sợ này là khó đối phó nhất.

"Ảo ảnh, kỳ thực không nhiều đến thế, đứng vững!" Có người quát to.

Nếu giờ mà rút lui, chạy về phía chiến thuyền màu vàng thì tuyệt đối sẽ mất mặt trước mặt trưởng lão Thư viện, ngay cả tiến sâu vào vùng đất cổ cũng không làm được thì quật khởi tranh hùng thế nào.

Mấy người nhìn ra, những hung thú này trông thì thanh thế hùng dũng nhưng cũng không hề nhiều như tưởng tượng, có một số chỉ là vệt đỏ, là sương mù, còn chưa kết thành thân thể thật sự.

Ầm ầm!

Tia chớp bùng nổ trong phạm vi rộng lớn, một người khí thế xanh biếc, anh tư hiên ngang, trong miệng phát ra một tiếng đạo âm như tiếng sấm, là người đầu tiên xông lên trước.

Hắn là Lục Đà, đã ra tay!

Há miệng gầm lên một tiếng, mấy con hung thú quái dị phía trước lập tức nổ tung, sau đó hắn như hổ vồ dê, đại khai sát giới, ở phía sau còn có vài tên tùy tùng.

Không thể không nói, Lục Đà vô cùng hùng dũng, giết chóc trong vạn quân trùng trùng, như một thanh đao sắc nhọn xé toang chiến trường rồi dũng mãnh tiến lên, không con thú nào có thể chống đỡ.

Thú lông đỏ tựa chuột kia, mặc dù là sát khí đáng sợ hóa thành, thế nhưng trước mặt của hắn cũng không thể ngăn cản, đều bị đánh tan tác.

Hắn bắt đầu đại khai sát giới, thế không thể đỡ!

Những người khác thấy thế thì sĩ khí tăng vọt, dưới sự dẫn dắt của đệ tử chính thức thì từng người dũng mãnh xông về phía trước.

Trên chiến trường tiếng hô 'Giết' vang trời, cho dù thú lông đỏ tàn bạo độc ác, cùng với số lượng như sóng trào nhưng vẫn không làm cho mọi người khiếp sợ, bọn họ chém giết và xông về phía trước đầy kịch liệt.

Không ai từng nghĩ tới, mới tiến vào vùng đất cổ này đã gặp phải thú triều đáng sợ nhất trong truyền thuyết!

"Rống..." Ở phía sau thú lông đỏ, còn có một vài con thú to lớn, ví như quái vật vàng rực, người khổng lồ máu đỏ, mỗi một thứ đều rất hung tợn.

"Aaa, xông qua được ắt sẽ yên ổn, chúng ta dốc sức xông lên!" Phong Hành Thiên nói, hắn đến từ Phong tộc nên đương nhiên am hiểu nhiều bí mật, biết loại tình huống này có ý nghĩa như thế nào.

Mọi người xông pha chém giết đẫm máu.

Sau nửa canh giờ, Thạch Hạo và Vương Hi tách ra, hắn lao đến hỗ trợ những người quen của mình, sợ bọn họ gặp chuyện bất trắc.

Ầm!

Một con hổ màu vàng kim cao tới mười trượng lao tới đã bị Thạch Hạo vỗ một chưởng bay ngang ra ngoài và nổ tan tành giữa không trung, hóa thành một đám sương vàng.

Đám người hướng này kinh hãi, loại thủ đoạn này chỉ có thể thấy được ở mấy ngư���i Lục Đà, Vương Hi, quá mãnh liệt và bá đạo.

Phải biết, loài hổ màu vàng kia ẩn chứa sát khí Tiên đạo, một vài đệ tử chính thức cũng phải cố sức đối phó, vậy mà hắn một chưởng đã nổ tung, mạnh mẽ đến mức nào.

"Cảm ơn!" Phượng Vũ nói.

Bởi lẽ Thạch Hạo chính là vì giải nguy cho các tu sĩ Ba ngàn đạo châu mà đến, dù sao, bọn họ cũng yếu hơn một bậc.

Thời điểm lựa chọn đệ tử lúc trước, bởi vì người Ba ngàn đạo châu tu ra tiên khí không nhiều nên tiêu chuẩn đã được nới lỏng chút ít, mấy người Phượng Vũ, Chân Cổ cũng được vào Vô Lượng Thiên.

Bây giờ bọn họ cũng chưa có tu ra tiên khí, nhưng còn có một cơ hội quan trọng đó chính là đột phá ở Thiên Thần cảnh giới đỉnh cao, xem có thể thực hiện cuộc lột xác cuối cùng hay không.

Xoẹt!

Thạch Hạo lại xông về phía xa, đã thấy một số người Ba ngàn đạo châu khác, mười ngón tay như cầu vồng, bắn ra từng luồng thần quang đánh giết những cổ thú kia.

"Ôi chao, người của Ba ngàn đạo châu thật sự quá yếu ớt."

Cách rất xa, Thạch Hạo liền nghe được âm thanh này, u ám và khinh thường, hắn lao nhanh tới.

Nguyên Phong!

Nguyên Phong tu ra hai luồng tiên khí, ngoại trừ đám người Lục Đà thì đây tuyệt đối xem như là một nhân vật kiệt xuất, hắn có tư cách kiêu ngạo, chỉ là lọt vào tai tu sĩ Ba ngàn đạo châu thì quá đỗi chói tai, làm tổn thương lòng tự tôn.

"Hừ, thật đáng tiếc, không tu ra tiên khí cũng có thể tới đây, quả thật là một đám phế vật!" Hắn nói một cách lạnh lùng.

Xuất phát từ một vài nguyên nhân, dòng mạch của họ không có thiện cảm với người của Ba ngàn đạo châu, từ Nguyên Thanh đến hắn đều như vậy, nếu không ngày đó Nguyên Thanh cũng sẽ không bởi vì người khác nhờ vả lại đi chèn ép Thạch Hạo mười năm.

"Nếu cảm thấy quá yếu thì cút đi nhanh lên, chớ cản đường của ta!" Nguyên Phong rất lạnh lùng nói ra những lời tàn nhẫn khiến cho tu sĩ Ba ngàn đạo châu khó lòng chịu đựng.

Thạch Hạo lướt mắt nhìn, đây cũng không phải mấy người quen cũ của hắn, bởi vì những người kia đều rất mạnh, nếu ở đây cũng không đến nỗi hỗn loạn đến thế.

"Ngươi đang nhục nhã ai?" Ngoài cơ thể Thạch Hạo bốc lên một ngọn lửa hừng hực tựa như Chiến thần lao nhanh tới, phù văn lấp lánh như ánh lửa.

"Ta nói chuyện với người Ba ngàn đạo châu, chạm đến lòng tự ái của ngươi sao?" Nguyên Phong mỉm cười lạnh nhạt.

"Đám phế vật này!" Tùy tùng của Nguyên Phong nói.

"Ngươi nói tu vi bọn họ hiện giờ không đủ thì thôi đi, ấy vậy lại còn nhục mạ như thế, nếu dùng giọng điệu này thì trong mắt ta các ngươi cũng chỉ là rác rưởi!" Thạch Hạo nói.

Trong tiếng nổ vang hắn đấm ra một quyền, cả vùng trời này như sụp đổ!

Phụt!

Phía trước máu tươi bắn tung tóe, toàn bộ tùy tùng của Nguyên Phong bị đánh nát tan ngay tức khắc.

Huyết quang lóe lên, một vài vệt máu dính lên người Nguyên Phong, điều này làm cho hắn kinh ngạc như lần đầu nhìn thấy Thạch Hạo, ánh mắt tràn đầy sợ hãi nhìn hắn.

"Tên phế vật nhà ngươi, đến đây chịu chết đi!" Thạch Hạo quát lên rồi vọt tới hắn, thân ảnh lao vút lên như Thiên Long ngang trời.

Đây là một phần câu chuyện, được bảo toàn trọn vẹn và tinh tế nhất bởi truyen.free, gửi đến chư vị độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free