[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1080: Điều kiện.
"Trường Sinh gia tộc?" Thạch Hạo chăm chú nhìn họ, chàng luôn cảm thấy tộc này có quá nhiều cao thủ, chỉ một mỏ quặng mà có đến mấy nhân vật siêu phàm trấn giữ, giờ đây chàng đã có thể hiểu vì sao.
Lão nhân cười khẽ, rồi nói: "Năm xưa, tộc ta từng có vị Trường Sinh giả, nhưng trải qua năm tháng đ���ng đẵng, Thủy Tổ đã sớm bỏ mình nơi chiến trường." Lão ta chẳng hề sầu não, dẫu có nuối tiếc, có không cam lòng, nhưng năm tháng có thể xóa nhòa tất cả. Sự huy hoàng rồi cũng chỉ là dĩ vãng.
"Nói vậy, vị tiểu thư của tộc ông có thể xem là hậu duệ của Nhân Tiên rồi, cũng coi như là một tiên tử danh xứng với thực sao?" Thạch Hạo cất tiếng hỏi, trong mắt ánh lên vẻ khác lạ.
Ngày ấy, khi chàng giao đấu với đám người Lâm Thiên, họ từng nhắc tới gia tộc này. Còn cô gái Lam Linh với đôi mắt xanh biếc kia từng chế nhạo rằng, nếu chàng đủ mạnh thì có thể giao thủ với tiên tử thực thụ trong thư viện Thiên Thần, thậm chí còn có thể cưới nàng làm vợ nữa.
Lúc này, Thạch Hạo cảm thấy kỳ lạ, không ngờ lại có một gia tộc như thế, hơn nữa còn gặp gỡ nhau trong tình huống trớ trêu này, địa vị của chàng quá thấp bé, chỉ là một tên nô lệ mà thôi.
"Tiểu tử kia, chí hướng của ngươi không hề nhỏ, thân là tù nhân mà đôi mắt vẫn lấp lánh thần quang, muốn có ý đồ với thiên kim của tộc ta sao? Ngươi nên biết tự lượng sức mình." Một vị trung niên chế nhạo.
"Ta không có ý định gì." Thạch Hạo lắc đầu.
"Ha ha, không có thì tốt nhất." Có người gật đầu rồi nhìn về phía chàng, nói: "Chúng ta muốn đưa ngươi vào thư viện Thiên Thần, chỉ là đã bỏ lỡ thời gian tuyển chọn rồi, phải nghĩ biện pháp khác thôi."
Theo những gì họ nói, có thể đưa Thạch Hạo rời đi, nhưng thân phận lại có chút vấn đề, cần phải dùng thân phận người hầu của tiểu thư để gia nhập.
Thạch Hạo vừa nghe xong liền nhíu mày, dùng thân phận người hầu để đi vào, việc này lại được chấp thuận sao!
Sở dĩ chàng để lộ hai luồng tiên khí là muốn phô bày tiềm năng của bản thân, hy vọng có thể gây sự chú ý của họ, khiến những người này xem trọng mình. Nhưng giờ đây, lại phải dùng thân phận người hầu để đi vào, đây là sự sỉ nhục, tuyệt đối không thể thỏa hiệp!
Thạch Hạo trầm mặc, cẩn thận suy nghĩ, từ khi tới Vô Lượng Thiên, chàng luôn gặp khó khăn, trở thành tù binh, tù nhân rồi nô lệ, thực sự vô cùng căm phẫn và uất ức. Thế nhưng, hiện giờ không cách nào giải tỏa được, chỉ có thể chờ đợi cơ hội.
"Ngươi không muốn sao? Không cần để tâm làm gì." Một lão nhân tiếp tục giải thích.
Đây chỉ là kế tạm thời, theo lời họ nói thì mỗi đệ tử của thư viện Thiên Thần đều có thể dẫn vài người hầu vào trong. Thạch Hạo dùng thân phận người hầu đi vào thì sẽ có cơ hội tỏa sáng, đến lúc đó có thể chính thức gia nhập thư viện Thiên Thần.
Đương nhiên, tiền đề là phải làm người hầu cho vị tiểu thư kia, tuy rằng có thể thoát khỏi thân phận người hầu nhưng không được phản bội, phải cùng tiến cùng lùi với tộc này.
Trên thực tế, hiện giờ có rất nhiều cường giả trẻ tuổi đang hành động, trong thư viện Thiên Thần có Động Phủ Tiên Gia, Hoàng Huyết Trì... bất kỳ nơi nào cũng đều là vận may lớn, có thể giúp người khác thoát thai hoán cốt. Rất nhiều người dù chọn làm người hầu của các đệ tử thư viện cũng chỉ để tiếp cận những nơi đó. Những người này đều là các thanh niên, những sơ đại mạnh mẽ nhất của các tộc, ai cũng cam nguyện làm người hầu tạm thời. Thậm chí, còn có những minh châu với nhan sắc tuyệt mỹ của các tộc chấp nhận thỏa thuận những việc như vậy.
"Đương nhiên, trước khi tới thư viện Thiên Thần, ngươi vẫn cần phải làm một chuyện, có thể... lúc này chỉ có mình ngươi làm được." Một lão nhân lên tiếng.
Thạch Hạo không nói gì, chàng có thể cảm nhận được đây cũng chẳng phải là thiện ý vô duyên vô cớ gì, những người này xem trọng tiềm lực của chàng nhưng cũng sẽ không giúp đỡ một cách vô ích. Nói cho cùng, sự mạnh mẽ của chàng là để giúp đỡ vị tiểu thư kia, là để bảo vệ thiếu nữ đó, biến chàng trở thành 'thủ hạ' đầy mạnh mẽ cho cô gái ấy.
"Thư viện Thiên Thần cạnh tranh rất khốc liệt, minh châu của tộc ta cũng gánh chịu áp lực cực lớn, cần giúp đỡ và cần cơ duyên." Người của tộc này nói.
Thông qua những gì họ nói, Thạch Hạo hiểu được đôi chút tình hình của thư viện Thiên Thần.
Hiện giờ, thư viện Thiên Thần là nơi tập trung các lộ anh kiệt đến từ Cửu Thiên Thập Địa, tất cả đều vô cùng tuyệt diễm, đều là những kiệt xuất của từng cổ giới, không có bất kỳ ai là người yếu. Một đám thiên tài tụ lại như vậy, bất kể là hoàng tử hay tiên tử đi nữa cũng sẽ cảm nhận được áp lực to lớn, bởi vì chỉ cần sơ suất một chút là bị người khác đánh bại.
Ở nơi đó, chậm tiến có nghĩa là mất đi tài nguyên tiên đạo. Hoàng Huyết Trì, Động Phủ Tiên Gia, Trường Sinh Dược, Ngộ Đạo Đài... Đều là những thứ ưu tiên cho người mạnh nhất sử dụng, người khác không cách nào đến lượt. Việc này sẽ thúc đẩy cường giả càng thêm mạnh mẽ hơn, khoảng cách càng kéo dài càng lớn hơn.
Thạch Hạo cau mày, ánh mắt lộ ra hàn quang, lúc này thì chàng cũng biết được mục đích của Nguyên Thanh, là cố ý áp chế, đẩy chàng tới khu Cổ Quáng là để tiêu hao thời gian của chàng, chính là từ từ loại bỏ chàng!
Hiện giờ, các thiên tài đều đang liều mạng, là thời cơ tốt nhất để quật khởi, kết quả chàng lại bị áp chế như vậy, bị đưa tới tử địa nơi này, khiến cho chàng mất đi cơ hội cạnh tranh và vượt lên ở thư viện Thiên Thần. Chính xác, dù chàng có sống sót trở lại thì cũng mất đi tư cách tranh đoạt những kinh văn, tiên dược, Niết Bàn Trì đó.
Tâm tư của Nguyên Thanh quá ác độc, khiến Thạch Hạo vô cùng tức giận!
"Vậy các ông muốn gì?" Thạch Hạo rốt cuộc cũng lên tiếng hỏi.
Nơi này có thứ mà vị tiểu thư kia cần, vậy khẳng định cũng thích hợp cho chàng, chống trả không bằng cứ thăm dò, xem thử bản thân có thể lợi dụng được hay không.
"Bên trong thư viện Thiên Thần đều là những màn tranh giành của các thiên kiêu, hiện tại không chỉ riêng ở phương diện tư chất mà còn là sự giúp đỡ hậu thuẫn từ gia tộc." Lão nhân của tộc này nói ra trọng tâm của vấn đề. Bọn họ muốn Thạch Hạo tìm kiếm một viên Đá Sinh Mệnh để đưa cho tiểu thư sở hữu tiên huyết của mình, giúp nàng có thể tiến về phía trước, có thể giành chiến thắng trong cuộc tranh giành giữa các thiên tài.
"Đá Sinh Mệnh?" Thạch Hạo lẩm bẩm, chàng từng nghe qua nhưng cũng không biết công hiệu như thế nào.
Chàng chỉ biết thứ này có thể giúp kéo dài sinh mệnh cho cấp Giáo Chủ trở lên, đoạt lấy tạo hóa thiên địa, là bảo vật vô giá.
"Ngươi cũng không cần hi���u rõ làm gì, chỉ cần có thể mang về một hai viên là có thể rời khỏi nơi này, chúng ta sẽ đưa ngươi vào thư viện Thiên Thần." Lão nhân nói. Đây chính là điều kiện của họ, muốn thoát khỏi thân phận nô lệ thì Thạch Hạo phải dùng thành ý để đổi lấy, chính là đi đào Đá Sinh Mệnh.
Nếu người khác nghe thấy điều kiện này thì chắc chắn sẽ biến sắc, nơi này có Đá Sinh Mệnh nhưng lại vô cùng ít, nhiều thì cũng chỉ có trong Cổ Quáng Thái Sơ, nhưng ai dám đi vào?
Thạch Hạo hiện đang nghĩ, thứ thiên tài địa bảo này chắc chắn có tác dụng lớn đối với chàng cũng như vị tiểu thư kia, như vậy đáng giá để đi thu gom.
Chàng đã bỏ qua cơ hội ban đầu của thư viện Thiên Thần, nên cần phải dùng những thứ khác để bù đắp lại, tranh thủ trong khoảng thời gian ngắn truy đuổi theo, mà nơi đây đáng để chàng mạo hiểm.
Cổ Quáng Thái Sơ, nếu không có nguy cơ thì tuyệt đối là địa phương thích hợp nhất để tu hành, nơi này có tiên khí tràn ngập, dù là những tịnh thổ khác cũng không cách nào so sánh được!
Đương nhiên, nếu như có người biết suy nghĩ này của chàng thì chắc chắn sẽ cho là kẻ điên, có mấy ai dám đánh chủ ý vào cổ quáng chứ, ai dám tu hành ở nơi này, việc này chính là không muốn sống nữa sao?
"Ngươi muốn đi đào Đá Sinh Mệnh sao?" Người của tộc này kinh ngạc, vốn tưởng rằng sẽ cần phải thuyết phục, cưỡng ép, dụ dỗ, thế nhưng không ngờ Thạch Hạo lại đáp ứng nhanh như vậy. Nên biết, từ trước đến nay, những người dám mạo hiểm như vậy đều chết sạch, việc này rất khó thành công.
"Ngươi đã tu luyện ra hai luồng tiên khí, là đồng nguyên với tiên vụ trong khu cổ quáng ấy, cho nên sẽ an toàn hơn người khác nhiều, cũng không cần quá lo lắng, ngươi chính là người thích hợp nhất để đi đào Đá Sinh Mệnh!" Một vị trung niên cổ vũ.
"Ta cũng không cần nghe những lời an ủi này đâu, xin hãy cấp cho ta những bí bảo tương ứng, toàn bộ những ngoại vật cần thiết hãy chuẩn bị đầy đủ." Thạch Hạo nói.
Nếu đã trốn không được, Nguyên Thanh đã đẩy chàng tới đây thì chắc chắn những người này sẽ không tha cho chàng, không bằng cứ mạo hiểm một phen.
"Ngươi còn trẻ, ngươi rất xông xáo, ta rất xem trọng tương lai của ngươi, mai này nếu như đủ kinh diễm thì rất có khả năng sánh vai cùng với minh châu tộc ta, vào lúc ấy..."
Rõ ràng, lão nhân này đang vẽ vời, đang cổ vũ Thạch Hạo, thậm chí không tiếc thả cái gọi là mồi câu. Nhưng, lão đã nghĩ lầm, Thạch Hạo ngay lập tức chặn lời, nói: "Xin hãy chuẩn bị những thứ kia đi."
Vài vị cao thủ ở nơi này lộ vẻ lúng túng, thế nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình thường.
"Thẳng thắn, tiểu hữu là một người sảng khoái, những thứ khác ta cũng chẳng nói nhiều làm gì nữa, lập tức chuẩn bị mọi thứ cho ngươi."
Bọn họ mở gông xiềng cho Thạch Hạo, gỡ bỏ cấm chế trên người chàng, thế nhưng lại có một lão nhân lấy ra một chiếc Kim Cương Trạc muốn mang lên đầu Thạch Hạo.
Đây là bí bảo của tộc này, một khi mang trên đầu thì rất khó gỡ xuống, càng gỡ thì càng chặt.
Bọn họ nói thẳng, phải đề phòng đôi chút, dù sao sau khi mở ra toàn bộ phong ấn cho Thạch Hạo thì lỡ đâu chàng chạy trốn thì sẽ làm sao bây giờ?
Kim Cương Trạc có màu bạc bóng loáng, không biết được chế tạo từ kim loại nào, bên trên lưu chuyển cốt văn thần bí. Nó có hình như một chiếc vòng tay, thế nhưng hiện giờ hóa lớn quấn trên đỉnh đầu Thạch Hạo, trở thành một pháp khí trấn áp.
Hành tinh Thái Sơ, không hề có cỏ, đâu đâu cũng là các dãy núi héo tàn, vô cùng hoang vu.
Nhưng dù vậy cũng bị các thế lực lớn chia cắt, mỗi người chiếm lấy m��t khu vực.
Mấy ngày nay, toàn bộ các thế lực lớn đều hành động, họ phái ra những nô lệ, điều các cao thủ tới gần lối vào để theo dõi.
Gọi là tới gần, cũng chỉ là ở ngoài mấy trăm dặm mà thôi, tuy vậy cũng rất nguy hiểm, rất có thể sẽ bị cổ quáng hút vào trong.
Nhưng, sau mỗi lần Cổ Quáng Thái Sơ thức tỉnh thì sẽ có một khoảng thời gian an toàn, ít khi phát sinh tình huống máu tanh.
Cũng chính vì vậy, mấy ngày gần đây mọi người mới dám hoạt động mạnh như vậy.
Thạch Hạo đã chuẩn bị rất kỹ, tuy rằng bị ép phải mang Kim Cương Trạc trên đầu thế nhưng vẫn cố gắng nén cơn tức giận trong lòng lại.
Chàng không thể không cảm thán, sau khi đi tới Vô Lượng Thiên này thì mọi việc chẳng chút thuận lợi nào, lại còn trở thành tù nhân, chàng đang chờ đợi ngày thoát khỏi khốn cảnh, phá tan tất cả mọi thứ ngăn cản.
Trong mấy ngày chuẩn bị này, chàng cũng hiểu rõ được sự mạnh mẽ của tộc này, tộc này lấy "Vương" làm họ, nghe đâu là bộ tộc sống sót từ Tiên Cổ đến nay!
Tổ tiên của họ có thực lực rất cao thâm, là nh��n vật Tiên đạo từ lâu, trường sinh bất tử, thế nhưng ở những năm cuối Tiên Cổ lại chết trận.
Vương tộc, dùng thứ này để làm họ, cũng là bởi vì tổ tiên của họ từng chạm tới lĩnh vực Tiên Vương.
Thạch Hạo rời đi, tộc này đã chuẩn bị đầy đủ các bí bảo tương ứng cho chàng, chàng muốn tiến vào trong Cổ Quáng Thái Sơ này! Dòng chuyển ngữ này, từ ngữ và ý tứ, là công sức độc quyền thuộc về truyen.free.