[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1075: Rời đi.
Gia Đức cứ thế bị áp giải đi giam giữ. Dù cho bên ngoài hắn là một cường giả tuyệt thế, nhưng nơi này vẫn phải tuân thủ theo quy củ.
Đế thành rộng lớn, tinh hoa các vì sao tỏa khắp nơi.
Thạch Hạo được đưa tới trước một tòa tế đàn, được xây dựng từ thần thạch năm màu, đồ sộ tựa một ngọn núi s��ng sững giữa trời đất.
Đến Đế thành nhanh chóng rồi rời đi cũng chẳng kém phần tốc độ, việc này khiến Thạch Hạo cảm thấy bồng bềnh, như lạc vào cõi mộng.
Cần biết rằng, chỉ những người đã ký kết Minh ước Thái cổ mới có thể tiến vào nơi đây, thế mà giờ đây hắn lại may mắn được ghé thăm.
Hắn không hề muốn rời đi nhanh chóng như vậy, rất muốn tìm hiểu và nghiên cứu tòa thành trì thần bí này. Chỉ tiếc là hắn không có quyền lựa chọn, cũng chẳng thể nán lại lâu hơn.
Diệp Khuynh Tiên đang ở đâu? Thạch Hạo rất muốn đến chào hỏi nàng. Nàng mỹ nhân tuyệt thế này từng cứu hắn một lần, năm xưa có người nói nàng đến từ sâu trong cấm địa sinh mệnh.
Nhớ tới việc nàng từng nhắc đến Minh ước Thái cổ và đề nghị lão Thiên Nhân cùng cổ tổ Chiến tộc lên đường, có thể tưởng tượng được nàng ắt hẳn có quan hệ vô cùng thân thiết với nơi này.
Thạch Hạo hỏi dò những người xung quanh, thậm chí còn thỉnh giáo cả ông lão cầm đại bổng răng sói để có thể gặp được Diệp Khuynh Tiên.
Nhưng tất cả đều bị t��� chối. Thậm chí còn chưa kịp giải thích gì thì hắn đã bị bác bỏ ngay lập tức. Những người này quả thực rất kiên quyết và khó tính!
Thạch Hạo kinh ngạc. Hình như Diệp Khuynh Tiên này không phải nhân vật tầm thường, đến cả cao thủ trong thành cũng không muốn tiết lộ. Rốt cuộc nàng có lai lịch như thế nào?
Nghĩ tới cô gái với áo trắng như tuyết, nụ cười khuynh thành, dung mạo tuyệt thế và khí chất độc lập, Thạch Hạo không khỏi thở dài. Đến cả nơi ở của nàng mà hắn cũng chẳng thể gặp mặt.
Dù sao đi nữa, hắn cũng phải lên đường. Hắn chỉ đành thầm lắc đầu.
Thạch Hạo đứng trên tế đàn. Truyền tống trận năm màu này vô cùng rộng lớn, mang đến cảm giác mịt mờ của năm tháng, của thời gian vĩnh hằng. Đứng nơi đây, tựa hồ có thể qua lại vạn cổ, không ngừng luân hồi giữa trời đất.
Hắn quan sát kỹ lưỡng, tòa tế đàn này gần như tương đồng với tòa tế đàn đổ nát khi chiếc đỉnh xuất hiện dưới Hắc uyên trong di địa Tiên cổ, chất liệu tạo thành cũng đều giống nhau.
Thế nhưng, một tòa đã bị hủy gần một nửa, còn một tòa thì lại hoàn hảo không hề hư hại.
Rõ ràng, đây là kết quả còn sót lại từ hơn một kỷ nguyên trước.
Nghĩ tới đây, ánh mắt Thạch Hạo càng thêm rực cháy, khiến hắn quan sát cẩn thận hơn, tỉ mỉ hơn. Ngay cả tòa Đế thành với lối kiến trúc đồ sộ này cũng thuộc về hơn một kỷ nguyên trước.
"Tòa thành trì này thật cổ xưa, nơi đây quả nhiên thần bí!"
Thạch Hạo than thở, tòa thành này sừng sững nơi đây là để trấn áp bên kia, nơi có một thế giới đáng sợ hơn rất nhiều.
"Biên Hoang!"
Thạch Hạo thì thầm hai chữ này, thế nhưng lại cảm thấy có gì đó không đúng. Cảnh tượng hắn từng chứng kiến trên tòa tế đàn bên trên chiếc thuyền cổ đen kịt kia, rõ ràng còn có một tòa thành khác, do bảy vị vương giả trấn thủ, không ngừng huyết chiến với vô số sinh linh.
Nơi đó là ở đâu, rốt cuộc Biên Hoang là nơi nào?
Chiến trường mà hắn chứng kiến còn kịch liệt hơn cả nơi đây, chứ đâu phải là một nơi đầy tử khí, u tối quanh năm, chín phần mười địa vực đều bị màn đêm bao trùm.
"Tiền bối, những người kia là hạng người như thế nào?" Trước khi rời đi, Thạch Hạo hỏi ông lão cầm đại bổng răng sói. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm về thế giới bên kia. Nơi đó là nơi nào, có quan hệ ra sao với hắn? Trực giác mách bảo hắn rằng, ông lão này ắt hẳn sẽ biết.
Đáng tiếc, ông lão vẫn không hề đưa ra bất cứ câu trả lời nào. Tế đàn bừng tỉnh, truyền tống được mở ra.
Hào quang lóe lên, Thạch Hạo cảm thấy mình như bước vào một đường hầm thời gian, tựa như rơi vào vòng luân hồi trăm đời, rồi bản thân được phóng về tận cùng của vĩnh hằng.
Đây là một truyền tống trận cấp lớn, có thể đưa người tới tận cùng vũ trụ, hoặc vượt qua cổ giới.
Ba Ngàn Châu dần lùi về phía sau, hắn rời khỏi thượng giới này!
Đây là một pháp trận to lớn với uy lực vô biên, mang Thạch Hạo rời đi, xé ra một con đường giữa Cửu Thiên Thập Địa.
Đối với người bình thường, chuyện này quả thật không cách nào hình dung nổi.
Thạch Hạo xuyên hành trong ráng lành, bay thẳng vào sương mù hỗn độn. Hắn lướt đi trong một không gian khó tưởng tượng, r���i khỏi Ba Ngàn Châu, là rời đi thật sự.
"Đế thành lớn vậy mà ta chưa từng thấy nổi một góc nhỏ, chỉ có thể nhìn thấy được một vài cao thủ hiếm có. Không biết nơi đó còn ẩn giấu những nhân vật cỡ nào nữa, chắc chắn còn có những chỗ kỳ dị khác nữa."
Thạch Hạo biết, hắn chỉ mới thấy được một phần nhỏ, hoàn toàn không hề hay biết gì về nơi này.
Hắn cũng không có cơ hội để suy nghĩ nhiều. Những mảnh vỡ thời gian bay lượn, từng ngôi sao sáng tối vụt qua bên đường.
Vượt giới rời đi, khiến mảnh thời không này không cách nào giữ vững được.
Ầm!
Cuối cùng, một tiếng rung mạnh mẽ phát ra, sương trắng nghi ngút, ráng màu chiếu rọi, Thạch Hạo bước ra ngoài.
Đảo mắt quan sát, hắn đang đứng trên một đạo đài được chế tác từ xương thú khổng lồ, trông cổ xưa nhưng lại trắng bóng như ngọc.
"Ta đã tới Vô Lượng Thiên ư?!" Thạch Hạo thán phục. Vượt giới rời đi, khoảng cách không thể tưởng tượng nổi, thế mà hắn chỉ trong chốc lát đã tới được.
Với khoảng cách như vậy, nếu có một con đường thông t���i đây, dù tu sĩ mạnh mẽ bay cả đời cũng không cách nào tới được. Khoảng cách này tựa như vĩnh hằng vậy.
Mà hắn lại từ Ba Ngàn Châu – nằm trong Thập Địa – đi vào Vô Lượng Thiên – thuộc về Cửu Thiên. Đây quả là một cuộc hành trình vô cùng xa xôi.
"Ta đã đến muộn vài tháng, không biết còn có thể tiến vào Thiên Thần Thư Viện nữa hay không." Thạch Hạo thì thầm.
Hắn cất bước rời khỏi tòa đạo đài bằng xương này, bất chợt linh khí như thủy triều dâng trào, nhanh chóng lan tràn khắp xung quanh.
"Nồng đậm hơn Ba Ngàn Châu rất rất nhiều!" Đây chính là nhận thức trực quan nhất của Thạch Hạo.
Thông thường, nơi nào có linh khí nồng đậm như vậy thì sẽ là nơi thích hợp để tu hành, ắt sẽ xuất hiện rất nhiều cường giả đáng sợ.
Nói tóm lại, đây chắc chắn là một thế giới vô cùng mạnh mẽ!
Sự hưng suy của Đạo thổ liên quan mật thiết đến sự hưng thịnh hay suy vong của giới Tu hành.
"Trống trải như vậy luôn ư."
Thạch Hạo nhíu mày. Mặc dù nơi đây linh khí nồng đậm, sương mù giăng khắp, nhưng lại khiến người khác cảm thấy quá đỗi tĩnh mịch cô quạnh, chẳng hề thấy bóng dáng cây cỏ hay núi sông.
Xung quanh đều được sương trắng bao phủ.
"Nếu đã được truyền tống tới Vô Lượng Thiên, ít nhất cũng phải có một nơi để đặt chân. Chẳng lẽ, bọn họ đưa ta thẳng đến Thiên Thần Thư Viện luôn sao?" Thạch Hạo suy đoán.
Bởi vì lúc chuẩn bị rời đi, hắn từng hỏi qua rằng sau khi truyền tống t���i đây thì làm cách nào để đến Thiên Thần Thư Viện tu hành.
"Hả?"
Rất nhanh, Thạch Hạo cảm thấy có gì đó không đúng. Phía trước hắn là một địa hình bằng phẳng, được tạo thành từ từng tảng thần thạch to lớn gắn kết lại với nhau.
Hắn mở ra Thiên Mục, trong con ngươi ngưng tụ phù văn rồi hóa thành hai chùm sáng quét nhìn cảnh vật xung quanh.
Sau đó, Thạch Hạo như ngây dại. Hiện tại, hắn đang đứng trên một trận đài trắng bóng, nằm bên trong một tòa cung điện.
Chỉ là, tòa cung điện này thật sự quá lớn, diện tích phải hơn mười ngàn dặm và lơ lửng trong hư không, là một tòa điện khổng lồ.
Thạch Hạo chẳng biết nói gì hơn, hắn cứ tưởng đây là mặt đất mênh mông, ai ngờ, lại nằm trong một tòa kiến trúc hùng vĩ.
Thạch Hạo nhanh chóng bay về phía sau, làn sương trắng mờ ảo lượn lờ tản về hai bên.
Rất nhanh, hắn đã tới lối vào. Nơi đây có một cặp cửa bằng đồng rất lớn đang khép hờ.
Thạch Hạo dừng lại và muốn đẩy tung cánh cửa phía trước.
Không thể không nói, cánh cửa này quá lớn, chỉ riêng chiều cao đ�� hơn ngàn dặm, vô cùng đồ sộ, cơ bản chẳng hề giống một cánh cửa mà giống một vách đồng sừng sững.
Thạch Hạo dùng lực đẩy, "ầm ầm", cánh cửa lớn từ từ mở ra.
Hắn cố gắng đẩy nhanh cánh cửa này, thế nhưng chợt có một luồng khí tức mạnh mẽ cản trở lại.
Bên ngoài cánh cửa đồng này, sương trắng lượn lờ, còn có hỗn độn ngập tràn. Giữa những tảng đá và chiếc bồ đoàn, một ông lão từ từ mở mắt quan sát.
Chỉ trong nháy mắt, tựa như có hai tia chớp xẹt qua trời cao, xé nát mây mù.
Ông lão đó ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn, hàng lông mày trắng như tuyết dài đến nửa thước, dáng vẻ trang nghiêm khiến người khác sinh lòng kính sợ.
Đây tuyệt đối là một cao thủ, hơn nữa lại là một cao thủ tuyệt thế không cách nào tưởng tượng nổi. Ánh mắt ấy quá sắc bén, tựa như có thể nhìn xuyên thấu linh hồn người khác, khiến thần phách của đối phương run rẩy.
Thạch Hạo da đầu tê dại. Từ Đế thành cho tới kiến trúc thần bí trong Vô Lượng Thiên, rồi lại nhìn thấy một vị cao thủ tuyệt thế. Mọi chuyện đ���n quá nhanh khiến hắn không cách nào tiếp thu kịp.
Hắn thở dài. Nhất định phải tăng thực lực thật nhanh trong khoảng thời gian ngắn nhất, phải khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn. Nếu không, thế giới này quá nguy hiểm.
"Xin chào tiền bối." Thạch Hạo chủ động chào hỏi.
"Có ý nghĩa. Ba luồng tiên khí, tư chất rất nghịch thiên. Chỉ là không biết liệu có phải là hiển hách nhất thời, tựa như những người trong lịch sử kia, hay là có thể đi tiếp con đường này." Ông lão mở miệng.
Thạch Hạo kinh ngạc. Người này thật quá lợi hại, chỉ liếc nhìn mà đã biết rõ về thân thể của hắn rồi.
"Nếu đã đưa ngươi tới nơi này, vậy thì mặc kệ ngươi có thân phận hiển hách ra sao, cũng không cần hỏi đến những việc làm trong quá khứ của ngươi. Chỉ cần dành cho ngươi một chút mài giũa tương ứng thôi." Ông lão mày trắng nói.
"Tiền bối, ý của ông là...?" Thạch Hạo cảm thấy có gì đó không đúng. Từ "mài giũa" mà ông lão này nói ra lại khiến hắn cảm thấy lạnh buốt.
"Phàm là tu sĩ bị đưa tới đây đều là người đã phạm sai lầm, nhất định sẽ phải gánh lấy trừng phạt tương ứng." Ông lão mi trắng đáp.
Truyền tống trận trong Đế thành vô cùng to lớn, sau khi lựa chọn một tọa độ nhất định, nó sẽ vận chuyển và đưa người cần truyền tống tới địa điểm đã định sẵn.
Hiển nhiên, những người trong Đế thành đã sớm thương lượng và nhất trí đưa hắn tới đây.
"Ta đã phạm sai lầm ư?" Thạch Hạo tự nhủ, trong lòng tràn ngập vẻ không cam. Rõ ràng tên Gia Đức kia mới đúng, khả năng hắn đã làm người thế mạng rồi.
"Chắc là vậy rồi, nếu không thì sao ngươi lại bị đưa tới đây chứ." Ông lão mày trắng nói.
Vẻ mặt Thạch Hạo lạnh lẽo. Hắn đã bị hãm hại, rõ ràng tên Gia Đức kia khiêu khích và muốn dò xét biển thần thức của hắn, vậy tại sao giờ lại phạt hắn?
"Ngươi cũng không cần quá lo lắng. Phàm là những ai bị đưa vào tòa điện cổ này thì cũng chỉ bị xử phạt một chút mà thôi, không tính là phạm phải tội ác tày trời."
Thạch Hạo thở dài, tình huống xấu nhất may mắn là không xảy ra.
Ông lão vung tay. Ngay sau đó, Thạch Hạo rời khỏi tòa kiến trúc lớn này và đi về nơi phương xa.
"Là trừng phạt ư?" Thạch Hạo cảm thấy như một giấc mộng.
Một hồ nước xanh thẳm rộng lớn hiện ra ngay trước mặt hắn.
"Rời khỏi vùng thế giới này, coi như đã trừng phạt xong." Lời nói của ông lão truyền tới.
Rõ ràng, đây là một không gian nằm bên trong một khu vực kỳ dị nào đó.
Nhưng vùng không gian này tựa như một giới, khiến người khác không cách nào đoán được.
Thạch Hạo không ngừng phi hành về phía cuối đại địa. Trên đường, hắn gặp qua một vài người với thương thế giống nhau, từng người đau ốm triền miên, chẳng hề động đậy.
Hắn hoảng sợ. Thông qua tình hình mà hắn tìm hiểu được, những người này đều là thiên tài!
Có người quần áo rách rưới, khi hắn hỏi thăm thì người này đã ở đây hơn trăm năm, thế nhưng vẫn không cách nào phá tan phong tỏa để rời đi.
Những người còn lại thì ít nhất cũng đã ở đây được vài năm.
"Mẹ nó!" Thạch Hạo nhịn không được mà chửi thề. Hắn không hề làm chuyện gì sai trái, thế nhưng lại bị người khác hãm hại và đưa tới nơi này.
Hắn làm sao có thời gian chứ? Vài năm cho đến trăm năm, hắn không cách nào chịu đựng nổi. Nhất định phải rời khỏi đây ngay lập tức!
Mọi nội dung trong đây đều là bản dịch duy nhất được thực hiện bởi truyen.free.