Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1046: Tiên đồ*.

Tròng mắt nứt toác, máu tươi tí tách nhỏ giọt. Con ngươi đỏ lòm, rực rỡ đến chói mắt, ánh đỏ chiếu rọi khắp nơi. Cây đoạn mâu kia rung lắc dữ dội, khuấy đảo muốn phá hủy tròng mắt ấy.

Vô số bảo thuật của Thạch Hạo đồng loạt xuất hiện, lao vút về phía trước. Hắn cảm thấy tròng mắt này qu�� mức nguy hiểm, cần phải giải quyết càng sớm càng tốt.

"Xoẹt!"

Máu đen không ngừng phun trào, tròng mắt này tựa như một hố không đáy, không ngừng tuôn ra huyết dịch, từ màu đỏ thẫm dần biến thành đen kịt, mang theo khí tức lạnh lẽo thấu xương.

"Hả?"

Thạch Hạo kinh hãi, trong hư không bỗng xuất hiện một hố đen, nuốt chửng vạn vật xung quanh. Chính là do tròng mắt kia biến hóa thành, không ngờ nó đã biến dạng hoàn toàn như thế này.

Thạch Hạo dốc toàn lực chống cự, Bảo thuật Liễu Thần hiển hiện. Vài chục cành cây vàng óng lao vút ra, đánh nứt hư không, ý đồ làm tan rã hố đen đó.

"Ngươi còn biết cả bảo thuật của nó sao?!" Hiển nhiên, tròng mắt này vô cùng kinh hãi.

Nó tràn ngập hàn khí, con ngươi thăm thẳm sâu xa. Tuy rằng đã nứt toác ra thế nhưng lại phát ra hào quang kỳ dị, nó nhìn chằm chằm Thạch Hạo, lạnh giọng cất tiếng: "Cây liễu kia còn chưa chết, đúng không?!"

"Ầm!"

Đúng lúc này, bên trong tròng mắt tựa như vực sâu địa ngục kia hiện ra một cánh cửa, nối liền với một con đường nhuốm máu, tựa hồ muốn hút Thạch Hạo vào đó.

Nó đã nổi sát cơ, bất chấp hậu quả, quyết ý trấn áp và thu giữ Thạch Hạo.

"Chém!"

Thạch Hạo vung thanh Tiên kiếm Đại La, kiếm thai phát sáng rực rỡ. Những dấu ấn trên thân kiếm chợt bừng sáng, một người đang phi thăng, sương trắng lan tỏa, mưa ánh sáng rực rỡ khắp nơi.

"Hả, chuyện gì thế này?!" Tròng mắt kinh hãi, nó phát hiện đoạn mâu gãy đang cắm trong mắt mình bỗng điên cuồng quấy phá, như đang tự thiêu đốt và tỏa sáng.

“Chẳng lẽ có liên quan đến thanh kiếm thai kia?” Nó kinh ngạc thầm nghĩ.

Dù là Thạch Hạo cũng cảm thấy được sự khác lạ. Cùng với nhịp vung kiếm của mình, đoạn mâu đồng kia tựa hồ thức tỉnh, trên đó, một nhóm chữ cổ cũng đang sáng rực theo.

"Không!" Tròng mắt hét lớn, tràn ngập sự sợ hãi tột cùng.

"Ầm!"

Dấu ấn Tiên đạo còn sót lại trong đoạn mâu gãy kia nổ tung. Thanh tàn khí này đã tự thiêu đốt chính nó và cứ thế tự phân hủy, cùng kéo tròng mắt kia về vực sâu hủy diệt.

Máu đen tung tóe. Trong tích tắc, tròng mắt nổ tung, mọi chuyện diễn ra quá đỗi nhanh chóng. Ngay cả cánh cửa nó vừa mở ra cũng tan nát và giải thể hoàn toàn, tất cả hóa thành ánh máu và tan biến thành khói bụi.

Mọi việc diễn ra quá đỗi đột ngột, khiến Thạch Hạo giật mình kinh hãi. Thanh kiếm thai trong tay hắn đâm thẳng về phía trước, vừa vặn đón lấy phần dư âm vừa rồi.

"A..."

Tiếng kêu thê lương vang vọng rồi chợt im bặt, nơi đây khôi phục vẻ tĩnh mịch ban đầu.

Một luồng tàn linh của tròng mắt bay ra, lao thẳng vào kiếm thai, nhưng kết quả là, trong nháy mắt đã hóa thành tro bụi, không còn tồn tại.

Hào quang biến mất, núi rừng trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.

Nếu không có những bột vụn của đoạn mâu đồng và máu đen kia thì thật khó mà khiến người khác tin rằng vừa nãy đã xảy ra một trận chiến, nơi đây từng xuất hiện một sinh linh vô cùng đáng sợ.

Thạch Hạo kinh ngạc nhìn thanh kiếm thai trong tay mình. Vật này ẩn chứa điều gì đó kỳ lạ, tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài của nó.

Đây là thứ được lấy từ Tiên Cổ, là do Ngũ Quan Vương năm xưa đánh mất. Nghe đồn, thanh kiếm thai này là vật do thiên địa sinh ra từ một cổ khoáng trong lòng đất.

“Thứ này…” Thạch Hạo không biết nên nói gì, sau khi suy nghĩ hồi lâu mới cất đi.

Tiếp đó, hắn lại nghĩ tới viên tròng mắt kia. Biên Hoang bất ổn, quả nhiên sẽ đại loạn. Thế gian này đâu đâu cũng là chiến hỏa, ngày tháng máu chảy thành sông sẽ không còn xa nữa.

"Con đường này, vẫn phải đi."

Thạch Hạo thở dài, hiện giờ suy nghĩ thêm nữa cũng vô ích. Việc quan trọng nhất hiện tại là nhanh chóng tăng cường tu vi, quật khởi càng sớm càng tốt. Khi đại kiếp nạn giáng xuống, dù hắn có thiên phú cái thế cũng vô dụng mà thôi. Chưa trưởng thành, dù là rồng con cũng sẽ trở thành thức ăn cho kẻ khác.

Sau đó, hắn dốc sức chạy về phía trước.

Cấm khu này vô cùng kỳ lạ. Có những nơi có thể phi hành, nhưng cũng có rất nhiều chỗ, không biết vì sao lại xuất hiện những pháp tắc kỳ dị, sẽ ép người từ trên không trung rơi xuống.

Tựa như đang nhắc nhở rằng, kẻ xâm nhập phải kính nể nơi này, không được khinh nhờn, không được bay lung tung.

Trên đường đi, hắn gặp không ít tu sĩ. Không phải vì những người này nhanh hơn hắn mà đã đi trước, mà bởi họ đã được đưa thẳng tới nơi này, có người cách xa hàng chục, hàng trăm vạn dặm.

Thế nhưng, trên đường đi, hắn cũng nhìn thấy không ít thi thể. Trên người bọn họ không hề có chút thương tích nào, thay vào đó là nụ cười tươi vẫn đọng trên môi.

Với những chuyện như vậy, hắn cũng không có thời gian để tìm hiểu. Ở một nơi đáng sợ như thế này mà còn điều tra, e rằng sẽ tự đẩy mình vào hiểm cảnh.

Đột nhiên, phía trước tung tóe sương máu, trên mặt đất chất chồng vô số thi thể, có thể nói là đã bị diệt sạch hoàn toàn.

Khi tới nơi, Thạch Hạo dừng bước. Hắn rời khỏi Ba Ngàn Châu chưa tới trăm vạn dặm, thế nhưng đã liên tiếp rơi vào hiểm cảnh, khiến hắn phải tập trung tinh thần cao độ.

Bước chân hắn chậm lại, từ từ tiến về phía trước. Con đường này không thể tránh né, bởi vì trên không trung có những đại tinh màu xanh lam đang lơ lửng cách mặt đất chưa tới trăm trượng, hai bên đường cũng có những đại tinh đã bị phá hủy rơi xuống.

Những đại tinh này tựa như những ngọn núi nhỏ, tỏa ánh sáng xanh lam lấp lánh như ngọc thạch.

Đây quả là một kỳ cảnh, mỗi một đại tinh đều tỏa ra phù văn.

“Những đại tinh này được cao thủ tuyệt đại dùng pháp lực luyện chế, thu nhỏ lại thành núi cao, rất nhiều đại tinh được sắp xếp ở đây, chẳng lẽ là một đại trận?”

Dù là ai tới đây cũng sẽ kinh hãi khiếp vía, bởi những đại tinh này to lớn đến rợn người.

Thạch Hạo tiến bước về phía trước, thi thể càng ngày càng nhiều, sắc mặt hắn càng thêm nghiêm nghị. Cuối cùng cũng tới được khu vực quan trọng nhất, sau đó hắn nhìn thấy một cô gái đang bị giam cầm.

Từng vệt sáng tựa như những dải cát không ngừng trút xuống từ những đại tinh phía trên, chúng ép cho hư không vặn vẹo, tỏa ra luồng kiếm khí vô hình.

"Ồ?"

Thạch Hạo ngạc nhiên. Kiếm khí này chẳng hề làm tổn hại thân thể mà chỉ chém giết nguyên hồn. Chẳng trách trên đường đi lại có nhiều thi thể mà không hề có vết thương nào trên cơ thể.

Đây là một tàn trận cổ đại, mặc dù uy lực đã giảm sút, thế nhưng vẫn vô cùng kinh người. Dù sao đây cũng là trận pháp mà vị đại năng vô thượng đã luyện hóa rất nhiều đại tinh để bố trí nên.

"Là nàng!"

Thạch Hạo chợt nhận ra, đó là một cô gái thân mặc áo xanh, dáng dấp yêu kiều, tựa như một đóa sen thần đang chập chờn ánh sáng.

Đó là Thanh Tiên, cũng là một trong những cao thủ trẻ tuổi của Ba Ngàn Châu. Năm xưa khi Thạch Hạo từ Hư Thần Giới bước lên đàn Đồng Tước, tiến vào Linh Giới của Ba Ngàn Châu thì từng gặp huynh đệ của nàng, và đã có một trận chiến lúc bấy giờ.

Thanh Tiên, là sơ đại của Liên tộc, tiếng tăm lừng lẫy, mạnh hơn cả Thiểm Điện Tử và Minh Tử. Trong giới nữ thì nàng cực kỳ nổi danh, xếp hạng đầu tiên.

Nhưng vào lúc này thì nàng không sao nhúc nhích được, mi tâm rỉ máu, trên gương mặt xinh đẹp ấy tràn ngập đau đớn, ánh mắt đã trở nên mờ mịt.

Thạch Hạo muốn cứu giúp, thế nhưng đã quá muộn.

Thanh Tiên khi nhìn thấy hắn thì ánh mắt sáng rực lên, thế nhưng cuối cùng chỉ đành nhắm mắt xuôi tay.

“Đúng là tàn khốc thật.” Thạch Hạo mặt không biểu cảm, ngay cả người tiếng tăm lừng lẫy của Ba Ngàn Châu cũng chết ở nơi này.

Thế nhưng, con đường này nhất định phải đi. Hắn xông về phía trước, khống chế các loại bảo thuật để chống trả.

"Bụp!"

Mi tâm Thạch Hạo ứa máu vì hắn đã đi tới ngay chỗ giao nhau. Kiếm khí vô hình kia không ngừng nghiền ép và xóa bỏ linh hồn hắn.

Hắn niệm Nguyên Thủy Chân Giải, khống chế các loại bảo thuật, dốc hết khả năng chống trả. Cuối cùng thần hồn tuy bị thương nhẹ nhưng cũng xem như đã vượt qua được nơi này.

"Răng rắc!"

Trên bầu trời, một đại tinh màu lam nổ tung.

Kiếm khí vô hình kia yếu bớt, không còn mãnh liệt như trước nữa.

Cùng lúc, Thanh Tiên rơi ầm xuống mặt đất, rồi từ từ thu nhỏ lại, hóa thành một hạt giống.

“Niết bàn?!” Thạch Hạo giật mình, cô gái này quả nhiên bất phàm, không hề tuyệt diệt mà lại hóa thành một hạt giống xanh biếc tựa như ngọc thạch.

“Xin hãy chôn ta ở gần nơi này.” Một giọng nói yếu ớt truyền tới trong tâm trí Thạch Hạo.

“Ta đưa ngươi rời khỏi nơi này chẳng phải sẽ tốt hơn sao?” Thạch H��o hỏi lại.

“Không, đây là đại kiếp nạn của ta, cũng là cơ duyên của ta. Ta cảm nhận được khí tức của Hỗn Độn Thanh Liên lưu lại ở đây, xin hãy giúp ta.” Thanh Tiên truyền âm.

Thạch Hạo nghe thấy thế thì ngẩng đầu nhìn từng ngôi đại tinh xanh lam phía trên. Tổng cộng phải tới mấy vạn ngôi, tất cả đều do cao thủ cái thế luyện hóa thành.

"Hỗn Độn Thanh Liên?" Thạch Hạo kh��ng r��.

“Người ấy không thuộc về kỷ nguyên này, thế nhưng từng đạt tới đỉnh cao nhất, được xưng tụng là một cây hoa sen giữa trời xanh vạn cổ. Xin hãy giúp ta, ngày khác tất sẽ có báo đáp.” Thanh Tiên nói.

"Được!" Thạch Hạo gật đầu, không hề lưỡng lự. Việc này quá đơn giản. Lập tức hắn vùi hạt giống xanh biếc này vào trong đất, cách nơi đây không xa.

Sau đó, hắn tiếp tục lên đường.

Sau năm ngày, một khu rừng trúc màu tím trải dài phía trước, sương trắng bao phủ mờ ảo tựa như tiên cảnh.

Dọc theo đường đi, Thạch Hạo không hề thấy bất kỳ ai, chỉ có duy nhất một mình hắn ở nơi này. Khi nhìn thấy cảnh tượng đó thì không khỏi giật mình, thi thoảng còn cảm nhận được khí tức Tiên đạo.

“Cấm khu này thật sự yêu tà, vì sao trên đường đi lại thấy được khí tượng Tiên gia chứ?”

Thạch Hạo vừa đề phòng vừa tiến về phía trước.

Khi tiến vào trong Tử Trúc Lâm, thiên địa đột nhiên biến đổi, cảnh tượng thay đổi lớn. Hàng loạt hào quang xuất hiện, còn có hỗn độn không ngừng cuộn trào.

Đây là một thế giới riêng!

Sương trắng hờ hững trôi, núi sông xanh tươi, tiên cầm bay lượn, thụy thú qua lại.

Hoàn toàn thay đổi, đây là một vùng thế giới khác.

Thạch Hạo nhìn thấy một vài sinh linh lẽ ra đã biến mất ở kỷ nguyên này, sớm đã trở thành truyền thuyết.

Ấu thú Kỳ Lân!

Hắn nhìn thấy một thiếu nữ đang ôm một con Kỳ Lân trắng trong lòng, không ngừng vui đùa với nó.

Hắn nhìn thấy một con Phượng Hoàng hóa thành một thiếu nữ với bảo y ngũ sắc, nàng hạ xuống một ngọn linh sơn đang phát sáng.

Tiếp đó, hắn nhìn thấy một chàng thanh niên lượn lờ tiên khí, sau lưng là một thanh bảo kiếm được đúc từ Tiên Kim Quang Minh, tiêu dao tự tại, vừa đi vừa hát.

“Ta đã đến nơi nào thế này?” Trong lòng Thạch Hạo chấn động, cho rằng mình đã rơi vào ảo cảnh, thế nhưng thần giác của hắn lại mách bảo, đó đều là cường giả chân chính, không phải là hư vô.

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Chẳng lẽ đây là một tiểu thiên địa còn sót lại từ kỷ nguyên Tiên Cổ, hoàn hảo không chút tổn hại nào, còn có cả người sống từ kỷ nguyên đó, v�� trùng hợp thay, hắn đã phát hiện rồi đi vào nơi này.

Nơi đây tràn ngập tiên vụ trắng xóa, từng tòa linh sơn không ngừng phát sáng, hàng loạt cổ dược trăm ngàn năm tuổi, hương thơm nức mũi.

Thạch Hạo có chút bối rối, không hiểu vì sao.

Khi hắn tiến về phía trước thì có người hướng hắn chào hỏi.

Cô gái hóa thân từ Tiên Hoàng kia, với bờ môi đỏ tươi khẽ nở nụ cười, nói: “Huynh đài đến từ nơi nào?”

“Ba Ngàn Đạo Châu.” Thạch Hạo đáp.

“Chưa từng nghe nói đến, khả năng là một động phủ Chân Tiên ư?” Nàng nhẹ nhàng cười.

“Xin hỏi đây là nơi nào?” Thạch Hạo hỏi lại.

“Tất nhiên là Tiên phủ rồi, mênh mông vô tận. Huynh đài cũng tới tham gia thịnh hội ư? Rất nhiều tuấn kiệt trẻ tuổi tới tụ hội, họ đều là những người kiệt xuất nhất của các tộc. Lần giao lưu này khả năng chúng ta đều sẽ có thu hoạch.” Cô gái do Tiên Hoàng hóa thành nói.

Thạch Hạo há miệng muốn nói, rốt cuộc thì hắn đã đến nơi nào thế này?

Tiếp đó, có vài người trẻ tuổi bước tới chào hỏi lẫn nhau mà chẳng hề đề phòng. Tất cả đều rất vui vẻ, những người này tựa như không hề tranh giành với đời.

Thạch Hạo có chút không tin nên vuốt ve Kỳ Lân con trong lòng thiếu nữ nọ, tất cả đều là thật.

Kỳ Lân con trắng này trừng mắt nhìn hắn, tựa như không thích hắn làm vậy.

“Ta đang mơ về Tiên Cổ hay là Tiên Cổ lại xuất hiện?” Thạch Hạo ngây người.

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free