[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1038: Lâm Thiên.
Trên ngọn núi gãy màu đen, chư hùng đều phấn chấn, cuối cùng thì Hoang cũng đã ra tay rồi sao?
Mọi người đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu, tất cả đều đang ngóng trông hắn, cũng như mong đợi 'Trích tiên' và 'Thập Quan vương' ra tay, bởi lẽ khách đến từ vực ngoại đã càn quét hơn mấy trăm châu, khiến lòng người uất ức khó nguôi!
Tu ra ba luồng tiên khí, hẳn là có thể giành chiến thắng!
Rất nhiều người đều kỳ vọng, khao khát được chiêm ngưỡng trận chiến ấy.
"Chủ nhân ta là một Thiên Thần, còn ngươi vẫn chưa phải. Ngươi còn kém xa, không thể là đối thủ của chủ nhân ta. Tốt nhất ngươi nên thả ta đi, với thiên phú của ngươi, có lẽ đã đủ tư cách tiến vào Thư viện Thiên Thần rồi!"
Thông Tí thần viên ánh mắt lóe lên, nó rất muốn rời đi và không hề mong muốn làm tù binh chút nào.
Thạch Hạo khẽ mỉm cười, nói: "Ta có tư cách hay không thì cũng cần đến lượt ngươi đánh giá sao?"
"Ngươi nên biết, nếu giam giữ ta như thế này thì cũng tương tự với việc kết oán với chủ nhân ta. Chủ nhân có tư chất phi phàm, chẳng có bất kỳ đối thủ nào trong ba ngàn châu này. Nếu ngươi muốn chạm mặt hắn thì hậu quả sẽ chẳng tốt đẹp chút nào," Thông Tí thần viên nói.
"Vô địch ba ngàn châu, ai phong cho hắn danh hiệu này sao?" Thạch Hạo cười khẩy, cũng không thèm để tâm, sau đó quay sang nhìn con khỉ đột, nói: "Ngươi tốt nhất nên câm miệng lại. Đừng có khiêu chiến sự kiên nhẫn của ta. Nếu như ngoan ngoãn làm phu xe, ta sẽ giữ lại tính mạng cho ngươi. Nếu còn ồn ào lắm lời, món não khỉ cũng không phải là không ăn được đâu."
Lời nói của hắn tuy hời hợt nhưng lại mang sức uy hiếp vô cùng lớn.
Thông Tí thần viên tuy rằng kiêu căng khó thuần, nhưng cũng không hề muốn chết. Nó có thể cảm nhận được, người này vô cùng mạnh mẽ, vô cùng khủng khiếp, không thể chống đối.
"Ta... chỉ có ý tốt nhắc nhở ngươi thôi, Cửu Thiên thập Địa rộng lớn hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của ngươi, vượt xa ba ngàn đạo châu này, cao thủ đông như mây, thậm chí còn có hậu nhân của Trường Sinh giả nữa!" Nó lầu bầu nói.
Tuy rằng không hề chống đối, nhưng nó lại khéo léo chuyển sang một chủ đề khác với Thạch Hạo, nói về vực ngoại mạnh mẽ đáng sợ, muốn dùng điều này để khiến hắn kiêng dè mà thả nó đi.
Trên thực tế, những lời này đã tạo nên làn sóng xôn xao, mọi người đều kinh ngạc và tập trung cao độ quan sát.
Trong Cửu Thiên thập Địa còn có Trường Sinh giả ư? Có hậu nhân của bọn họ? Việc này quá đỗi chấn động, khiến người ta phải liên tưởng đến nhiều điều.
Thạch Hạo cũng không hề ngoại lệ, hắn càng ngày càng muốn rời khỏi ba ngàn châu để đích thân quan sát đôi chút, muốn tiến vào Thư viện Thiên Tiên kia, muốn đăng lâm cửu trùng thiên, muốn quan sát từng cổ giới.
"Ta rất kỳ vọng điều đó, nếu như trong những cổ giới kia có Trường Sinh giả thì ta rất muốn đến chào hỏi, càng muốn luận bàn với hậu nhân của bọn họ. Chỉ là không biết liệu lần này bọn họ có đến hay không?" Thạch Hạo nhìn chằm chằm nó.
"Ngươi nên biết, lần này không chỉ có mỗi chủ nhân Lâm Thiền của ta đến đây, mà đi cùng còn có vài người trẻ tuổi khác nữa. Đến giờ bọn họ vẫn chưa hề ra tay!" Thông Tí thần viên nói.
"Ờ, ta biết rồi, ngươi vẫn nên chú ý tập trung lái xe đi!" Thạch Hạo gật đầu nói.
Thông Tí thần viên có vẻ nhụt chí. Tên này thật sự khó đối phó, căn bản không xem đó là chuyện to tát, không hề sợ cường giả đến từ vực ngoại.
Việc đã tới nước này, chư hùng trên ngọn núi gãy đều vô cùng kính nể Thạch Hạo. Cường giả nên là như vậy, đây đích thực là cường giả, căn bản chẳng hề e ngại cái gọi là anh tài của Cửu Thiên thập Địa.
Tất cả mọi người đều cảm nhận được khát vọng của Hoang, hắn muốn chiến một trận với người cùng thế hệ mạnh nhất thế gian, mặc kệ hắn đến từ nơi nào, thân phận ra sao.
Nơi đây có quán rượu nhỏ, có quán trà, có lầu quỳnh điện ngọc, và cũng có rất nhiều tu sĩ. Lúc này, những người mạnh mẽ nhất như Hiểu Nguyệt tiên tử đã đến ngồi cùng bàn, chạm cốc nâng ly với hắn.
"Thạch huynh, phải cẩn thận đó, ta nghe nói tên Lâm Thiên kia rất mạnh. Dù sao hắn cũng đã là Thiên Thần, tiên khí đã hóa thành những cánh hoa đại Đạo bồng bềnh trên đỉnh đầu, vốn đã ở thế bất bại!" Có người nói.
"Không sao." Thạch Hạo gật đầu mỉm cười chạm ly cùng mọi người, tiếp đó nói chuyện về những điều trong di địa Tiên cổ.
Sau khi trò chuyện, Thạch Hạo hiểu rõ, sau khi di địa Tiên cổ nối liền với ngoại giới, hiện tại có không ít đại nhân vật tiến vào tìm kiếm cơ duyên.
Thế nhưng, những người ở bên trong cũng rất ít khi đi ra bên ngoài, bởi vì giới hạn nguyền rủa nên không cách nào rời xa khỏi khu đất cổ của mình.
"Hiện giờ, chỉ có chín đại Giáo chủ mới có thể đi xa, thoát khỏi ảnh hưởng của nguyền rủa." Hiểu Nguyệt tiên tử cười nói, nàng môi hồng răng trắng, mái tóc mượt mà, ánh mắt lưu chuyển, đem tin tức này nói cho Thạch Hạo.
Thạch Hạo gật đầu, tin này rất tốt. Chín đại Giáo chủ đã được hắn hóa giải lời nguyền, cho nên những người này càng mạnh thì càng có lợi cho hắn.
Ngày đó có thể thoát vây, không thể thiếu công lao của chín người này, cùng với Liễu Thần ra tay chống lại cường giả của ngoại giới.
"Thạch huynh, ngươi muốn khiêu chiến với những người kia, phải biết rằng, bọn họ không phải hạng người tầm thường, và cũng không phải chỉ có một mình hắn. Nếu cứ nghênh địch như vậy thì có chút bị động." Có người thấp giọng nói.
Thượng giới có một vài đại Giáo chủ có cừu oán với Thạch Hạo, ví như Minh Thổ, Thiên Quốc, Hỏa Vân Động, Tiên Điện... tất cả đều là những thế lực khổng lồ. Thế nhưng cũng có rất nhiều cổ giáo chẳng hề gây xung đột với hắn.
Những đại giáo này cách xa nơi đây, trên ngọn núi gãy này cũng không hề có đệ tử của họ, cho nên cũng không có người căm ghét Thạch Hạo. Tất cả đều rất quan tâm và chẳng hề có địch ý với hắn.
"Những chuyện đó không cần lo lắng. Đám người đã có tu vi đến mức ấy thì chắc chắn sẽ không liên thủ với người khác, sẽ không đến mức vây công cường giả ba ngàn châu chúng ta đâu," Thạch Hạo nói.
Trên thực tế, hắn có niềm tin rằng, không sợ tất cả những người kia.
Chỉ có bản thân đủ mạnh thì mới có thể nói như vậy, dù cho mấy người đã tu ra tiên khí đồng thời vây công hắn thì cũng có thể chiến một trận mà không sợ địch tứ phía!
Nhưng, hắn cũng tin rằng, với lòng tự trọng của từng người thì họ sẽ không bao giờ liên thủ.
Đả Thần Thạch xen vào: "Mịa, lúc ở Tiên cổ, chẳng phải chúng ta chưa từng gặp tình cảnh đó bao giờ sao? Giờ vẫn cười nói vui vẻ đó sao, cứ đánh bại tất cả các đối thủ!"
Mọi người ch��ng biết nói gì hơn.
Rất nhanh, bầu không khí trên ngọn núi gãy càng thêm vui vẻ, mọi người không ngừng chạm ly nâng cốc, chuyện trò vui vẻ, vô cùng náo nhiệt.
Tất cả mọi người đều đang đợi xem trận chiến giữa Thạch Hạo và cường giả của vực ngoại.
Nhưng, mọi người chờ mãi vẫn chẳng thấy ai tới, tuyệt thế kỳ tài của vực ngoại kia chẳng hề hiện thân.
"Chủ nhân của ngươi đâu rồi, vì sao lại không tới? Ta vẫn chờ chiến với hắn một trận đó!" Thạch Hạo liếc nhìn con Thần Viên, hỏi.
Vào lúc này, con Thông Tí thần viên rất ngoan ngoãn. Nó đã hiểu được, vị thiếu niên trước mắt này vô cùng ngang tàng, vô cùng thích ăn thịt Thiên Thần. Nếu như dám lắm lời trước mặt hắn thì chắc chắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp.
"Chủ nhân của ta ở Hắc Nhai, ngươi có thể tự mình tới đó tìm." Cặp mắt của Thông Tí thần viên khẽ chuyển động, rồi nói.
Hỏa Linh Nhi mở miệng nói nhỏ với Thạch Hạo: "Mắt của con này vô cùng láo liên, nhìn là biết đang nói dối. Huynh đừng mạo hiểm đến đó làm gì."
Thạch Hạo tuy rằng không sợ, thế nhưng cũng không vì thế mà phải tự mình đi đến đó, nói: "Nghe rõ đây, ta cũng chẳng rảnh rỗi đến đó để chiến đấu. Ta sẽ ở ngay chỗ này chờ hắn, cứ nói hắn đến đây mà khiêu chiến ta!"
Thông Tí thần viên vẻ mặt như đưa đám, nói: "Việc này cần ít nhất một ngày sau."
"Vì sao?" Thạch Hạo hỏi.
"Chủ nhân của ta đã có hẹn, hôm nay có một cuộc quyết đấu vô cùng quan trọng," Thần Viên đáp.
Mọi người đều ngẩn người ra. Khách đến từ vực ngoại rất tự phụ, cuộc chiến có thể khiến bọn họ coi trọng như vậy tuyệt đối không tầm thường. Không biết đối thủ khiêu chiến kia là ai?
Bên trên một sườn dốc màu đen, có một người trẻ tuổi cầm một thanh trường thương cũng màu đen, chỉ thẳng xuống dưới. Những lọn tóc tung bay, ánh mắt vô cùng lấp lánh.
Hắn điều chỉnh lại tinh khí thần của bản thân hòng đạt tới trạng thái đỉnh phong nhất.
Đây là Lâm Thiên. Hôm nay hắn sẽ có một trận chiến, mà trận chiến này rất ít khi hắn trịnh trọng đến vậy.
Từ khi tới ba ngàn châu, đám người bọn họ rất ít khi nghiêm t��c như vậy. Đây là lần đầu tiên hắn nghiêm túc như thế.
"Nên đi thôi, thời gian cũng không còn sớm nữa." Xa xa, có người nhắc nhở hắn.
Đó là bốn nam nữ trẻ tuổi tràn ngập khí tức Tiên đạo. Nam thì tài hoa xuất chúng, nữ thì xinh đẹp quyến rũ, vừa nhìn đã biết là long phượng giữa chốn nhân gian, siêu phàm thoát tục.
Bốn người này thực lực sâu không lường được, tu vi chỉ có hơn chứ chẳng hề kém Lâm Thiên.
"Ta đang đợi chiến xa của mình." Lâm Thiên nói, mái tóc tung bay, từng sợi lấp lánh phát sáng, con ngươi thâm thúy, trường thương trong tay tựa như một con Mặc Long dựng đứng vậy.
"Lẽ ra nó phải quay lại rồi chứ. Chẳng lẽ Hầu Nhi đã gặp phiền phức gì rồi?" Một cô gái xinh đẹp tuyệt thế nói, con mắt của nàng có màu xanh lam, tựa như nước biển đầy lấp lánh vậy.
Lâm Thiên cau mày, lấy ra một chiếc roi đồng năm màu, tiếp đó khống chế thần lực làm cho nó phát sáng.
"Có gì đó không ổn, chiếc roi đồng này đã mất cảm ứng với chiến xa kia rồi, đã bị người khác luyện hóa." Lâm Thiên nói, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về hướng Thanh Châu.
"Chắc là một nhân vật lợi hại nào đó rồi. Có thể đánh bại Hầu Nhi thì chắc chắn không hề đơn giản. Phải biết rằng, Thiên Thần không thể tu ra tiên khí thì không cách nào là đối thủ của con khỉ đột ấy," một chàng trai tóc tím tiếp lời.
"Chúng ta có nên tới đó xem thử không?" Người còn lại nói.
"Thời gian không còn nhiều nữa, giờ lên đường thôi, khi nào trở lại rồi hẳn tính."
"Không được, ta phải đi tìm lại chiến xa của mình, không thể để nó rơi vào tay kẻ khác được! Ta cũng muốn xem thử trong ba ngàn châu này, tên Thiên Thần nào dám động đến đồ của ta!" Lời nói của Lâm Thiên đầy lạnh lẽo.
"Được rồi, nếu đã tiện đường thì đi một chuyến xem sao." Cô gái xinh đẹp có con ngươi xanh lam gật đầu nói.
Bọn họ phóng lên trời cao, đạp lên trên một chiếc thuyền tím, rồi xé rách hư không mà rời đi.
Mấy người này xuất thân bất phàm, đều có những pháp khí phi hành vô cùng mạnh mẽ.
Thanh Châu, trên ngọn núi gãy đen, Thạch Hạo nhìn chằm chằm Thần Viên, nói: "Ngươi nói là, Lâm Thiên muốn chiến một trận với Ninh Xuyên sao?"
"Đúng, đây là cuộc hẹn gần nhất, và hắn muốn tự mình đi quyết chiến." Khỉ đột gật đầu. Nó không biết người của ba ngàn châu, nhưng chỉ biết chủ nhân mình rất coi trọng chuyện này.
"Lục Quan Vương! Hắn muốn quyết chiến với Lục Quan Vương!" Mọi người nhao nhao cả lên, tiếp đó bàn tán không ngừng.
Thạch Hạo đứng thẳng dậy, nói: "Đúng là mất hứng, chẳng lẽ không muốn đấu với ta sao?"
Hỏa Linh Nhi khẽ mỉm cười, kéo kéo cánh tay Thạch Hạo, ý không cho hắn tới tham chiến, nói: "Để hai bọn họ chiến đấu đi, chúng ta cứ xem là được rồi."
Thạch Hạo mỉm cười, nói: "Ta cũng không muốn nhúng tay vào cuộc chiến này đâu, chỉ muốn đi xem thôi."
Hắn cũng chẳng có chút gánh nặng nào trong lòng, từng chiến đấu với Ninh Xuyên ở Tiên cổ, đã chấn động tám hướng. Hiện giờ hai người kia nếu đối quyết thì sống chết mặc bay.
"Chư vị, có muốn cùng ta đi xem chiến đấu không? Nếu được, thì cùng nhau lên đường thôi!" Thạch Hạo cười nói.
"Được!" Rất nhiều người phấn chấn gật đầu.
"Đi!" Thạch Hạo tiến vào trong chiến xa được chế tạo từ đồng thần ngũ sắc, sau đó nói khỉ đột điều khiển chiến xa lên đường.
Đây là bảo xa, là pháp khí cấp Giáo chủ, cho nên có thể Giới Tử Nạp Tu Di, có thể chứa rất nhiều người.
Sau khi hỏi rõ nơi quyết chiến, chiến xa phát sáng rồi nhắm về nơi xa, tiếp đó xé rách hư không và tiến vào mà rời đi.
Sau đó không lâu, nơi ng��n núi gãy này xuất hiện một chiếc chiến thuyền tím, và có năm tu sĩ trẻ tuổi đi ra ngoài.
Lâm Thiên cau mày, sắc mặt vô cùng khó coi. Chiến xa của hắn không còn ở đây, đã bị người khác điều khiển rời khỏi.
"Có kẻ dám dùng chiến xa của ta!" Hắn lạnh lùng nhìn về phương xa.
"Thời gian không còn nhiều đâu, trước tiên ngươi cứ tới chiến với Ninh Xuyên đã." Thanh niên tóc tím nhắc nhở.
"Ờ, đánh bại Ninh Xuyên rồi đi xử lý tên dám động đến chiến xa của ta cũng được!" Lâm Thiên gật đầu.
Chiến thuyền tím khởi hành, cùng hướng với Thạch Hạo!
--- Bản dịch này, kết tinh tâm huyết, kính mong độc giả tìm đọc duy nhất tại truyen.free.