[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1014: Sư môn tái hiện.
Khắp nơi đều là người, các Giáo chủ hùng mạnh vây hãm khiến Thạch Hạo rơi vào hiểm cảnh. Làm sao hắn có thể thoát thân?
Xoẹt!
Ở một hướng khác, hào quang tựa sông dài, mang theo vạn vạn mảnh vỡ đạo tắc cùng khí hỗn độn cuồn cuộn trào dâng. Cảnh tượng này khiến mọi người kinh ngạc không thôi.
"Cây non Thế Giới Thụ!"
Ngay cả Giáo chủ cũng khát khao có được. Mấy người lộ vẻ mừng rỡ, lao tới bởi họ biết đó chính là Thập Quan Vương.
Nhưng, thiên địa nơi đó nứt vỡ, một thông đạo đáng sợ hiện ra. Thập Quan Vương cầm một cây non, đang xuyên thủng phong tỏa của mọi người để chạy trốn.
Cây non kia đáng sợ vô cùng, những đạo tắc nó tỏa ra cũng không hề yếu hơn xương tay Chân Tiên của Ninh Xuyên, khiến các Giáo chủ đều kiêng dè không thôi.
Quan trọng hơn cả là, cây non Thế Giới Thụ này lại có thể phá vỡ trận pháp. Thập Quan Vương đã gần như phá vây thành công.
"Không thể đi được!" Có người hét lớn. Một móng vuốt đầy lông lá đánh mạnh tới, hòng cướp lấy Thế Giới Thụ.
"Chủ nhân Thú Hải!" Có người kinh hãi thốt lên.
Đó chính là chúa tể vạn thú. Không ngờ hắn cũng xuất hiện, nhắm vào cây non Thế Giới Thụ này.
"Ha ha, nếu như lão phu muốn mang hắn rời đi thì sao?" Có người cười lạnh. Một cây cầu đá trắng như tuyết vắt ngang qua mấy chục trận pháp, tiến tới. Sức mạnh nhu hòa của nó đưa Thập Quan Vương bước lên cầu đá.
"Đế tộc!" Có người kinh ngạc.
Đó là người của Đế tộc đương thời, không ngờ lại xuất hiện, cứ thế dẫn Thập Quan Vương rời đi. Nhìn hai người tựa như có quan hệ thân thiết.
"Chuyện này... chẳng lẽ, Thập Quan Vương tới từ một Đế tộc?!"
Xoẹt một tiếng, cây cầu đá hình vòm kia đến nhanh mà đi cũng nhanh. Chỉ trong chớp mắt đã biến mất. Dù có người muốn ngăn cản thì cũng không kịp, tốc độ quá nhanh.
Nhưng, có ai dám trêu chọc? Là Đế tộc đương thời, đại biểu cho một thế lực hùng mạnh nhất. Ngay cả Chủ nhân Thú Hải, được mệnh danh là Giáo chủ chí tôn trong loài Thú, cũng không dám truy đuổi theo.
"Thật đáng tiếc, cây non Thế Giới Thụ kia cứ thế bị mang đi rồi, nhưng cũng chỉ có Đế tộc đương thời mới có thể bảo vệ được. Nếu là người bình thường thì không cách nào sở hữu được."
Mọi người cảm thán và bất cam.
Sau đó, các Giáo chủ ở khu vực này lại tập trung về phía Thạch Hạo.
"Không cần nói thêm lời nào, tiểu bối! Trước hãy kính dâng Đạo thư ngọc thạch kia lên đây. Đến lúc đó, ta sẽ cho ngươi chết một cách dễ chịu nhất!" Ông lão của Hỏa Vân Động lạnh lẽo n��i.
Hắn đang sỉ nhục Thạch Hạo. Với thực lực của hắn, tất nhiên có thể dễ dàng trấn áp Thạch Hạo rồi cướp lấy kinh thư Tiên đạo. Thế nhưng giờ đây lại muốn Thạch Hạo tự chủ động dâng lên.
"Lão già, đừng cậy già khinh người! Lại nói, ở Tiên Cổ ta cũng từng gặp không ít đệ tử của Hỏa Vân Động, thế nhưng thực lực lại vô cùng kém cỏi, lại còn tự cho mình siêu phàm, gì mà đòi trấn áp đời sau tội huyết, nực cười thay!"
Thạch Hạo sẽ không bao giờ thỏa hiệp cũng sẽ không bao giờ lùi bước. Bởi vì, dù có chấp nhận thì đối phương cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.
Đặc biệt là đám Tiên Cốc, Hỏa Vân Động, La Phù Chân Cốc, Yêu Long Đạo Môn này. Tất cả đều là những đạo thống cổ xưa, hùng mạnh, vẫn luôn một mực liên thủ trấn áp Tội Huyết nhất mạch.
Vào lúc này, làm sao bọn chúng có thể bỏ qua cho hắn chứ!
"Ha ha, thú vị. Chỉ là một Thần Vương mà đã cho rằng thiên phú của mình vô cùng cao sang, có thể tung hoành khắp thiên hạ, ngươi còn kém xa lắm!"
Đúng lúc này, có một lão già khác không thể nhẫn nhịn được nữa, bèn xuất thủ. Hắn chính là người của Yêu Long Đạo Môn. Một tát vung tới, tựa như trưởng bối đang răn dạy một đứa bé.
"Đạo hữu, nhẹ tay một chút, chớ có lỡ tay giết người!" Hộ Đạo giả của Thiên Nhân tộc nói.
Ầm!
Thạch Hạo tay cầm Vạn Linh Đồ, cố gắng chống lại.
Chỉ trong nháy mắt, vạn linh xông trận. Hàng loạt tiên thú, chim thần vọt lên, ngăn chặn đòn đánh này.
"Ồ, bảo vật tốt, đó là thứ gì vậy? Không ngờ phòng ngự lại mạnh mẽ đến thế?!" Lúc này, có người vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Đây quả là chí bảo.
"Đưa ra đây!" Hộ Đạo giả của Thiên Nhân tộc lạnh giọng nói. Bàn tay khô quắt của hắn mở rộng, chụp về phía Thạch Hạo, tựa như muốn xách một con gà vậy.
"Cút!"
Thạch Hạo quát lớn, lấy ra Nghịch Long Lân che chắn phía trước.
Xoẹt!
Long ảnh chiếu rọi, thánh quang tế nhật!
Tiếng rung dữ dội vang lên, khu vực quanh Thạch Hạo chấn động dữ dội. Nếu không phải có Vạn Linh Đồ đang phát sáng, hàng loạt sinh linh đang hộ thể, hắn chắc chắn sẽ chết ngay tại chỗ.
"Các ngươi đừng có phá hỏng thần thi kinh người của Địa Phủ đó!" Bên trên một tòa Bạch Cốt Sơn đang lơ lửng giữa hư không, Minh Chủ âm trầm nói.
Trong mắt hắn, Thạch Hạo đã là một bộ thi thể, nhất định phải bị mai táng trong Minh Thổ, trong tương lai sẽ tạo ra một sinh linh tu ra ba luồng tiên khí.
"Ngươi chính là Hoang!?" Lời tra xét truyền tới. Người của Thần Miếu cũng đã tới. Đây chính là một người trung niên với uy nghiêm to lớn, tựa như chúa tể các vị thần, dõi mắt nhìn xuống Thạch Hạo.
"Ta đã giết Cổ Thánh Tử, ông muốn báo thù đúng không? Nếu không muốn mất mặt xấu hổ thì hãy cút đi!" Thạch Hạo thẳng thừng đáp. Mặc dù đang bị một đám Giáo chủ vây chặt nhưng cũng chẳng hề tỏ vẻ sợ hãi, càng đừng nói là sẽ chịu thua.
Bởi vì, dù hắn có lùi bước thì cũng chẳng hề có kết quả tốt. Không bằng cứ hành xử theo ý mình, không để bản thân gặp phải oan ức.
"Thật là can đảm. Không biết đã bao nhiêu năm rồi có người dám nói như vậy với ta đó!" Cường giả Thần Miếu lạnh lẽo nói.
Thạch Hạo thầm than, kế hoạch không theo kịp diễn biến. Hắn đã lôi kéo được chín vị Giáo chủ để bảo vệ bản thân rời khỏi Tiên Cổ, thế nhưng không ngờ lại bị cánh hoa Tiên Đạo đưa mình tới thẳng nơi này.
Hiện giờ lại đang lâm vào tuyệt cảnh, làm sao thoát đi đây?
Hắn không có cây non Thế Giới Thụ nên rất khó xuyên thủng trận pháp và tạo ra một con đường lui.
Trong tay hắn tuy rằng có Vạn Linh Đồ vô cùng siêu phàm, thế nhưng cũng chỉ có thể bị động phòng ngự mà thôi.
"Nếu như ta không nhìn lầm thì đây chính là Vạn Linh Đồ, là một phần của Nguyên thủy chân giải!" Đúng lúc này thì Giáo chủ của Tây Phương Giáo cũng đã tới, Trượng Lục Kim Thân, dáng vẻ đầy uy nghiêm.
"Thì ra là bảo vật này, tốt, tốt, quá tốt!" Có người cười lớn, nói: "Trên người hắn có Vạn Linh Đồ, Tiên Chủng, Ngọc Thạch Thư, Tiên kiếm Đại La. Mặt khác thi thể lại được đạo hữu của Minh Thổ để ý. Nếu đã tới, vậy chúng ta cùng phân chia những món bảo vật này đi."
"Không nên trì hoãn nữa, tiễn hắn lên đường thôi!" Hộ Đạo giả của Thiên Nhân tộc lại xuất thủ. Hắn rất sợ đêm dài lắm mộng, muốn lập tức giải quyết tính mạng của Thạch Hạo.
Ầm!
Trong khoảnh khắc này, mấy bàn tay lớn lao tới, ép xuống Thạch Hạo.
Vạn Linh Đồ trắng bóng hiện lên các loại cổ thú, chim thần. Chúng không ngừng gầm thét khiến thiên địa nứt vỡ, không ngừng chống đỡ mấy bàn tay lớn kia.
Phụt!
Thạch Hạo ho ra máu tươi, suýt chút nữa đã nổ tung tại chỗ.
Mặc dù Vạn Linh Đồ siêu phàm, nhưng Thạch Hạo cũng không phải Giáo chủ. Dù có sở hữu chí bảo mạnh mẽ như vậy thì cũng sẽ phải trọng thương trong những đợt sóng công kích cuồn cuộn của đám người này.
Xoẹt!
Thạch Hạo hóa thành một vệt sáng, nhanh chóng chạy trốn. Hắn dùng Vạn Linh Đồ hộ thể, mở ra một đường hầm thời gian.
Thế nhưng, trận pháp phát sáng, cắt đứt con đường phía trước. Rất nhanh sau đó, hắn đã bị ép văng ra ngoài.
Phía sau, mấy vị Giáo chủ vẫn bình thản, cơ bản không hề sợ hắn sẽ đào tẩu thành công, bởi vì đã định rằng hắn không hề có cơ hội.
Ầm!
Một bàn tay thò tới, Minh Chủ đã xuất thủ. Bàn tay trắng bệch mang theo khói đen, đánh nát thiên địa, lần nữa đánh bay Thạch Hạo ra sau. Hắn ọe ra máu tươi không ngừng tuôn trào.
"Quả nhiên, thân thể này rất mạnh! Đây chính là thể phách mạnh nhất mà ta từng thấy trong cảnh giới này. Tương lai chắc chắn sẽ trở thành kỳ thi vô địch!" Minh Chủ bình phẩm.
Hắn tùy ý ra tay, một đòn đơn giản, chỉ là muốn ước lượng mạnh yếu của Thạch Hạo mà thôi.
Hành động này vô cùng sỉ nhục người khác, coi Thạch Hạo tựa như hàng hóa, lật qua lật lại để chọn lựa.
"Được rồi, đừng lãng phí thời gian nữa, một chưởng vỗ chết, không nên lưu lại mối họa nữa!" Có người nói. Ông lão của La Phù Chân Cốc lên tiếng. Bọn họ trấn áp Tội Huyết nhất mạch nên quyết không thể để một tên thiên tài vào thời khắc cuối cùng quật khởi được.
Ầm!
Một chưởng này vung tới, trời long đất lở. Nếu như không phải Vạn Linh Đồ phát sáng thì Thạch Hạo đã trở thành một đống thịt nát, không cách nào sống sót được.
Ọe!
Hắn lại ói ra đầy máu, cả người bay ngược ra sau.
Thạch Hạo tức giận. Trong tay hắn phát sáng, xuất hiện một tấm cổ phù đầy thần bí. Đây chính là thứ hắn từng phát hiện ở trong phế tích có Tam Thế Đồng Quan.
Vào lúc ấy, hắn đã lấy được mấy tấm cổ phù, chỉ là có một trong số đó hắn không biết có tác dụng gì nên vẫn luôn cất giữ. Lúc này, hắn mới lấy ra để xem thế nào.
Xoẹt!
Một luồng thần quang sắc bén bay ra, tiếp đó là bụp, xuyên thủng ông lão La Phù Chân Cốc kia. Máu tươi đầm đìa, khiến hắn hét to một tiếng.
Cái gì?!
Tất cả mọi người đều ngây người. Biến cố này diễn ra quá nhanh. Một tên tiểu bối lại có thể trọng thương một vị Giáo chủ có tiếng tăm lừng lẫy.
Thạch Hạo cũng giật mình. Tấm cổ phù này có gì đó khác lạ. Hắn siết chặt trong tay, cẩn thận quan sát. Bên trên xuất hiện một vết rạn nứt, hiển nhiên có liên quan đến lần sử dụng vừa rồi.
"Đạo hữu hơi bất cẩn rồi. Chư vị hãy cẩn thận một chút, giết hắn!" Hộ Đạo giả của Thiên Nhân tộc nói.
Ầm!
Đang lúc này, cường giả Thần Miếu xuất thủ. Hắn vận dụng Cửu Thiên Thập Địa Kinh, thần sắc trang nghiêm. Thần âm đại đạo tựa như biển gầm xung kích về phía Thạch Hạo, khiến thất khiếu của hắn chảy đầy máu tươi.
Thạch Hạo muốn tiếp tục dùng tấm cổ phù này thế nhưng những người khác cũng đồng loạt xuất thủ. Ai cũng muốn cướp đi chí bảo trên người hắn, sợ bị người khác tranh mất.
Việc này càng đẩy Thạch Hạo vào bờ vực sinh tử hơn. Một Giáo chủ đã không cách nào địch lại rồi, huống hồ lại có mấy người đồng thời ra tay.
Ầm!
Thạch Hạo bị thương nặng, thân thể bay mạnh sang một bên, tiên huyết nhuộm đỏ cả thân.
Keeng!
Tiếng kim loại phát sinh. Thạch Hạo bị kiếm khí vô hình của cường giả Kiếm Cốc chém trúng, cơ thể hắn đâu đâu cũng là vết rách.
Phụt!
Hộ Đạo giả Thiên Nhân tộc cười lớn. Cặp sừng trâu trên đầu hắn phát sáng, quét trúng người Thạch Hạo, khiến cho xương cốt hắn đều gãy nát cả.
Tiếp đó, Minh Thổ, Thú Hải, Thái Dương Thần Cung, Ma Quỷ Viên cũng xuất động, đánh về Thạch Hạo.
"Vạn Linh Đồ này quả nhiên là chí bảo. Chư vị, những thứ khác ta không cần, chỉ cần khúc xương này!" Có người nói.
Bởi vì mọi người nhìn ra được sự siêu phàm của Vạn Linh Đồ. Thứ này có giá trị vô lượng. Chỉ cần dựa vào thứ này, một người trẻ tuổi trong lĩnh vực Thánh Tế có thể không chết và sống sót đến tận bây giờ. Thật sự không cách nào tưởng tượng nổi.
Ầm!
Một quyền ấn lao tới, đánh bay Thạch Hạo.
Ọe!
Hắn lại ho ra máu.
Đột nhiên, chấn động kịch liệt truyền tới. Giữa bầu trời như sôi sục, một đám người nhanh chóng hạ xuống.
"Cái gì, đó là Minh Hàn!"
"Không, đó là sơ đại của bộ tộc ta!"
Chỉ trong nháy mắt, tất cả các Giáo chủ ở đây đều phẫn nộ. Bởi vì giữa bầu trời không ngừng rơi xuống hàng loạt tử thi, tất cả đều là hậu bối của bọn họ.
Đây là người nào, sao lại tàn nhẫn đến vậy, lại dám đắc tội với các Giáo chủ nơi đây.
Mà lúc này, một người mặc đạo bào màu vàng, mang dáng vẻ hạc phát đồng nhan từ trên trời bay xuống.
"Tề Đạo Lâm!" Có người cắn răng, nhận ra vị Đạo Chủ có tiếng xấu lan xa này.
"Chính xác, là ta." Tề Đạo Lâm quét mắt nhìn mọi người, nói: "Những lời ta nói, hình như các ngươi đã quên rồi? Kẻ khốn bất tử nào giết đệ tử ta thì sẽ bị ta dùng gậy ông đập lưng ông, diệt sạch hậu duệ tinh anh của bộ tộc đó!"
Tề Đạo Lâm bá đạo nói, đồng thời quét mắt nhìn tất cả mọi người.
"Chỉ bằng một mình ngươi mà cũng dám xuất hiện?!" Đúng lúc này, nơi xa có một tòa Tiên Điện chấn động, truyền tới một tiếng quát như sấm rền.
"Còn có ta nữa!" Thời khắc này, cánh chim vàng óng che kín bầu trời. Một sinh linh cao tới vạn trượng, mang theo khí hỗn độn xuất hiện, hắn đỉnh thiên lập địa.
"Sinh Linh Bất Diệt!" Mọi người kinh ngạc.
"Ta đã nói rồi, ai dám động tới Hoang, ta sẽ giết kẻ ấy!" Sinh Linh Bất Diệt quát lớn. Vẻ bá đạo ngập tràn!
Hắn buông bàn tay lớn của mình ra. Một đám thi thể Thiên Thần ào ào rơi xuống. Tất cả đều là cường giả của các Giáo vừa nãy đã bị hắn thuận tay giết chết!
***
Đây là bản dịch riêng biệt chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.