[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1002: Bão táp.
Một lần độ lôi kiếp đã gây ảnh hưởng sâu sắc đến tình hình hiện tại, khiến cư dân bản địa Tiên cổ cũng phải chấn động theo.
Trải qua bao nhiêu năm, ai lại cam lòng lâm vào u mê, cam chịu sống trong bóng tối chết chóc? Không một ai nguyện lòng bị lời nguyền rủa vây hãm, tất cả đều khát vọng tự do và bừng lên sức sống.
Giờ đây, một cơ hội đang ở trước mắt, tự nhiên các tộc sẽ chen nhau tranh giành!
Thạch Hạo đứng ở trung tâm, được người người vây quanh, khiến vạn phương chú mục.
Đương nhiên, không phải tộc nào cũng hoàn toàn chân tâm với hắn, thế nhưng chỉ vì muốn có được Lôi Kiếp dịch, bề ngoài họ đều có thể làm được mọi thứ.
Bởi lẽ, trong lòng các tộc đều có những toan tính riêng. Nếu di tích Tiên cổ bị nứt toác và thông với ngoại giới, khi đó các đại giáo từ bên ngoài tràn vào, ắt sẽ gây ra phiền toái lớn.
Thế nên, có Thiên Thần của một số bộ tộc tỏ ra nhiệt thành, nhưng đến thời khắc then chốt thì khó mà lường trước được lòng dạ họ.
Đương nhiên, cũng có một số bộ tộc lớn cùng đứng trên một chiến tuyến với Thạch Hạo, bởi vì bọn họ còn muốn giải cứu tộc nhân của mình, đánh giá cao tiền đồ của Thạch Hạo, cho rằng hắn chỉ cần sống sót thì cái gì cũng có thể làm được.
Đây cũng là một loại đặt cược!
Nếu các Giáo chủ từ ngoại giới tràn vào thì có thể sẽ nảy sinh những xung đột cực kỳ kịch liệt, thế nhưng nếu có thể bảo vệ tốt Thạch Hạo, tương lai sẽ nhận được phần thưởng vô cùng hậu hĩnh, chắc chắn sẽ khiến người ta phải kinh ngạc.
Chưa cần nói đến hiệu quả của Lôi Kiếp dịch ngày càng tăng, chỉ riêng Thạch Hạo thôi cũng đủ để các tộc phải bảo hộ rồi. Ba luồng tiên khí vờn quanh thân, nếu đạt được thành tựu Giáo chủ thì tương lai ai sẽ là đối thủ của hắn?
Thạch Hạo tự nhiên biết có kẻ đang đục nước béo cò, bên người tuy rằng cao thủ dày đặc, có không ít Thiên Thần, nhưng người thực sự đồng lòng với mình lại chẳng có mấy.
Khóe môi hắn khẽ cong, nở một nụ cười, nói: "Ai mang được thủ cấp của Mã Dược và Ma Lạc tới, ta sẽ ban Lôi Kiếp dịch còn lại cho bộ tộc ấy."
Tuy rằng đã ban phát không ít Lôi Kiếp dịch, thế nhưng trong tay hắn vẫn còn một chút sau khi ưu ái Bát Tí Hồn tộc, Mỹ Nhân tộc cùng một vài cá nhân khác.
Muốn Lôi Kiếp dịch, phải bày tỏ lòng thành!
Trước kia từng có người truy đuổi hai vị Thiên Thần kia, thế nhưng phần lớn đều đã quay về bởi vì bọn h�� không dốc toàn lực ứng phó.
Thạch Hạo ghi nhớ những kẻ từng truy sát kia.
Lúc này, hắn tung mồi câu khiến những kẻ còn đang do dự, thế nhưng cũng có vài người không chút chần chừ, một lần nữa tiếp tục truy sát.
Nhân Mã tộc, Cổ Ma tộc đều sắc mặt biến đổi, trong lòng bọn họ khó lòng giữ được bình tĩnh, trên mặt đều hiện rõ vẻ khó xử.
Đó là Thiên Thần của tộc bọn họ, ai cũng không muốn những người này phải chết.
Đồng thời cũng thầm rủa thầm xả hai kẻ này, nếu như ngày xưa Mã Dược và Ma Lạc không tham lam đi chặn giết Thạch Hạo, muốn cướp đoạt tiên chủng của hắn, há đâu đến nông nỗi này?
Ngày hôm đó, Tiên cổ nổi lên sóng gió lớn!
Thạch Hạo đi tới Hồn đảo, hiện giờ hắn và Bát Tí Hồn tộc đã cùng chung một thuyền.
"Chư vị đạo hữu, các ngươi cam lòng ư? Chỉ là một tên người ngoài mà lại lộng hành trước di dân Tiên cổ của chúng ta. Dựa vào Lôi Kiếp dịch mà hắn dám uy hiếp, phân phó nhiệm vụ, chúng ta há có thể nghe theo sự sai khiến của hắn?!"
Ngày hôm đó có kẻ đi thăm hỏi các tộc, tiến hành liên lạc lôi kéo các tộc đối phó Thạch Hạo.
Rõ ràng, tất cả đều là những kẻ ôm lòng địch ý, đều là những người từng xung đột với Thạch Hạo, ví như hậu duệ của bảy Thiên Thần bị Thạch Hạo giết trong Tiên cổ.
Còn có những cường giả tương tự như Ma thụ Ngân Huyết, những kẻ như thế này không thể nào có được Lôi Kiếp dịch của Thạch Hạo cho nên đã dùng mọi thủ đoạn để gây xích mích, khơi dậy thù hận đối với Thạch Hạo.
Mà trong lúc này, Mã Dược và Ma Lạc âm thầm tới một vài cổ địa hòng đánh thức những Giáo chủ đang ngủ say.
"Hoang, trong tay còn có Lôi Kiếp dịch, có thể giải cứu ngài, nếu có thể điều khiển hắn, ắt sẽ đạt được mọi thứ, có thể giúp bộ tộc mình ngày càng hưng thịnh."
Bọn họ rất thẳng thắn, cứ khai báo mọi thứ, lời nguyền rủa có thể được hóa giải.
"Nhưng, Hoang lại có mối giao hảo sâu đậm với Mỹ Nhân tộc, Bát Tí Hồn tộc, tất cả đều răm rắp nghe theo lời hắn, cho nên chỉ có thể cướp đoạt mà thôi!"
Mã Dược và Ma Lạc đều tìm tới những cổ địa có thù oán với Mỹ Nhân tộc, Bát Tí Hồn tộc, hi vọng bọn họ có thể kiềm hãm được hai vị Giáo chủ kia.
Bọn họ xúi giục rằng có thể đánh giết Hoang rồi lấy đi Lôi Kiếp dịch, cũng không nhất thiết phải dựa vào mỗi mình người này, vẫn còn có kẻ khác để thay thế, ví dụ như những kẻ như Ninh Xuyên mà bọn họ đang tích cực liên hệ.
Một cơn bão lớn bùng nổ trong Tiên cổ, khắp nơi không tài nào yên tĩnh được, bởi vì nguyên nhân chính là Lôi Kiếp dịch nên đã dẫn tới một vài Giáo chủ các giáo đã tỉnh lại từ cơn mê.
Dân bản địa rất nhiều, muôn vàn chủng tộc, thế nhưng Giáo chủ cũng chẳng có bao nhiêu, nếu không chết thì chính là điên hoặc là ngu dại đần độn, chỉ có cực ít kẻ còn có thể xuất hiện.
Đây là một hồi bão táp!
Thạch Hạo tự nhiên sẽ nghe được tin tức nên ánh mắt trở nên lạnh lẽo vô cùng, hai người kia chắc chắn phải chết, lại dám đổ thêm dầu vào lửa.
Ngày đó, cổ tổ của Bát Tí Hồn tộc tự mình xuất thủ, vốn hai người kia chỉ là Thiên Thần chẳng đáng lọt vào mắt, thế nhưng bọn họ lại dám ăn nói lung tung nên đã chọc giận mọi người.
Sát cơ bùng lên khắp và tràn ngập khắp Tiên cổ!
Có người nhìn thấy Giáo chủ quyết đấu giữa chốn hoang mạc, đánh giết tới mức trời long đất lở.
Lại có người có thể chống lại cổ tổ Bát Tí Hồn tộc, việc này vượt qua dự đoán của mọi người.
Sau khi giải trừ nguyền rủa thì thực lực của cao thủ số một của Hồn tộc càng thêm đáng sợ hơn, có thể ra tay mà không còn kiêng dè gì, vượt xa đối thủ.
Sau khi có một vị Giáo chủ bị đánh giết Linh thân thì chuyện này càng được đồn đại xa hơn.
Người kia triển xuất Linh thân cuốn lấy cổ tổ Bát Tí Hồn tộc, còn chân thân thì sớm đã âm thầm tới Hồn đảo hòng lén lút tấn công Thạch Hạo, cướp đoạt Lôi Kiếp dịch.
Chỉ là, kẻ này đã tính toán sai lầm, Giáo chủ của Mỹ Nhân tộc đang tọa trấn ở nơi này, hơn nữa còn có hai vị Giáo chủ từng có lời đồn đã rời khỏi thì cũng đã hiện thân và đang làm khách tại đây.
Ai cũng biết, Thạch Hạo cứu tổng cộng bốn Giáo chủ, hiện tại đã có ba người tề tựu tại đây!
"Ầm!"
Một trận chiến đấu nữa lại bùng nổ, kẻ này máu nhuộm đỏ cả hư không, sau khi chấp nhận cụt lìa một tay và thân mang trọng thương mới phá vỡ được vòng vây mà thoát đi.
Cổ tổ Bát Tí Hồn tộc sau khi diệt sát Linh thân kia thì đã tìm thấy tung tích của Mã Dược và Ma Lạc, từ khoảng cách xa xôi vô tận, đã đánh nát thân thể của hai kẻ đó.
Thế nhưng vẫn không tự mình ra tay, mà giao cho hai vị Thiên Thần khác đi truy sát.
Những người kia vô cùng cảm kích, hai chiếc thủ cấp ấy có thể đổi lấy Lôi Kiếp dịch.
"Không, các ngươi không thể làm vậy, chúng ta là Thiên Thần, đều là di dân Tiên cổ, sao có thể làm vậy!" Hai người này sợ hãi hét lớn.
Đáng tiếc, mấy vị Thiên Thần kia vẻ mặt đều rất lạnh lùng, họ sớm biết hai kẻ này vì tham lam mà gây ra chuyện như thế này, đối với kẻ hèn hạ bỉ ổi như vậy thì chỉ có một con đường chết.
Khi hai chiếc thủ cấp này được đưa tới Hồn đảo và đặt trước mặt Thạch Hạo, liền được ban thưởng Lôi Kiếp dịch.
Chuyện này gây ảnh hưởng sâu rộng, phản ứng của các tộc không giống nhau, khiến lòng người c��c tộc không khỏi dậy sóng.
Đặc biệt là các thiên tài đến từ ba ngàn châu, từng người đều toát mồ hôi lạnh, dù gì thì cũng là Thiên Thần, căn bản không cần Thạch Hạo ra tay, đã có thể lấy được thủ cấp của hai kẻ đó.
Tất cả mọi người đều sợ hãi, giờ ai còn dám đắc tội Hoang? Chỉ cần hắn khẽ vung tay, ắt sẽ có người chiến đấu vì hắn!
Ngay trong ngày ấy, Cô Kiếm Vân rút khỏi Tiên cổ, quyết đoán rời khỏi chốn thị phi ấy.
Vương giả thời cổ đại đã từng vượt qua lôi kiếp cứ thế lánh đi, không để lại một lời nào càng khiến người ta kinh hãi hơn.
"Phong tỏa lối ra, không thể để cho Lục tử chạy thoát!" Thạch Hạo nói.
Khi những lời này vừa truyền ra thì đã gây nên sóng gió mênh mông, mọi người biết, Hoang muốn đối phó với Lục Quan Vương Ninh Xuyên.
Quả nhiên là có Thiên Thần xuất động tìm kiếm tung tích của Ninh Xuyên khắp Tiên cổ này.
Ai cũng biết, nếu muốn nhận được Lôi Kiếp dịch từ Thạch Hạo thì phải bày tỏ lòng thành, dù không giết được Ninh Xuyên, chỉ cần mang về tin tức của hắn cũng là đủ.
Đương nhiên, còn có một bộ phận người sớm đã đứng chung chiến tuyến với Thạch Hạo, nên đã lùng sục khắp bốn phương để chém giết Ninh Xuyên.
"Ầm!"
Đêm khuya có người đột kích Hồn đảo, suýt chút nữa đã xông vào nơi bế quan của Thạch Hạo, cũng may có Giáo chủ tọa trấn nên đã ngăn chặn được công kích đó.
Thạch Hạo khẽ nhíu mày, tình thế có chút phức tạp và nguy hiểm.
Trong suy nghĩ của thiên tài ba ngàn châu thì hiện giờ hắn có quyền uy ngập trời, một người trẻ tuổi mới hai mươi tuổi mà đã có thể hiệu lệnh được khắp Thiên Thần, thế nhưng chính hắn lại biết được, hiện giờ mình đang đứng trên ngọn lửa, chẳng hề hả hê chút nào.
Một khi Tiên cổ bị mở ra và có Giáo chủ từ ngoại giới xâm nhập, thì hắn chắc chắn sẽ lâm nguy.
Ngoài ra, bên trong di tích này còn có Giáo chủ, ví như kẻ đánh lén vừa rồi, cũng bởi vì có thù oán với Hồn tộc nên mới ngang nhiên đến đây cướp đoạt.
Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chỉ cần một chút sơ sẩy sẽ ngay lập tức nguy hiểm đến tính mạng.
Cũng có một tin tức tốt khác, ngày thứ hai có một vị Giáo chủ tự mình đến bái phỏng, người này ở trong trạng thái u mê đã lâu nên đã được Thạch Hạo cứu tỉnh, lúc này bên cạnh hắn đã có đến năm vị Giáo chủ.
"Có hai ba vị Giáo chủ không thể nào hóa thù thành bạn được, những kẻ địch đó đều có quan hệ với các Thiên Thần mà ngươi đã giết chết, và cũng có người có mối giao tình sâu đậm với cổ tổ Ma thụ Ngân Huyết tộc." Đệ nhất cường giả của Mỹ Nhân tộc nói.
Thạch Hạo nhíu mày, nói: "Ta không muốn ở lại Hồn đảo nữa, có địa phương nào có thể ngăn cản bước chân của Giáo chủ không?"
"Có một vài nơi, thế nhưng lại quá nguy hiểm." Cổ tổ Hồn tộc nói.
Nhưng mà, sau khi Thạch Hạo nghe nói rõ thì lòng lập tức dấy động, hắn vốn nghĩ mình đã tìm được cơ duyên, cướp được tạo hóa thì có thể rời đi rồi.
Vì sao hắn lại tiến vào Tiên cổ? Chính là rèn giũa bản thân, tiến hành lột xác, vơ vét hết các thiên tài địa bảo nơi đây.
Hắn từ những vị Giáo chủ này đã biết được một vài mật địa vô cùng kỳ lạ, nơi đó hư không bất ổn, bất kỳ tu sĩ ở cảnh giới nào tiến vào cũng sẽ gặp phải nguy hiểm vô cùng.
"Có một cây Thiên Thần thụ ư? Ta nhất định phải đến đó!" Thạch Hạo nói.
Trong số địa phương đó lại có Thiên Thần thụ, một nơi khác lại có động phủ tiên gia, tất cả đều khiến hắn rung động, dù thế nào cũng phải đến một chuyến.
Hắn có một linh cảm nên muốn rời khỏi Tiên cổ, nhưng trước khi rời đi hắn cũng muốn "càn quét" lần cuối, cướp đoạt hết những tạo hóa tại đây.
"Than ôi, chỉ nhìn thấy một cây tiên dược thôi sao, Bạch Quy Đà Tiên, nếu có thể bắt được thì hay biết mấy!" Đây là khát vọng của Thạch Hạo, hắn rất muốn tìm được một cây Trường Sinh dược rồi mang ra khỏi Tiên cổ.
"Ta nói cho ngươi một bí mật, thế gian này có tới bốn cây Thiên Thần thụ, thuộc tính hoàn toàn khác nhau, nếu như hợp nhất thì có thể diễn hóa thành một Cây Mẫu Thụ, về sau phát triển sẽ trở thành Trường Sinh dược chân chính!" Giáo chủ của Mỹ Nhân tộc nói.
"Cái gì? Còn có cách này sao?" Thạch Hạo trợn tròn mắt.
"Chính xác, phân biệt là Thổ, Hỏa, Phong, Thủy, vốn dĩ đây là một cây tiên dược vô thượng, thế nhưng lại từng bị người dùng đại pháp lực tách rời, hóa thành bốn cây khác nhau." Một vị Giáo chủ khác nói.
Thạch Hạo suy nghĩ, hắn cũng từng thấy một cây rất giống với 'Bạch Quy Đà Tiên'.
Hiện giờ lại nghe được tin tức về Thiên Thần thụ thì làm sao có thể không động lòng?
"Sau khi Tiên cổ bị phá vỡ thì con rùa trắng kia chắc chắn sẽ xuất hiện, phải tìm cách bắt lấy cây kia thôi." Thạch Hạo thầm nhủ.
"Bẩm báo, đã tìm thấy tung tích của Ninh Xuyên, hắn đang bị mấy vị Thiên Thần truy sát!" Bỗng nhiên có người tiến lên bẩm báo.
Thạch Hạo vốn định rời đi, nhưng khi nhận được tin tức này thì liền mừng rỡ, nói: "Trước tiên hãy diệt trừ hắn đã!"
Ninh Xuyên bị đuổi giết, chuyện này ảnh hưởng cực kỳ lớn, chấn động khắp Tiên cổ.
Chương truyện này là bản dịch tâm huyết, được bảo hộ bản quyền thuộc về truyen.free.