Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch]Quan Đạo Chi Sắc Giới- Sưu tầm - Chương 55: Lưng chừng.

Chín giờ hai mươi sáng thứ Hai, Vương Tư Vũ đẩy cửa phòng họp, đến tham dự cuộc họp đầu tuần. Vì đây là lần đầu góp mặt, Vương Tư Vũ cố ý đến sớm mười phút, ngồi xuống bên chiếc bàn hội nghị hình bầu dục, chọn vị trí cuối cùng. Đợi mãi không thấy ai đến, trong lòng hắn hơi bực bội, rõ ràng hôm qua Diệp Hoa Sinh nói chín giờ ba mươi họp, vậy mà hôm nay chẳng thấy một bóng người...

Đang do dự có nên ra ngoài xem xét, thì cửa phòng họp bị đẩy ra, một người đàn ông trung niên mặc vest đen, vẫn còn hơi ngái ngủ bước vào. Vương Tư Vũ chưa từng gặp vị này, ước chừng khoảng bốn mươi hai, bốn mươi ba tuổi, mày rậm mắt to, tướng mạo đường bệ, hơi hói đầu, trên khuôn mặt còn lộ chút mệt mỏi.

Người nọ thấy Vương Tư Vũ đã ngồi sẵn ở đó, thần sắc có chút kinh ngạc, đứng chần chừ cạnh cửa một lát, rồi cũng cắp cặp đi tới, im lặng ngồi ở đầu bên kia. Hai người đều không nói gì, chỉ trao đổi ánh mắt, gật đầu với nhau, coi như chào hỏi.

Vương Tư Vũ chợt nhớ ra, hôm đó trên bàn tiệc có nghe nói một vị Phó huyện trưởng thành phố phụ trách ngân hàng không tới tham dự, xem ra hẳn là người đang ngồi trước mặt hắn, chỉ có điều lúc này hắn vẫn chưa rõ người này thuộc phe nào.

Trong căn phòng họp rộng lớn mà chỉ có hai người ngồi chờ, đến chín giờ bốn mươi phút, ba người Diệp Hoa Sinh mới chậm rãi bước vào, lần lượt ngồi xuống phía bên trái.

Lại thêm hai ba phút nữa, Ngụy Minh Lý cùng Trương Chấn Vũ dẫn theo vài người nói cười đi đến. Hắn ngồi xuống liền mỉm cười với Vương Tư Vũ từ xa. Vương Tư Vũ cũng gật đầu đáp lại, thầm nghĩ chiêu mượn oai hùm quả nhiên hữu hiệu. Ngụy lão nhị hẳn đã biết Đồ Phong ra tay với hắn, nhưng rốt cuộc là ý của thư ký hay lão gia tử muốn chỉnh đốn hắn thì Ngụy lão nhị không thể rõ được.

Sau khi những người khác đã đến đông đủ, Trâu Hải mới ung dung bước vào phòng họp. Sau khi ngồi xuống, ông cũng cười với Vương Tư Vũ, nói trêu: "Vương huyện trưởng tới thật đúng lúc, giờ đây chúng ta đã có tám phó huyện trưởng, cái này gọi là bát tiên quá hải, mỗi người hiển kỳ năng, chúng ta cùng nhau bàn bạc, góp sức, nỗ lực để năm nay tiến lên một nấc thang mới."

Vương Tư Vũ cười cười không nói gì, hắn biết, với quy mô của huyện Thanh Dương, nhiều nhất chỉ cần năm phó huyện trưởng mà thôi. Cho dù hắn thuộc biên chế thành phố, không chiếm danh ngạch trong huyện, thì nhiều nhất cũng chỉ có thể có sáu huyện trưởng. Một huyện nghèo khó mà có tới tám huyện trưởng, khẳng định là không hợp lý, nhưng đó cũng không chỉ là vấn đề riêng của huyện Thanh Dương. Tỉnh Hoa Tây mấy năm nay vẫn luôn là quan nhiều hơn việc, trung ương đã năm lần bảy lượt yêu cầu tinh gọn bộ máy, nhưng khi về đến địa phương, thì lại là một vòng tuần hoàn không đổi: tinh gọn rồi lại phình ra, rồi lại tinh gọn rồi lại phình ra.

"Vương huyện trưởng, hôm nay là lần đầu tiên anh tham gia cuộc họp huyện trưởng, mọi người vỗ tay nào!"

Ngụy Minh Lý thừa lúc Trâu Hải đang uống trà, liền đoạt lấy lời. Hắn vừa dứt lời, vài phó huyện trưởng bên cạnh liền nhiệt liệt vỗ tay. Trâu Hải buông chén trà, khẽ gật đầu, đám người Diệp Hoa Sinh cũng hùa theo vỗ tay ầm ĩ.

Vương Tư Vũ vội khiêm tốn nói: "Tôi tuổi trẻ còn thiếu kinh nghiệm, đến nơi này là để học tập từ các vị lãnh đạo, lấy rèn luyện làm việc chính. Nhưng tất nhiên, tôi nhất định sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ mà Trâu huyện trưởng cùng Ngụy huyện trưởng giao phó, làm tốt công tác của mình."

Trâu Hải liếc nhìn Ngụy Minh Lý, cười cười, châm một điếu thuốc, lắc đầu nói: "Vương huyện trưởng quá khiêm tốn rồi. Anh là cán bộ từ thành phố xuống, trình độ lý luận cao, không giống những cán bộ ở huyện như chúng tôi, chỉ biết pha trò mà thôi."

Ngụy Minh Lý biết Trâu Hải đang châm chọc mình, cũng không tức giận, mắt híp lại cười nói: "Vương huyện trưởng, anh cũng đừng khiêm tốn. Năng lực của anh mọi người đều đã rõ ràng rồi, muốn xem anh có bao nhiêu năng lực thì trước hết phải xem tửu lượng của anh như thế nào. Tôi thấy một mình Vương huyện trưởng có thể địch được ba người đó."

Trâu Hải nghe thấy vậy thì cười ha hả, liền hùa theo: "Vương huyện trưởng à, huyện trưởng Minh Lý thích nhất là những cán bộ biết uống rượu. Ông ấy thường nói trong bụng tể tướng có thể chống thuyền, trong bụng huyện trưởng có thể chứa rượu. Trong số những phó huyện trưởng của chúng ta, tửu lượng của ông ấy luôn đứng hàng đầu. Lần này anh tới rồi, cần phải tiêu diệt uy phong của ông ta. Hôm nào anh và ông ấy đấu trên bàn rượu đi, tôi thấy thế này, lấy một thứ gì đó đặt cược, ai thắng thì sẽ làm Phó huyện trưởng Thường trực, thua thì phải cởi truồng đi về thôn chăn trâu."

Những người trong phòng nghe thấy vậy thì đều cười ha hả. Ngụy Minh Lý nâng chén uống một ngụm trà, nâng tay phải vén tóc về sau, bắt chéo chân, cười sang sảng nói: "Đề nghị của Trâu huyện trưởng quả không tồi. Tôi thấy hay là thế này, hôm nào đó để tôi uống với Vương lão đệ đi. Dù sao tôi cũng không sợ đi về thôn chăn trâu, Ngụy lão nhị tôi dù gì cũng đã từng làm thôn trưởng, không tới ba năm đã lên được Phó huyện trưởng. Nếu mà lo lắng cái này thì còn làm được công tác gì nữa, các anh nói có đúng không?"

Ngụy Minh Lý vừa dứt lời, vài phó huyện trưởng bên cạnh hắn lập tức gật đầu phụ họa, nói: "Đúng đúng đúng, năng lực công tác của Ngụy huyện trưởng thì ai cũng thấy rõ."

Vương Tư Vũ thấy hai người bọn họ kèn cựa nhau, liền mỉm cười không nói gì. Nếu người ta đã thích trò gà nhà đá nhau thì mình cứ thành thực lui về sau là hay nhất. Hắn quét mắt nhìn khắp bàn một vòng, phát hiện ra một hiện tượng cực kỳ thú vị: Trâu Hải cùng những người ủng hộ ông đều dùng cốc inox, mà đám người Ngụy Minh Lý thì lại dùng cốc thủy tinh. Hai bên phân biệt rõ ràng, khác biệt cực kỳ. Chỉ có vị lão huynh ngồi bên cạnh là không có chén trà, cúi gằm đầu xuống, hình như đang ngủ gật.

"Hay là vị lão huynh này cũng giống mình, thuộc phe trung lập?" Vương Tư Vũ mừng rỡ trong lòng, mở túi ra, đưa tay vào lấy ra một cái cốc hình phim hoạt hình, mặt trên có in hình thỏ và chó sói trong phim "Hãy đợi đấy".

Cốc của Vương Tư Vũ là do Phương Tinh đưa cho, cái cốc của hắn sớm đã bị cô nhóc đó ném vào thùng rác. Lúc này thấy mọi người xung quanh đều hướng ánh mắt tới, Vương Tư Vũ vẫn bình thản ung dung, uống một ngụm trà, còn chẹp chẹp miệng, bộ dáng rất đỗi hưởng thụ.

Sau khi hội nghị chính thức bắt đầu, Trâu Hải lấy ra từ trong túi xách một xấp văn kiện, đều là những chủ trương mới nhất mà cấp trên ban hành, cần phải học tập lĩnh hội.

Những phó huyện trưởng ở đây đều đã có văn kiện này, chỉ riêng Vương Tư Vũ là chưa có. Diệp Hoa Sinh liền đưa phần của mình cho Vương Tư Vũ. Trâu Hải ho khan một tiếng, nhìn bốn phía xung quanh, bắt đầu đọc báo cáo. Vương Tư Vũ cũng giống những người khác, ngồi nghiêm chỉnh, tay cầm bút, không ngừng vẽ vời lên trên văn kiện, thi thoảng còn ho khan một tiếng, nâng cốc lên uống một ngụm trà.

Nội dung trong văn kiện rất nhiều, Trâu Hải lại nói quá chậm, nói được một đoạn ngắn lại dừng lại, uống một ngụm nước trà. Điều khiến người ta bực mình chính là, ông còn luôn thêm vào chút nhận thức của mình, có khi còn không cẩn thận lạc đề ngàn dặm, sau đó lại vòng vèo trở lại.

Vương Tư Vũ không còn kiên nhẫn nghe nữa, liền ném văn kiện sang một bên, ở một mặt giấy trắng vẽ một vài nhân vật cổ trang. Một người là Trâu Hải cưỡi ngựa Xích Thố, múa Thanh Long Yển Nguyệt Đao bổ mạnh về phía Ngụy Minh Lý. Ngụy Minh Lý thì cưỡi ngựa Ô Truy, múa Bát Xà Mâu xông lên đón đỡ. Bên cạnh, đám người Cảnh Bưu cầm mười tám loại binh khí đang hỗn chiến. Chỉ có hắn ở trên đài cao chít khăn ngồi tư thế oai hùng, còn vị phó huyện trưởng ngủ gà ngủ gật kia thì ăn mặc như đồng tử, đang đứng bên cạnh cẩn thận hầu hạ.

Vương Tư Vũ vẽ vô cùng tốt, những nét đặc trưng trên khuôn mặt các nhân vật đều vô cùng chuẩn xác. Thi thoảng hắn ngẩng đầu lên nhìn, tất cả mọi người ở đây đều bị hắn vẽ vào. Đang lúc hứng thú cao độ thì Trâu Hải đã đọc xong báo cáo.

Mấy đề tài thảo luận tiếp theo đều suôn sẻ. Về cơ bản, Trâu Hải nói xong, Ngụy Minh Lý lại bổ sung thêm vài câu, sau đó mọi người liền giơ tay thông qua, mọi việc coi như đã định.

Vương Tư Vũ cuối cùng cũng rõ phân công của mình, đúng như lời Lý Thanh Mai nói: hiệp trợ Phó huyện trưởng Thường trực Ngụy Minh Lý làm tốt công tác kêu gọi nhà đầu tư, hơn nữa còn phân công quản lý công nghiệp và vận hành kinh tế ngành công nghiệp, phân công quản lý những đơn vị trong tiểu khu công nghiệp Thanh Dương, những xí nghiệp vừa và nhỏ, những xí nghiệp nhà nước đang chuyển đổi cơ chế.

Ở phần cuối buổi thảo luận, Trâu Hải cùng Ngụy Minh Lý phát sinh bất đồng lớn, chính là vấn đề phương hướng phát triển kinh tế năm nay của Thanh Dương. Vấn đề này trước tiên cần phải thảo luận tại cuộc họp huyện trưởng, sau khi đạt được nhận thức chung thì sẽ họp thường ủy. Nếu thường ủy họp xong thông qua, là có thể đưa ra trong hội nghị cán bộ ba cấp của huyện để xác nhận. Đề tài thảo luận này mới là tiêu điểm của hội nghị huyện trưởng hôm nay.

Thái độ của Ngụy Minh Lý là ủng hộ hình thức phát triển vốn có, tiếp tục kiên trì hình thức phát triển lập huyện nông nghiệp, mở rộng mô hình nhà kính trong toàn bộ 14 huyện, thúc đẩy mạnh việc ứng dụng kỹ thuật bức xạ lên sự sinh sản của rau củ quả.

Trâu Hải thì lại chủ trương cố gắng thay đổi lối phát triển hiện giờ, đề nghị nếu muốn phát triển được lâu dài thì phát triển công nghiệp mới là trọng tâm chính. Hai năm kinh nghiệm vừa qua đã chứng minh rằng sự phát triển nông nghiệp có ảnh hưởng cực kỳ hạn chế đến nền kinh tế Thanh Dương.

Xoay quanh vấn đề này, người ở hai bên phe phái đều tranh luận không ngớt. Trương Chấn Vũ mở lời đầu tiên, hắn cau mày lên tiếng: "Ý muốn của Trâu huyện trưởng là tốt, về mặt lý luận cũng trôi chảy, nhưng lại không suy xét đến đặc điểm địa phương của Thanh Dương. Huyện Thanh Dương không có tài nguyên khoáng sản phong phú, công nghiệp nặng nghèo nàn, công nghiệp nhẹ lại càng không đáng nói. Đại đa số những xí nghiệp chế tạo đều bị đào thải trong thị trường cạnh tranh. Toàn huyện có hơn ba mươi nhà xưởng thì nay đã đóng cửa bảy phần, chỉ còn lại không đến mười xí nghiệp, hầu hết hoạt động dưới 50% công suất, trong một năm thì làm nửa năm nghỉ nửa năm. Dưới tình huống như vậy mà nói đến việc phát triển công nghiệp thì quả đúng là mặc áo dạ đi đêm."

Vương Tư Vũ nghe thấy vậy thì không khỏi âm thầm gật đầu. Trương Chấn Vũ này xem ra quả là một nhân tài, hắn là Phó huyện trưởng quản lý giáo dục, nhưng lại cũng có hiểu biết về mặt công nghiệp. Nghĩ lại cũng thấy bình thường, dù sao vợ người ta cũng đã làm trong mảng công nghiệp hai năm nay rồi.

Diệp Hoa Sinh thấy Trương Chấn Vũ lên tiếng, liền cũng vuốt râu phản kích, nói: "Các anh đã lập huyện nông nghiệp hơn hai năm rồi, kết quả là bao nhiêu tiền trong ngân khố của huyện đều bị các anh mang đi làm nhà kính hết. Thế cũng chẳng sao, nhưng năm đầu tiên các anh lại chưa nắm vững được kỹ thuật, khiến cho nhà kính có độ ẩm và nhiệt độ cao phát sinh sâu bệnh. Các anh cũng mặc kệ, giơ lên cái cờ hiệu khảo sát rồi đi ra ngoài chơi liền hai tháng. Sau khi trở về thì làm việc cẩu thả, cuối cùng làm cho sâu bệnh trở nên nghiêm trọng hơn, vài thôn trấn được đưa ra làm thí điểm chịu tổn thất nghiêm trọng. Dân trồng rau ngày nào cũng đến Huyện ủy, Ủy ban huyện để làm loạn, cuối cùng phải bồi thường cho người ta một khoản phí tổn thất. Năm thứ hai vấn đề sâu bệnh đã được giải quyết, thì ngay lúc tới gần mùa thu hoạch, giá cả đồng loạt xuống dốc. Rau trồng nhà kính mà chỉ có thể bán bằng giá rau trồng ngoài ruộng, còn nếu tự mình mang đi bán thì riêng cái phí chuyên chở cũng đã bằng tiền lãi."

Phó huyện trưởng quản lý nông nghiệp là người của Ngụy Minh Lý, hắn nghe thấy vậy thì cười lạnh, xoay xoay cốc thủy tinh nói: "Ném tiền vào nông nghiệp, ít nhất còn có thể thấy nảy mầm. Nếu ném vào công nghiệp, máy móc "xịch xịch" vài cái là cả lũ mất trắng hết. Hơn nữa, trước kia là do phân phối không hợp lý khiến cho việc tiêu thụ rau quả rơi vào tình thế thắt nút cổ chai. Hiện giờ đang nhanh chóng cải tổ rồi, vụ mùa thu hoạch này hẳn đã được khai thông. Lập huyện nông nghiệp là căn bản, đáng tin c���y nhất."

Trợ lý huyện trưởng Cảnh Bưu cầm lấy cái cốc đập mạnh lên bàn, xắn tay áo lên nói: "Ném vào nông nghiệp các anh chỉ thấy nở hoa chứ chẳng thấy kết quả đâu. Làm nông nghiệp hai năm chẳng những không gia tăng được nguồn thu, ngược lại còn tổn thất hơn năm trăm vạn. Chừng đó tiền thà đưa thẳng cho nông dân làm trợ cấp còn hơn. Việc làm hiện giờ của các anh căn bản là không theo đúng quy luật thị trường."

Bản dịch văn chương này, truyen.free xin được độc quyền gìn giữ và giới thiệu đến quý vị độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free