Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch]Quan Đạo Chi Sắc Giới- Sưu tầm - Chương 3: Vô tình lập công.

Tám giờ ba mươi tối, Vương Tư Vũ đi vào thang máy xuống dưới. Hắn là cử nhân của trường Đại học Hoa Tây, từng sống và học tập ở thành phố Ngọc Châu bốn năm nên rất quen thuộc đường sá nơi đây. Biết khách sạn Tân Đô chỉ cách nơi này hai con đường nhỏ, hắn chẳng đón xe mà cứ thế đi bộ đến điểm hẹn.

Gió đêm mang theo hơi lạnh thấu xương thoảng qua, Vương Tư Vũ kéo cao cổ áo. Nơi đây là khu vực sầm uất nhất của thành phố Ngọc Châu, hai bên hàng cây sum suê là những tòa cao ốc văn phòng sang trọng mang phong cách kiến trúc hiện đại, vô số ánh đèn xanh đỏ chói lòa mê hoặc lòng người, đưa người ta vào cõi mộng ảo, khiến lòng người lâng lâng như lạc vào cõi hư vô.

Bước vào cánh cổng lớn của khách sạn Tân Đô, mọi thứ đều tạo cho người ta cảm giác uy nghi tráng lệ. Đẳng cấp nơi đây vượt xa nhiều bậc so với khách sạn Ngân Thái mà Vương Tư Vũ đang ở. Dọc hai bên chiếc thảm đỏ là hơn mười cô tiếp viên trẻ đẹp xếp hàng thẳng tắp, cung kính cúi đầu chào khi có khách đi vào: “Kính chào quý khách!”

Đi theo một nhân viên khách sạn dẫn đường, Vương Tư Vũ đến được phòng số 518. Chỉ thấy trên bàn đã bày biện thịnh soạn một bữa ăn, còn trên chiếc ghế sofa sang trọng phía cửa sổ, một người đàn ông trung niên béo phệ đang ngồi đó. Bên cạnh là thiếu phụ kiều diễm từng gặp ở hồ Vụ Ẩn chiều nay, cô ta mặc chiếc áo màu xám bó sát, bầu ngực căng tròn kiêu hãnh như muốn thoát ra ngoài. Ánh mắt Vương Tư Vũ lại nhanh chóng lướt xuống dưới, chiếc váy đen ngắn cũn cỡn tôn vinh vẻ đẹp đôi chân thon dài một cách hoàn hảo!

Lúc này thiếu phụ đang cúi đầu trò chuyện với cô bé tên Tiểu Tinh, dường như cô không để ý đến Vương Tư Vũ đang đứng ngoài cửa.

Đêm nay Tiểu Tinh mặc một bộ đồ thể thao, trông thật lanh lợi, hoạt bát. Cô bé ngẩng đầu lên phát hiện Vương Tư Vũ, vội vàng reo lên báo tin: “Ba ơi, dì Tuyết Oanh, chú Vương đến rồi nè!”

Người đàn ông béo phệ mở mắt, thấy Vương Tư Vũ đi vào, vội đứng dậy từ ghế sofa, bước nhanh lên phía trước, đôi tay siết chặt tay phải của Vương Tư Vũ, cảm kích nói: “Tiểu Vương à, thật cám ơn cậu quá! Nếu không phải có cậu, vợ và con gái tôi e rằng đã gặp chuyện chẳng lành rồi, lần này cậu đã cứu cả nhà tôi!”

Vương Tư Vũ giật mình thon thót. Thì ra thiếu phụ xinh đẹp kia là mẹ kế của Tiểu Tinh ư? Một người đẹp tuyệt sắc như thế mà chịu lấy một người đàn ông trung niên béo phệ, giây phút đó hắn cảm thấy thật khó chấp nhận sự thật phũ phàng này.

Nhưng ngẫm kỹ lại điều đó cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Xã hội hiện đại các cô gái xinh đẹp đều chọn người đàn ông có bản lĩnh làm chồng. Về tuổi tác, dung mạo của người đàn ông không còn là tiêu chuẩn hàng đầu để lựa chọn nữa, chỉ cần có tiền, có quyền thế, mọi rào cản đều được xóa bỏ. Quả đúng là: cỏ non mơn mởn đã bị trâu già gặm hết!

Vừa nhìn là Vương Tư Vũ đã biết ngay người đàn ông béo phệ kia chẳng phải nhân vật tầm thường, liền cười tươi hớn hở đáp lời: “Chỉ là tình cờ thôi mà! Thật ra mọi người không cần khách sáo bày tiệc khoản đãi như thế đâu!”

Người đàn ông béo phệ siết chặt tay Vương Tư Vũ thêm chút nữa, cười ha hả mà rằng: “Đâu có! Tiểu Vương này, cậu không cần khách sáo đâu! Người xưa có câu: Nhận ơn phải trả mới là bậc trượng phu, hơn nữa lần này là ơn cứu mạng gia đình tôi, tôi không đáp tạ tử tế với cậu sao cho phải đạo!”

Lúc này thiếu phụ xinh đẹp kia cũng thướt tha tiến lại gần, đưa bàn tay ngà ngọc ra bắt tay với Vương Tư Vũ, mỉm cười nói: “Tiểu Vương, tôi tên là Trần Tuyết Oanh, hôm nay may mắn nhờ có cậu!”

Trong khoảnh khắc nắm lấy bàn tay thiếu phụ, Vương Tư Vũ chỉ cảm thấy như nắm vào một khối bông mềm, hơn nữa còn có một hương thơm thoang thoảng tỏa ra từ người cô khiến hắn mê mẩn tâm trí, toàn thân lâng lâng như muốn bay bổng lên chín tầng mây xanh. Tinh thần phấn chấn, hắn liền lịch sự đáp lời: “Mọi người quá khách sáo rồi! Tôi thật sự không dám nhận!”

Sau khi khiêm nhường vài lời, trước thịnh tình của gia đình, Vương Tư Vũ chẳng thể từ chối thêm nữa, đành ngồi vào ghế khách quý. Trần Tuyết Oanh khui một chai Mao Đài, rót đầy vào ly Vương Tư Vũ và chồng mình, còn cô cùng Tiểu Tinh thì uống nước ép trái cây.

Người đàn ông béo phệ trao danh thiếp. Vương Tư Vũ nhận lấy xem qua, thì ra người này là Phương Như Hải. Khi xem đến chức vụ ghi phía dưới, hắn liền tròn mắt ngạc nhiên, đây chẳng phải là Giám đốc Phương của đài truyền hình ư? Trên đời lại có chuyện trùng hợp đến vậy, quả thật khiến người ta khó tin.

Phương Như Hải sau khi cầm lấy tấm danh thiếp Vương Tư Vũ đưa cũng sững sờ một lát, liền phá lên cười khoái chí, hỏi lớn: “Cậu mới đến Ngọc Châu vào hôm qua đúng không?”

Vương Tư Vũ vội cung kính trả lời: “Dạ phải, đại danh của Giám đốc Phương như sấm bên tai, không chỉ là tôi, ngay cả các vị lãnh đạo nơi tôi làm việc cũng rất mong có dịp làm quen!”

Phương Như Hải gật gù đắc ý: “Tiểu Vương nè, chú lính cứu hỏa như cậu quả nhiên thần thông quảng đại, dẫn luôn cả nước hồ Vụ Ẩn ra rồi!”

Vương Tư Vũ hiểu ý, vội tiến thêm một bước, nhanh nhảu nói: “Nếu Giám đốc Phương không nể tình thì dù có mời cả Long Vương cũng không cứu được ngọn lửa dữ dội này đâu!”

Đôi mắt Phương Như Hải chợt sáng lên, nhìn chăm chú Vương Tư Vũ một lát rồi mới lên tiếng: “Nước hồ Vụ Ẩn quý lắm đấy! Dùng vào việc này cậu chẳng thấy đáng tiếc hay sao?”

Vương Tư Vũ biết đối phương đang có ý nhắc nhở mình. Nếu dùng ơn cứu mạng vợ con để đổi lấy việc bỏ qua vụ phóng viên bị đánh, rõ ràng là quá đáng tiếc. Hắn có thể nhờ vả chuyện lớn lao hơn nhiều. Vương Tư Vũ không chút suy nghĩ, đã cầm ly rượu đứng phắt dậy, kiên định mà nói: “Chỉ cần Giám đốc Phương chịu nể tình, giơ cao đánh khẽ, tôi xin uống cạn ba ly!”

Ngồi nghe hai người đối đáp nãy giờ, Phương Tinh tròn mắt ngơ ngác, ngơ ngác xen lời: “Ba ơi, chú Vương, mọi người đang nói chuyện gì vậy? Con chẳng hiểu gì cả!”

Phương Như Hải cười ha hả kho��i trá, đưa tay vỗ vai con gái, cũng cầm ly rượu đứng dậy, dõng dạc mà nói: “Tính cách hào sảng của cậu tôi rất đỗi khâm phục! Cậu là ân nhân của gia đình họ Phương chúng tôi, cậu đã nói vậy thì tôi chẳng còn giận gì nữa, bỏ qua thì bỏ qua, nhưng ba ly này thì cậu đừng hòng trốn được!”

“Tuyệt quá! Cám ơn Giám đốc Phương!”

Hai người cụng ly cạn chén. Trần Tuyết Oanh lại rót đầy ly cho cả hai, cô kéo nhẹ ống tay áo chồng, nhỏ giọng nhắc nhở: “Đừng uống quá chén nhé anh!”

Uống cạn ba ly rượu, Vương Tư Vũ chỉ cảm thấy hơi ấm từ dạ dày lan tỏa khắp toàn thân, bờ môi vẫn lưu lại hơi rượu thơm nồng nàn. Hắn buột miệng khen: “Rượu Mao Đài quả nhiên là cực phẩm!”

Trần Tuyết Oanh không muốn chỉ quanh quẩn đề tài rượu chè trên bàn tiệc, bèn chuyển sang hỏi chuyện khác: “Tiểu Vương, cậu tốt nghiệp tại trường Đại học nào vậy?”

“Tôi tốt nghiệp tại trường Đại học Hoa Tây.”

Phương Như Hải đập bàn một cái rầm, hớn hở reo lên: “Thật là trùng hợp, trước kia tôi từng giảng dạy ở đó sáu năm, tính ra cậu phải gọi tôi một tiếng thầy giáo đấy!”

Vương Tư Vũ vội đặt đũa xuống, cung kính cầm ly rượu đứng dậy, cúi rạp người hành lễ: “Đệ tử xin kính dâng sư phụ, sư mẫu một ly!”

Phương Như Hải cười tủm tỉm, xua tay liên tục: “Đồ đệ ngoan, không cần đa lễ!”

Ăn uống no nê, mọi người bắt đầu nói chuyện vui vẻ, không khí bàn tiệc trở nên đầm ấm. Trần Tuyết Oanh lâu lâu lại rót rượu, gắp thức ăn cho chồng và Vương Tư Vũ, còn Tiểu Tinh ngồi im lặng, tủm tỉm cười, chăm chú lắng nghe mọi người trò chuyện.

Phương Như Hải hớp một ngụm trà giải rượu, bỗng hỏi: “Tiểu Vương, thật ra dù cậu không yêu cầu tôi cũng chẳng định truy cứu vụ việc, cậu có biết tại sao không?”

Vương Tư Vũ lắc đầu lia lịa, nói: “Không biết! Chỉ là nghe nói Giám đốc Phương nổi trận lôi đình, nhất định phải đưa vụ việc ra công luận. Dù sao thì ra tay đánh phóng viên là hành động không thể chấp nhận được. May mà lãnh đạo thành phố đã ra quyết định kỷ luật những kẻ sai phạm, chắc hình thức kỷ luật sẽ là cách chức!”

Phương Như H���i từ tốn giải thích: “Những gì cậu mắt thấy tai nghe chỉ là bề nổi mà thôi. Vừa rồi cậu gọi tôi một tiếng sư phụ, vậy thì tôi sẽ chỉ bảo cậu một vài điều. Thật ra vụ việc lần này chẳng phải tình cờ xảy ra đâu, có kẻ sắp đặt cả đấy! Hai phóng viên đài truyền hình chỗ tôi có quan hệ thân thiết với hai vị Chủ nhiệm Ban Tuyên truyền thành phố Thanh Châu của cậu. Ngày thường họ đưa tin tức về Thanh Châu đều rất mềm mỏng, thiếu điều là không đánh trống khua chiêng ca ngợi mà thôi! Thế mà bây giờ thái độ đột nhiên quay ngoắt một trăm tám mươi độ, cậu chẳng cảm thấy có gì bất thường ư?”

Vương Tư Vũ không hề nghĩ vụ việc lại phức tạp đến vậy. Nghe Phương Như Hải phân tích, liền nảy sinh ngờ vực, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản, cố ý thăm dò: “Chắc có lẽ là trùng hợp!”

Phương Như Hải lắc đầu phản bác: “Tiểu Vương à, khứu giác chính trị của cậu còn kém lắm! Sống trong quan trường mà như thế thì rất nguy hiểm. Theo như tôi biết, Ủy ban Kỷ luật thành phố Thanh Châu của cậu đã bắt đầu đi��u tra Vương Thu Sinh từ nửa năm trước. Đưa ông ta đến trường Đảng học tập cũng vì mục đích tạo thuận lợi cho công tác điều tra. Bây giờ chắc đã nắm được chút tội chứng gì của ông ta rồi nên Vương Thu Sinh mới sắp đặt vụ việc đánh phóng viên lần này để phản kích. Dù sao vụ này mà gây ồn ào thì những vị đứng đầu Thành ủy Thanh Châu đều sẽ bị ảnh hưởng. Trước kia ở tỉnh khác đã có trường hợp tương tự, hình thức kỷ luật nặng nhất mà cấp trên từng áp dụng là giáng cấp người đứng đầu chính quyền địa phương và điều chuyển công tác đi nơi khác!”

Vương Tư Vũ biết Vương Thu Sinh mà Phương Như Hải nói chính là Ủy viên Thường trực thành phố Thanh Châu, Vương Trưởng ban của Ban Tuyên truyền. Nhớ lại khi xưa Vương Trưởng ban vừa đi học tập tại trường Đảng, khắp nơi đều rộ lên tin đồn, có người nói ông ta bỏ trốn, lại có người nói là bị Trung ương điều đi chấp hành hình thức kỷ luật. Cuối cùng Bí thư Trương phải đích thân đứng ra dẹp trừ mọi tin đồn thất thiệt. Nhưng hiện nay theo như suy luận của Phương Như Hải, có thể thấy những lời suy đoán trước kia chẳng phải là tự dưng mà có.

Phương Như Hải lại hớp một ngụm trà cho thấm giọng, nói tiếp: “Vương Thu Sinh kể cũng thông minh, ông ta biết nhà họ Phương chúng tôi có chút mâu thuẫn với Bí thư Thành ủy Thanh Châu Trương Dương nên muốn mượn đao giết người đây mà. Hừ! Định đem anh em tôi ra làm công cụ phục vụ mục đích riêng ư? Chưa đủ tư cách đâu!”

Vương Tư Vũ không hề nghĩ tới một vụ việc trông có vẻ đơn giản như thế lại chứa đựng âm mưu khủng khiếp đến vậy phía sau. Hắn liền cảm phục khen ngợi: “Giám đốc Phương quả xứng danh bậc tiền bối, ánh mắt sáng tựa gương soi!”

Chỉ có điều Vương Tư Vũ nghĩ mãi không hiểu, nếu Phương Như Hải đã nhìn thấu nội tình, vậy tại sao ông còn nổi giận đòi làm lớn chuyện?

Trần Tuyết Oanh vốn ngồi im lặng, tủm tỉm cười nghe chồng phân tích, lúc này bỗng xen lời: “Như Hải, anh trao đổi qua điện thoại với Như Kính rồi ư?”

Phương Như Hải thoáng đỏ mặt, bối rối nhìn vợ trẻ, vội vàng lái sang chuyện khác: “Gắp thức ăn đi! Tiểu Vương, cậu ăn nhiều vào, không cần khách sáo đâu!”

Phương Tinh cũng nhận ra sơ hở của Phương Như Hải, cô bé liền vạch mặt ba mình: “Ba à, ba bê nguyên xi những lời của chú hai ra nói lại, xấu hổ chưa kìa!”

Phương Như Hải cầm đũa gắp vài miếng thức ăn, sau đó cười ha hả lấp liếm: “Chú hai của con lăn lộn chốn quan trường nhiều năm, tầm nhìn tất nhiên thấu đáo hơn ba rồi. Trong cơn tức giận nên ba mới bị trò bịp bợm của chúng che mắt, chứ đổi lại lúc khác, mấy trò trẻ con ấy sao mà lừa được người cha anh minh thần võ của con cơ chứ?”

Phương Tinh bĩu môi mỉa mai: “Ba lại bốc phét nữa rồi! Theo con thấy thì ngoài tài huênh hoang ra, ba chẳng có gì giỏi hơn chú hai cả.”

Phương Như Hải trừng mắt nhìn con gái, gân cổ lên cãi lại: “Ai nói ba không có gì hơn chú hai của con hả? Dì Tuyết Oanh chẳng phải xinh đẹp hơn mợ hai của con ư?”

Phương Tinh ngơ ngác một lát rồi ôm bụng cười sặc sụa, vỗ vai Phương Như Hải mà trêu chọc: “Ba không biết xấu hổ, đem cả vợ ra để so sánh ư?”

Trần Tuyết Oanh cũng bật cười khanh khách. Vương Tư Vũ đành đứng dậy giải vây: “Giám đốc Phương bận trăm công ngàn việc, đâu có thời gian mà đi suy nghĩ về những chuyện đấu đá kia chứ!”

Phương Như Hải gật đầu tán thành: “Tiểu Vương nói đúng lắm! Gần đây đài truyền hình có rất nhiều việc cần tôi giải quyết. Vốn dĩ tuần trước tôi đã hứa đi chơi với Tiểu Tinh, thế mà vẫn chẳng nhín chút thời gian nào để đi với nó được. Suýt chút nữa thì xảy ra chuyện, may mắn nhờ có cậu. Tiểu Vương, sau này cậu có đến Ngọc Châu thì nhớ ghé nhà tôi chơi nhé, đừng nên khách sáo!”

Vương Tư Vũ khiêm tốn đáp: “Nói không chừng sau này còn phải thường xuyên đến nhờ cậy Giám đốc Phương, chỉ mong sư phụ đừng chê trách là được!”

Phương Như Hải cười ha hả khoái trá: “Hoan nghênh! Cậu đừng gọi tôi là Giám đốc Phương nữa, hãy gọi một tiếng thầy đi, như thế thân thiết hơn. Sư mẫu của cậu nấu ăn ngon lắm đấy, có dịp cậu nếm thử sẽ thích ngay!”

Trần Tuyết Oanh nghe chồng khen, mỉm cười e thẹn: “Tiểu Vương đừng nghe ông ấy nói bừa, tài bếp núc của tôi chỉ t���m thường thôi, nhưng tôi và Như Hải luôn hoan nghênh cậu đến nhà chơi!”

Phương Tinh nhí nhảnh nói: “Chú Vương, nếu ba đã trở thành thầy của anh rồi thì sau này em sẽ gọi anh là anh Tư Vũ luôn được không?”

Vương Tư Vũ tán thành ngay: “Vậy thì tốt quá! Anh sợ nhất là người ta cứ gọi mình là chú, làm như anh già lắm rồi!”

Trần Tuyết Oanh cũng góp lời: “Vậy Tiểu Vương cũng đừng gọi tôi là sư mẫu nữa, nghe cứ như đang đóng phim cổ trang vậy!”

Bốn người cười nói vui vẻ. Vương Tư Vũ không quên khen Trần Tuyết Oanh là tiên nữ giáng trần, khác xa các cô gái phàm tục, gọi sư mẫu sẽ ngày càng trẻ đẹp ra. Phương Như Hải nở mày nở mặt, luôn miệng nói Tiểu Vương thật giỏi ăn nói, hệt như phong cách của ông năm xưa.

Phương Tinh lè lưỡi tinh nghịch, tài ăn nói của ba chẳng qua chỉ là tài nói phét mà thôi, thế mà còn đem ra khoe khoang, thật chẳng biết xấu hổ gì cả. Phương Như Hải đùa rằng tài nói phét của ông còn kém xa Phó Tỉnh trưởng Hầu, ông ta dám báo cáo là GDP toàn tỉnh tăng trưởng đạt ba trăm phần trăm cơ đấy.

Vương Tư Vũ không ngừng kính rượu Phương Như Hải, chốc chốc lại liếc trộm nhìn Trần Tuyết Oanh. Bắt gặp nụ cười quyến rũ của giai nhân, trong lòng hắn nóng như lửa đốt. Tự nhủ thầm, vị sư mẫu xinh đẹp này thật khiến người ta khó kìm chế ham muốn, tiếc rằng hoa lài đã cắm bãi phân trâu rồi còn đâu! Trần Tuyết Oanh không những xinh đẹp tuyệt trần, giọng nói y như tiếng chim sẻ hót líu lo, mỗi lần cô cất tiếng nói, âm thanh ấy rót vào tai khiến Vương Tư Vũ xao xuyến cả tâm hồn, mong sao giọng nói dịu ngọt kia đừng bao giờ ngớt. Trái tim Vương Tư Vũ dường như được mọc thêm đôi cánh, đang bám đuổi theo nàng tiên Trần Tuyết Oanh mà bay vút lên trời cao.

*** Truyen.free trân trọng giới thiệu, bản dịch này là một hành trình kỳ diệu của ngôn từ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free