[Dịch]Quan Đạo Chi Sắc Giới- Sưu tầm - Chương 18: Công tử bột.
Chiều muộn, khoảng ba giờ, Vương Tư Vũ vừa vác hành lý lên đến tầng ba, đã thấy Triệu Phàm tiến lại. Thấy y về, Triệu Phàm lập tức ôm chầm lấy, lớn tiếng: “Lão đệ đã về, nhớ đệ muốn chết đây này!”
Vương Tư Vũ cười hì hì đáp: “Đừng có làm bộ làm tịch nữa, giúp đệ xách hành lý đi.”
Triệu Phàm vội vàng đón lấy hành lý, theo y lên tầng năm. Vương Tư Vũ mở cửa phòng, cả hai bước vào. Vương Tư Vũ lập tức nhảy lên giường, vỗ vỗ tấm nệm Simmons, than thở: “Chẳng nơi nào thoải mái bằng nhà mình.”
Triệu Phàm cũng nằm xuống cạnh bên, nói: “Đệ nói chí phải. Anh vừa về đã nghe chị dâu đệ bảo đệ cũng bị điều xuống cấp dưới. Chúng ta đúng là anh em đồng cảnh ngộ, đều như quả phụ nằm chăn đơn gối chiếc, trên không kẻ chống lưng, dưới thì việc khổ sai đổ dồn cả.”
Vương Tư Vũ châm một điếu thuốc, rồi ném cho Triệu Phàm một điếu. Triệu Phàm cầm điếu thuốc đặt dưới mũi hít hà một hồi lâu, đoạn lại đặt sang một bên, nói: “Đừng có dụ dỗ anh phạm sai lầm. Chị dâu đệ không cho anh hút nữa rồi.”
Vương Tư Vũ nghe xong liền “Hứ” một tiếng, châm chọc: “Vậy chị dâu bảo anh đi chơi gái, anh cũng nghe theo luôn sao?”
Triệu Phàm nghe xong, “phì” một tiếng, vội vàng đứng dậy đóng cửa ngoài lại, rồi mới ngồi phịch xuống, lắc đầu nói: “Khác chứ, thuốc dễ cai, gái đẹp mới khó cai.”
Vương Tư Vũ liếc nhìn một cái, “Gái thôn quê thì có gì mà đẹp, đen nhẻm, có đẹp được hơn chị dâu sao?”
Triệu Phàm cười hí hí, xoay xoay điếu thuốc trong tay, đoạn cũng châm lửa, dùng sức rít một hơi. Hai mắt nhắm lại, vẻ mặt y như đang hưởng thụ, mãi lâu sau mới phả khói ra, lắc đầu nói: “Đệ còn non nớt, biết gì chứ. Kết hôn lâu rồi, tiên nữ cũng hóa thành heo nái thôi, cũng chỉ là tay trái mò tay phải, đã hết cảm giác từ lâu rồi.”
Vương Tư Vũ nghiêng người qua, liếc nhìn y một cái, cau mày nói: “Anh chị mới cưới ba năm, sao nói chuyện cứ như đã lấy nhau ba mươi năm vậy? Người ta thường nói bảy năm mới chán, anh mới ba năm đã hết cảm giác sao?”
Triệu Phàm rít mạnh mấy hơi, rồi gạt tàn thuốc xuống sàn, cười nói: “Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, câu này chẳng sai chút nào. Lúc chưa cưới thì một ngày không gặp như cách ba thu, còn cưới rồi thì một ngày dài tựa một năm. Tổ yến, tai gấu dù có ngon đến mấy, mà ngày nào cũng ăn thì cũng thành ngán. Hơn nữa, chị dâu đệ quả thật bảo thủ, lúc ở trên giường chẳng khác gì một khúc gỗ, không chút cảm giác.”
Vương Tư Vũ nhìn lên trần nhà, ngẩn người ra một lúc, rồi mới thở dài. Y tiện tay vớ lấy gạt tàn đặt trên tủ đầu giường, dụi tắt điếu thuốc rồi ném vào đó, nói: “Một đại mỹ nhân hoa nhường nguyệt thẹn như chị dâu, lại lãng phí trong tay anh, đúng là vô thiên lý mà!”
Triệu Phàm cầm điếu thuốc cố rít thêm vài hơi, tiện tay quăng luôn xuống sàn nhà, dùng chân dí dí mấy cái. Y quay người lại, nửa đùa nửa thật nói: “Sao Tiểu Vũ, lớn rồi nha, biết thương chị dâu rồi à? Hay là vầy đi, đệ mau đi cua một cô đẹp về, sau này anh em mình đổi nhau chơi.”
Vương Tư Vũ vớ lấy một cái gối, đập thẳng vào đầu y: “Anh nói vậy mà cũng được sao? Nói bậy nói bạ!”
“Đừng cổ hủ thế. Hai năm trước ở phía nam, những chuyện này rất thịnh hành đó, trò mới mà. Cũ người mới ta, cũng chính là ý này đây.”
Vương Tư Vũ nghe xong cũng chẳng nói chẳng rằng, mãi lâu sau mới hỏi tiếp: “Hồi nãy anh vội vội vàng vàng xuống lầu, tính đi đâu vậy?”
Triệu Phàm cởi hai cúc áo sơ mi ra, ung dung nói: “Tiệm massage Hoa Long m���i tuyển hai cô gái đẹp, dạo trước anh mới liên lạc được. Lần này đi hơi lâu, nên có chút lạnh lẽo, anh phải mau đi hâm nóng lại thôi.”
“Ngày nào anh cũng than hết tiền, vậy tiền đi massage là từ đâu ra?” Vương Tư Vũ thắc mắc, đưa tay thò vào túi áo Triệu Phàm. Triệu Phàm chống cự đến cùng, nhưng sức không mạnh bằng Vương Tư Vũ, chẳng mấy chốc đã bị y móc ra một xấp tiền từ trong túi. Vương Tư Vũ đếm được một ngàn bảy trăm đồng, liền tức giận nói: “Anh Triệu, anh gian xảo lắm! Nói với em là cần tiền cứu mạng, quay lưng lại đã cầm tiền đi chơi gái. Như vậy thật không có nghĩa khí!”
Triệu Phàm liền bật dậy trên giường, mở to mắt nói: “Tiểu Vũ, anh Triệu của đệ giống loại người này sao? Anh nói đệ nghe nhé, cô gái quê đó cũng khá si tình. Nhân lúc anh quay lại, cô ta đã lấy sổ tiết kiệm trong tủ áo của mẹ cô ta, rồi lén rút ra ba ngàn đồng để trả cho anh, khóc lóc ỉ ôi nói, vòi tiền là ý của ba cô ta, còn cô ta thì thật lòng thích anh đấy.”
Vương Tư Vũ “hứ” một tiếng, nói: “Anh là nhà báo, đến chỗ em mà vẽ chuyện à? Ai tin chứ? Mới có mấy ngày mà cô ta đã chết mê chết mệt anh sao?”
Triệu Phàm cười hí hí, vỗ vỗ vào vai Vương Tư Vũ: “Vậy là đệ không biết rồi. Anh Triệu của đệ cái gì không giỏi, chứ cua gái thì là chuyên gia. Gái quê thôi mà, anh đây chỉ kể hai câu chuyện đồi trụy, cô ta đã rạo rực đến không chịu nổi. Anh đã kéo ngay lên giường, còn tưởng là gái tơ, kết quả mẹ nó là hàng xài rồi! Hầy, tốn hết hai ngàn đồng. Nhưng ba của cô ta cũng tệ, đập luôn cái cuốc vào đầu anh. Nếu không phải cô ta che cho, anh Triệu của đệ đã ngủm ở đó luôn rồi.”
Vương Tư Vũ nhét tiền vào túi, lắc đầu nói: “Tiền này không đưa anh được. Sau này cũng chẳng cho anh mượn tiền nữa, giờ em biết hết rồi, làm vậy chỉ tổ hại anh.”
“Đừng mà, Tiểu Vũ, đệ làm vậy thì hơi quá. Bên kia chị dâu đệ thì cầm chắc thẻ của anh, bên này đệ lại cắt viện trợ, vậy anh Triệu của đệ đúng thật là hết cách rồi! Để lại cho anh chút đi.” Triệu Phàm vừa nói vừa chắp tay. Vương Tư Vũ chẳng biết làm sao, chỉ đành ném lại cho y tám trăm đồng, lắc đầu nói: “Anh Triệu, anh cứ như vậy sớm muộn cũng xảy ra chuyện.”
Triệu Phàm cất tiền đi, lại móc một điếu thuốc trong túi Vương Tư Vũ, xoay xoay ngón tay nói: “Lá gan là phải luyện mà thành. Lúc mới đầu anh cũng sợ, có máu dê mà không có gan làm. Nhưng năm ngoái thôi, hình như là chuyện hồi năm ngoái, lần đó tòa soạn mở tiệc, có ông chủ biên uống quá chén, say đến đi còn không nổi. Anh đưa ông ấy về nhà, phát hiện vợ ông ấy cũng khá chuẩn đấy. Anh mới nhân lúc dìu ông chủ biên lên giường, véo luôn một cái vào mông ả. Kết quả đệ đoán xem, ả đó chẳng hé môi, giả vờ như không biết. Thế là anh cứ ngồi lì trong phòng khách, ả không những không đuổi anh, mà còn pha cho anh ly trà nóng. Anh lại tìm cơ hội rờ vào eo của ả, ả cũng chả lên tiếng. Kết quả anh nhất thời rạo rực, ôm ả vào phòng sách ‘xử’ luôn. Tiếng ả la lớn quá, nên anh nhét luôn đôi vớ thối vào mồm. Giữa chừng ông chủ biên còn dậy đi vệ sinh nữa, nhưng vẫn không phát hiện. Từ đó về sau, lá gan của anh to ra rồi. Nói đệ biết nhé, chỉ cần đệ dám ra tay, thì đám đàn bà đó cũng dễ tới tay lắm.”
Vương Tư Vũ “phì” một tiếng, đứng dậy cởi áo ngoài, treo lên móc áo, xắn tay áo đi vào phòng tắm. Y vừa đánh răng vừa nói: “Anh cứ đến chỗ em mà vẽ chuyện đi. Anh nói chuyện trước giờ chả câu nào thật, ai mà tin chứ?”
Triệu Phàm vội đi theo, đứng tựa vào bên cửa: “Tin hay không tùy đệ, nhưng Tiểu Vũ này, đệ thấy Hoàng Nhã Lệ thế nào?”
Vương Tư Vũ ngậm một ngụm nước, ngẩng đầu lên súc miệng ọc ọc mấy cái, rồi mới phun ra. Y quay đầu lại nói: “Chim khôn chọn cành mà đậu, người khôn chọn chỗ mà quậy. Sao người nào anh cũng dám vơ hết vậy, Hoàng Nhã Lệ mà anh cũng không tha? Anh không sợ chị dâu lột da anh sao?”
“Sợ, dĩ nhiên sợ. Nếu không sợ anh đã ‘xử’ cô ta từ lâu rồi. Nhìn dáng đi của cô ta đã biết là gái tơ rồi, đệ coi cái mông cô ta săn chắc chưa, cái eo nhỏ õng ẹo nữa.” Triệu Phàm nhại theo cách đi của Hoàng Nhã Lệ, õng ẹo xoay hai vòng trong nhà.
“Anh Triệu, anh thất đức quá.” Vương Tư Vũ thu dọn xong, nhanh nhẹn bước ra khỏi phòng tắm, nhìn điệu bộ khôi hài của Triệu Phàm cũng phì cười, lắc đầu nói: “Nếu để Hoàng Nhã Lệ biết anh có ý với cô ta, còn không đốt luôn nhà anh sao.”
Triệu Phàm xoa cằm lắc đầu nói: “Cũng chưa chắc. Anh thấy Hoàng Nhã Lệ hình như cũng có ý với anh, chỉ là cô ấy không dám bày tỏ thôi.”
“Đừng có tự tác đa tình. Anh tưởng anh là tình thánh chắc? Coi chừng sự việc bại lộ chị dâu sẽ xử đẹp anh đấy.” Vương Tư Vũ nói xong ngồi xuống mép giường, lấy đồ bấm móng tay cắt móng chân mình.
Triệu Phàm quàng tay lên vai y, vỗ vỗ, rồi nói: “Chuyện này chỉ cần đàn bà không nói toạc ra, thì chả ai biết. Nhưng đàn bà cũng có thể diện, có ai đi nói với cả thế giới đâu? Nhưng Tiểu Vũ này, anh tin đệ nên mới nói với đệ, đệ đừng có mà bán đứng anh nhé. Huynh đệ như thủ túc, đàn bà như quần áo, đệ phải phân rõ nặng nhẹ.”
Vương Tư Vũ gật đầu, thở dài nói: “Em không bán đứng anh, nhưng anh cũng nên kiềm chế đi. Chị dâu là cô gái tốt, em không mong anh sẽ tổn thương chị ấy.”
Triệu Phàm đứng trước gương chỉnh sửa lại đầu tóc, cười nói: “Cái này anh biết. Anh ra ngoài chơi thì chơi, thẻ lương vẫn giao cho Tiểu Ảnh. Cái này gọi là cờ đỏ trong nhà không đổ, cờ màu bên ngoài cứ phất. Không thấy chị dâu đệ đối xử rất tốt với anh sao? Cái này gọi là bản lĩnh, học theo đi.”
Vương Tư Vũ thấy vẻ mặt đắc ý của y, hơi tức, nói: “Anh Triệu, sau này anh nên tự đi mà kiếm tiền lấy. Chỗ em đâu phải giàu có gì, anh cứ tới đây ‘làm ti���n’ cũng không phải cách. Nhà địa chủ cũng đâu có dư gạo, bây giờ đến cả tiền để em trang trải cũng hết luôn.”
Triệu Phàm nghe Vương Tư Vũ than nghèo xong, liền vội vàng buông cây lược xuống, ngồi lại bên cạnh Vương Tư Vũ, nói: “Anh em, chúng ta là bạn từ nhỏ. Tiền của đệ anh nhất định trả, chỉ là chị dâu đệ giữ tiền kỹ quá. Bây giờ cách moi tiền duy nhất của anh là lúc đi chợ trả nhiều hơn một chút, nhưng là moi từng xu từng xu một. Kể cũng lạ, đệ nói xem chị dâu đệ không biết bếp núc, nhưng giá cả ở chợ cô ấy đều biết cả. Hôm nào cải trắng tăng một xu, hôm nào quả hồng xuống năm hào, hay lắm, đều nằm trong đầu cả. Anh chỉ có thể ăn gian cân lượng một tí. Anh biết đệ cũng không dư dả, sau này anh không lấy tiền chỗ đệ nữa. Nhưng có điều, số tiền còn nợ đệ cho anh trả chậm vài năm nhé, khi nào có anh nhất định trả đệ. Vậy đi, ai bảo chúng ta là anh em chứ? Đệ đến chỗ anh ăn ké anh cũng đâu tính toán, còn nữa chẳng phải chị dâu đệ cũng giặt đồ miễn phí dùm đệ sao? Cho dù thế nào, chuyện này đệ cũng phải giấu dùm anh. Lỡ như chuyện anh vay tiền bị bại lộ, chị dâu đệ chẳng phải cũng đau lòng sao, đúng không nào, Tiểu Vũ?”
Vương Tư Vũ đúng thật hết cách với y, chỉ đành lắc đầu nói: “Thôi, thôi, số tiền đó em không lấy nữa, cứ coi đó là tiền cơm trả trước đi.”
Triệu Phàm nghe xong lập tức phấn chấn lại, ôm lấy Vương Tư Vũ, miệng nói luôn: “Anh em tốt của tôi, đệ đúng là biết điều, hết chỗ chê. Đệ yên tâm, sau này anh Triệu nhất định giúp đệ tìm một em dâu xinh đẹp.”
Vương Tư Vũ vội vàng ngăn lại ngay, dở khóc dở cười nói: “Thôi cho em xin. Người anh giới thiệu em dám đụng sao? Anh tưởng em ngốc chắc!”
Triệu Phàm cười to ha ha nói: “Được rồi, anh đây xuống dưới đi chợ. Buổi tối lên nhà anh ăn cơm, gọi cả Hoàng Nhã Lệ tới, bốn đứa mình cũng lâu không họp mặt rồi.”
Y vừa định đi, Vương Tư Vũ vội gọi lại, hỏi: “Anh Triệu, hỏi anh một chuyện. Thí dụ trong lòng một cô gái không có anh, vậy có nên bỏ cuộc không?”
Triệu Phàm cười hí hí, vỗ luôn vào đùi Vương Tư Vũ, rờ vào sống mũi nói: “Bỏ cuộc gì! Đẹp trai không bằng chai mặt. Cua gái là phải kiên nhẫn, không phải cô nào cũng dễ tới tay đâu. Càng tới tay chậm càng thú vị. Nếu lửa lớn không được, thì lửa nhỏ từ từ hầm, hầm đến nhừ ra ăn mới ngon. Anh Triệu nói đệ này, không có đàn bà không cua được, chỉ có đàn ông không cua được đàn bà thôi. Nếu đệ có quyền có thế có thời gian, vậy thì người đẹp trong thiên hạ tùy đệ ‘quậy’. Nếu đệ không có hai điều trước, vậy thì đệ phải tốn thời gian. Trên mạng cũng nói đó, cua gái giống như treo mặt trời vậy, mỗi ngày bỏ ra hai tiếng đồng hồ, không mất bao lâu thì có ngày rồi.”
Vương Tư Vũ gật đầu, nói: “Vậy em biết rồi.”
Triệu Phàm “xí” một tiếng, ti hí mắt nói: “Tiểu Vũ có mục tiêu à? Nói ra đi, anh cố vấn cho đệ. Có anh giúp, không có gái nào mà đệ cua không được. Nói đi, ai vậy?”
Vương Tư Vũ gượng cười nói: “Còn chưa có, em chỉ hỏi đại thôi.”
“Đệ giấu ai hả? Mau nói là ai?” Đôi mắt Triệu Phàm sáng lên, giục nói.
“Ding, ding, ding, ding…” Vương Tư Vũ còn chưa kịp giải thích, bên ngoài đã vang lên tiếng chuông cửa.
Những trang viết này, độc quyền thuộc về truyen.free.