Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 906: Chương 906

Nữ tử giọng nói ngọt ngào khẽ do dự rồi mới thở dài, cất lời:

“Mấy năm trước, khi đại vương còn đang say ngủ, Vương Nhi đã dời phân huyệt của mình lên mặt đất, định mượn nguyệt hoa chi lực luyện hóa triệt để bảo vật này, chuẩn bị nghi thức nhận chủ. Nhưng nào ngờ lại có một đám tu sĩ không biết từ đâu xông tới, mà lúc ấy Vương Nhi đang vận công hấp thu nguyệt hoa chi lực nên đa phần cấm chế đều chưa kịp mở. Kết quả là bọn chúng đã xông thẳng vào chủ thất của Vương Nhi. Trong tình huống bất đắc dĩ, Vương Nhi đành tạm ngừng tu luyện, ra tay đối phó với đám xuẩn vật không có linh trí này. Tuy đã giải quyết xong bọn chúng, nhưng trong số đó lại có một kẻ vô cùng cơ trí, quả nhiên đã nhận ra thân phận thi vương của Vương Nhi, lập tức quỳ xuống đất cầu xin tha mạng, cũng nguyện ý tiếp nhận cấm chế để giữ lại tính mạng. Vương Nhi thấy kẻ này cũng có chút cơ trí bèn hạ cấm chế thu nhận.”

“Chuyện này thì có liên quan gì đến Kim Cương Xá Lợi?” Trung niên nam tử nghe đến đây, thấy không có nội dung mình cần quan tâm nên có chút mất kiên nhẫn.

“Đại Vương bớt giận! Mấu chốt là kẻ này đã hiến kế cho Vương Nhi, nói có cách có thể không tốn công sức mà vẫn tìm được nguyên thần của tu sĩ ngoại giới về đây, không cần để thủ hạ chúng ta khổ cực tìm kiếm.” Nữ tử ung dung giải thích.

“Ồ. Lại có phương pháp này sao, nói nghe thử xem!” Nam tử dường như có chút tò mò.

“Kỳ thực rất đơn giản. Vương Nhi đã giao cho kẻ này một kiện bảo vật cổ quái, bên trong ẩn chứa một phân thần. Sau đó, hắn sẽ đem vật này bán cho các tán tu đơn độc khác, đồng thời sắp đặt dụ dỗ bọn họ tự đến cổ mộ của Vương Nhi. Nếu bọn họ tới, đương nhiên là tự tìm cái chết. Nhưng nếu không đến, phân thần của Vương Nhi cũng sẽ vào thời cơ thích hợp thúc giục cấm chế ẩn chứa trong bảo vật, tiêu diệt kẻ đó, đồng thời cuốn lấy nguyên thần bay trở về cổ mộ. Bất quá, loại bảo vật như thế cần phải là loại hiếm thấy trên thế gian, hơn nữa phải có khả năng ẩn chứa phân thần cùng thi hỏa, không để một chút thi khí nào lộ ra ngoài. Bằng không sẽ thành khéo quá hóa vụng.” Nữ tử không nhanh không chậm nói.

“Tiếp theo không cần phải nói, khẳng định Vương Nhi đã trao kiện Kim Cương Tráo chưa luyện hóa hết cho kẻ này, bởi vì chỉ có xá lợi Phật trên bảo vật này mới có thể che giấu thi khí trên người Vương Nhi.” Nam tử cắt ngang lời nữ tử, lạnh lùng nói.

“Đại khái đúng như đại vương nghĩ. Bởi vì nếu đã nhận chủ xong, cho dù là Kim Cương Tráo cũng không có cách nào che giấu thi khí. Mà lúc ấy Vương Nhi luyện công lại cần gấp đại lượng tinh hồn tu sĩ, nên đành mạo hiểm đem bảo vật giao cho kẻ này. Bất quá, thiếp đã cố ý dặn dò kẻ này, bảo hắn không được trêu chọc tu sĩ có tu vi Kết Đan kỳ trở lên để phòng ngừa bị người khác nhìn ra sơ hở. Mấy năm trước cũng có không ít người tự động đưa thân tới cửa, cũng không xảy ra sai sót nào. Nhưng hiện tại xem ra, kẻ này đã không nghe lời, khiến bảo vật này bị đoạt, phân thần của Vương Nhi cũng bị hao tổn. Giờ thiếp sẽ thử phát động cấm chế, đem nguyên thần của hắn bắt trở về hảo hảo tra hỏi một phen xem.” Giọng nữ tử cũng trở nên lạnh lùng.

“Hừ! Cái loại hoạt động nhỏ nhặt này thì có thể mang về bao nhiêu nguyên thần tu sĩ chứ? Ta đã sai Qua tướng quân bày mưu tính kế một việc, chỉ cần việc này thành công thì sau này sẽ có nguồn nguyên thần tu sĩ cuồn cuộn không ngừng cho chúng ta sử dụng. Mà lại không khiến các tu tiên giả khác chú ý.” Nam tử hừ một tiếng, lạnh lùng nói.

“Chẳng lẽ là từ mấy năm trước, đại vương đã đem đại quân rời khỏi cổ mộ một thời gian, rồi sau đó độc thân trở về sao?” Nữ tử hơi có chút kinh ngạc.

“Không sai. Hiện tại Qua tướng quân đã sớm hóa thân thành một người có thể thao túng một tu sĩ thế gia. Thậm chí vì che giấu việc này, Qua tướng quân còn thao túng liên hợp các thế gia khác, trước tiên tiêu diệt một gia tộc truyền thừa Phật tông. Ai bảo tộc trưởng của bọn họ lại nhìn ra một vài tiểu xảo, còn muốn tìm môn phái Phật tông lân cận mật báo chứ. Ta liền tự mình ra tay, trước tiêu diệt các tu sĩ từ Kết Đan trở lên trong gia tộc đó, sau đó để Qua tướng quân dẫn đầu nhân loại tu sĩ dễ dàng huyết tẩy thế gia kia.” Trong giọng nam tử vang lên tiếng cười âm trầm, tràn ngập vẻ đắc ý.

“Vậy kế hoạch của đại vương rốt cuộc là gì...?” Nữ tử nghe vậy, thất kinh dò hỏi.

“Hắc hắc! Cái này cũng chẳng có gì phức tạp, sau này các ngươi tự nhiên sẽ rõ. Biện pháp này là do Thiên Phong Chân Quân của Phương Tiêm Sơn lần trước tới chơi đã đề xuất cho ta. Hắn cũng đang âm thầm làm theo. Hơn nữa đến nay vẫn bình yên vô sự. Chỉ cần cẩn thận một chút, ít nhất trong hai ba trăm năm sau, chúng ta sẽ không phải vì nguyên thần của tu sĩ mà rầu rĩ. Mà cho dù thực sự có chuyện xảy ra, cùng lắm thì chúng ta cũng vỗ mông rời đi, đem mộ thất chuyển qua chỗ khác là xong. Đại Tấn trừ bỏ mấy lão quái vật ra thì còn ai có thể ngăn cản Bổn Vương?” Nam tử ngạo nghễ nói.

“Thiên Phong Chân Quân! Kẻ này cũng không phải nhân vật đơn giản, làm sao hắn lại có lòng tốt đem bí mật của mình nói cho đại vương, xem ra hắn cũng có mưu đồ khác chứ!” Giọng nữ tử khẽ biến, có chút lo lắng.

“Mưu đồ? Hắn đương nhiên có mưu đồ! Chẳng qua chỉ động môi nói vài lời, liền từ trong tay Bổn Vương lấy đi Tam Lý Huyết Tâm Hoàn.” Giọng nam tử có chút giận dữ.

“Nhưng thiếp thân vẫn có chút không yên tâm, song ma Phương Tiêm Sơn danh tiếng chẳng có gì tốt đẹp. E rằng hắn muốn dụ dỗ đại vương rời khỏi mộ thất. Phải biết rằng, nguyên thần tính mạng của ba người chúng ta cùng mộ thất này hòa hợp thành một thể không thể tách rời, trong thiên hạ có thể làm tổn thương chúng ta cũng chẳng có mấy người.” Nữ tử vẫn còn chút lo lắng.

“Ái phi nói cũng có lý, không thể không phòng bị. Ta sẽ đem tất cả cấm chế trong mộ thất toàn bộ khởi động, khi đi ra bên ngoài cũng sẽ cẩn thận hơn, sẽ không để Song Yêu biết ta rời đi lúc nào.” Trung niên nam tử trầm ngâm trong ch���c lát, sắc mặt cũng ngưng trọng vài phần.

“Đại vương có lòng đề phòng là được. Kỳ thực cần gì đại vương tự mình ra tay, có việc gì cứ giao cho thiếp thân cùng mấy hóa thân làm là xong. Dù sao chỉ cần đại vương bình an vô sự, thiếp ra ngoài làm việc, vô luận gặp phải cường địch nào cũng sẽ được đại vương cho vài phần mặt mũi.” Giọng nữ tử lại một lần nữa biến đổi, trở nên quyến rũ lạ thường.

“À! Ái phi có điều không biết, muốn thực hiện kế hoạch này phải nắm chặt tất cả đại thế gia trong Giang Ninh phủ trong tay mới được. Hơn nữa, vì đối phó Khổng lão quái kia, tuy không thể hư hại thi thể nhưng ta cũng đã chịu vài vết thương nhẹ, không thể liên tục ra tay. Hai đại thế gia còn lại, mặc dù trong gia môn không có Nguyên Anh tu sĩ, nhưng hai nhà này truyền thừa bất phàm, có mấy kiện dị bảo có thể khắc chế ngoại tộc chúng ta. Phỏng chừng các tông môn đứng sau hai nhà này biết Bổn Vương ở đây nên mới cố ý phái đệ tử đến đây thành lập thế gia, hy vọng giám sát Bổn Vương. Hiện tại Bổn Vương hơn nghìn năm cũng chưa từng ra ngoài hoạt động, e rằng bọn họ đã sớm quên đi việc này. Bổn Vương vừa lúc ra tay, đưa bọn chúng một lưới bắt hết, chờ đến khi mấy tông môn kia phát hiện kịp phản ứng lại thì cũng đã chẳng biết trải qua bao nhiêu năm rồi. Bổn Vương đang cần mượn tinh hồn của nhân loại tu sĩ đột phá cảnh giới cuối cùng, luyện thành Thiên Thi thân thể.” Nam tử dường như sủng ái nữ tử dị thường, kiên nhẫn giải thích.

“Vậy thiếp thân phải chúc mừng đại vương trước. Luyện thành Thiên Thi chi thể, đại vương có thể thoát ly mộ thất, không còn bị vây khốn trong này nữa.” Nữ tử nghe vậy có vẻ vui mừng dị thường.

“Ha ha. Đến lúc đó đâu chỉ có Bổn Vương, hai người các ngươi Bổn Vương cũng có biện pháp thi triển Cách Hồn Thuật, đem nguyên thần của ngươi cùng Vương Nhi thoát ra khỏi mộ thất.” Nam tử hắc hắc nói.

“Bất quá, Đại Vương! Kiện Kim Cương Tráo kia vẫn phải tìm trở về. Dù sao vật này thật sự không phải bảo vật thông thường. Luyện hóa xong, trong một thời gian ngắn lập tức trở thành Kim Cương Bất Hoại Thân. Đại Vương đã quên hạt xá lợi tử của lão hòa thượng kia sao? Mặc dù còn chưa hình thành Kim Cương Tráo, chỉ là kim quang hộ thể, nhưng cũng khiến đại vương phát động thi hỏa tổn hao ba ngày ba đêm mới làm kim quang trên xá lợi tiêu tán, tiêu diệt được lão tăng đó. Nếu khối xá lợi này mà luyện hóa thành Kim Cương Tráo, uy lực sẽ không chỉ tăng thêm một tầng đâu.” Nữ tử nhắc nhở.

“Ái phi hồ đồ. Loại Kim Cương Tráo này cũng chỉ có vạn năm thi vương như chúng ta mượn nguyệt hoa chi lực mới có thể luyện hóa thành bảo tráo. Nhân loại tu sĩ đừng hòng làm được việc này. Mà trong thiên hạ, vạn năm thi vương trừ Bổn Vương ra cũng chỉ có Cốc chủ Vạn Yêu Cốc là một con vạn năm Thi Hùng. Nhân loại tu sĩ dám đi vào Vạn Yêu Cốc sao? Có Vạn Yêu Phiên dựng thẳng trong cốc, e rằng cả Thập Đại Chính Môn cùng Thập Đại Ma Tông cũng đều không dám tiến vào cốc này.” Nam tử dùng lời lẽ cười nhạo nói.

“Điều này cũng đúng! Nhưng bảo vật bậc này đối với chúng ta mà nói cũng là một kiện dị bảo. Cứ chờ tra rõ xem rơi vào tay kẻ nào rồi phái ngư��i đi đoạt lại.” Nữ tử có chút không nỡ, nói.

“Ừm. Ái phi không nói ta cũng sẽ phái người đi. Bất quá nếu có thể nhận được phân thần của Vương Nhi trong Kim Cương Tráo, kẻ này hẳn cũng không phải người bình thường. Chờ xem bảo vật xuất hiện ở đâu, ta sẽ sai hai hóa thân đồng thời xuất động. Hắn chỉ cần không phải tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ trở lên thì cũng không xảy ra chuyện gì.” Nam tử tự tin dị thường nói.

“Ta... ta cũng... muốn đi!” Bóng người cao lớn trong hắc khí vẫn an tĩnh từ nãy đến giờ kể từ khi trung niên nam tử cùng nữ tử nói chuyện, giờ phút này vừa nghe nói thế lại đột ngột mở miệng.

“Ngươi làm sao đi ra ngoài được. Ngươi một thân thi khí không thể thu liễm, nếu là tu sĩ đều có thể nhìn ra diện mạo vốn có của ngươi. Ít nói nhảm, nhanh trở vào trong quan tiếp tục tu luyện đi.” Giọng nam tử trầm xuống, không chút khách khí khiển trách.

Bóng người cao lớn kia nghe nói thế nhất thời trở nên uể oải, đành vươn một cánh tay mọc đầy lông xanh vẫy về phía xa một cái rồi nằm xuống một lần nữa. Nhưng dường như đột nhiên nhớ ra điều gì, trong đôi mắt đỏ tươi như máu lóe lên vẻ hung tàn.

Nắp quan tài bằng đá "Vù" một tiếng, từ trên mặt đất bay vút đến hợp lại với thân thạch quan. Cách đó mấy ngàn dặm, Hàn Lập đương nhiên không biết mình chỉ vì tiêu diệt một luồng thần niệm nho nhỏ mà lại gặp phải nhiều chuyện như vậy. Hiện tại hắn đang quan sát Đề Hồn Thú trong bong bóng khí màu vàng, sắc mặt âm trầm, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Mà cùng lúc đó, Kim Nguyên vừa đi ra khỏi sân, bước trở về phòng mình. Bỗng "Phốc" một tiếng động nhỏ vang lên, cả người hắn bỗng nhiên bị một luồng hỏa diễm màu xám bao phủ, trong nháy mắt biến thành một làn khói xanh biến mất vô ảnh vô tung. Mà nguyên thần của hắn mang theo vẻ mặt kinh hoàng xuất hiện bên trong hỏa diễm lại không bị thương gì, nhưng dường như bị vật gì đó lôi kéo. Một quầng sáng cỡ nắm tay, chính là nguyên thần bị hỏa diễm bao phủ, lao vút qua cửa sổ rồi nhằm hướng trời cao bắn nhanh đi, trong nháy mắt cũng biến mất vô ảnh vô tung.

Cho đến tận cuối cùng cũng không một ai có thể phát hiện lão già đã biến mất.

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free