[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 90: Phi kiếm?
Hán tử đang điên cuồng tấn công kia, theo cục diện cho thấy, chiếm ưu thế tuyệt đối. Thế nhưng, không ai hay biết rằng, người thoạt nhìn uy mãnh vô cùng này, hiện tại cũng đang âm thầm kêu khổ không thôi.
Mặc dù hắn mỗi một quyền giáng xuống, đều làm cho luồng kim quang rung chuyển, khiến cả kim tráo chấn động, tựa hồ phá tung tầng phòng hộ của đối phương chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Nhưng có ai biết được, mỗi khi tay chân hắn chạm vào kim quang, đều phải chịu một phản lực rất lớn, nương theo lực đạo của hắn mà gia tăng. Loại phản lực ngược lại này càng lúc càng lợi hại, khiến tay chân hắn đau đớn vô cùng nghiêm trọng, phỏng chừng khi tán công, sẽ lập tức sưng vù lên.
Hơn nữa tầng kim quang này cũng vô cùng dẻo dai, bị hắn đánh cho méo mó đi, sau khi hắn thu tay về, lập tức khôi phục lại nguyên hình, giống như chưa bao giờ bị đả kích. Cứ tiếp tục đánh không ngừng như vậy, bất quá cũng chỉ chôn chân ở đó mà thôi, không cách nào xâm nhập vào được dù chỉ một chút.
Cứ như vậy, hán tử khôi ngô đấm đá một hồi lâu, kim tráo vẫn là cái hình dáng run rẩy không ngừng, cứ như sắp bị phá vỡ đến nơi.
Nhưng lúc này, ý nghĩ của mọi người đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ, bọn họ đều hiểu rõ, hán tử này không thể công phá được vòng bảo hộ, với sức lực của hắn cũng chỉ có thể làm rung chuyển, bóp méo vòng bảo hộ của đối phương mà thôi, chứ không thể hoàn toàn phá hủy nó.
Bởi vậy chẳng những Cổ Thiên Long bỏ đi ý định phái người tiến lên, mà ngay cả Chu Nho cũng trở nên bình tĩnh lại.
Bất quá bởi vì mắc sai lầm ngớ ngẩn trước đó, Kim Quang Thượng Nhân vẫn mang vẻ xấu hổ, ánh mắt nhìn về phía hán tử kia trở nên càng thêm ác độc. Nhưng vì liên tiếp bị đối phương công kích, thân hình không cách nào đứng vững, hắn trong khoảng thời gian này cũng không thể thi triển pháp thuật thành công. Vì vậy, lúc này hắn ngừng thi triển pháp quyết, mà dùng hai mắt nhìn chằm chằm vào đối phương, trong miệng sử dụng một thứ ngôn ngữ không ai hiểu được, thấp giọng nguyền rủa.
Mà hán tử đối với tất cả điều này, đều như không nghe thấy, vẫn điên cuồng công kích vào kim tráo, làm mọi người đều tưởng rằng hán tử này không biết mệt mỏi, toàn thân vẫn liên tục công kích cho đến khi không còn chút sức lực mới thôi.
"Phành phành…!" Đang dốc toàn lực ra quyền cước, sau khi tung ra hai quyền một cước, hán tử kia bỗng nhiên xoay người vội vàng bỏ chạy. Thân thể cao lớn như vậy, tốc độ dĩ nhiên cũng không chậm chút nào.
Cử động của hán tử này, làm cho mọi người đang xem sửng sốt kinh hãi, sau đó là những tiếng xôn xao.
Kim Quang Thượng Nhân cũng sửng sốt, nhưng lập tức gầm lên như sấm. Hắn vội vàng khoanh chân ngồi xuống, đặt cái hộp đen lên đùi, trong miệng bắt đầu nói lẩm bẩm. Hai ngón tay cũng khép lại trước ngực, tạo nên một tư thế kỳ quái, cố gắng làm chúng rung động. Dáng vẻ chúng rung động dữ dội, như thể mỗi ngón tay đang phải gánh chịu sức nặng ngàn cân.
Hán tử lúc này chỉ còn cách Thất Huyền Môn vài bước, nhìn thấy sắp chạy vào trong đám người. Đột nhiên phía sau truyền đến một tiếng "Khởi" thật lớn, tiếp theo hắn thấy đám người Vương Tuyệt Sở ở đối diện sắc mặt bỗng dưng biến đổi lớn, bọn họ hầu như đồng thời hô to một tiếng "Cẩn thận".
Hán tử trong lòng kinh hãi, hắn vội vàng né thân sang bên trái, đồng thời nghiêng người nhìn lại.
Chỉ thấy một luồng sáng mờ mờ, nhanh như điện, vụt qua vị trí hắn vừa đứng.
Hán tử rùng mình trong lòng, nhưng lập tức yên tâm, nếu tránh được mũi ám khí này, bản thân có thể cùng hai vị sư huynh đồng môn tụ họp lại một chỗ, thì cũng sẽ không còn gì đáng lo ngại nữa.
Hắn còn chưa nghĩ xong, đột nhiên cảm thấy cánh tay phải đau nhức, hắn không khỏi cúi đầu nhìn lại. Còn chưa đợi hắn thấy rõ, lại có những tiếng hô hoán truyền đến, trong đó có cả giọng nói của hai vị sư huynh, cũng tràn ngập sự lo âu.
Hán tử có chút ngẩn ngơ, có chút kinh ngạc, ngay lúc đó trước mắt hoa lên, một luồng sáng mờ mờ từ ngực hắn phóng ra. Nhìn kỹ lại, đó chính là mũi ám khí mà hắn vừa tránh được.
Hán tử vừa sợ vừa giận, muốn mở miệng nói gì đó, nhưng thân thể lại "Phịch" một tiếng, ngã vật xuống đất. Lúc này, hắn mới phát hiện, tay phải của mình không biết từ lúc nào đã bị chặt đứt, máu tươi đang tuôn chảy không ngừng.
"Là chuyện gì xảy ra?" Đến tận lúc chết, hán tử này vẫn ôm một bụng nghi vấn và không cam lòng. Hai mắt tối sầm, mất đi ý thức.
Hán tử này đến khi sắp chết cũng không hiểu rõ chuyện gì vừa xảy ra, nhưng những người của Dã Lang Bang và Thất Huyền Môn đứng ngoài quan sát thì thấy rất rõ ràng.
Bọn họ nhìn thấy, sau khi Chu Nho niệm chú bắt quyết xong, hét một tiếng "Khởi", một luồng ánh sáng mờ mờ nho nhỏ từ trong cái hộp đen bay ra. Sau khi bay lượn vài vòng trên đầu Chu Nho, liền theo tay hắn điều khiển mà bay thẳng về phía hán tử kia.
Hán tử kia mặc dù khôn ngoan né người đi, tránh thoát đòn tấn công đầu tiên, nhưng luồng sáng vẫn sượt qua người, nhẹ nhàng lặng lẽ mà chém đứt cánh tay hắn. Có lẽ vì luồng sáng mờ mờ này quá sắc bén, nên hán tử kia không hề cảm nhận được sự việc vừa xảy ra.
Tiếp theo, chuyện xảy ra càng làm cho lòng người kinh sợ. Luồng sáng mờ mờ sau khi bị tránh thoát, liền theo sự điều khiển của ngón tay Chu Nho, sau khi vụt qua khỏi hán tử kia, đột nhiên nhanh chóng quay ngược lại, hướng về hán tử mà phóng tới. Kết quả là, lúc hắn không ngờ tới, không kịp phòng bị, dễ dàng bị lấy đi tính mạng.
Tất cả mọi người đều thấy một màn như vậy, đều kinh hãi trợn mắt há hốc mồm, như có hẹn từ trước mà cùng tập trung tầm mắt vào luồng ánh sáng đang quay trở lại trên đầu Chu Nho, không ngừng xoay tròn.
"Phi kiếm", từ này không tự chủ được xuất hiện trong lòng đa số người có mặt ở đó. Những người này mặc dù không biết có sự tồn tại của tu tiên giả, nhưng các loại truyền thuyết, cố sự đều có kể về phi kiếm, ít nhiều cũng đã từng nghe nói qua.
Luồng sáng mờ mờ này, so với kiếm tiên sử dụng phi kiếm trong truyền thuyết cũng vô cùng tương đồng, quả thực là giống nhau như đúc.
Chẳng lẽ Chu Nho trông chẳng có gì đặc biệt này, chính là kiếm tiên trong truyền thuyết sao? Giờ phút này, ánh mắt của đa số mọi người đều hướng về phía Kim Quang Thượng Nhân, tràn ngập vẻ kính sợ, dù sao chỉ riêng danh tiếng của kiếm tiên thôi, cũng đã khiến không ít người khiếp vía rồi.
Kim Quang Thượng Nhân lúc này đầu ngẩng cao, kiêu căng ngạo mạn. Hắn điều khiển luồng sáng mờ mờ nọ bay vòng vòng trên đỉnh đầu, vẽ nên một con mãng xà màu xám thật dài, khiến cho người của Dã Lang Bang kinh hãi than thở, còn bên Thất Huyền Môn thì không một tiếng động vang lên, chỉ còn lại sự im lặng chết chóc.
Nếu như nói Cổ Thiên Long này có sự giúp đỡ của kiếm tiên, người của Thất Huyền Môn tất cả đều chìm trong sự bàng hoàng tuyệt vọng, ý chí chiến đấu cũng tiêu tan không ít. Duy chỉ có mình Hàn Lập, nhìn thấy luồng sáng mờ mờ này mà trong lòng lại mừng như điên.
Bởi vì hắn phát hiện, Kim Quang Thượng Nhân này, khẩu quyết và thủ thế sử dụng để điều khiển luồng sáng mờ mờ này, so với "Khu Vật Thuật" của mình hoàn toàn giống nhau. Mặc dù không biết luồng sáng mờ mờ nọ có phải là phi kiếm hay không, nhưng Khu Vật Thuật dùng để điều khiển vật ấy, tuyệt đối không thể sai được.
Hôm nay, trong đầu Hàn Lập chỉ có ý muốn giết người đoạt bảo, có lẽ sự hứng thú của hắn đối với tu tiên giả, quả thực càng ngày càng lớn.
Mọi nỗ lực chuyển ngữ cho chương truyện này đều thuộc về truyen.free.