[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 861: Thư mời
Để tu luyện Điên Phượng Bồi Nguyên Công, nữ tử phải giữ thân xử nữ. Bằng không, một khi phá thân, mọi thứ đều tan thành mây khói. Thế nên, nếu nàng chưa tiến đến Kết Đan hậu kỳ, ta cũng không muốn cùng nàng làm thị thiếp. Vậy thì nàng và ta vẫn giữ mối quan hệ như cũ. Đương nhiên, nếu nàng có thể giúp ta tiến tới Nguyên Anh hậu kỳ, ta cũng có thể hứa sẽ trợ giúp nàng ngưng kết Nguyên Anh thành công. Nếu có được một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ hết sức tương trợ, việc nàng ngưng kết Nguyên Anh cũng không còn là chuyện xa vời." Hàn Lập không chớp mắt nhìn chăm chú Mộ Phái Linh, chậm rãi nói.
Những lời này không phải nói đùa. Bởi nếu Hàn Lập có được tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, hắn hoàn toàn có thể đi thu thập Bạn Yêu Thảo bát cấp. Sau đó dùng nó luyện chế linh dược với sự trợ giúp của Cửu Khúc Linh Sâm thì đối với việc kết Nguyên Anh sẽ có sự trợ giúp rất lớn. Dù sao, đối với hắn mà nói, yêu thú bát cấp cũng không có bao nhiêu uy hiếp.
Mộ Phái Linh cúi đầu im lặng trong chốc lát, rồi sau đó mới ngẩng khuôn mặt đẹp như ngọc thạch lên, hướng về phía Hàn Lập hỏi:
"Công tử, Điên Phượng Bồi Nguyên Công này tu luyện có gì đặc biệt hay có vấn đề nguy hiểm nào không?"
"Không có, công pháp này ngoại trừ có phần kém hơn so với công pháp đỉnh cấp, nhưng so với các loại công pháp bình thường thì thời gian tu luyện còn nhanh gấp ba lần. Về sau hoàn toàn không có nguy hiểm gì. Còn dùng nó đối đầu với kẻ địch thì có phần kém hơn một chút." Hàn Lập không chần chừ đáp.
"Nếu vậy thì Phái Linh sẽ làm theo sự sắp xếp của công tử. Thiếp hiểu rõ tư chất của mình. Nếu không có sự trợ giúp của công tử thì lần này Kết Đan thực sự rất khó thành công. Còn nói đến Kết Anh thì chuyện này lại càng mơ hồ hơn nữa." Nàng nhìn Hàn Lập, bình tĩnh nói.
"Nàng đã nói vậy thì ta thực sự rất hài lòng. Cùng đi theo ta lâu như vậy, chắc nàng cũng đã hiểu ta bảy tám phần. Mặc dù thân phận của nàng chỉ là thị thiếp, nhưng ta cũng không có yêu cầu gì quá đáng với nàng. Nàng cứ yên tâm mà kết Đan. Đến lúc đó ta sẽ đưa linh dược cho nàng sử dụng." Trên mặt Hàn Lập thần sắc không đổi, dường như hắn đã biết trước nàng sẽ đồng ý.
"Đa tạ đại ân của công tử! Phái Linh hiểu rất rõ đạo lý có ân tất phải báo đáp. Cuộc đời thiếp thân này xem như đã phó thác cho công tử rồi!" Sau khi Mộ Phái Linh thi lễ, trên mặt nàng lộ ra vẻ quả quyết nói.
Với biểu hiện chân tình này của Mộ Phái Linh, rõ ràng nàng đã tỏ ý phụ thuộc vào Hàn Lập, không hề so đo thiệt hơn.
Dù sao, có được Hàn Lập với thần thông không kém gì tam đại tu sĩ mà mình lại là thị thiếp của một người như vậy, thì có thể nói ở Thiên Nam này không thể nào tìm ra được người thứ hai như thế.
Hơn nữa, nàng hiểu rất rõ ân tình mà Hàn Lập ban cho nàng không nhỏ. Nếu lúc trước không có đan dược của Hàn Lập thì đừng nói đến việc tiến vào cảnh giới Kết Đan, mà có lẽ ngay cả bây giờ nàng cũng chỉ ở mức Trúc Cơ Trung Kỳ mà thôi. Vì vậy, với cơ hội này, Mộ Phái Linh liền không chút chần chừ gật đầu đáp ứng ngay.
Sau khi nghe Hàn Lập nói chuyện thẳng thắn như vậy, quan hệ của hai người liền lập tức trở nên gần hơn. Trong lúc nói chuyện với nhau, thần sắc của nàng đối với Hàn Lập trở nên thân cận hơn. Thần sắc của cô ta rõ ràng có liên quan đến chuyện kết Đan.
Với cơ hội khó có này, Mộ Phái Linh liền tập trung tinh thần chăm chú nghe Hàn Lập chỉ điểm, đôi mắt đẹp không chớp chút nào cả.
Thời gian trôi qua hơn nửa ngày, Mộ Phái Linh cảm thấy mình thu hoạch không nhỏ liền cáo từ rời đi. Lần này Hàn Lập chỉ điểm có rất nhiều điểm quan trọng nên nàng cần có thời gian để tìm hiểu kỹ càng, chuẩn bị cho việc tu luyện.
Hàn Lập cũng không giữ nàng lại mà chỉ ân cần dặn dò hai ba câu rồi để nàng quay trở về Tư Phong.
Ngân Nguyệt dẫn nữ tử này đi ra khỏi động.
Trong khi chờ Ngân Nguyệt quay trở lại đại sảnh, Hàn Lập ngồi trên ghế, tay cầm một ngọc giản, dùng thần thức quét qua nội dung bên trong.
Trong ngọc giản này ghi lại phương pháp luyện chế Thất Diễm Phiến.
"Chủ nhân, người thực sự muốn trợ giúp người này tu luyện tới Kết Đan hậu kỳ?" Ngân Nguyệt lặng lẽ không một tiếng động đi tới bên cạnh Hàn Lập, nhẹ giọng hỏi.
"Có chuyện gì sao?" Hàn Lập thu hồi thần thức, khẽ nhíu mày.
"Không có gì cả! Nhưng ta cảm thấy có một chuyện kỳ lạ là lấy thân phận của chủ nhân bây giờ thì trực tiếp chọn một vị nữ tu Kết Đan kỳ làm thị thiếp cũng không có gì khó khăn. Vì sao lại phải chọn nàng chứ?" Ngân Nguyệt ch���p chớp mắt vài cái, hơi nghi hoặc hỏi.
"Không có gì. Trải qua mấy năm quan sát, ta thấy vị nữ tu này phàm chất cũng không tồi, vì vậy mới bỏ công sức ra để bồi dưỡng. Việc nhận nàng làm thị thiếp lúc này không chỉ để lợi dụng nàng đột phá bình cảnh của ta, mà còn thực sự muốn bồi dưỡng nàng thành một trợ thủ đắc lực về sau. Sau này ta sẽ dành rất nhiều thời gian để tu luyện. Vì vậy, cần phải có một người thân cận và đáng tin cậy để liên lạc với bên ngoài. Hiện tại ta đã là trưởng lão của Lạc Vân Tông, cho nên không thể bỏ mặc mọi việc tông môn để chuyên tâm tu hành. Còn Uyển Nhi cũng không phải người thích nhúng tay vào việc tông môn, xem ra cũng không ưa quản lý nhiều chuyện. Mà theo ta thấy thì vị nữ tử này không giống như Uyển Nhi, không phải loại người chỉ một lòng truy tìm Thiên Đạo. Về sau nhất định sẽ không chịu nổi sự tịch mịch. Cho nên có thể thay ta quản lý các việc trong tông môn thì cũng thực sự là phù hợp."
Hàn Lập thản nhiên nói một tràng dài như vậy. Sau đó lại mở miệng nói tiếp:
"Ngoài ra còn có một chuyện quan trọng khác, đó là một khi tu luyện Điên Phượng Bồi Nguyên Công thì nữ tử này phải cam tâm tình nguyện phối hợp thì mới được. Bằng không, có ân lớn như vậy thì làm sao một nữ tu Kết Đan kỳ bình thường lại cam lòng tập trung tu luyện một loại công pháp không biết tên trong thời gian dài như vậy. Từ lúc Trúc Cơ kỳ ta đã trợ giúp nàng tu luyện cho tới Kết Đan, thậm chí sau này giúp nàng ngưng kết Nguyên Anh, thì khi đó nàng mới không có hai lòng. Giống như nàng đã nói, nếu không có ta trợ giúp thì cả đời này nàng cũng chỉ dừng lại ở Trúc Cơ kỳ mà thôi. Mặc dù trong lòng ta có một chút ý muốn lợi dụng nàng, nhưng danh phận của nàng hiện tại chỉ có chút ủy khuất mà thôi. Mà ta cũng đã cấp cho nàng nhiều trợ giúp như vậy, xem ra cũng không thẹn với lòng."
Hàn Lập nói xong lời này, khẽ thở dài, trong tay linh quang chợt lóe lên rồi ngọc giản liền biến mất không thấy nữa.
"Thì ra là vậy, chỉ là tiểu tỳ lo lắng không đúng mà thôi." Ngân Nguyệt nghiêng đầu, thản nhiên mỉm cười.
"Về sau ngươi cũng sẽ không còn nhàn nhã như v���y nữa đâu. Bây giờ ta đã đạt tới Nguyên Anh Trung Kỳ, qua mấy ngày nữa cũng sẽ bế quan luyện hóa hoàn toàn tia Kiền Lam Băng Diễm cuối cùng. Sau đó mới tìm hiểu thêm về Hư Thiên Đỉnh để tìm cách mở nó ra. Chuyện trong động phủ này, ta vẫn như cũ giao hết cho ngươi quản lý." Hàn Lập cười cười liếc nhìn Ngân Nguyệt một cái rồi ung dung nói.
"Chủ nhân đã luyện hóa tia băng diễm cuối cùng, thực sự là một việc đáng mừng!" Ngân Nguyệt sau khi nghe nói như vậy liền giật mình, sau đó nét mặt yêu kiều liền rạng rỡ vì mừng rỡ.
"Tốt, cuối cùng cũng đã hoàn thành bước đầu việc mở Đỉnh. Tiếp theo thì không biết làm thế nào để mở tiếp nó đây. Được, ta đây cũng có chút mệt mỏi. Hôm nay cần phải nghỉ ngơi một chút. Có chuyện gì thì để mai xử lý đi." Hàn Lập thản nhiên nói một câu, từ từ đứng lên rảo bước về phòng ngủ.
Ngân Nguyệt nhìn bóng lưng của Hàn Lập biến mất thì còn lại một mình, ngẩn người một lát, rồi cũng nhẹ nhàng đi ra khỏi đại sảnh.
Sau một đêm yên bình, ngày thứ hai sau khi Hàn Lập tỉnh lại thì Ngân Nguyệt lại vào bẩm báo, cho biết Trình sư huynh và Lữ Lạc đã đến.
Sau khi rửa mặt một chút, Hàn Lập dặn Ngân Nguyệt mở cấm chế rồi cùng nàng đi ra ngoài.
Quả nhiên thấy hai người đang đứng bên ngoài động phủ chờ.
Hàn Lập mỉm cười mời hai người vào trong. Trong sảnh ba người phân chủ khách ngồi xuống. Lão Trình liền mở miệng xin lỗi:
"Hàn sư đệ mới nghỉ ngơi một hai ngày, hai người chúng ta vốn không nên tới quấy rầy đệ. Nhưng sự tình có chút cấp bách, nên đành phải đến đây."
"Hai vị sư huynh, không cần khách khí. Chúng ta những người tu tiên chỉ cần nghỉ ngơi một chút thì lập tức phục hồi như cũ ngay. Làm sao có gì là quấy rầy chứ."
Hàn Lập cười cười nói.
"Sư đệ nói như thế, sư huynh cũng cảm thấy an tâm. Thật ra ngày hôm qua ngay khi sư đệ trở về, mấy vị đồng đạo của Cổ Kiếm Môn cùng với Bách Xảo Viện nghe tin Hàn sư đệ trở về sư môn liền đồng loạt gửi thư mời đến. Muốn ta cùng với sư đệ tới gặp mặt. Mặc dù sư đệ đã gia nhập Lạc Vân Tông ta một khoảng thời gian, nhưng các vị đạo hữu của hai tông còn lại chưa từng gặp mặt. Nhân dịp này muốn gặp mặt nhau một chút. Dù sao thì ba tông phái chúng ta cũng là quan hệ sống còn với nhau. Ngày mai Bách Xảo Viện đã luyện chế thành công một pháp bảo. Vì vậy bọn họ tổ chức nghi lễ nhận chủ. Họ cũng đã xác định thời gian rồi. Cho nên muốn mời Cổ Kiếm Tông cùng với chúng ta tới tham dự buổi lễ."
"Nghi thức nhận chủ sao. Ta còn nhớ Bách Xảo Viện đối với luyện khí thì danh tiếng lừng lẫy. Họ lại mời chúng ta đến xem lễ. Chắc chắn pháp bảo này không phải vật tầm thường rồi." Hàn Lập lộ vẻ trầm tư suy nghĩ, trên mặt lộ ra tia hưng phấn.
"Trong thư không nói rõ điều này. Nhưng lần nhận chủ này của Bách Xảo Viện lại là một đệ tử có tư chất thật sự phi thường tốt. Chưa đầy một trăm năm đã Kết Đan thành công, trở thành niềm kỳ vọng của các trưởng lão ở đó." Lữ Lạc ở bên cạnh cũng xen vào nói rồi lật tay, đưa ra một phong thư mời màu vàng.
"Chỉ có một trăm năm ngắn ngủi mà đã Kết thành Kim Đan, quả thực có chút kinh người. Tốt, vậy ngày mai ta cùng hai vị sư huynh đi xem. Ta cũng có chút tò mò về việc này." Hàn Lập mỉm cười tiếp nhận thư mời, liếc mắt nhìn qua một cái, nhàn nhã nói.
"Tốt, sư đệ chịu tham gia là tốt rồi. Nghe nói Đại trưởng lão Kim Võ Hoàn của Cổ Kiếm Môn cũng vừa mới xuất quan. Nếu ta nhớ không lầm thì lần này hắn bế quan đã khoảng bảy tám mươi năm rồi. Lúc bắt đầu bế quan chỉ là cảnh giới Nguyên Anh Trung Kỳ. Giờ xuất quan không biết tu vi đã đạt tới mức nào rồi. Không biết có tiến thêm một bước dài hay không." Trình sư huynh nghe Hàn Lập đồng ý tham gia tụ hội, trong lòng mừng rỡ nói.
"Đại trưởng lão Cổ Kiếm Môn!" Hàn Lập giật mình sửng sốt. Nhưng lập tức khóe miệng khẽ nhếch, thầm đánh giá người kia trong lòng. Sau đó đột nhiên hạ thân xuống, dò xét lão vài lần, rồi nhíu mày.
"Trình sư huynh, vừa rồi ta dùng thần thức dò xét qua thân thể huynh, hình như không được tốt lắm. Trước đây ở trong Trụy Ma Cốc, sư huynh không có duyên tìm được thọ mệnh đan dược sao?" Hàn Lập có chút lo lắng hỏi.
Lão giả nghe Hàn Lập nói như vậy, trên mặt không khỏi lộ ra một tia cười khổ.
"Sư đệ không nói thì ta cũng hiểu. Bây giờ ta cách đại hạn không còn xa nữa, chỉ còn khoảng mười năm nữa mà thôi. Và cũng có thể tùy thời tọa hóa. Về phần Trụy Ma Cốc, mặc dù ta cũng có nhặt được một kiện bảo vật, nhưng không phải là thứ ta cần. Con đường tu tiên của ta xem như không thành công rồi. Sinh lão bệnh tử là lẽ luân hồi của Thiên Đạo, cũng không có gì phải hối tiếc. Về sau việc của Lạc Vân Tông đành phải giao cho hai vị sư đệ trông coi rồi."
Sau khi nói xong lời này, thần sắc lão vẫn bình thường. Hiển nhiên đối với việc này trong lòng chắc hẳn đã sớm có chuẩn bị.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, giữ nguyên nét tinh túy của nguyên tác.