Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 831: Dị thú

Không cần quá nóng vội, linh thảo đã sinh trưởng nơi này bao nhiêu năm thì tất nhiên sẽ có vật gì đó canh giữ. Bằng không, dù có trận pháp ảo diệu che chắn bên ngoài thì linh quả cũng sớm bị cổ thú khác nuốt chửng mất rồi. Trong lòng Hàn Lập cũng dâng trào kích động, nhưng bề ngoài hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh dị thường, không chút hoang mang đáp lời.

"Ý Hàn huynh là nơi đây vẫn còn cổ thú trấn giữ sao?!" Tử Linh nghe Hàn Lập nhắc đến việc Trụy Ma Cốc còn tồn tại yêu thú thượng cổ thì lòng cả kinh, nhất thời tâm trí tỉnh táo trở lại vài phần.

"Không sai, ngươi nhìn xem trên ngọn cây linh thảo kia có hai vết cắn, hẳn là hai linh quả đã bị cổ thú canh giữ ăn mất. Linh chúc quả tuy không giúp tăng cường cảnh giới tu vi nhưng đối với việc đột phá bình cảnh vẫn có chút công hiệu, nên cũng khó trách con yêu thú kia." Hàn Lập chậm rãi nói, đoạn quét mắt nhìn quanh một lượt rồi hơi cúi đầu, nhìn về phía mặt hồ nhỏ trước mặt.

Không chút nghi ngờ, nếu có yêu thú nào ẩn nấp thì chắc chắn phải ở bên trong hồ này.

Vừa tiến vào nội cốc, Hàn Lập đã tháo mũ trùm đầu, trên đường đi khi dùng Ngự Phong Xa đã thi triển Minh Thanh Linh Nhãn. Hắn không hề đề phòng Tử Linh, bởi lẽ nữ nhân này đã đoán được hắn sở hữu bí pháp né tránh khe hở không gian, nên chẳng cần che giấu thêm nữa.

Bởi vậy, sau khi dùng thần thức quét qua hồ nước mà vẫn chưa phát hiện điều gì bất thường, lam mang trong đồng tử Hàn Lập lóe lên. Ánh mắt hắn trong nháy mắt đã nhìn thấu đáy hồ sâu hơn mười trượng, lập tức thần sắc khẽ động.

"Có chuyện gì vậy? Hàn huynh đã phát hiện ra điều gì sao?" Tử Linh vốn đang chú ý đến thần sắc của Hàn Lập, thấy vậy liền nhíu đôi mi thanh tú hỏi.

"Ngươi hãy lui ra phía sau một chút. Con cổ thú canh giữ này hình như hơi khó đối phó, e rằng phải thi triển một số thủ đoạn mới có thể tiêu diệt." Thần sắc Hàn Lập trong nháy mắt trở lại bình thường, quay sang nhìn Tử Linh thản nhiên nói.

Bởi vì con cổ thú trong hồ kia có thể tránh né được thần thức của hắn, nên Hàn Lập vô cùng coi trọng nó.

"Vậy đành làm phiền Hàn huynh vậy!" Tử Linh hiểu rõ tu vi của mình còn thấp, nếu có ở lại bên cạnh Hàn Lập cũng chỉ thêm vướng bận, nên nàng thức thời đáp lời. Sau đó, nàng lập tức bay lùi về phía sau ba bốn mươi trượng rồi dừng lại, lơ lửng bất động giữa không trung.

Hàn Lập vừa thấy Tử Linh tránh ra liền không chần chừ đưa tay vỗ vào túi trữ vật bên hông. Ba cái túi linh thú liên tiếp bay lên. Sau đó, hai tay Hàn Lập kết pháp quyết, lập tức mấy vạn con Phệ Kim Trùng ào ạt xông ra, che kín cả bầu trời. Chỉ một lát sau, khoảng không hơn mười trượng đã biến thành vùng kim quang yêu dị chói mắt.

"A!" Tử Linh đứng xa xa thấy vậy, trên mặt không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, khẽ kêu lên một tiếng.

Việc Hàn Lập tinh thông Khu Trùng Thuật thì nàng đã biết rõ. Thậm chí trước kia tại Hư Thiên Điện, khi hắn cùng Lục Đạo truyền nhân giao đấu, nàng cũng đã tận mắt chứng kiến hai lần. Bất quá, kim trùng ngày nay đã tiến hóa đến cảnh giới kim trùng thành thục, so với Phệ Kim Trùng lúc bấy giờ thì bất luận là kích thước hay màu sắc đều vượt trội hơn hẳn, không phải những con phi trùng trước kia có thể sánh bằng.

Ngoài việc số lượng tăng lên gấp bội, ngoại hình của chúng cũng trở nên dữ tợn hơn, toàn thân tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ. Khí thế mà đám linh trùng mấy vạn con phát ra thật sự không tầm thường. Tử Linh trong tình huống không biết trước nên bị sợ hãi là điều hiển nhiên.

Nhưng Hàn Lập lại không có tâm tư để ý tới vẻ khiếp sợ của nàng. Sau khi bố trí xong toàn bộ Phệ Kim Trùng, hắn vung tay áo lên, xuất ra ba mươi sáu khẩu Thanh Trúc Phong Vân Kiếm, hóa thành hơn mười đạo kim quang dài chừng một thước, bay đến phía dưới đám trùng vân.

Hàn Lập liên tiếp đánh ra mấy đạo pháp quyết hướng lên không trung.

Tất cả các đạo kiếm quang màu vàng sau khi run rẩy vài cái thì lập tức phân ra thành mấy trăm đạo kiếm quang giống nhau như đúc, đồng thời quang hoa đại phóng.

"Đi!"

Hàn Lập điểm tay về phía kiếm quang, trong miệng khẽ quát một tiếng.

Hơn trăm đạo kiếm quang rung lên rồi từng cái biến mất một cách quỷ dị. Trong nháy mắt, phía dưới trùng vân đã trống không.

Đại Canh Kiếm Trận đã được hắn bố trí vây quanh.

Hàn Lập khẽ nhếch miệng, trong lòng hắn lúc này mới thật sự an tâm. Sau khi cúi đầu nhìn mặt hồ một chút, trên mặt hắn lóe lên một tia âm độc.

Hai tay hắn chập lại khiến kim quang đại phóng, tiếp đó tiếng sấm xé gió nổi lên, một đoàn kim sắc điện cầu to cỡ nắm tay xuất hiện. Dưới thần sắc lạnh như băng của Hàn Lập, điện cầu dần dần lớn lên, phát ra hào quang chói mắt.

Trong chớp mắt, điện cầu bành trướng lớn bằng đầu trẻ con.

Hàn Lập hai tay đẩy ra, trong tiếng oanh minh, điện cầu phát ra tiếng "xùy xùy” rồi bắn tới, đánh thẳng lên mặt hồ cách đó hơn mười trượng.

Chỉ thấy kim quang chợt bùng lên, tiếp đó một tiếng sấm thật lớn truyền ra, điện cầu nổ tung. Cả mặt hồ rộng lớn trong nháy mắt bị một màn điện hồ bao trùm, phát ra âm thanh nổ tanh tách.

Tử Linh ở phía sau trong lòng rùng mình, khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, đồng thời đôi mắt đẹp cũng chớp động liên hồi.

Kim hồ còn chưa kịp tán đi thì mặt hồ đã đột nhiên quay cuồng mãnh liệt.

Một cột nước thật lớn cao vài trượng bỗng nhiên hiện ra trên mặt hồ, tiếp đó từ dưới đáy hồ truyền lên tiếng thú gầm trầm thấp. Một cỗ yêu khí hắc bạch lưỡng sắc tỏa ra, bên trong mơ hồ hiện lên bóng dáng một con cổ thú quỷ dị.

Cổ thú này có hình dáng vô cùng kỳ lạ, dài sáu bảy trượng, trông phảng phất như một đống thịt đen thui. Phía trên có nhiều lỗ lớn nh�� không đồng nhất, ở chính giữa có một cái đầu to lớn đang hơi ngẩng lên. Ngoại trừ một con mắt màu đen ra thì nó không hề có khí quan nào khác. Tối thiểu, Hàn Lập cũng không nhìn thấy các bộ phận như mắt, mũi, v.v.

Nói ngắn gọn, cổ thú này có bộ dáng thật sự hung ác. Ngay cả Hàn Lập cũng thầm thấy kinh hãi, chứ đừng nói đến Tử Linh đang đứng xa xa. Nàng vừa nhìn thấy yêu thú liền sắc mặt trắng bệch, cả người sởn tóc gáy.

Về phần hắc bạch chi khí bao quanh cổ thú này, Hàn Lập chưa bao giờ nghe nói đến, cũng chưa từng thấy mô tả trong bất cứ điển tịch nào. Hắn không khỏi liếc nhìn Tử Linh một cái, sau khi thấy nàng cười khổ thì biết nàng cũng không rõ lai lịch con yêu thú trước mặt.

Đối mặt với loại thú không rõ lai lịch này, Hàn Lập càng hết sức cẩn thận. Hắn sẽ không từ từ thăm dò để tránh cho nó có cơ hội thi triển ra thần thông lợi hại nào đó.

Vì thế, hắn lập tức nhấc tay, đánh ra một đạo pháp quyết vào đám trùng vân trên không trung, đồng thời trong miệng phát ra thanh âm thật dài và rõ ràng.

Nhất thời, đàn phi trùng đang bay đầy trời phát ra thanh âm vù vù, nhanh chóng tụ lại, sau đó hóa thành một đóa kim vân thật lớn hạ xuống, đánh thẳng về phía cổ thú.

Con cổ thú kia sau khi nghe thấy tiếng kêu bén nhọn của Phệ Kim Trùng thì tựa hồ cũng biết tình thế không ổn. Thân thể nó lập tức lúc co lúc giãn rồi phun ra một loại chất lỏng màu xanh lục từ các lỗ trên người.

Một mùi hôi thối buồn nôn tỏa ra khắp bốn phía.

Hàn Lập ban đầu nhíu mày nhưng sau đó lại giãn ra.

Bởi vì Phệ Kim Trùng tuy dính phải lục dịch kia nhưng dường như không hề bị tổn thương. Chúng vẫn tiếp tục bay xuống, bao vây lấy cổ thú. Song, do đối phương có lưỡng đạo hắc bạch nhị khí hộ thể nên mặc dù bị Phệ Kim Trùng bao phủ nhưng nhất thời chẳng hề hấn gì.

Yêu thú mắt thấy chỉ trong nháy mắt mà vô số phi trùng đã ào ạt cắn nuốt được một phần nhỏ hắc bạch nhị khí do nó khổ tu bao năm mới luyện thành thì trong lòng kinh hãi. Thân hình trầm xuống, định trốn về lại hồ nước.

Nhưng do đã có chuẩn bị trước, Hàn Lập đột nhiên điểm tay về phía hồ nước. Đầu ngón tay vang lên tiếng "xùy" rồi một khối lam hỏa cầu to cỡ hạt đào xuất hiện. Theo sau hắn nhẹ nhàng búng tay, lam sắc hỏa cầu lập tức bắn nhanh ra.

Tiếng "rắc rắc" vang lên, hỏa cầu sau khi bạo liệt đã phát ra lam quang chói mắt.

Lập tức, một tầng hàn khí nhanh chóng tràn ngập toàn bộ hồ nước, nơi nào nó đi qua đều lập tức hóa thành băng.

Ý định trốn trở lại hồ nước của yêu thú bị thất bại, ngược lại đầu nó còn đập vào băng và bị văng ngược trở lại.

Con thú này càng thêm sợ hãi. Hắc bạch nhị khí trong giây lát rung lên, mang theo vô số kim trùng trên người bay đi theo hướng khác.

Nhưng nó vừa bay tới một góc hồ thì bỗng nhiên kim quang chớp động, một đạo kim ti quỷ dị hiện ra, xoẹt qua thân cổ thú.

Một khối thịt nhỏ màu đen cùng máu tươi rơi ra.

Lưỡng đạo hắc bạch khí của cổ thú trong nháy mắt đã bị trảm phá, tạo thành lỗ hổng. Do không còn vòng bảo hộ ngăn trở, vô số kim trùng hùng dũng tiến vào, chỉ trong chốc lát đã bám đầy thân thể nó.

Yêu thú lập tức phát ra âm thanh thê lương the thé. Linh quang trên thân thể chợt lóe, rồi một tầng lục hỏa yêu dị bùng cháy, thiêu đốt Phệ Kim Trùng.

Đáng tiếc rằng, lục hỏa kia tuy được nó khổ tu nhiều năm và cũng là một loại thần thông lợi hại, nhưng đối với đám Phệ Kim Trùng thì chẳng hề ăn nhằm gì. Ngược lại còn kích thích hung tính của chúng, khiến cho vô số phi trùng không hẹn mà cùng cắn nuốt nhanh hơn, cả người cổ thú đau nhức. Nó lập tức trốn chạy theo hướng khác.

Hàn Lập đứng bên bờ hồ, hai tay chắp sau lưng, lạnh lùng nhìn cổ thú bị trùng vân bao vây chạy tán loạn khắp nơi. Đáng tiếc, nơi này đã sớm bị hắn bày Đại Canh Kiếm Trận nên mặc dù chưa chính thức kích hoạt kiếm trận để giết chết cổ thú, nhưng cũng đủ khiến cho nó dù bay độn đến nơi nào cũng đều bị kiếm quang hóa thành kim ti tấn công.

Trong nháy mắt, thân thể con thú này đã biến mất hơn phân nửa. Sau một lát, tiếng kêu của nó đã bắt đầu yếu ớt, rút cuộc rơi xuống mặt băng, không thể nhúc nhích được nữa.

Thần thông chính thức của con cổ thú vô danh này kỳ thật là liễm tức biến hình. Khi thi triển thần thông, nó có thể biến hóa ẩn nấp, cho dù tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cũng không thể phát hiện ra, còn thần thông chiến đấu thì cũng chỉ xoàng xàng mà thôi.

Đáng tiếc, con thú này lại bị Thanh Minh Linh Nhãn của Hàn Lập phát hiện, tiếp đó bị Phệ Kim Trùng bám lấy, rồi bị Đại Canh Kiếm Trận vây khốn nên căn bản không có cách nào bỏ chạy. Nó cứ như vậy mà hồ đồ chết một cách dễ dàng trong tay Hàn L��p.

Một lát sau, đám trùng vân màu vàng bay lên. Trên mặt băng nhất thời trống rỗng, chỉ còn lại một viên châu hai màu trắng đen quái dị. Đó chính là Yêu Đan của cổ thú.

Lúc này, Tử Linh đã bay đến bên cạnh, mang vẻ hâm mộ nhìn Hàn Lập nói:

"Hàn huynh, thần thông của ngươi bây giờ thật sự sâu không lường được. Ngay cả việc diệt sát loại yêu thú thượng cổ kia cũng chẳng cần tốn nhiều sức. Xem ra lời đồn đại Hàn huynh là người lợi hại nhất dưới tam đại tu sĩ cũng không hề khoa trương."

"Không phải thần thông của Hàn mỗ cao thâm gì, mà là do con cổ thú kia không quá lợi hại so với vài loại cổ thú lúc trước ta đã từng gặp." Hàn Lập lắc đầu, không cho là đúng, đáp lời. Sau đó hắn khoát tay, chộp vào hư không một cái. "Vù", khối Yêu Đan nọ đã bị thu vào trong tay hắn.

Hàn Lập cúi đầu nhìn xuống, thấy linh quang trắng đen lấp lóe trên mặt yêu đan. Do nó quá đỗi quái dị, đây là lần đầu tiên Hàn Lập nhìn thấy, nên không khỏi lộ ra vẻ hứng thú.

Dòng văn chương này được truyen.free bảo hộ độc quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free