[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 816: Dụ phục
Thông qua phân thân khôi lỗi, sau khi tiến vào trong động khẩu, Hàn Lập có thể cảm ứng được mọi vật bên trong.
Hiện giờ, phía trước khôi lỗi bạch lang là một thông đạo thiên nhiên cao khoảng bảy, tám trượng. Hai bên vách động mang màu đỏ đậm, thỉnh thoảng phun ra từng tia lửa, khiến không khí xung quanh vặn vẹo.
Hàn Lập tin rằng nếu tu sĩ cấp thấp tiến vào thông đạo này mà không có sự phòng bị, ắt sẽ bị những luồng gió nóng làm cho ngất xỉu.
Song, bởi bạch lang là một khôi lỗi, nên nó chẳng bị ảnh hưởng gì cả.
Nó bay dọc theo thông đạo về phía trước, không lâu sau, trước mắt bỗng trở nên sáng ngời, một thế giới ngầm đỏ lửa hiện ra.
Nơi này có diện tích rộng chừng một trăm trượng. Nhưng đáng chú ý nhất là một hồ dung nham chiếm hơn phân nửa diện tích, không ngừng sôi sục, từng bong bóng lửa nổ lốp bốp, khiến người ta nghĩ rằng chỉ cần bước thêm một bước nữa sẽ biến thành xác khô.
Bốn phía hồ dung nham là lớp đất đá màu đỏ, nhưng bên trên lại lấp lóe vài loại cỏ xanh. Linh thảo có thể sinh trưởng ở nơi này quả thật khiến người khác kinh ngạc, nhưng cũng vì thế mà Hàn Lập biết rằng chúng không phải là loại tầm thường.
Tuy nhiên, phân thần trong khôi lỗi của Hàn Lập không hề hứng thú với chúng, mà ánh mắt chỉ hướng đến khối nham thạch to lớn nhô lên ở giữa hồ.
Trên khối nham thạch ấy có một con quái vật toàn thân đỏ rực, cái bụng đang phập phồng, rõ ràng là đang ngủ say.
Kích thước của nó không lớn lắm, rộng khoảng ba trượng, dài chừng năm, sáu trượng, trông tựa như một con cóc khổng lồ. Lớp da toàn thân phát sáng màu đỏ như lửa, khí thế quả thực bất phàm. Hơn nữa, mỗi khi nó hít thở, trên thân lại xuất hiện một đám mây màu hồng, càng tăng thêm vẻ thần bí.
Xem ra đây chính là Hỏa Thiềm Thú!
Hàn Lập cẩn thận xem xét, đánh giá thật kỹ nó một hồi lâu, sau đó mới di chuyển ánh mắt, nhìn về phía đài đá đối diện với hồ dung nham.
Chỉ cần nhìn qua, người ta đã biết đài đá này có niên đại rất lâu rồi.
Mặc dù mặt trên được điêu khắc rất nhiều loại hoa văn, ký hiệu, nhưng bốn góc đã vỡ nát và bị ăn mòn rất nhiều.
Ở giữa đài đá có một cổ thi hài của một vị tu sĩ mặc trường bào màu xanh, đang yên tĩnh nằm đó.
Trường bào kia trông vừa đơn giản, vừa kỳ lạ, mang vẻ cổ xưa. Vừa nhìn đã thấy nó không giống kiểu áo mà các tu sĩ ngày nay sử dụng. Tuy đã trải qua thời gian lâu như vậy nhưng vẫn còn mới tinh như lúc ban đầu, tản ra lục quang nhàn nhạt, hiển nhiên không phải là vật phàm.
Di hài trong trường bào sớm đã trở thành một đống xương, nhưng quỷ dị chính là từng đốt xương đều trong suốt lấp lánh như thủy tinh.
Sau khi xem xét cẩn thận bộ hài cốt kia rồi nhìn lại Hỏa Thiềm Thú, Hàn Lập liền xuất ra một tia phân thần, âm thầm tiến về phía đài đá.
Hắn muốn xem xét kỹ di hài của tu sĩ này có để lại bảo vật gì không.
Mới vừa rồi nhìn qua, Hàn Lập vẫn chưa phát hiện được trên hài cốt có bảo vật hay túi trữ vật gì. Điều này khiến hắn nghi ngờ.
Có lẽ bảo vật được cất giấu trong thanh bào hoặc nằm gần đài đá, vì thế hắn phải xem xét trước rồi mới tính tiếp.
Lúc này, tia thần thức đã bay tới trên di hài, đang từ từ hạ xuống để thăm dò thì ngay lúc đó dị biến bỗng phát sinh.
Linh quang trên thanh bào đột nhiên đại thịnh, một tầng ánh sáng mờ mờ xuất hiện, ngăn cản tia thần thức kia.
Linh khí vùng phụ cận trở nên dao động.
Hỏa Thiềm Thú vốn đang nằm ngủ, dường như cảm ứng được điều gì đó. Hai mắt đang nhắm bỗng mở ra, một cặp mắt xanh biếc nhanh chóng quét qua vài cái rồi nhìn chằm chằm Khôi Lỗi đang đứng ở cửa động.
"Không hay!" Hàn Lập thầm kêu một tiếng rồi khống chế Bạch Lang Khôi Lỗi vội vàng xoay người, linh quang chớp động hóa thành một đạo hào quang chạy ra ngoài.
Cùng lúc đó, con Hỏa Thiềm Thú trông có vẻ rất mập mạp kia cựa mình, nhảy lên một cái rồi đáp xuống đám nham thạch với tư thế nằm sấp.
Nó nhìn vào bóng lưng của đạo hào quang kia rồi giận dữ gầm lên một tiếng. Lập tức hai chân to lớn phía sau đạp xuống một cái, hóa thành một đoàn lửa đỏ truy đuổi theo.
“Hỏa Thiềm Thú kia đang đuổi tới đây. Hai vị đạo hữu hãy cẩn thận một chút.” Hàn Lập đang ngồi trong pháp trận vô hình bên cạnh, mấp máy môi vài cái, truyền âm tới hai người Nam Lũng Hầu.
Hai người kia nghe vậy thì sắc mặt liền trở nên ngưng trọng, đồng thời đưa mắt nhìn về phía những luồng sáng khổng lồ đang bay tới từ phía xa xa.
Ở đó có một đạo bạch hồng đang bay thẳng về vị trí của bọn họ. Một lát sau, lại có thêm một đạo hào quang màu đỏ từ trong động khẩu bắn ra, theo sát đạo bạch hồng kia không chút chậm trễ, tốc độ của nó tuyệt đối không thấp hơn tốc độ của tu sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ bình thường.
Thấy vậy, thần sắc Hàn Lập khẽ động.
Lần này may mắn là khôi lỗi bạch lang phái đi thuộc loại khôi lỗi tốc độ, nếu không việc dẫn dụ Hỏa Thiềm Thú tới đây có thành công hay không cũng khó nói.
Nghĩ tới đây, hắn li���n thúc giục phân thần trong bạch lang Khôi Lỗi toàn lực phi hành mà không để ý gì đến hậu quả. Sau đó, bàn tay hắn khẽ lật, một đoàn lam quang băng diễm vô thanh vô tức xuất hiện.
Thần sắc hai người Nam Lũng Hầu âm trầm, cũng đang chuẩn bị các loại pháp bảo, phục ở hai bên pháp trận.
Tuy cự ly cách nhau khá xa, nhưng hai đạo hào quang kia chỉ trong nháy mắt đã bay sắp tới.
Trên mặt Hàn Lập chợt lóe lên vẻ âm lệ, băng diễm trong tay lẳng lặng mạnh thêm ba phần.
Nhưng ngay vào lúc đạo bạch hồng đang rất khó khăn bay tới vùng phụ cận và tiến vào đại trận đã bố trí, thì con Hỏa Thiềm Thú ở phía sau, cách khoảng ba bốn mươi trượng dường như đã không nhẫn nại được nữa.
Nó kêu lên một tiếng rất lớn rồi từ trong miệng phun ra một đoàn hỏa cầu.
Khi mới xuất hiện, hỏa cầu này không lớn lắm, chỉ to bằng khoảng một cái đầu mà thôi. Nhưng sau khi bắn nhanh ra khoảng vài trượng thì “bụp” một tiếng, hỏa cầu đột nhiên to lên, chỉ trong chớp lát đã hóa thành một cơn gió lửa cực lớn cuốn lấy khôi lỗi đang đứng bên cạnh trận ph��p.
Tiếp theo, những âm thanh bạo liệt từ trong ngọn lửa không ngừng truyền ra, sau đó lập tức im bặt, sắc mặt Hàn Lập khẽ biến!
Hỏa diễm nhanh chóng tắt đi, khôi lỗi thú đã bị tiêu diệt không còn dấu vết.
Hàn Lập thấy vậy trong lòng cả kinh.
Yêu hỏa của Hỏa Thiềm Thú kia thực không giống với loại hỏa diễm bình thường. Chí ít cũng hơn cả anh hỏa của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ một bậc. Không biết băng diễm của mình có thể chế trụ nó được hay không nữa. Nhưng Hàn Lập cũng không quá lo lắng, vì hắn không chỉ có một hai loại thủ đoạn để tiêu diệt yêu thú kia.
Vô luận là Tử La Thiên Hỏa hay Đại Canh Kiếm Trận cũng đều là những đòn sát thủ rất lợi hại.
Không những thế, chỉ cần Hàn Lập xuất ra tất cả khôi lỗi Kết Đan kỳ thì cũng đủ diệt sát đối thủ, chỉ là hắn không nỡ hoang phí như vậy.
Trong một số tình huống, khôi lỗi thú sẽ có hiệu quả lớn.
Lúc này, Hỏa Thiềm Thú thấy đã diệt được kẻ xâm nhập hang động nên cực kỳ hài lòng, kêu lên một tiếng rồi hào quang lóe lên, muốn quay đầu trở về.
Đến lượt mình, ba người Hàn Lập nhìn nhau, trong đó người căng thẳng nhất chính là Hàn Lập.
Sinh tử của Nam Cung Uyển liên quan đến cổ thú kia, nên hắn làm sao có thể để nó dễ dàng thoát đi. Sau khi nhíu mày, thân hình Hàn Lập khẽ động, hóa thành một đạo hào quang bay ra.
Thân ảnh Hàn Lập lẻ loi xuất hiện ở bên cạnh pháp trận. Nam Lũng Hầu và Lỗ Vệ Anh lập tức ngẩn ra nhưng sau đó cũng hiểu rõ ý tứ của hắn.
Cử động này của Hàn Lập tất nhiên kinh động đến con Hỏa Thiềm Thú đang chuẩn bị trở về. Nó nhanh chóng quay đầu lại, nhìn chằm chằm kẻ địch vừa xuất hiện, không chút động đậy, trong mắt lóe lên vẻ nghi hoặc.
Hàn Lập cũng yên lặng, một tay nắm lấy một đoàn lam quang nhỏ, một tay vỗ vào túi trữ vật bên hông, từ đó bỗng nhiên bay ra sau đạo lam quang, lần lượt đứng sau Hàn Lập. Sau khi quang hoa thu liễm, liền xuất hiện sáu con rùa to lớn, thân cao ba trượng, linh quang toàn thân lấp lóe. Đó chính là khôi lỗi thú cự quy mà Hàn Lập vừa mới luyện chế thành.
Hàn Lập dùng thần thức ra lệnh, trên mai rùa của sáu con khôi lỗi thú đột nhiên xuất hiện những cây băng trùy dài giống nhau, khoảng một thước, sắc nhọn lấp lánh, tán phát ra từng tia hàn khí.
Nhất thời, những con cự quy nhìn như vô hại bỗng chốc trở nên nguy hiểm, biến thành bộ dáng hung ác dữ tợn, khí thế cực kỳ bức người.
Hỏa Thiềm Thú đối diện tựa hồ cảm ứng được địch ý của Hàn Lập nên trong đôi mắt màu xanh lục của nó lóe lên những tia hung quang, trong nháy mắt đã hé miệng phun ra một viên hỏa cầu.
Mắt thấy hỏa cầu kia phóng to, khí thế hung hăng, bắn về phía mình, Hàn Lập không nói một lời nào. Ý nghĩ dò xét uy lực yêu hỏa của cổ thú lập tức xuất hiện trong đầu, do đó hắn giương cánh tay đang cầm băng diễm lên.
Đoàn lam sắc băng diễm liền ngưng tụ thành một đóa hoa băng, nhẹ nhàng bay tới phía trước nghênh đón hỏa cầu khổng lồ.
Đường kính hỏa cầu của Hỏa Thiềm Thú khoảng năm, sáu trượng, còn đóa hoa lam băng diễm chỉ có kích cỡ khoảng vài tấc. So sánh về mặt hình thể thì không còn gì để nói, nhưng khi hai thứ tiếp xúc với nhau, một cảnh tượng khiếp người xuất hiện.
Chỉ nghe “Bụp” một tiếng, lam quang và hỏa cầu lóe lên. Từng tầng từng tầng băng dày bao lấy bên ngoài hỏa cầu. Trong không trung đột nhiên xuất hiện một viên cầu băng cực lớn, ở giữa nó có những đóa hỏa diễm màu đỏ đang nhảy múa không ngừng.
Cảnh tượng này khiến Hàn Lập ngẩn ra.
Nhưng Hỏa Thiềm Thú đối diện khi thấy hỏa cầu bị cấm cố thì trở nên bạo nộ.
Nó mở miệng phun ra thêm hàng trăm ngàn hỏa cầu to bằng nắm tay, ào ào công kích tới.
Hàn Lập lẩm nhẩm, cánh tay phất lên.
Sau đó, sáu con cự quy phía sau đã ở trong tư thế sẵn sàng lập tức rung mai rùa, vô số đạo băng trùy phá không bay ra, nghênh đón đám hỏa cầu.
“Ầm…ầm…ầm!” Một trận thanh âm nổ tung vang lên, hàn khí màu trắng do băng trùy tạo thành tiếp xúc với mảng lửa lớn do hỏa cầu hóa ra.
Bạch khí bỗng chốc tràn ngập cả bầu trời.
Hàn Lập nhìn chằm chằm về phía trước, hai mắt nhíu lại.
Rõ ràng uy lực hỏa cầu của đối phương cao hơn nhiều so với băng trùy. Trong nháy mắt, hỏa lãng đã bức hàn khí lùi về phía sau.
Hàn Lập thấy vậy, trong miệng lẩm bẩm một câu gì đó, thân hình đột nhiên bắn về phía sau.
Sau đó, những con khôi lỗi thú cự quy cũng lập tức theo sát.
Lúc này, biển lửa đã hoàn toàn áp chế hàn khí của băng trùy. Nó không chút khách khí, tiếp tục tấn công.
Nhưng sáu con cự quy lại phun ra thêm một đợt băng trùy mới nữa, hàn khí một lần nữa lại ngăn chặn được hỏa lãng. Trong khi đó, Hàn Lập và đám khôi lỗi cũng đã bay ra xa hơn hai mươi trượng.
Hàn Lập chăm chú nhìn Hỏa Thiềm Thú đang đứng yên bất động tại chỗ, môi khẽ mím chặt.
Theo như tài liệu hắn có được trước khi vào Trụy Ma Cốc thì Hỏa Thiềm Thú kia ngoại trừ việc có thể dựa vào lực dung nham để khôi phục nguyên khí của mình, nó còn tinh thông thuật Hỏa Độn, trong nháy mắt có thể đào thoát ra xa hơn ngàn trượng.
Mà nơi này chính là chân núi, khắp nơi đều có dung nham. Nếu Hỏa Thiềm Thú chui vào trong đất thì có thể dễ dàng đào tẩu. Đối với điều đó, hai người Nam Lũng Hầu cũng không chút để tâm, vì bọn họ đến đây để tìm bảo vật của bộ hài cốt kia, cho dù không có cách nào tiêu diệt đư��c cổ thú, chỉ cần đuổi nó ra xa là được rồi.
Nhưng Hàn Lập lại khác, vì hắn phải lấy được yêu đan của nó.
Do đó, hắn nhất định phải dẫn dụ Hỏa Thiềm Thú vào bên trong pháp trận để chặn đường rút lui của nó. Sau đó mới phóng tay xuất thủ diệt trừ. Vì vậy, việc Hỏa Thiềm Thú có truy đuổi theo hay không, tự nhiên trở thành một sự kiện quan trọng.
Hỏa Thiềm Thú thấy Hàn Lập chỉ đấu có một lần liền lập tức bỏ chạy, nó không nhịn được liền ngẩn ra. Nhưng hình như con thú này linh trí không cao, nó không chút suy nghĩ, lập tức hóa thành một đạo hồng quang, hăm hở đuổi theo.
Hàn Lập thấy vậy thì trong lòng vui mừng.
Chỉ vừa mới truy đuổi một đoạn, Hỏa Thiềm Thú bỗng nhiên thấy xung quanh mình hiện ra một tầng màn nước màu lam.
Tiếp theo, bạch quang trên tầng màn nước lóe lên, vài con thủy long màu trắng khi ẩn khi hiện, nóng lòng muốn bay ra, không khí trong pháp trận trở nên lạnh lẽo.
Hỏa Thiềm Thú cả kinh, lập tức dừng truy đuổi, hai mắt liếc ngang liếc dọc, trong miệng phát ra âm thanh đe dọa.
Cùng lúc đó, hai bên pháp trận cũng lóe lên linh quang. Nam Lũng Hầu và Lỗ Vệ Anh đồng thời xuất hiện.
Hai người này vừa thấy cổ thú bị pháp trận khốn trụ liền không chút khách khí, tế ra các loại bảo vật.
Nam Lũng Hầu ném bích ngọc chỉ hoàn ra, còn lão giả họ Lỗ thì không sử dụng pháp kỳ lúc trước nữa mà hai tay giương lên, hai thanh phi qua đồng loạt bắn tới.
Quang mạc của pháp trận tất nhiên không ảnh hưởng đến bảo vật của hai người. Chỉ hoàn cùng phi qua lóe lên rồi xuyên qua tầng bảo hộ, công kích về phía Hỏa Thiềm Thú.
Mấy con thủy long màu trắng cũng vừa vặn bay ra, giương nanh múa vuốt tấn công. Đó là do Hàn Lập ở xa điều khiển trận kỳ trong tay, phát động cấm chế của pháp trận để phối hợp với thế công của hai người.
Hỏa Thiềm Thú tuy linh trí không cao nhưng thấy cảnh này liền cảm thấy có điều không ổn.
Nó lập tức gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, sau đó thân thể co rút rồi lại giãn ra, thi triển thần thông bảo mệnh của bản thân. Chỉ thấy sau tiếng gầm, trên thân xuất hiện từng tầng từng tầng lá chắn sáng màu đỏ.
Những lá chắn nhỏ này có mật độ dày đặc, từng lớp từng lớp từ trên thân Hỏa Thiềm Thú bắn ra, sau đó dung hợp lại thành một thể, trong nháy mắt hình thành nên một vòng bảo vệ màu đỏ ba tầng, mưa gió không lọt.
Nhưng vào lúc này, bích ngọc chỉ hoàn, thủy long cùng với hai thanh phi qua vừa vặn công kích lên vòng bảo vệ đó.
Lập tức trong pháp trận vang lên âm thanh ầm ầm không ngớt, các loại hào quang đan chéo vào nhau tạo nên cảnh tượng vô cùng chói mắt khiến người ta không thể nhìn thẳng.
Nhưng sau khi Hỏa Thiềm Thú gầm lên thêm một tiếng nữa, một cột sáng to lớn từ trong vòng bảo hộ tách ra, công kích lên màn nước.
“Phốc” một tiếng, màn nước chỉ ngăn cản được một chút rồi lập tức bị xuyên qua, tạo thành một cái lỗ to.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu riêng của truyen.free.