Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 809: Cự mãng cổ thú

Lỗ Vệ Anh ngừng niệm chú, giơ tay chỉ về phía pháp kỳ.

Pháp kỳ rung động, bề mặt lá cờ đột nhiên phát ra ánh sáng chói lọi.

Một luồng gió cực lớn, tựa như cơn lốc ban nãy, từ trên mặt pháp kỳ hiện ra, hóa thành mười mấy đạo bạch phong long, hung hăng cuốn về phía biển sương mù đằng xa.

Kim sắc cự kiếm phóng vút đi trong tiếng ngân nga, sau khi bay đến bầu trời phía trên biển sương mù thì không ngừng lượn vòng.

Xem ra Nam Lũng Hầu đang chờ sương mù tan hết, yêu vật vừa hiện thân sẽ lập tức chém xuống.

Hàn Lập khẽ vung tay áo, một chiếc chuông nhỏ ngân quang lấp lánh bay ra, lập tức hóa thành một luồng ngân quang bay về phía xa.

Mười mấy đạo phong long đi trước, vừa tiến vào biển sương mù thì biển sương mù chợt quay cuồng một trận. Một mảng sương mù lớn bị cơn lốc kéo lên cao, cuồn cuộn nổi sóng rồi bị xé tan nát.

Biển sương mù màu xám bị cơn lốc làm cho suy yếu đi đôi chút.

Nhưng tình hình này chỉ duy trì được một lát thì tiếng "Hí hí" quái dị trầm thấp chợt vọng ra từ trong sương mù.

Một cái đuôi rắn khổng lồ đột nhiên phóng ra từ trong biển sương mù, đánh trúng một phong long khiến cơn lốc tan thành mây khói.

Cái đuôi rắn không chút khách khí đập xuống, lại có thêm hai phong long nữa dễ dàng bị phá nát.

Lão giả họ Lỗ thấy vậy thì biến sắc mặt.

Nhưng lão lập tức kết một đạo pháp quyết cổ quái bằng hai tay, miệng hô lên một tiếng "Bạo".

Hơn mười cơn lốc còn sót chợt lóe lên bạch quang rồi đồng thời nổ tung.

Cuồng phong bạo liệt càn quét trong biển sương mù, quét khắp bốn phương tám hướng và thổi tan đại bộ phận sương mù thành từng mảnh nhỏ. Cả biển sương mù cuối cùng cũng tản đi, thân hình yêu vật dần dần hiện rõ.

Thân hình nó vô cùng khổng lồ, trông tựa như một ngọn núi nhỏ, toàn thân màu đen.

Kim sắc cự kiếm đã lượn vòng phía trên biển sương mù khá lâu, nhân cơ hội này lao thẳng xuống phía dưới, lặng lẽ chém về phía cự mãng vừa hiện thân.

Hàn Lập thúc pháp quyết về phía chuông nhỏ, khiến ngân quang đại phóng, trong khoảnh khắc chuông nhỏ lớn lên bằng một trượng.

Tiếng chuông vang vọng, một cơn sóng bạc cực lớn tuôn ra, cuộn thẳng về phía cự mãng đối diện, cùng kim sắc cự kiếm kia tạo thành thế liên thủ.

Cự mãng dường như có chút chậm chạp. Đối mặt với ngân sóng và kim kiếm nhưng thân thể vẫn nằm lù lù một chỗ, không hề nhúc nhích.

Nam Lũng Hầu trong lòng mừng rỡ, vội vàng quán chú thêm vài phần linh lực vào kim kiếm. Cự kiếm lại lớn hơn vài phần.

Nhưng không đợi kim quang chính thức chém tới, thân hình cự mãng không có chút dấu hiệu báo trước nào, linh quang chợt lóe lên, một tầng ánh sáng mờ màu xanh biếc bỗng nhiên hiện lên bên ngoài cơ thể.

Một tiếng nổ lớn vang lên, kim quang và thanh quang hai màu đan xen vào nhau, tóe lửa, hất văng kim sắc cự kiếm ra.

Lần này cả ba tu sĩ đều thầm kinh hãi.

Ngay sau đó, cơn sóng bạc cũng đánh tới tầng ánh sáng mờ nhưng cũng không có tác dụng gì.

Mà cự mãng này sau hai lần bị tấn công thì dường như lúc này mới tỉnh táo lại một chút.

Nó chậm rãi nhô cái đầu to đang che dưới thân hình ra, sau khi lắc lư vài cái mới nhìn về phía đám người Hàn Lập.

Lúc này sương mù đã tan đi hoàn toàn, toàn bộ hình dáng của cự mãng hoàn toàn lọt vào mắt ba người.

Cự mãng này cả người đen thui như sắt, dài đến năm sáu mươi trượng, thân hình kỳ lạ và thô ráp. Trên thân nó bao phủ vô số lân phiến màu đen lớn nhỏ khác nhau và một đôi mắt rắn lục u phóng ra hàn quang âm lãnh.

Hàn Lập trong lòng rùng mình, ��ang muốn làm phép gọi ngân chung quay về thì cự mãng dường như vừa di chuyển.

Một hư ảnh dài chợt lóe lên, chiếc ngân chung cách đó hơn ba mươi trượng đã biến mất không thấy bóng dáng.

Hàn Lập giật mình kinh hãi, chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra thì kim sắc cự kiếm của Nam Lũng Hầu cũng rơi vào cảnh ngộ tương tự.

Hư ảnh sau khi xuất hiện thì kim sắc cự kiếm bỗng nhiên biến mất.

Nhưng lần này, Hàn Lập đã có chuẩn bị từ trước nên thấy rõ ràng mọi thứ.

Thân thể cự mãng trong phút chốc kỳ dị kéo dài ra rồi như tia chớp nuốt hai kiện bảo vật vào trong bụng. Bởi vì động tác quá nhanh nên đám người Hàn Lập ngay từ đầu không kịp phản ứng.

Cự mãng này thân thể to lớn như vậy nhưng động tác lại vô cùng nhanh nhẹn.

Hàn Lập sắc mặt ngưng trọng.

Nam Lũng Hầu một bên thấy phi kiếm bị nuốt thì trước sợ sau mừng.

Kim sắc phi kiếm này chính là bổn mạng pháp bảo do hắn hao phí hơn trăm năm mới bồi luyện ra. Cự mãng này vốn lân giáp cứng rắn vô cùng, từ bên ngoài không cách nào làm tổn thương được nó. Nhưng hôm nay nó lại chủ động nuốt vào trong bụng, cự mãng này chẳng phải tự tìm đường chết sao!

Nghĩ đến đây, Nam Lũng Hầu không nói một lời, vội vàng dùng thần thức thúc giục kim sắc phi kiếm này, chuẩn bị điều khiển nó đại triển thần uy trong bụng cự mãng, trực tiếp từ trong bụng yêu vật này phá ra, kết liễu tính mạng cự mãng.

Nhưng sau một khắc, thần sắc Nam Lũng Hầu chợt ngưng trệ.

Bổn mạng pháp bảo mặc dù vẫn có thể liên lạc được nhưng giờ phút này bị thứ gì đó trong bụng cự mãng kìm giữ nên căn bản không thể nhúc nhích. Lần này hắn không khỏi khẩn trương.

Vạn nhất bổn mạng pháp bảo bị hao tổn, do tâm thần tương liên thì hắn khẳng định cũng sẽ bị trọng thương.

"Hai vị đạo hữu, phi kiếm của ta bị chế trụ. Cự mãng này quả thật không phải là yêu thú tầm thường, cẩn thận một chút."

Nói xong, Nam Lũng Hầu thần sắc âm trầm hít sâu một hơi, khoát tay, một chiếc nhẫn màu xanh biếc từ trên ngón tay bay ra, lơ lửng trước người hắn.

Mặt ngoài chiếc nhẫn lúc tối lúc sáng, mơ hồ có các ký hiệu màu sắc khác nhau không ngừng chớp động. Xem ra không phải là một kiện bảo vật tầm thường.

Lỗ Vệ Anh bên kia thấy hai người Hàn Lập bị mất bảo vật thì trong lòng kinh hãi, cũng vội vàng thu hồi pháp kỳ kia lại.

Sau đó lão giơ tay lên, mấy đạo phù nhẹ nhàng bay ra rồi lập tức bạch quang bạo xạ, hơn mười khối hỏa cầu quỷ dị sáng trắng chói mắt từ hư không xuất hiện trước người lão giả. Hàn Lập kinh ngạc nhìn bạch sắc hỏa cầu này một cái, mơ hồ cảm giác hình như đã từng nghe nói về loại hỏa cầu này ở đâu đó. Nhưng biết bây giờ không phải lúc suy nghĩ chuyện này nên hắn quay đầu vỗ vào Túi Trữ Vật bên hông, khiến bốn đạo bạch quang từ trong túi bắn ra, rơi xuống mặt đất.

Ba con bạch lang, hai con hồng ngưu cộng thêm một con thanh mãng. Sáu đầu thượng cổ khôi lỗi thú này do hắn trao đổi được từ Thiên Tinh Chân Nhân tại giao hoán hội.

Mấy con khôi lỗi này sau khi tới tay, Hàn Lập chưa từng chính thức dùng qua, hôm nay đối mặt với cự mãng cổ thú là vừa đúng lúc kiểm tra uy lực của chúng.

Nam Lũng Hầu cùng lão giả nhìn thấy khôi lỗi thú của Hàn Lập thì hơi có chút ngoài ý muốn nhưng thần sắc lập tức khôi phục như thường.

Ba người đều là người giàu kinh nghiệm chiến đấu, nên sau khi trịnh trọng nhìn nhau một cái thì đều tự thúc giục thần thông liên thủ công kích.

Nhưng đầu cự mãng này đang nhìn chằm chằm ba người, trong mắt đã bắt đầu lộ ra hung quang, đầu giương lên rồi phun về phía ba người một hơi.

Nhất thời một trận tinh khí ghê tởm đập thẳng vào mặt ba người Hàn Lập.

Đám người Hàn Lập giật mình kinh hãi, vội vàng khiến hộ thể linh quang trên người chợt bùng phát, đồng thời cũng nín thở. Nhưng sau một khắc lại phát hiện tinh khí này mặc dù hơi khó ngửi một chút nhưng cũng không có hại gì.

Ba người không khỏi ngạc nhiên chần chờ một chút.

Nhưng sau chút trì hoãn này, cái mồm đỏ lòm đầy máu chợt cuồng trướng. Cái bụng rắn đang lép kẹp đột nhiên hít một hơi.

Trong phút chốc, toàn bộ đá vụn bùn đất trước người cự mãng đều bị cuốn bay lên, một cỗ hấp lực từ miệng cự mãng tuôn ra khiến ba người không kịp đề phòng, cảm giác như bị người phía sau lưng dùng cự lực đẩy một cái, hai chân mềm nhũn, thân thể ba người trong nháy mắt không thể nhúc nhích được. Không khí xung quanh cũng bị cự mãng hút mạnh vào trong miệng.

Những con khôi lỗi của Hàn Lập càng không thể chống cự chút nào, trực tiếp bị hút tới. Trong nháy mắt đã bị lôi đến ngay bên cạnh mãng xà.

Hàn Lập mặt lộ ra một tia hoảng sợ, nhưng trong lòng vẫn bình tĩnh. Bên ngoài cơ thể thanh quang chợt lóe lên, thân hình lập tức trở nên nặng dần, từ từ hạ xuống. Đồng thời thần niệm chớp động, sáu con khôi lỗi thú bên mép cự mãng đột nhiên triển khai công kích.

Hai con hồng ngưu và bốn chiếc sừng trâu, hồng quang chợt lóe lên rồi đột nhiên phóng nhanh ra, hóa thành bốn đạo xích mang bắn về phía miệng cự mãng.

Cự mãng nọ đang muốn nuốt đám người Hàn Lập vào trong bụng, kết quả lại bị xích mang không chút sai sót bắn thẳng vào họng.

Sau khi hồng quang chợt lóe thì có tiếng "Phanh phanh" vang lên.

Cự mãng đau đớn khẽ hừ một tiếng, cái miệng lớn lùi về một chút. Mặc dù không nhìn thấy vết thương ra sao nhưng cái miệng đang cu���ng hấp bỗng nhiên chậm lại một chút.

Chỉ chờ chút buông lỏng này, ba con bạch lang đã khôi phục quyền khống chế thân thể. Trên người bạch quang đại phóng, bốn móng vuốt sói xuất ra trảo mang dài hơn một tấc. Trong miệng sói lại bắn ra mấy đạo phong nhận sắc bén rồi thân ảnh thoáng một cái đã hóa thành ba đạo bạch hồng, lao thẳng tới cự mãng.

Một trận tiếng "xoàn xoạt" nổi lên, tựa như âm thanh kim loại cọ xát từ đầu cự mãng vọng ra. Nhưng không biết vì duyên cớ gì mà thanh sắc quang hà ban đầu lúc này lại không xuất hiện. Nhưng bất luận là trảo mang hay là răng nanh sắc bén khi đánh lên lân phiến của đầu cự mãng thì chỉ có thể để lại một dấu bạch ấn mờ mờ, căn bản không cách nào làm tổn thương được cự mãng.

Nhưng thân hình hai con bạch lang trong số đó lập tức biến hóa, phân ra bay về phía hai bên, trực tiếp đánh về phía hai con mắt của cự mãng. Con ngươi của cự mãng không có xà lân bảo vệ.

Một luồng ánh sáng màu tím chợt hiện lên, tiếng "phốc phốc" nặng nề hai tiếng vang lên.

Hai con bạch lang vừa bay được nửa đường đã bị cự mãng như tia chớp phun ra xà tâm, nhất thời trúng đòn nghiêm trọng, bị bắn văng ra.

Cự xà khẽ nghiêng đầu hất bay một con bạch lang khôi lỗi rồi há cái miệng to lại muốn giáng cho một con khôi lỗi khác một đòn thì...

Thanh mãng khôi lỗi kia lại chợt bành trướng thân hình tới vài chục trượng rồi hung hăng quăng mình lên. Mà hai con hồng ngưu cũng lại lần nữa sử dụng ngưu sừng phóng nhanh ra.

Cự mãng cổ thú bị những khôi lỗi này công kích thì hoàn toàn nổi giận. Trong miệng nó phát ra một tiếng gầm nhẹ, đầu rắn sau một trận cấp bách thì từ lỗ mũi phun ra một cỗ hắc khí, trong nháy mắt bao phủ cả đầu nó vào trong đó.

Hai con bạch lang còn sót lại nhân cơ hội này quay về.

Nhưng trong hắc khí hai đạo hắc ảnh chợt lóe lên, lập tức nuốt chửng đồng thời hai con bạch lang này. Đúng là hai cái đầu rắn giống hệt nhau.

Việc này nói ra thì dài nhưng kỳ thực chỉ là chuyện trong khoảnh khắc.

Mà lúc này hắc khí nhanh chóng biến mất, lộ ra chân diện mục của cự mãng.

Mà đám người Hàn Lập đối diện vừa mới khôi phục tự do lập tức truyền đến tiếng kinh hô.

"Đây là..."

"Tam thủ ô xà!"

"Làm sao có thể!"

Trong giọng nói ba người tràn ngập vẻ khó tin.

Đối diện là một con quái mãng ba đầu đang nổi giận nhìn chằm chằm bọn họ. Cái đầu ở giữa ngửa lên không ngừng phun ra xà tâm. Mà hai cái đầu hai bên thì đồng thời dùng sức muốn cắn nát hai con khôi lỗi thú trong miệng.

Nhưng vào lúc này, một người đối diện lạnh lùng hô "Bạo".

Hai tiếng "Ầm ầm" nổ vang lên. Hai con khôi lỗi thú trong miệng bạo liệt ra, trước sau hóa thành hai luồng bạch mang chói mắt.

Bản dịch này, một tác phẩm riêng có của truyen.free, kính mời quý độc giả thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free