[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 72: Bạt độc
Hàn Lập thầm thấy ấm ức, nhưng để giữ vững hình tượng thần y của mình, hắn đành giả vờ như mọi việc đều nằm trong dự liệu, chỉ mỉm cười không nói.
Ánh mắt Hàn Lập thản nhiên, đã đánh lừa mọi người nơi đây lầm tưởng dược hiệu của viên thuốc đều nằm trong tính toán của hắn, khiến họ càng thêm bội phục.
Mã phó môn chủ cười rất sảng khoái, trên nét mặt còn thoáng hiện vẻ đắc ý, dường như Hàn Lập đã là người phe hắn. Có lẽ ông ta cho rằng hiện giờ mình là người duy nhất có thể chiêu mộ được Hàn Lập, nên mới vui vẻ cười như vậy.
Nhưng chẳng bao lâu sau, tình huống đột nhiên có biến cố.
"Không ổn rồi!" Trương Tụ Nhi thốt lên một tiếng.
"Khí đen trên mặt dì phu hình như lại nổi lên."
Lời nói này khiến mọi người kinh hãi, vài người mất bình tĩnh vội vàng tiến đến xem xét, trong đó có cả vị Triệu trưởng lão.
Hàn Lập nghe xong, trong lòng có chút kinh ngạc, nhưng vẫn đứng bên ngoài, không lập tức chen vào.
Nhưng Lý thị cũng là người có tâm cơ, nhìn xa trông rộng, nàng vội vàng ngăn hai tiểu bối lại, bảo họ nhường chỗ để Hàn thần y tiến lên chẩn đoán.
Hàn Lập thấy phía trước có khoảng trống, mới chậm rãi tiến đến, cẩn thận quan sát.
Ước chừng sau nửa nén hương, Hàn Lập cuối cùng kết luận, đó không phải là khí đen tăng lên, mà chỉ là do độc tính chưa bị loại bỏ hoàn toàn, nên trên mặt mới còn sót lại vài vệt khí đen như thế thôi.
Hàn Lập sau khi kết luận xong, khẽ liếc nhìn về phía Trương Tụ Nhi, hiểu rằng nàng ấy có chút lo lắng thái quá.
Ánh mắt Hàn Lập thoáng có chút trách móc nhưng không ai phát giác, chỉ có Lê Phi Vũ vốn luôn đứng cạnh Trương Tụ Nhi nhìn thấy mà thôi. Hắn trừng mắt nhìn Hàn Lập một cái, hiển nhiên là bởi vì Hàn Lập dám mạo phạm nữ thần trong lòng mình.
Hàn Lập nhất thời nghẹn lời, xem ra Lê Phi Vũ sau khi rơi vào lưới tình, đã trở thành kẻ trọng sắc khinh bạn rồi.
Hắn không muốn dây dưa với tên bị nữ sắc làm cho tâm trí u mê kia, bèn lấy lại tinh thần, tiếp tục suy nghĩ về tình trạng của Lý trưởng lão.
Lý trưởng lão ngoại trừ khí đen chưa tan hết trên mặt, các đốm độc trên người cũng không biến mất, mà lúc này chỉ nhỏ như hạt đậu. Xem ra cơ thể ông ấy chưa tỉnh lại là do dư độc vẫn còn sót lại trên người.
Xem đến đây, Hàn Lập biết rằng, phương pháp giải độc mà mình đã chuẩn bị từ trước, xem ra phải mang ra dùng rồi. Cũng không cần phải rầu rĩ về những chuyện mình đã tính toán, biểu hiện vừa rồi xem như đúng theo dự liệu của mình.
"Mau tìm một chậu nước tới đây, nhớ đổ đầy nước vào trong đó." Hàn Lập không chút khách khí ra lệnh.
Lần này không cần đến Trương Tụ Nhi ra tay, Mã Vinh lên tiếng đáp lời rồi chạy ra ngoài.
Hàn Lập quay đầu lại, trịnh trọng nói với Tiễn trưởng lão và Mã phó môn chủ:
"Sau đây cần hai vị trợ giúp, dùng nội lực đẩy độc dược còn sót lại trong người Lý trưởng lão ra ngoài qua các huyệt đạo. Sau đó ta sẽ dùng kim châm phóng huyệt để hóa giải huyết độc. Không biết hai vị có làm được không?"
Mã phó môn chủ ánh mắt lóe lên không ngừng, nhưng vẫn đồng ý. Tiễn trưởng lão thì chỉ lạnh lùng gật đầu, đồng ý một cách dứt khoát.
"Tại sao phải tìm hai người bọn họ, chẳng lẽ ta không làm được sao?" Triệu trưởng lão có ý không vui, cảm thấy Hàn Lập coi nhẹ mình.
Hàn Lập âm thầm thở dài, xem ra cần phải giải thích rõ ràng cho lão già cố chấp này mới được.
"Triệu trưởng lão luyện Hỗn viên chưởng, vốn là ngoại công. Xét về nội lực tinh thuần, ta nghĩ hai người Mã phó môn chủ thích hợp hơn." Hàn Lập không hề gắt gỏng hay tức giận, ôn hòa nói.
"Này…"
Đối phương bị Hàn Lập nói vậy liền không còn lời nào để nói.
Hàn Lập không để ý tới lão hồ đồ cao ngạo này nữa, quay sang nhìn những người khác trong phòng, ra lệnh:
"Trừ hai người Mã phó môn chủ ra, tất cả những người khác đều đi ra ngoài. Tiếp theo ta sẽ dùng thủ pháp giải độc, không muốn mọi người quan sát, hơn nữa trong quá trình giải độc, tuyệt đối cần yên tĩnh, kị nhất bị người khác quấy rầy."
Hàn Lập vừa nói xong, mọi người trong phòng có chút ngẩn người, nhưng rất nhanh Lý thị đã hiểu ý, nàng cung kính thi lễ và nói: "Phu quân của thiếp đã làm phiền quý vị rồi." Sau đó rất nhanh đi ra khỏi phòng trước.
Có Lý thị dẫn đầu đi ra, những người khác bất kể có nguyện ý hay không, đều chẳng còn cách nào khác ngoài việc theo chân Lý thị ra phòng khách.
Đợi sau khi Mã Vinh bưng chậu nước vào, Hàn Lập liền lập tức đuổi ra ngoài, sau đó đóng chặt cửa phòng ngủ, chỉ để lại m��i người bên ngoài đang ngơ ngẩn nhìn nhau.
Thời gian trôi qua một cách chậm chạp, từng phút, từng giây. Không biết đã trôi qua bao lâu, cánh cửa phòng ngủ vẫn chưa mở ra, mà từ trong phòng ngủ, cũng không có bất kỳ tiếng động nào truyền ra.
Sự yên tĩnh khác thường này khiến mọi người đang chờ tin tức trở nên bất an, một cảm giác bất an vô hình dâng lên trong lòng mọi người. Ngay cả Lý thị sắc mặt vốn bình tĩnh cũng đã bắt đầu đứng ngồi không yên, chưa nói gì đến vị Triệu trưởng lão nóng tính kia, sớm đã đi đi lại lại trong phòng khách không biết bao nhiêu vòng rồi.
Cho đến lúc mọi người trong phòng khách gần như mất hết kiên nhẫn, thì "cạch" một tiếng, cánh cửa phòng ngủ được mở ra từ bên trong.
Mọi người đều hướng ánh mắt về phía âm thanh phát ra, trên nét mặt thoáng hiện vẻ hồi hộp, ngưng trọng.
Hàn Lập vẻ mặt mệt mỏi từ trong phòng bước ra, hắn thấy vẻ mặt căng thẳng của mọi người liền mỉm cười nói:
"Không còn việc gì nữa rồi, dư độc đã hoàn toàn bị loại bỏ sạch sẽ. Lý trưởng lão chỉ cần nghỉ ngơi nốt đêm nay, sáng mai sẽ tự động tỉnh lại."
Hàn Lập nói những lời này rất tự tin, trên thực tế, hắn cũng không ngờ rằng lần thanh trừ dư độc này lại diễn ra thuận lợi đến thế, một chút bất trắc nào cũng không xảy ra.
Lý thị nghe xong những lời đó liền mừng rỡ ra mặt, tâm trạng buồn bực trước đó bỗng biến mất. Vài vị có tính tình sốt ruột vội vàng xông tới xem, Hàn Lập liền đưa một tay lên ngăn họ lại.
"Lý trưởng lão hiện giờ thân thể rất yếu, cần tránh bị quấy rầy, mà hai người Mã phó môn chủ vì khu độc mà nguyên khí tổn hao nghiêm trọng, đang điều tức bên trong. Ta xem, càng ít người vào càng tốt, tốt nhất thì chỉ nên để một mình Lý phu nhân vào thôi." Hàn Lập trịnh trọng nói với Lý phu nhân.
Lý thị nghe được tin tốt như vậy, làm sao còn có ý kiến gì khác, vội vàng gật đầu đồng ý, mà cũng quên cả việc cảm tạ Hàn Lập, liền vội vàng đi vào phòng ngủ.
Đọc tại truyen.free để cảm nhận trọn vẹn từng câu chữ, nơi mỗi bản dịch là một tác phẩm riêng.