[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 607: Hắc y thiếu phụ
Chẳng cần Hàn Lập tốn công tìm kiếm, người đó đã cất tiếng nói khi đang ngồi trên đài đá cách đó hơn mười trượng.
Đó là một thiếu phụ vận y phục đen, trên đầu cài chiếc trâm gỗ giản dị. Thiếu phụ sở hữu dung nhan tuyệt mỹ, song sắc mặt lại trắng bệch, tái xanh. Đôi mắt lưu chuyển đầy vẻ dụ hoặc, nhưng điều khiến Hàn Lập kinh ngạc nhất chính là nàng ta lại bị cụt một cánh tay.
Hàn Lập không nói lời nào, chỉ lặng lẽ chuẩn bị pháp bảo. Thấy vậy, thiếu phụ bật cười, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên.
"Không ngờ đạo hữu không phải tu sĩ Luyện Khí kỳ, mà lại là Kết Đan kỳ. Ẩn nặc thuật của ngài thật cao minh, chút nữa ta đã không thể nhận ra rồi." Thiếu phụ mỉm cười, ánh mắt lưu chuyển đầy nét mê hoặc.
Trên đùi thiếu phụ là một con Tuyết Vân Hồ đang nằm hết sức thoải mái. Nó cũng dùng ánh mắt tò mò đánh giá Hàn Lập, trông vô cùng tinh ranh.
"Hóa ra đây là nơi tiềm tu của tiền bối, Hàn mỗ đã thất lễ." Sau khi dùng thần thức lướt qua thiếu phụ, Hàn Lập bất chợt rùng mình.
Mặc dù đối phương đang ngồi ngay trước mặt, nhưng nàng ta lại như không hề tồn tại. Thần thức của hắn dễ dàng xuyên qua thân thể thiếu phụ, thậm chí không hề phát hiện một chút dao động linh khí nào.
Điều này chứng tỏ nàng ta hoàn toàn không che giấu gì, mà là tu vi của đối phương cao hơn hắn rất nhiều. Nhìn cách nói chuyện và thủ đoạn vừa thi triển, điều đó thực sự không phải là giả.
Tinh thần Hàn Lập càng thêm cảnh giác.
"Trông ngươi tuổi không lớn, nhưng không ngờ đã đạt đến Kết Đan hậu kỳ. Thật không thể tin nổi!" Trong lúc Hàn Lập đang suy tính đối sách, thiếu phụ nâng đôi tay trắng muốt như ngọc lên, vuốt ve đầu Tuyết Vân Hồ, ung dung nói.
"Tiền bối đã quá lời. Vãn bối may mắn mới tu luyện đến cảnh giới này. Xin hỏi tôn tính đại danh của tiền bối là gì?" Hàn Lập bình tĩnh đáp lời.
"Tên của ta có gì hay mà nói. Cho dù ta có nói ra thì ngươi cũng sẽ không biết, ngay cả những tu sĩ Nguyên Anh kỳ đồng lứa với ta cũng rất ít người biết đến ta." Thiếu phụ thở dài một hơi.
Nghe vậy, Hàn Lập đầu tiên ngẩn người, sau đó trong lòng lại dâng lên một cảm giác lạnh lẽo, khóe miệng khẽ nở nụ cười khổ.
Chẳng lẽ vị thiếu phụ này lại là một lão quái vật ẩn tu, không xuất thế?
Mặc dù vậy, Hàn Lập cũng không hề để lộ vẻ kinh hoảng.
Dù sao, theo thời gian, tu vi ngày càng tăng tiến, lại học thêm nhiều mật tịch, Hàn Lập cũng không còn quá sợ hãi tu sĩ Nguyên Anh kỳ như trước kia, đặc biệt là sau khi vừa học được Huyết Ảnh ��ộn, lá gan của hắn càng lớn hơn không ít.
Nếu thật sự động thủ, hắn hoàn toàn không có khả năng đánh lại, nhưng lại vô cùng tự tin vào khả năng chạy trốn của mình. Chỉ tội là sẽ hao tổn không ít máu huyết, khẳng định phải bế quan vài năm là cái chắc.
Trở lại vấn đề chính, không biết vị tiền bối thần bí này ẩn mình tại đây ngay dưới mắt ba phái rốt cuộc có ý đồ gì, hay giống như hắn, vì thấy nơi này linh khí sung túc nên mới tiềm nhập vào tu luyện.
Nghĩ đến đây, Hàn Lập khẽ đảo mắt nhìn bốn vách thạch thất, trong lòng lại càng thêm kinh ngạc. Cả gian phòng không hề có bất cứ vật gì, ngoại trừ cánh cửa ra vào và đài đá mà thiếu phụ đang ngồi, đến một chiếc bàn cũng không có. Căn phòng trống trải thật khiến người ngoài có cảm giác lạnh lẽo.
Hàn Lập tinh ý nhận ra, vách tường đá này vô cùng thô sơ, không hề giống với động phủ bình thường của tu sĩ, vốn thường được gọt đẽo chỉnh tề bằng phi kiếm hoặc pháp khí. Thạch thất tựa như được đẽo gọt từ một loại búa nào đó, cực kỳ nhám và lồi lõm.
Thấy cảnh này, trong mắt Hàn Lập hiện lên một tia dị sắc.
Tựa hồ nhìn thấu sự nghi hoặc trong lòng Hàn Lập, thiếu phụ khẽ cười nói.
"Đạo hữu nếu còn khó hiểu, sao không thử sờ qua tường đá xem sao? Như vậy có thể giải đáp nghi vấn trong lòng."
Hàn Lập nghe vậy, trong lòng khẽ động.
"Nếu tiền bối đã nói vậy, vãn bối xin không khách khí." Thực chất, trong lòng Hàn Lập cũng có chút tò mò. Vừa rồi hắn đã dùng thần thức dò xét thử, nhưng lại thấy nó hoàn toàn không khác gì đá bình thường.
Hắn chậm rãi bước tới gần tường đá.
Song, hắn vẫn cẩn thận dùng một tia thần thức giám sát thiếu phụ, chỉ sợ nàng ta ra tay đánh lén.
Dù đối phương chưa hề bộc lộ chút ác ý nào, nhưng đã trải qua nhiều phen mưa gió nên tâm tính cẩn trọng của hắn vượt xa thường nhân.
Đứng trước tường đá, Hàn Lập lấy tay sờ thử, nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường.
Sau khi suy nghĩ một lát, đầu ngón tay hắn chợt động, một đạo thanh quang lóe lên, kiếm mang bén nhọn dài vài tấc bỗng xuất hiện ở đầu ngón tay.
Hàn Lập vung tay lên, một cảnh tượng không thể tin nổi chợt hiện ra.
Kiếm mang sau khi công kích lên vách tường thì phát ra một trận âm thanh chói tai rồi bị ngăn lại, trên đó chẳng để lại bất cứ vết tích nào.
Điều đó khiến Hàn Lập hơi hoảng sợ, nhưng đồng thời cũng có vài phần không tin nổi.
Trong khoảnh khắc, toàn bộ linh lực được truyền tới, khiến kiếm quang mở rộng hơn một thước, hung hăng đánh mạnh vào vách đá.
Tường đá vẫn nguyên vẹn, không hề có một vết xước nào.
Hàn Lập lộ vẻ kỳ lạ, không nói thêm lời nào, chỉ tay về phía phi kiếm đang lơ lửng trên đầu. Thanh kiếm hóa thành một đạo hào quang, trực tiếp bắn tới rồi bay về.
Kết quả, chỉ xuất hiện một lỗ nhỏ sâu chừng một tấc, nhưng không ngờ, chỉ trong chốc lát đã tự động liền lại.
"Đây là vật gì mà lại có thể tự chữa trị? Chẳng lẽ tiền bối đang thi triển cấm pháp?" Hàn Lập hít sâu một hơi, khiếp sợ hỏi.
"Thi triển cấm pháp ư? Ngươi cũng coi trọng ta quá rồi. Loại Thanh Kim thạch này tên là Hấp Linh Thạch, một loại tài liệu luyện khí vô cùng trân quý. Ngoại trừ dùng lực lượng cực mạnh để phá hủy, thì không có bất cứ thứ gì có thể tác động đ��n nó, ngay cả linh lực cũng vậy." Thiếu phụ thản nhiên nói.
"Thanh Kim Thạch? Thứ cho vãn bối kiến thức nông cạn, quả thực chưa từng nghe qua tên loại tài liệu này." Hàn Lập chau mày, xoay người rời khỏi tường đá, trở lại chỗ cũ, chậm rãi nói.
"Hắc hắc, đạo hữu tất nhiên chưa từng nghe qua tên của nó. Loại tài liệu này ngay cả trong tự nhiên cũng vô cùng hiếm thấy, đến bây giờ e rằng chẳng còn mấy ai biết về nó nữa." Thiếu phụ lơ đễnh nói.
Hàn Lập nghe lời này thì vô cùng chấn động. Hắn đang định mở miệng hỏi thì thiếu phụ mỉm cười nói thêm.
"Đạo hữu mặc dù tu vi đã cao đến mức này, nhưng tư chất thì hình như không được tốt cho lắm. Phải nói là vô cùng kém cỏi. Đạt được đến giai đoạn này nhất định là nhờ có cơ duyên. Nếu không, dù có tu luyện điên cuồng cũng chỉ có thể đến Trúc Cơ là cùng. Ngươi cùng ta gặp mặt cũng có thể là một loại cơ duyên. Nếu không chê, ta có một loại bảo vật có thể trợ giúp ngươi một tay."
"Cho vãn bối mượn bảo vật?" Hàn Lập nghe vậy thì ngẩn người, nhưng ngay sau đó lại lộ vẻ kỳ quái.
"Đương nhiên là có điều kiện. Thứ nhất, ta chỉ cho ngươi mượn mà thôi, dùng xong phải trả lại nguyên vẹn. Thứ hai, ta muốn ngươi thay ta làm một việc, có thể coi đây là thù lao cho ngươi." Thiếu phụ dường như nhận ra sự nghi ngờ trên mặt Hàn Lập, sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói.
Sau đó, nàng đưa tay thò vào trong vạt áo một lúc, rồi lấy ra một chiếc hộp ngọc.
Chiếc hộp ngọc màu đen này chỉ to bằng bàn tay, vẻ ngoài vô cùng thô sơ, lại có chút ánh vàng, trông rất cổ kính.
Hàn Lập nhìn khuôn mặt thiếu phụ, sau đó lại nhìn chiếc hộp màu đen, không hề nói lên quyết định từ chối hay chấp nhận.
Sau khi trầm ngâm một hồi, hắn mới ngưng thần hỏi:
"Tiền bối có thể trước tiên giới thiệu qua về vật này cho vãn bối được không? Sau đó vãn bối sẽ quyết định."
Thấy Hàn Lập lộ vẻ chần chừ, thiếu phụ cũng lộ vẻ mất kiên nhẫn. Đôi mi thanh tú của nàng khẽ nhướn lên, chỉ về phía chiếc hộp nói:
"Chắc Linh Nhãn Chi Thạch thì ngươi biết chứ. Bên trong hộp này chính là loại Linh Nhãn Chi Thạch cao cấp nhất, 'Linh Nhãn Chi Ngọc'. Có nó tiếp thêm linh khí thì ít nhất cũng khiến cho giai đoạn trước Kết Anh – giả anh – ổn định thêm ba phần, sau đó ngưng kết Nguyên Anh sẽ dễ dàng hơn nhiều. Kiện bảo vật này đã theo ta lâu năm, nếu không phải tu vi của ta không thể dựa vào khổ tu mà tăng tiến được nữa, thì ta cũng sẽ không dễ dàng đem cho ngươi mượn."
Thiếu phụ nói xong, khuôn mặt nàng lộ vẻ tiếc nuối, dường như không muốn chút nào.
"Linh Nhãn Chi Ngọc!" Ánh mắt Hàn Lập lay động mấy lần. Có vật này, quá trình tu luyện của hắn có thể rút ngắn đến ba phần, lời từ chối định thốt ra đành nuốt lại vào trong.
"Không biết tiền bối muốn vãn bối làm việc gì? Nếu ngay cả tu vi của tiền bối còn không làm được, thì vãn bối tham gia chỉ e sẽ khiến mọi việc thêm rối ren mà thôi." Hàn Lập khẽ than nói.
"Yên tâm đi, ta không bảo ngươi đi giết người phóng hỏa đâu mà sợ. Tu vi của ta tuy cao, nhưng vì một chút nguyên nhân nên không thể rời khỏi nơi này nửa bước. Tuy nhiên, ta có một tín hàm cần chuyển đi, ngươi chỉ cần giúp ta giao nó cho một người là được." Thiếu phụ thấy Hàn Lập đáp ứng thì lộ vẻ vui mừng.
"Chỉ là đưa tin thôi ư?" Lời này khiến Hàn Lập vô cùng ngạc nhiên.
"Đúng vậy! Chẳng lẽ ngươi thật sự tin rằng ta sẽ bảo ngươi đi giết người phóng hỏa sao?" Thiếu phụ một tay che miệng, cười khúc khích, đầy vẻ dụ hoặc.
Tuyệt phẩm dịch thuật này chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.