Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 577: Vô danh chi địa

Một lát sau, ánh đuốc cũng soi sáng đến gần nơi đây.

Theo ánh sáng, Hàn Lập thấy rõ một vài cảnh vật ở đằng xa.

Xung quanh tôm cá phủ dày đặc dưới đất, còn hắn và cô gái lại nằm trên đống cao nhất.

Ở đằng xa hơn, do có một tảng đá lớn che chắn nên không thể nhìn rõ, chỉ có thể cảm nhận nơi n��y vô cùng rộng lớn, cũng không thể nhìn thấy những thứ bên trên vách động.

Mấy tên nam tử kia cách Hàn Lập chừng hai ba mươi trượng thì dừng bước.

Bọn họ nhanh chóng trải áo da xuống đất, trừ một người đứng canh gác ra thì những người còn lại vội vã thu gom tôm cá vào trong túi.

Thấy cảnh này, Hàn Lập có chút ngạc nhiên.

Cô gái kia cũng khẽ kêu lên một tiếng, nhưng vì âm thanh quá nhỏ nên vẫn chưa bị mấy tên nam tử kia phát hiện. Theo bản năng, Hàn Lập nhìn về phía nàng.

Kết quả là một khuôn mặt vô cùng tú lệ mơ hồ hiện ra trong bóng tối.

Cô gái này lập tức phát hiện ra hành động của Hàn Lập, mặt hơi ửng đỏ, né tránh đi chỗ khác, khuôn mặt lần nữa lại bị che khuất, chỉ còn lưu lại một đôi mắt sáng đang ngượng ngùng.

Hàn Lập thấy thế không khỏi có chút buồn cười.

Cô gái này cũng khá thú vị, khi không ai nhìn thấy mặt thì nàng tỏ ra vô cùng thẳng thắn, có chút điêu ngoa. Nhưng sau khi bị nhìn thấy thì lập tức trở nên e lệ, xấu hổ. Khiến vẻ hung hăng ban nãy của nàng tiêu tan.

Đúng lúc đó, một tiếng hét kinh hãi t�� xa truyền đến.

“Không ổn rồi, nhanh chóng rút lui, có Hỏa Lân Thú đến!” Nam nhân canh gác kia đột nhiên quay đầu lại nhìn những người kia hét lên.

Nhất thời, tất cả mọi người liền vác túi lên lưng, nhanh chân chạy như điên về một hướng khác. Tại đó chỉ còn lại hai người và một cây đuốc sáng cắm trên mặt đất.

Đồng thời, từ xa hình như có vài tiếng rú vang, như thể có thứ gì đó đã phát hiện ra mấy người họ. Tiếp theo đó, tiếng “bịch, bịch” của vật nặng rơi xuống đất cấp tốc truyền tới.

Một thân ảnh đỏ sậm dài chừng mấy trượng vội vã lao ra từ trong bóng tối, rồi thoắt cái biến mất.

Rất nhanh, Hàn Lập đã tận mắt chứng kiến Hỏa Lân Thú kia, đúng là một quái thú dữ tợn, lân giáp trên người màu đỏ hồng, nhe nanh, há miệng để lộ hàm răng nhọn hoắt, trông vô cùng hung hãn.

Trong nháy mắt, nơi này khôi phục lại sự yên tĩnh.

Hàn Lập thở ra một hơi, may mà quái thú kia không phát hiện ra bọn họ, đúng là trong họa có phúc.

Trải qua một khoảng thời gian ngắn, Hàn Lập khẽ siết chặt tay, lập tức ôm lấy cô g��i trước ngực, từ từ đứng lên.

Hắn cuối cùng cũng trở lại bình thường, có thể tự do hành động. “Ngươi buông ta ra, ta có thể tự đi được,” cô gái trong ngực Hàn Lập mặt đỏ bừng, thấp giọng nói.

“Cô không sợ dính mùi tanh hôi của cá sao? Còn ta thì không sao cả,” Hàn Lập nhíu mày nhìn cô gái này, thản nhiên nói.

Cô gái nghe thấy lời này thì cúi đầu nhìn đám tôm cá đầy đất, khẽ do dự, sau đó cũng không nói gì nữa.

Lúc này, Hàn Lập ôm cô gái này nhẹ nhàng nhảy khỏi đống tôm cá, đi về phía ngọn đuốc.

Mặc dù không biết đây là chỗ nào, nhưng nếu không có ánh sáng thì đúng là rất phiền phức.

Hơi nghiêng người, Hàn Lập rút cây đuốc lên, giơ cao nhìn quanh một chút, rồi khuôn mặt hiện lên vẻ trầm tư, đi tới phía trước.

“Ngươi buông ra được rồi, ta đã có thể tự di chuyển,” sau một lát, cô gái nhỏ giọng nói.

Hàn Lập nghe thế cũng không nói thêm gì, nhẹ nhàng thả cô gái xuống đất. Sau khi sửa sang lại quần áo một chút, nàng cầm lên một cây đuốc khác, cũng đánh giá bốn phía.

Mà Hàn Lập lại đi về hướng mà nh��ng người lúc nãy đã bỏ đi.

“Ngươi muốn đi đâu?” Cô gái thấy vậy thì không khỏi kinh hoảng hỏi.

“Ta không muốn ở nơi này chờ quái thú quay lại, tất nhiên là đi tìm một chỗ an toàn hơn,” Hàn Lập không quay đầu lại nói.

Cô gái nghe thấy quái thú có thể quay lại bất cứ lúc nào, thì khuôn mặt hiện lên vài phần sợ hãi, vội vàng đuổi theo sau Hàn Lập.

Hàn Lập thấy vậy cũng không nói gì, vẫn hướng về phía trước.

Sau khi đi được hơn trăm trượng, mặt đất cũng không còn tôm cá, ngược lại hai chân lại bước lên một loại đất đen xốp.

Nhưng chỉ vài bước thì Hàn Lập dừng lại, đem cây đuốc chiếu xuống mặt đất, trên nền đất in rõ vài dấu chân.

Đúng là dấu chân của mấy tên nam tử kia.

Cô gái phía sau không chú ý, suýt chút nữa đã va vào lưng Hàn Lập, không khỏi giật mình.

“Có chuyện gì vậy?” Nàng thì thào hỏi.

Hàn Lập không đáp lời, hắn ngồi xổm xuống, tay bốc một nắm đất trên mặt đất, ngửi mấy cái, rồi vẻ mặt hiện lên sự kỳ lạ.

“Mùi máu tươi nồng đậm, nơi này đúng là không có gì tốt đẹp,” Hàn Lập thản nhiên nói một câu, sau đó theo dấu chân của nam tử để lại mà đi tới.

Cô gái nghe thế thì trong lòng sợ hãi, không dám rời xa Hàn Lập.

Hai người người trước kẻ sau, sau khoảng thời gian đủ một bữa cơm, rốt cuộc ở xa xa cũng thấy một mảng ánh sáng.

Mắt Hàn Lập nheo lại, chân bước nhanh hơn.

Mãi sau mới phát hiện, trong khoảng không tối đen như mực phía trước có một miệng hang lóe ra lam quang, mặc dù chỉ là chừng hơn nửa trượng, lớn nhỏ không đồng đều nhưng cũng đủ để người đi lọt qua.

Hai người thấy thế thì tinh thần vô cùng phấn chấn, nhanh chóng đi tới.

Trong nháy mắt, hai người một trước một sau ra khỏi hang, nhưng khi Hàn Lập vừa mới rời khỏi thì một luồng bạch quang lóe lên, bảy tám thanh kiếm đồng loạt kề lên cổ hắn, trong tai vang lên một âm thanh lạnh lùng.

“Các ngươi là ai? Đám người A Hổ đâu? Chẳng lẽ là người từ bên ngoài tới?” Thanh âm này hơi khàn khàn nhưng cũng làm cho Hàn Lập giật mình.

Xung quanh có hơn hai mươi thanh niên nam nữ đang vây quanh hắn, người nào cũng cầm trong tay binh khí tỏa ra ánh s��ng kỳ lạ, vài tên nam tử mặc một màu áo lục giống nhau, thần sắc lạ lùng nhìn Hàn Lập.

Mà người hỏi hắn là một trung niên gầy gò khoảng bốn mươi tuổi, ánh mắt lóe lên vẻ dị thường nhìn Hàn Lập.

Còn về phần cô gái theo sát sau hắn thì cũng bị vây quanh ở bên kia, không thể cử động.

“Ta nghĩ, chúng ta đúng là những người từ nơi khác đến. Nơi này cũng thường có người ngoài tiến vào như vậy sao?” Hàn Lập sờ sờ mũi, cười khổ nói.

“Ngươi không nói ta cũng đoán được. Loại trang phục kỳ dị này chỉ có những người bên ngoài như các ngươi mới mặc. Nhưng dù sao thì gặp chúng ta cũng coi như các ngươi may mắn. Dù sao, phần lớn người ngoài đến nơi này, còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã làm mồi cho quái thú rồi,” trung niên kia nghe Hàn Lập nói thế thì thần sắc thoáng dịu đi, nhưng thanh âm vẫn lạnh lùng nói.

Sau đó hắn khoát tay, toàn bộ kiếm bao quanh đều đã được thu lại.

Hàn Lập sờ sờ cổ, nhìn mấy binh khí đó, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

Vừa rồi thông qua tiếp xúc, hắn cảm nhận thấy binh khí tỏa ra một loại cảm giác nóng rực, như thể từng thanh đao kiếm đều là sắt nung vậy, vô cùng kỳ lạ.

Đồng thời, Hàn Lập cũng nhìn quanh bốn phía, mới phát hiện ra bản thân đang ở trên một núi đá nhỏ, vừa bước ra từ trong lòng núi, xa xa là một sa mạc vô cùng rộng lớn.

Sau đó, ngẩng đầu nhìn trời thì lại càng sững sờ.

Chỉ thấy trời tối đen, tất cả đều là mây đen, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, trong mây kia thỉnh thoảng lại hiện lên vài tia chớp màu lam bắn ra, đem mọi thứ chiếu sáng thành màu lam nhạt, vô cùng yêu dị.

Hàn Lập chưa kịp xem hết, hán tử gầy gò đối diện lại lên tiếng.

“Các ngươi khi đi ra có thấy những người khác không? Bọn họ là bạn của chúng ta!”

“Có thấy, nhưng bọn họ bị quái thú đuổi theo, chạy tản ra các hướng khác nhau,” Hàn Lập không do dự đáp.

“Quái thú? Là loại quái thú gì?” Hán tử gầy nghe thế vô cùng khẩn trương, không nén được siết chặt binh khí trong tay.

“Ta nghe những người đó nói là Hỏa Lân Thú.”

“Hỏa Lân Thú! Thôi được. Bọn họ đối phó với nó hẳn sẽ không thành vấn đề. Nhưng vì an toàn, ngươi dẫn vài người vào trong tiếp ứng một chút,” hán tử gầy gò bình tĩnh lại, lập tức phân phó.

Một gã da đen thui như cột tháp không nói một lời, dẫn theo vài tên nam nữ vội vàng chạy đi.

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, vui lòng không sao chép hoặc phân phối lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free