[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 567: Tiềm nhập
Hàn Lập thầm đánh giá trong lòng, cùng lắm trong vài ngày tới cũng chỉ có ba bốn tu sĩ cấp cao xuất hiện mà thôi. Các lão quái Nguyên Anh Kỳ không thể nào xuất hiện đúng lúc này tại vùng lân cận được.
Dẫu sao, nơi đây không phải ngoại hải. Hải vực mênh mông như thế, dù là tu sĩ Kết Đan Kỳ cũng không thường lui tới bao nhiêu.
Nếu vậy thì, với tu vi hiện tại của hắn, tự nhiên không có gì phải sợ hãi.
Mặc dù không muốn gây sự chú ý của kẻ khác, nhưng nếu đám tu sĩ này thật sự không biết tiến lui, thì hắn cũng chỉ có thể ra tay mà thôi.
Vẫn giữ chủ ý đó, Hàn Lập vẫn giữ vẻ mặt không chút thay đổi, nhắm mắt lại. Lão giả họ Chiêu thấy mấy người kia trở về nhanh đến vậy, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ cổ quái.
“Thế nào? Ba vị đạo hữu đã thăm dò được tình hình trên đảo rồi sao?” Lão giả dường như đang thăm dò.
“Chúng ta còn chưa tiến được bước nào. Trên đảo đã có tu sĩ chiếm giữ, lại còn bố trí cấm chế. Đối phương điều khiển mấy khôi lỗi cấp cao, khẩu khí cũng rất lớn, hù dọa người khác. Phỏng chừng là tu sĩ Kết Đan Kỳ. Ba người bọn ta tuyệt đối không phải đối thủ.” Trong mắt nữ tử họ Mai kia hiện lên vẻ kinh sợ, nói.
“Tu sĩ Kết Đan Kỳ sao? Vậy thì thiên tượng trên đảo quả thực có chút kỳ quái, không phải do tự nhiên hình thành rồi. Chẳng lẽ đúng là có bảo vật nào đó xuất thế ư?” Lão giả r��ng mình, không kìm được mà hỏi.
“Ai mà biết được? Theo lý mà nói, chúng ta là nhóm người đến đảo này sớm nhất. Kẻ đó dường như đã lên đảo trước khi có thiên tượng, còn đã lập ra pháp trận. Xem ra có ẩn tình gì đó bên trong.” Bạch y nam tử khẽ vuốt cây sáo ngọc trong tay, đầu cũng không ngẩng lên, nói.
“Bộ dạng của đối phương thế nào? Ba vị đạo hữu có thể nói rõ một chút. Nói không chừng lão phu có thể nhận ra được.” Lão giả trầm ngâm một lát rồi hỏi.
Nghe lão giả hỏi vậy, Mai Thị huynh muội cùng với bạch y nam tử không khỏi nhìn nhau.
“Sao thế? Ba vị không nhìn rõ hình dáng của đối phương ư?” Lão giả nhướng mày, trên mặt lộ rõ vẻ hoài nghi.
Bạch y nam tử thấy vẻ mặt lão giả như thế, liền nhớ tới chuyện lúc trước, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống.
“Hừ! Chiêu huynh không tin thì có thể tự mình xông vào. Đến lúc đó người ta có hạ thủ lưu tình hay không thì khó mà nói được.” Hắn không khỏi tức giận mà nói.
“Ha ha! Đạo hữu đừng hiểu lầm, lão phu chỉ thuận miệng hỏi mà thôi. Một khi trên đảo đã c�� tiền bối Kết Đan Kỳ tọa trấn, mặc kệ là người ta đang tu luyện công pháp hay thật sự là có bảo vật xuất thế, tự nhiên sẽ không chừa đường sống cho ta đâu.” Lão giả cười ha hả nói.
“Điều này cũng chưa chắc. Cho dù đối phương là tu sĩ Kết Đan Kỳ, nhưng nếu chúng ta liên hợp hơn mười tu sĩ Trúc Cơ Kỳ lại, cũng không phải là không có cơ hội liều mạng với đối phương.” Nam tử họ Mai bĩu môi, có chút không cam tâm mà nói.
“Mai huynh cứ nói đùa. Chưa kể hiện tại không có nhiều tu sĩ Trúc Cơ Kỳ như vậy. Lại không biết trên đảo thực sự có bảo vật giá trị xuất hiện hay không. Ai lại muốn đi đắc tội với một tu sĩ Kết Đan Kỳ chứ?” Bạch y nam tử lắc đầu, không đồng tình mà nói.
Vừa nghe bạch y nam tử nói vậy, huynh trưởng của nữ tử kia nhất thời sắc mặt có chút khó coi. Há miệng định nói nhưng lại không thể phản bác. Đành phải thở dài một hơi, không nói gì thêm.
“Huynh trưởng, nếu nơi này thật sự quá nguy hiểm. Hay là huynh muội chúng ta đừng tiến vào, hãy rời xa nơi đây đi.” Nữ tử họ Mai dịu dàng nhìn nam tử bên cạnh nói.
Nam tử kia nghe lời này, trên mặt liền lộ ra vẻ chần chừ.
Tuy biết rõ lần này có tu sĩ Kết Đan Kỳ nhúng tay, không có khả năng thu hoạch được gì. Nhưng thật vất vả mới gặp được dị bảo xuất thế một lần, hắn cũng không muốn bỏ cuộc mà rời đi như vậy.
Dù sao, đối với tán tu huynh muội bọn họ mà nói, cơ hội như vậy thật sự là chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.
“Đi sao? Muốn rời khỏi ư! Trước khi ta chưa cho phép, đừng ai nghĩ có thể rời đi!”
Không chờ nam tử họ Mai kia quyết định, thì một câu nói lạnh như băng mơ hồ truyền đến từ bốn phía.
Mai Thị huynh đệ cùng với bạch y nam tử đều chấn động. Lập tức nắm chặt túi trữ vật, vẻ mặt kinh hãi nhìn khắp bốn phía.
Nhưng bốn phía lại không hề có gì, thực sự không có bóng dáng của ai cả.
“Chiêu đạo hữu, đây là chuyện gì?” Nam tử họ Mai hỏi lão giả, đồng thời thả thần thức ra, không ngừng tìm kiếm xung quanh.
“Mấy vị đạo hữu không cần phải hỏi ta. Ta cũng giống như các vị thôi, không thể rời khỏi đây.” Lão giả vẻ mặt bất đắc dĩ, cười khổ nói.
Nghe nói thế, ba người liền ngẩn ra. Đang lúc không biết có nên tin tưởng lão giả hay không thì cách đó hơn mười trượng, hoàng quang chợt lóe lên, một bóng trắng xuất hiện trước mặt mọi người.
Quanh bóng trắng này có bạch khí bao phủ. Thân hình mơ hồ, giống như ảo ảnh vậy.
Kẻ này xuất hiện lập tức khiến Mai Thị huynh muội giật nảy mình. Đồng thời xuất ra pháp khí phòng hộ trước người, vẻ mặt kinh hãi nhìn đối phương.
“Hừ! Mấy tiểu bối các ngươi, còn muốn động thủ với ta sao?” Bên trong bạch khí truyền ra âm thanh cực kỳ lạnh lùng, mơ hồ chứa đựng sự tức giận.
“Không dám. Chỉ là không biết chúng ta đã đắc tội với tiền bối như thế nào, vì sao không cho huynh muội chúng ta rời đi?” Nữ tử họ Mai tuy không nhìn rõ khuôn mặt của bóng trắng, nhưng từ linh khí dao động toát ra trên người đối phương, cũng làm nàng khẳng định đây là một tu sĩ Kết Đan Kỳ, sắc mặt không khỏi trắng bệch đi, vội vàng giải thích.
“Đắc tội với ta ư? Các ngươi không xứng! Ta chỉ không muốn cho chuyện nơi đây có quá nhiều người biết mà thôi. Khi chưa biết rõ ràng trên đảo này có bảo vật hiện thế hay không. Ai cũng không được rời khỏi nơi này nửa bước, nếu không ta lập tức ra tay giết kẻ đó!” Bóng trắng dường như cực kỳ cao ngạo, không hề khách khí ra lệnh.
Bọn người Mai Thị huynh đệ nghe vậy, chỉ biết trợn tròn mắt.
“Một khi đã như vậy. Không biết khi nào tiền bối sẽ lên đảo tìm kiếm?” Bạch y nam tử nhẹ nhàng thở ra một hơi, chậm rãi hỏi.
“Yên tâm, ta sẽ lập tức làm thôi. Chẳng qua trước đó, các ngươi đã gặp phải chuyện gì trên đảo, hãy kể lại tỉ mỉ cho ta nghe một lần.” Bóng trắng cười lạnh một tiếng, nói.
Ba người nghe xong lời này không khỏi nhìn nhau. Trong đó, đôi mày của nữ tử họ Mai khẽ nhíu lại, sau đó trấn định nói.
“Thật ra, chúng ta cũng không có gì nhiều để nói. Cơ bản là bị đối phương điều khiển hơn mười khôi lỗi cấp cao mà kinh sợ thối lui. Lúc đó…” Nữ tử cẩn thận thuật lại sự việc xảy ra trên đảo một lần.
“Có thể điều khiển hơn mười khôi lỗi cấp cao sao? Quả thật không phải điều mà tu sĩ Trúc Cơ Kỳ có thể làm được. Xem ra mấy người các ngươi cũng còn chút thông minh, nếu như trì hoãn thêm một chút nữa thì giờ đã không còn đứng ở đây rồi.” Bóng trắng nghe nói xong liền im lặng, một lát sau mới cười hắc hắc nói.
Sau đó, bóng trắng không nói nhiều lời. Thân hình chợt lóe lên, hóa thành một đạo hoàng quang trực tiếp bay xuống tiểu đảo.
Các tu sĩ khác vui vẻ trong lòng, đang muốn thoát thân thì từ xa vọng lại một câu nói.
“Nghe cho kỹ, trước khi ta trở về, nếu kẻ nào dám rời khỏi đây, đừng trách ta trở mặt đuổi giết. Ta cũng không phải kẻ độ lượng gì đâu.” Âm thanh dần dần tiêu tán trong gió. Mấy người lão giả chỉ biết nhìn nhau không nói gì.
Nhìn thấy hoàng quang bay đi xa, mấy người bọn họ tự nhiên đều có tâm tư riêng. Nhưng sau khi đánh giá được sự lợi hại của tu sĩ Kết Đan Kỳ kia, vẫn là không ai có dũng khí rời đi.
Hầu như cùng lúc đó, Hàn Lập đang ngồi trong tiểu cốc kia mở mắt ra.
“Vốn tưởng ngày mai ngươi mới đến, không ngờ lại là một kẻ thiếu kiên nhẫn.” Hàn Lập lẩm bẩm tự nói, dường như có chút bất mãn.
Ngay lúc này, thần sắc Hàn Lập khẽ động. Quay đầu nhìn về hướng khác, trên mặt lộ ra vẻ trầm ngâm.
“Lại là một kẻ khác. Xem ra trước tiên phải thu thập một người rồi tính sau. Tu sĩ Kết Đan Kỳ cũng không thể bị dọa mà thối lui được.” Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, khẽ thở dài nói.
Nói xong những lời này, Hàn Lập không hề chần chừ vỗ tay vào túi linh thú bên hông.
Ba đàn Phệ Kim Trùng bay ra khỏi miệng túi. Ở trên không, sau khi xoay tròn một cái liền ngưng kết thành một thanh cự mâu ba màu.
“Đi!” Hàn Lập nhìn cự mâu, khẽ hô một tiếng.
Tiếng xé gió vang lên, cự mâu đã biến mất không còn bóng dáng.
“Một khi đã muốn chết thì đừng trách ta.” Nhìn về phía cự mâu biến mất, sát khí trong mắt Hàn Lập chợt lóe lên.
Bóng trắng biến thành một đạo hoàng quang bay lên tiểu đảo, nhưng độn quang này sau khi bay đến bìa đảo liền dừng lại.
Sau đó, bạch khí tản đi, lộ ra một vị trung niên tu sĩ sắc mặt tái nhợt, đôi môi không có chút máu.
Hắn nhìn về phương hướng thiên tượng phát ra, dị sắc trong mắt chợt lóe lên.
Sau đó, bạch khí lại bao quanh thân. Thân hình mơ hồ không thể nhìn rõ. Một lát sau, cả người bỗng nhiên biến mất.
Khi bạch ảnh thi triển độn thuật ẩn nấp, muốn tiến vào bên trong xem xét thì ở một địa điểm khác của tiểu đảo xuất hiện hơn mười đạo độn quang. Mười mấy đạo hồng quang này đều vây quanh một thú xa hoa lệ.
Chiếc xe này dài khoảng sáu, bảy trượng, hoàn toàn đ��ợc làm bằng gỗ quý. Trên bề mặt, phù chú tầng tầng lớp lớp, bạch quang nhàn nhạt.
Phía trước xe có ba đầu quái điểu màu xanh kéo. Mấy quái điểu này đều lớn tương đương nhau, sáu mắt bốn cánh, dữ tợn hung ác nhưng lại bay cực nhanh. Trong nháy mắt liền bay đến vùng không trung lân cận của tiểu đảo.
Bản chuyển ngữ này là thành quả độc quyền của truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép trái phép.