[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 457: Thác Thiên ma công
Hàn Lập vừa mới an tọa, từ phía chân trời đã vọng đến tiếng xé gió, nhóm tu sĩ Nguyên Anh kỳ của Vạn Thiên Minh liền hạ xuống.
Sau khi liếc nhìn Cực Âm và Thanh Dịch cư sĩ, bọn họ liền cười lạnh, tìm một chỗ khác tập hợp, thấp giọng bàn bạc, không rõ là đang thương lượng chuyện cơ mật gì.
Cực Âm tổ sư thấy vậy, không khỏi khẽ hừ một tiếng, lập tức nhắm mắt dưỡng thần.
Hàn Lập thực sự không thể tỏ ra bình thản như thế, đôi mắt hắn nhìn theo một phương hướng, tựa hồ đang quan sát điều gì đó, nhưng nếu có người chú ý kỹ sẽ phát hiện ánh mắt hắn lơ đãng, hoàn toàn không tập trung, trong lòng chất chứa tâm sự.
Sau khoảng thời gian một bữa cơm, có thêm năm, sáu vị tu sĩ lục tục bay đến.
Trong số đó có hai vị trưởng lão bạch y của Tinh Cung, vẻ mặt điềm nhiên như không. Hiện tại, tu sĩ Nguyên Anh kỳ duy nhất chưa xuất hiện chính là vị Man Hồ Tử kia.
Đợi thêm nửa canh giờ nữa mà bóng dáng lão quái vẫn bặt vô âm tín, điều này khiến nhóm Vạn Thiên Minh kỳ quái nhìn nhóm người ma đạo, nhưng thần sắc Cực Âm và lão giả nho sinh vẫn tự nhiên như thường.
Vì Hàn Lập ngồi rất gần hai người, nên lờ mờ phát hiện trên khuôn mặt tưởng chừng thong dong của họ ẩn chứa một tia lo lắng.
Hiển nhiên, nếu thiếu Man Hồ Tử, thì hai lão quái Cực Âm và Thanh Dịch tự biết sẽ không phải đối thủ của tu sĩ chính đạo, nên bọn họ có chút lo lắng.
Thời gian cứ thế trôi qua từng giây.
Cuối cùng, Cực Âm và lão giả cũng không thể giữ mãi vẻ ung dung, mà thần sắc đã trở nên âm trầm, bắt đầu liên tiếp nhìn về phía chân trời.
Mặc dù không gian này không có màn đêm, ánh nắng vẫn tươi sáng, nhưng trong lòng Hàn Lập cũng biết rõ một ngày đã gần kết thúc.
Chẳng lẽ vị đệ nhất cao thủ của ma đạo tại Hư Thiên điện lần này thực sự đã gặp chuyện không hay? Hàn Lập thầm đoán.
Nếu thực sự xảy ra tình hình này, thì không biết đối với hắn là họa hay là phúc?
Trong lúc Hàn Lập và nhóm người Cực Âm đều không thể an tâm, ánh mắt của nhóm chính đạo càng lộ rõ vẻ bất thiện, thì từ phía chân trời vọng đến âm thanh bén nhọn như muốn xuyên thủng sắt đá, như sóng lớn cuồn cuộn, từng đợt từng đợt hung mãnh, chấn động tất cả tu sĩ đang ngồi, khiến mọi người lộ ra vẻ hoảng sợ.
Cực Âm tổ sư và lão giả nho sinh nghe thấy âm thanh này, sắc mặt đồng thời nhẹ nhõm, nhìn nhau mỉm cười.
Thậm chí sau đó, lão giả áo xanh còn thấp giọng nói.
“Xem ra tâm t��nh của Man Hồ Tử không tệ. Hẳn là lão đã có thu hoạch ngoài ý muốn.”
“Hừ! Ở nơi đây nào có thể có điều gì ngoài ý muốn! Cùng lắm là thuận lợi hái được Thọ Nguyên quả mà thôi!” Cực Âm tổ sư lắc đầu, thản nhiên nói.
Lão giả nho sinh nghe vậy liền mỉm cười, đang muốn nói điều gì đó thì từ phía chân trời xuất hiện một đoàn quang cầu màu vàng như sao chổi xẹt qua, trong nháy mắt đã đến bầu trời phía trên chỗ chúng tu sĩ đang ngồi. Lão giả lập tức ngậm miệng lại.
Dị quang trong mắt Hàn Lập chợt lóe lên, nhìn người trong quang cầu mà ngấm ngầm kinh hãi.
Nhưng thực ra không chỉ mình hắn, mà những người khác lần đầu tiên được chứng kiến uy danh của "Thác Thiên ma công" đều lộ ra vẻ chấn kinh.
Bởi vì hình dáng Man Hồ Tử lúc này rất quỷ dị, phảng phất giống như yêu thần khiến mọi người nhìn thấy mà sợ hãi.
Cả người lão quái vật không chỉ phát ra hào quang màu vàng kim, mà trên cánh tay trần và khuôn mặt còn có lớp vảy dày đặc như đồng tiền.
Lớp vảy này giống như được đúc từ vàng, tán phát hàn quang, khiến người nhìn thấy có cảm giác cực kỳ cứng rắn, không thể phá hủy.
“Đây là Thác Thiên ma công? Dường như rất lợi hại!” Ô Sửu ở một bên của Cực Âm hít một ngụm khí lạnh, có chút kinh ngạc nói, tựa hồ bị hình dáng của Man Hồ Tử dọa cho hoảng sợ không nhẹ.
“Hừ, chẳng qua chỉ là một cái xác rùa mà thôi! Huyền Âm đại pháp luyện đến cảnh giới chí cao cũng đâu kém Thác Thiên ma công!” Cực Âm nghe được lời nói của Ô Sửu, lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, có chút không thích nói.
Điều này khiến Ô Sửu bỗng nhiên nhớ ra tổ phụ của mình không thích vị Man Hồ Tử kia, bây giờ lại tán tụng đối phương, chẳng phải là khiến Cực Âm tổ sư không thoải mái sao!
Nhất thời, sắc mặt hắn xuất hiện vẻ xấu hổ, liên tục vâng vâng dạ dạ, rồi không dám mở miệng nói gì nữa.
Man Hồ Tử lúc này đang ở trên không trung, dùng ánh mắt dò xét một lượt, lập tức trông thấy nhóm người Cực Âm nên hắn liền không chút khách khí hạ xuống.
"Ầm" một tiếng nổ vang lên, khiến mặt đất gần đó khẽ chấn động.
Lão quái vừa mới hạ xuống bên c���nh Cực Âm, liền nhanh chóng thu lại lớp vảy, kim quang cũng trở nên ảm đạm, dần dần biến mất.
“Xem ra Man huynh lần này thu hoạch được không ít! Nếu không cũng sẽ không hứng khởi như thế!” Không đợi Man Hồ Tử mở miệng, lão giả nho sinh đã mỉm cười ôm quyền nói.
“Ha ha! Đúng là có chút thu hoạch. Ta đã giết được một con Băng Tuyết thiềm ở gần chỗ có Thọ Nguyên quả, nội đan của nó có tác dụng rất lớn đối với ma công của ta.” Man Hồ Tử dường như vẫn chưa hết hưng phấn, vừa nghe lão giả hỏi liền không chút do dự trả lời, điều này thực nằm ngoài dự liệu của nhóm người Cực Âm, nhất thời không biết đối phương nói là thật hay giả, nên nhìn nhau.
“Vậy thực sự phải cung hỉ Man đạo hữu. Nếu Thác Thiên ma công tinh tiến thêm thì chắc chắn có thể đánh một trận với Song thánh và Lục Đạo rồi.” Thanh Dịch cư sĩ sau khi ngẩn ra mới khôi phục lại nét tươi cười nói.
Tiếp theo, Cực Âm tổ sư cũng nói mấy câu chúc mừng.
Man Hồ Tử nghe xong cười hắc hắc, đang muốn nói điều gì đó nhưng hai mắt lại trừng lớn, chăm chú nhìn Hàn Lập.
Sau đó, thần sắc lão lộ ra một tia kỳ quái, dị quang trong mắt lóe lên, một cỗ khí thế kinh người lập tức bạo phát.
Trong nháy mắt, Hàn Lập đã cảm giác toàn thân căng thẳng, tay chân nặng tựa ngàn cân, không cách nào nhúc nhích được. Dưới ánh mắt chăm chú của đối phương, hắn có một cảm giác băng hàn, giống như bị nhìn thấu hết tâm tư vậy.
Sắc mặt Hàn Lập trắng bệch, không kịp suy nghĩ, liền vận dụng Đại Diễn Quyết để bảo vệ tâm thân, lúc này trên mặt mới có chút huyết sắc, cảm giác thân thể khôi phục lại bình thường.
“Di!” Man Hồ Tử không khỏi hơi ngạc nhiên.
Nhưng lập tức sắc mặt lão lộ ra vẻ kinh hỉ, đang muốn thực hiện thêm điều gì đó thì thân hình Cực Âm tổ sư lóe lên, chặn ở phía trước Hàn Lập.
“Man huynh, ngươi có ý gì? Vì sao lại ỷ mạnh hiếp yếu, xuất thủ với tiểu đồ?” Cực Âm sau khi triệt tiêu khí thế của Man Hồ Tử liền bình thản hỏi.
“Tiểu đồ?” Man Hồ Tử nghe xong, đầu tiên là sửng sốt, nhưng lập tức trở nên âm trầm.
“Cực Âm, ngươi muốn lừa gạt ta sao? Trừ tên tiểu tử Ô Sửu ra, khi nào trong Hư Thiên điện này lại xuất hiện thêm một vị đồ đệ nữa vậy?” Hắn khinh miệt đảo ánh mắt qua người Cực Âm rồi không chút khách khí nói, bộ dáng như muốn động thủ nếu Cực Âm nói không đúng sự thật.
“Ha ha, Man huynh hiểu lầm rồi. Vị này là tiểu hữu Hàn Lập, hôm nay vừa mới bái làm môn hạ của Ô đạo hữu nên Man huynh không biết cũng chẳng có gì lạ.” Thanh Dịch cư sĩ vội vàng ở bên cạnh cười lớn giải thích.
Hàn Lập hiện tại đối với bọn hắn cực kỳ trọng yếu, tự nhiên không thể để xảy ra bất kỳ sơ suất nào.
“Cực Âm, ngươi ở nơi đây thu đồ đệ? Ta không nghe sai chứ?” Tuy đã nghe rõ lời nói của lão giả áo xanh nhưng Man Hồ Tử vẫn kinh ngạc hỏi, sau đó lại nhìn Hàn Lập thêm hai lần nữa.
“Mặc dù chỉ là ký danh đệ tử, vẫn chưa chính thức cử hành nghi lễ bái sư, nhưng vị Hàn tiểu hữu này đích xác là người của Cực Âm đảo. Mong Man huynh thủ hạ lưu tình!” Cực Âm tổ sư nhìn Man Hồ Tử, mỉm cười trả lời.
Man Hồ Tử sau khi trừng mắt nhìn Cực Âm và Thanh Dịch một lúc, lại liếc qua Hàn Lập lần nữa, đột nhiên cười phá lên.
“Tốt, rất tốt! Tên đồ đệ của ngươi đích xác không tồi. Việc khác không nói, nhưng tối thiểu thần thức mạnh hơn mấy lần so với tôn tử của ngươi. Nếu bồi dưỡng kỹ càng thì rất có tiền đồ, haha, rất có tiền đồ đó!” Man Hồ Tử cười lớn nói, trong câu cuối cùng lại càng chứa đựng thâm ý.
Cực Âm tổ sư và lão giả nho sinh nghe vậy liền liếc nhìn nhau, có chút khó hiểu.
“Man huynh nói thế là có ý gì?” Cực Âm nhíu mày, chậm rãi hỏi.
“Không có ý gì cả. Vị đệ tử kia của ngươi không tệ, có hứng thú nhượng lại cho ta không? Ta cảm giác hắn thích hợp tu luyện Thác Thiên ma công hơn.” Man Hồ Tử thản nhiên nói.
“Man huynh nói đùa rồi. Hàn tiểu hữu vừa mới bái nhập làm môn hạ của Ô đạo hữu, sao có thể tùy tiện chuyển nhượng được. Đạo hữu nhất định là đang đùa thôi!”
Lời của Man Hồ Tử vừa mới nói ra liền làm cho lão giả và Cực Âm giật nảy mình. Lão giả vội vàng mở miệng, lái câu chuyện sang hướng khác.
“Hắc hắc! Không muốn nhượng thì thôi vậy. Nếu thực sự bảo ta thu đồ đệ, ta vẫn còn thấy quá phiền phức! Tuy nhiên, chủ ý của ta liên quan đến đồ đệ của Cực Âm, vì sao Thanh đạo hữu lại gấp gáp như vậy chứ? Chẳng lẽ trên người tiểu tử kia có chuyện gì không thể hé lộ được!” Man Hồ Tử cười lạnh một tiếng, sờ sờ chòm râu mép, đột nhiên hỏi.
Lời vừa thốt ra khiến thần sắc lão giả khẽ biến, nhưng lập tức khôi phục l���i như thường, liếc mắt nhìn Cực Âm một cái.
Nội dung này được biên dịch độc quyền, quý vị chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.