[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 449: Ám kế
Ánh huyết quang đáng sợ trong đôi mắt của Huyền Cốt thượng nhân lóe lên vài lượt rồi dần dần tắt hẳn.
"Đúng vậy, không sai, Cửu Khúc Linh Sâm đích xác vẫn còn tại đây, dẫu cho linh khí còn lưu lại trên vách núi đá thoắt ẩn thoắt hiện." Sau khi đôi mắt của Huyền Cốt khôi phục vẻ bình thường, lão l��nh lùng nói.
Nghe được lời này của lão quái, Hàn Lập không khỏi chấn động trong lòng. Hắn liền dồn linh lực vào mắt, ngưng thần nhìn xuống phía dưới.
Nhưng kết quả thật sự thất vọng, bởi vì hắn không hề phát hiện ra điều gì đặc biệt trên vách núi đá.
Huyền Cốt thượng nhân thấy thanh quang trong mắt Hàn Lập thoắt ẩn thoắt hiện, liền biết hắn đang làm gì, bèn cười khẩy một tiếng đầy khinh thường, đoạn nhàn nhạt nói:
"Ngươi đừng vọng tưởng có thể nhìn ra linh khí của Cửu Khúc Linh Sâm. Muốn làm vậy, cần phải có thần thức cường đại, tối thiểu phải đạt tới Nguyên Anh kỳ mới có được năng lực đó. Còn ta, tuy chuyển sang tu luyện quỷ đạo nhưng thần thức cường đại trước kia vẫn không hề bị tổn hại chút nào."
Trong lời nói của Huyền Cốt lấp ló ý châm chọc.
Hàn Lập mặt không hề thay đổi, cũng may nhờ lời nhắc nhở vô tình của lão quái vật, hắn liền từ từ vận dụng Đại Diễn quyết trong cơ thể.
Chỉ chốc lát sau, Hàn Lập liền vui vẻ, thầm mừng trong bụng.
Bởi vì hắn cũng đã phát hiện ra ở ngọn núi đá nhỏ phía dưới, nhìn thấy từng tia linh khí màu xanh, phân bố cực kỳ lộn xộn, lại vô cùng mờ nhạt.
"May mắn thay, trước khi tới đây, ta đã sớm chuẩn bị biện pháp truy bắt Cửu Khúc Linh Sâm. Vì thế, ta đã chuẩn bị một ít vật dụng đặc thù khi đi ngang qua một tiểu đảo. Hiện tại, trước hết cần phải bố trí cạm bẫy, để nó tự mình chui vào mới dễ dàng tóm lấy." Huyền Cốt thật sự không biết Hàn Lập có thể nhìn ra được linh khí, sau khi liếc mắt qua ngọn núi đá bên dưới, liền nhàn nhạt nói.
Tiếp theo, hắn liền đưa tay vào túi trữ vật, lấy ra một vật phẩm màu vàng óng ánh cầm ở tay.
"Đây là?" Hàn Lập có chút ngạc nhiên, liếc mắt xem xét.
Đây là một quả Kim Ti cầu to bằng quả trứng gà, tản ra hào quang nhàn nhạt, tựa hồ đã trải qua luyện chế đặc thù.
Thấy Hàn Lập còn nghi hoặc nhìn, Huyền Cốt thượng nhân cười lạnh một tiếng, đoạn năm ngón tay chụp lấy quả cầu, hắc quang chợt lóe lên.
Một đạo kim ti từ quả cầu phun ra, càng lúc càng dài ra, nhanh chóng đan xen vào nhau, kết thành một tấm Kim Ti võng xinh đẹp, chỉ có kích thước chừng bàn tay nhưng cực kỳ đặc biệt, lấp lánh hào quang.
"Cửu Khúc Linh Sâm chỉ có vật phẩm thuần kim thì mới có khả năng bắt giữ. Còn bất kỳ pháp bảo hay đồ vật nào khác, nó đều có thể độn thổ trốn thoát. Ngươi hãy cầm lấy Kim Ti cầu này chuẩn bị cho tốt." Huyền Cốt nhìn chằm chằm Hàn Lập, trịnh trọng dặn dò.
Nghe Huyền Cốt nói xong, hai hàng lông mày của Hàn Lập khẽ nhướng, tự đánh giá một lượt, rồi lặng lẽ phất tay về phía Kim Ti võng.
"Xoẹt" một tiếng, Kim Ti võng liền tự động bay đến tay Hàn Lập, hắn thậm chí không thèm nhìn, lập tức bỏ vào túi trữ vật.
Huyền Cốt thượng nhân thấy vậy liền mỉm cười. Bàn tay lão lật lại, liền có bốn cây cờ nhỏ màu vàng đất xuất hiện.
Mấy cây cờ nhỏ này trên thân phủ đầy phù văn, hào quang lờ mờ chớp động.
"Dị!" Với những hiểu biết hiện tại của Hàn Lập về trận pháp, vừa thấy những cây cờ nhỏ đó, đầu tiên kinh hãi, sau đó lộ ra vẻ trầm ngâm, cuối cùng là thần sắc khó tin.
"Sao? Hàn lão đệ cũng biết những cây cờ nhỏ này ư?" Huyền Cốt th��y Hàn Lập mặt lộ vẻ khác thường, không khỏi có chút ngoài ý muốn.
Hàn Lập không lập tức trả lời, mà đưa mắt nhìn chăm chú mấy cây cờ nhỏ thêm một chút rồi mới ngẩng đầu nghiêm nghị nói:
"Chẳng lẽ đây là những khí cụ dùng để bày Tứ Tượng Huyền Vũ trận? Ngoại trừ loại cổ trận pháp này ra, vãn bối thật không nghĩ ra loại nào khác nữa, chỉ bốn cây cờ nhỏ nhưng có thể tạo thành một đại trận thuộc tính Thổ."
"Thật không nghĩ tới ngươi còn tinh thông cả trận pháp nữa, xem ra tìm ngươi trợ giúp dường như đã tìm đúng đối tượng. Không sai, đây chính là Tứ Tượng Huyền Vũ trận do ta nửa đường luyện chế, mà cũng chỉ có loại trận pháp này mới có thể biến mọi thứ đất đá trong phạm vi vài chục trượng thành thứ cứng rắn như sắt, mới có thể vây khốn được Cửu Khúc Linh Sâm. Nếu ngươi hiểu trận pháp, vậy ta sẽ giao cho ngươi bố trí nó, còn ta phải đi dò xét tung tích cụ thể của Linh Sâm." Huyền Cốt trên mặt có chút kinh ngạc nhưng liền khôi phục lại vẻ bình thường nói.
Sau đó, hắn liền đem bốn cây cờ nhỏ giao cho Hàn Lập mà không hề do dự chút nào. Còn mình thì hóa thành một đoàn âm vân, vô thanh vô tức bay về phía ngọn núi nhỏ.
Hàn Lập nhìn trận kỳ trên tay, lại liếc nhìn bóng lưng của lão ma, trong mắt hiện lên một tia cổ quái. Nhưng sau khi khẽ liếm môi, liền cười lạnh một tiếng, rồi hạ xuống phía dưới.
Lúc này, từ trong người Huyền Cốt lại truyền đến một âm thanh hùng hậu của một nam tử.
"Huyền Cốt, ngươi đem trận kỳ giao cho hắn là có ý gì? Ta cũng nhìn không ra mối quan hệ của hai ngươi tốt đến mức đó. Chẳng lẽ ngươi đã có quỷ kế gì khác sao?" Người này tựa hồ rất hiểu rõ Huyền Cốt thượng nhân.
"Ý gì cơ chứ? Ta giao chúng cho hắn để tự mình hắn bố trí, khi đó hắn mới yên tâm nhập trận bắt giữ linh sâm, còn ta thì nhân cơ hội này mà xuất thủ." Huyền Cốt bỗng nhiên âm trầm nói với thanh âm vô cùng lạnh lẽo.
"Bây giờ đã tiêu diệt hắn sao? Ta không nghe lầm đấy chứ? Ta cứ nghĩ tối thiểu cũng phải chờ đến khi diệt được Cực Âm rồi chúng ta mới ra tay với hắn chứ?" Âm thanh nọ kinh ngạc thốt lên.
"Không được, t��n tiểu tử họ Hàn này quá xảo trá. Thời gian càng dài, ta càng sợ đêm dài lắm mộng, hơn nữa hắn chắc chắn có chủ ý riêng, ta cũng không thể nắm chắc có thể khống chế được. Vạn nhất hắn đột nhiên bán đứng ta cho tên nghịch đồ Cực Âm, vậy thì nguy to. Mặc dù khả năng xảy ra rất thấp nhưng ta, Huyền Cốt, quyết không mạo hiểm thêm lần nữa. Dù sao đã ăn phải quả đắng một lần, ta sẽ không bao giờ nhẹ dạ tin bất kỳ kẻ nào nữa…” Huyền Cốt lãnh khốc nói.
"Vậy là ngay từ đầu ngươi đã không muốn đem Cửu Khúc Linh Sâm giao cho hắn đúng không?" Giọng của gã nam tử lại dương dương nói tiếp.
"Không sai! Ta đã bỏ ra rất nhiều công sức để chuẩn bị thì không thể nào cam tâm giao cho kẻ khác. Cho dù Linh Sâm đó không trợ giúp tu vi của ta tăng tiến, nhưng chỉ cần có vật ấy trong tay, ta có thể dùng nó đổi lấy thứ hữu dụng từ người khác. Hơn nữa, hắn lại có được Kim Lôi Trúc pháp bảo, trước sau gì cũng là đại địch của những kẻ chuyên tu quỷ đạo như chúng ta. Tốt nhất là nên sớm tiêu diệt hắn. Đồng thời, ngươi cảm thấy thân thể tên tiểu tử họ Hàn này như thế nào?” Thần sắc Huyền Cốt âm lệ nói, nhưng câu cuối lại chuyển qua chủ đề khác, đột nhiên hỏi nam tử kia một câu.
Điều này liền làm cho nam tử đó giật mình kinh hãi, nhưng lập tức trở nên hưng phấn.
"Ngươi muốn giúp ta đoạt xá thân thể của hắn ư?! Việc này thực quá tốt. Nhưng còn tên Cực Âm thì ngươi tính sao? Ngươi không định đối phó với hắn nữa ư?" Nam tử có chút chần chờ hỏi.
"Huyền Âm đại pháp của Cực Âm là do chính ta truyền thụ, nên trong công pháp sớm đã lưu lại một vài sơ hở, để có thể đưa hắn vào chỗ chết. Đến lúc đó, chỉ cần ta và ngươi trong thân thể mới liên thủ, là đủ để tiêu diệt hắn." Huyền Cốt hết sức tự tin nói ra.
"Thì ra là như thế! Tuy nhiên ngay từ đầu ngươi đã muốn tiêu diệt Hàn tiểu tử kia, vậy thì vì sao ngươi vẫn cố ý tìm hắn liên thủ? Ngươi đúng thật là một lão hồ ly!" Nam tử đối với tâm cơ của Huyền Cốt cực kỳ bội phục.
"Hừ, ngươi đánh giá ta quá cao rồi đó! Trước khi gặp ngươi, ta thật sự muốn liên thủ với hắn để đối phó Cực Âm. Mặc dù ta nắm được những yếu điểm của công pháp mà tên nghịch đồ kia sử dụng, tuy vậy có thêm người trợ giúp thì càng thêm phần chắc chắn. Nhưng hôm nay gặp được một người quen cũ như ngươi đây, tự nhiên ta không còn cần hắn nữa. Vì thế, tốt nhất là nên đem hắn tiêu diệt sớm một chút để trừ hậu hoạn về sau." Huyền Cốt không thèm để ý nói.
"Ngươi đóng kịch cũng thật là hay! Khi còn ở ngọc đình, ngươi tỏ vẻ lo lắng, làm cho ta tưởng ngươi thật sự đang rất cần hắn trợ giúp, không ngờ đã sớm có ý định động thủ giết người.” Nam tử thở dài một hơi, trong lời nói có chút ý tứ phức tạp.
"Hừ! Lúc ấy ta lo lắng là sự thật. Tuy nhiên, không phải là sợ hắn không thể giúp ta phục thù mà sợ mấy thanh phi kiếm Kim Lôi Trúc của hắn rơi vào tay kẻ khác, đều vẫn tồn tại bất lợi lớn đối với những kẻ chuyên tu quỷ đạo như chúng ta." Huyền Cốt hừ lạnh một tiếng.
"Nếu đã biết hắn có pháp bảo luyện từ Kim Lôi Trúc mà ngươi còn dám khinh cử vọng động như thế này ư? Chẳng lẽ ngươi đã nắm chắc phần thắng?" Nam tử trầm mặc một chút rồi quan tâm hỏi, vì việc này có liên quan đến chính bản thân mình nên hắn cần hỏi rõ ràng một chút.
Lúc này, Huyền Cốt thượng nhân đã tới gần ngọn núi, không ngừng bay quanh dò xét.
"Nguyên bản, lúc đầu ta muốn chính là để hắn dùng Kim Ti võng tiến vào Tứ Tượng Huyền Vũ trận bắt Cửu Khúc Linh Sâm, sau khi thành công liền lợi dụng trận đó vây khốn tên Hàn Lập này luôn. Nhưng ta lại không ngờ hắn lại biết chút ít về trận pháp. Khi đó, ta liền đem trận kỳ giao cho đối phương. Cứ như vậy, kế hoạch càng thêm hoàn hảo." Huyền Cốt lộ ra vẻ tươi cười cực kỳ quỷ dị, đầy thâm ý nói.
"Chẳng lẽ ngươi đã động tay động chân lên trận kỳ đó rồi ư?" Nam tử dường như hiểu ra, liền hỏi.
"Hắc hắc! Việc này đến lúc đó rồi ngươi sẽ biết. Trước tiên phải tìm ra Cửu Khúc Linh Sâm đã, nếu không tên tiểu tử đó chắc chắn sẽ rút lui." Huyền Cốt lảng tránh, nói sang chủ đề khác.
Nghe vậy, nam tử kia khẽ hừ một tiếng, bộ dáng có chút mất hứng.
"Phải nói lại rằng, công pháp quỷ tu của ta trước đây là do ngươi truyền thụ, chủ yếu là để tìm kiếm Cửu Khúc Linh Sâm. Nhưng không ngờ sau khi bị tên nghịch đồ Cực Âm phản bội, nó lại cứu mạng ta!" Hàn quang trong mắt Huyền Cốt chợt lóe nói.
"Cũng chẳng tính là truyền thụ gì cả, chỉ do lúc đó cần đến mà thôi." Nam tử có chút cảm khái nói.
Mọi tinh hoa trong bản dịch này đều hội tụ độc quyền tại truyen.free.