[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 428: Tiêu Sá
Bỗng nhiên, quỷ trảo của gã thiếu niên lật lên, một đạo lục mang bắn ra, đón thẳng luồng hào quang kia.
Một tiếng nổ lớn vang dội!
Điện hồ hai màu đen và vàng bùng nổ, quấn quýt vào nhau tạo thành một quả cầu lôi điện khổng lồ, chẳng bên nào chịu nhường bên nào. Âm thanh sấm sét chấn động khi���n đại sảnh rung chuyển ù ù, uy thế vô cùng kinh người.
Ánh mắt Hàn Lập đột nhiên co rút lại!
“Thiên Lôi trúc” pháp bảo của đối phương cũng do loại trúc này tạo thành, điều này khiến hắn trong lòng vô cùng kinh ngạc.
Chẳng lẽ là…
Hàn Lập dường như đã nghĩ ra điều gì đó, ngưng thần nhìn đạo lục mang mà gã thiếu niên phóng ra.
Trong hào quang điện hồ chói mắt, một mũi tên màu xanh biếc dài hơn một thước đang giao chiến cực kỳ kịch liệt với thanh cự kiếm do bảy thanh “Thanh Trúc Phong Vân kiếm” hóa thành mà không hề yếu thế.
Các tia lôi điện do mũi tên bắn ra không giống như của cự kiếm, màu vàng phảng phất như không có, ngược lại còn pha lẫn với màu đen đậm đặc, giống như đã bị một loại tà pháp nào đó tế luyện qua.
Mặc dù vậy, lôi điện màu đen có uy lực vô cùng lớn, xen lẫn và chiếm thế thượng phong khi đan xen vào lôi quang màu vàng.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Hàn Lập không khỏi khẽ thở ra một hơi buồn bực.
Hắn không ngờ điều mình hoài nghi lúc đầu lại là sự thật.
Khi vừa nhìn thấy mũi tên cắm vào đầu lâu của bạch cốt, hắn đã cảm thấy khí tức nó tỏa ra có chút quen thuộc, rất giống với Kim Lôi trúc do hắn bồi dưỡng thành. Nhưng màu sắc nó lại hơi đen và thỉnh thoảng lộ ra tà khí nhè nhẹ, điều này khiến hắn bắt đầu nghi ngờ.
Dù sao, theo hắn biết thì Kim Lôi Trúc cũng đã từng xuất hiện một lần ở Loạn Tinh Hải, sau đó biến mất không biết bao nhiêu năm. Sao lại trùng hợp gặp được như vậy, điều này khiến hắn thật sự khó tin.
Nhưng hôm nay xem ra, mũi tên ám toán hắn lúc trước chẳng những là do Kim Lôi trúc chế thành mà còn bị lão quỷ kia đem đi luyện hóa thành pháp bảo. Việc này quả là một chuyện nực cười.
Khóe miệng Hàn Lập khẽ nhếch lên, nhịn không được lộ ra một tia trào phúng.
Nhưng hắn bỗng nghĩ lại, nếu lúc đầu lão quỷ kia thừa dịp mình đang quan sát bạch cốt mà đột nhiên dùng mũi tên bắn ra, thì với khoảng cách ngắn như thế, hắn chắc chắn sẽ tiêu tùng không thể nghi ngờ.
Cùng với ý niệm này, hắn không khỏi càng nghĩ càng sợ hãi, đồng thời mồ hôi lạnh sau lưng tuôn ra không ngừng.
Về phần Thanh Trúc Phong Vân Kiếm không địch lại mũi tên đó thì xem ra cũng chẳng có gì kỳ quái.
Bởi vì thời gian tu luyện của phi kiếm quá ngắn, hoàn toàn chỉ dựa vào năng lực của Kim Lôi Trúc để chiến đấu, nên còn lâu mới sánh được với pháp bảo của đối phương.
Nếu thời gian bồi luyện của bảy thanh phi kiếm này lâu hơn, thì một kiện pháp bảo Kim Lôi trúc của đối phương tuyệt đối không thể chống lại được.
Nhưng sau khi dò xét biết được đối phương thực sự có biện pháp đối phó với "Ích Tà Thần Lôi", Hàn Lập cũng không muốn cùng đối phương đánh nhau tới mức sống chết.
Dù sao, từ khi bóng xanh xuất hiện cho đến hiện tại khi hắn biến thành thiếu niên, Hàn Lập vẫn không thăm dò được tu vi chân chính của đối phương.
Người này xảo trá, giảo hoạt, một thân tà pháp ma công lại càng quỷ dị thâm độc, khó lòng phòng bị.
Nếu mạnh tay tấn công, cho dù hắn còn có sát chiêu là hơn vạn con Phệ Kim trùng, thì cũng không nắm chắc có thể giành chiến thắng.
Nghĩ lại, vừa rồi đối phương đột nhiên dừng tay đưa ra đề nghị là vì biết hắn có nhiều pháp bảo lợi hại và công pháp cổ quái, nên cũng có chút kiêng kỵ.
Nghĩ như vậy xong, Hàn Lập không nói một lời, liền hướng tới thanh cự kiếm phất tay một cái.
Ngay tức khắc, ầm một tiếng, cự kiếm phân giải thành bảy thanh tiểu phi kiếm bay vụt về phía Hàn Lập.
Thiếu niên thấy vậy, hàn mang trong mắt hơi lóe lên. Sau khi do dự một chút, hắn cũng không truy kích mà đồng dạng triệu hồi pháp bảo mũi tên c��a mình về.
"Các hạ nếu thật sự là sư phụ của Cực Âm tổ sư, vậy chẳng phải đã hơn ngàn tuổi rồi sao?" Hàn Lập sau khi thu phi kiếm trở về, liền lãnh đạm hỏi với vẻ không tin.
"Khi ta chưa bắt đầu tu luyện Huyền Hồn đại pháp thì đã sống hơn sáu trăm năm. Sau đó hóa thành Huyền hồn thân thể, mặc dù không biết trải qua bao nhiêu năm nhưng có lẽ cũng được bốn, năm trăm năm rồi. Cũng may mắn là ta tán hết Nguyên Anh, chuyển qua tu luyện nó, nếu không với chính thân thể đó, có lẽ ta đã sớm tọa hóa rồi." Thiếu niên cúi đầu nhìn, khôi phục lại thái độ bình thường, lãnh đạm nói.
Hàn Lập nghe xong, trong lòng cũng hết nói nổi!
Nếu lời của đối phương là chính xác, thì lão ta thật sự chính là "lão quỷ ngàn năm" a!
Nhưng đồng thời, Hàn Lập cũng nổi lên hứng thú đối với Huyền hồn luyện yêu đại pháp. Có thể đột phá hạn chế về tuổi thọ của đối phương, hắn tự nhiên có chút động tâm.
Vì vậy, khẩu khí của Hàn Lập thấp xuống: “Nói như vậy, tại hạ phải kêu các hạ một tiếng là tiền bối rồi!”
Thiếu niên nghe xong, quét cặp mắt liếc Hàn Lập một cái. Có lẽ là nhìn thấy Hàn Lập cũng không thật tâm, liền cười lạnh một tiếng:
"Tiền bối? Năm đó ta tung hoành Tu tiên giới nhiều năm nhưng không ngờ mình lại rơi vào cảnh người không ra người, quỷ không ra quỷ. Ngay cả cơ hội nhập vào lục đạo luân hồi cũng không có, chỉ vì muốn tìm cho ra hai tên nghịch đồ để báo đại cừu! Nếu ngươi không nói rõ ràng lai lịch của mình, ta cho dù liều mạng tổn hao một ít nguyên khí, cũng sẽ không để ngươi còn sống mà đi ra khỏi đây!”
Giọng nói của hắn rất bình thường nhưng lại hàm chứa ý tứ tàn nhẫn, băng lãnh.
Hàn Lập nở nụ cười khổ, suy nghĩ một chút liền nói:
“Tiền bối hỏi vãn bối, vậy có phải vãn bối quá thiệt thòi hay không? Vãn bối đồng dạng cũng có chút nghi vấn, không biết tiền bối có thể giải đáp một chút được không?”
Nghe xong lời này của Hàn Lập, thiếu niên hơi rung động, nhưng lập tức ngửa đầu cười phá lên.
"Tốt, rất tốt! Ta có thể đáp ứng điều kiện này của ngươi, tuy nhiên ta sợ rằng ngươi biết quá nhiều thì mạng nhỏ cũng khó mà bảo trụ được.”
Thần thái cuồng ngạo của thiếu niên lộ ra.
"Hắc hắc, điều này không cần tiền bối lo lắng. Nếu tại hạ không đoán sai thì tu vi hiện tại của tiền bối cao lắm là Kết Đan hậu kỳ, tại hạ hoàn toàn có khả năng ứng phó được.” Hàn Lập hỏi dò xét, đồng thời cũng cẩn thận chú ý vẻ mặt của đối phương.
Nhưng thiếu niên cười lạnh vài tiếng, cũng không có lộ ra cái gì khác lạ, khiến cho Hàn Lập trong lòng chửi thầm một câu “Lão hồ ly!”.
"Hãy bớt sàm ngôn đi. Ngươi nói sở học của mình là từ một khối ngọc giản, mà không phải là môn hạ của hai tên nghịch đồ kia, vậy đem ngọc giản lại đây cho ta xem qua một chút.”
Thiếu niên băng lãnh nói với vẻ hung hăng.
Hàn Lập nhíu mày, chần chừ một chút rồi đưa tay tìm tòi trong túi trữ vật rồi ném ra.
Một khối ngọc giản màu trắng đục bay về phía gã thiếu niên.
Gã thiếu niên cũng không trực tiếp dùng tay đón lấy, mà khoát tay một cái, một đoàn hắc khí biến thành một con hắc xà há mồm chụp lấy ngọc giản rồi bay tới trước người hắn.
Thân thể của thiếu niên bất động, chỉ có huyết quang hai mắt lóe lên, nhìn chằm chằm ngọc giản.
Trong chớp lát, dị quang trong mắt hắn biến mất. Tiếp theo, một ngón tay khe khẽ bắn ra, keng một tiếng, ngọc giản như một mũi tên phóng trở về phía Hàn Lập, sau đó chậm rãi nói:
"Ngươi lúc trước làm sao mà có được cái này, ta muốn nghe một chút! Chỉ dựa vào nó cũng không đủ nói rằng ngươi và hai tên nghịch đồ của ta không có quan hệ với nhau."
Nghe xong lời này, Hàn Lập mỉm cười không trả lời, mà lại hỏi ngược lại:
"Tiền bối thần thông cái thế, nhất định danh tiếng năm xưa không nhỏ, có thể nói cho vãn bối nghe danh tính được hay không?”
Gã thiếu niên thấy Hàn Lập không trả lời mà hỏi ngược vặn lại mình, trong lòng đại nộ, giữa hai chân mày lộ ra một tia âm lệ.
Nhưng sau đó không biết nghĩ tới cái gì, liền lạnh lùng trả lời:
"Lão phu là Huyền Cốt thượng nhân Tiêu Sá, không biết ngươi đã từng nghe qua tên này chưa?"
"Huyền Cốt thượng nhân?"
Hàn Lập nghe xong, trầm ngâm một hồi, thực sự là hắn không biết đại danh này.
Nhưng hắn cũng không thèm để ý, ngược lại thong dong nói:
"Nếu tiền bối cho rằng ngọc giản không đủ chứng minh được thân phận của tại hạ, vậy công pháp đó cũng không phải là các hạ nhất mạch tương truyền, với sự lịch duyệt của tiền bối hẳn là có thể nhận ra mới phải. Tiền bối đánh giá cẩn thận thêm lần nữa xem!" Nói xong, Hàn Lập liền đem Thanh Nguyên kiếm quyết tăng lên cực hạn, thanh quang trên người phát ra chói mắt, cơ hồ làm cho người ta không thể nhìn trực tiếp.
Tiếp theo, Hàn Lập búng mười ngón tay, bảy, tám đạo Thanh Nguyên kiếm quang xuất hiện, công kích lên vách tường bên cạnh, xuyên thủng mấy lỗ to bằng cái bát.
"Về phần lai lịch cái ngọc giản này rất đơn giản. Trước đây vãn bối giết một tên tà tu và từ trên người hắn vô tình thu được. Nếu như vậy mà tiền bối vẫn không tin, thì vãn bối cũng không còn gì để giải thích, chỉ còn cách đánh một trận mà thôi." Hàn Lập hai tay khẽ xoa xoa, hời hợt nói.
Tiêu Sá nhìn thanh quang trên người Hàn Lập, sắc mặt cực kỳ âm trầm. Nửa ngày sau, sắc mặt mới hòa hoãn nói:
"Công pháp mà ngươi tu luyện đích thực cũng không phải từ Huyền Âm Kinh, thậm chí cũng không phải là công pháp ma đạo, bổn thánh tổ tự nhiên có thể nhìn ra. Nhưng mà ngươi lại có Sát Đan phân thân, hơn nữa vừa đúng dịp tới đây, lão phu thận trọng một chút cũng là lẽ tất nhiên. Bất quá, lão phu lại muốn hỏi thêm ngươi một câu. Ngoài cái ngọc giản này ra, ngươi còn có thu được thứ khác từ trên người đối phương hay không?”
Nghe xong lời lão ma này nói, Hàn Lập thần sắc khẽ động. Hắn mơ hồ hiểu được đối phương uy hiếp mình nửa ngày cũng vì mục đích cuối cùng này. Hàn Lập không trả lời mà nhàn nhạt hỏi ngược hắn một câu.
"Tiền bối nếu đã tu luyện thành Huyền Hồn luyện thân cộng với việc bị nhốt nơi đây nhiều năm như vậy, có phải Huyền hồn ngưng yêu đại pháp có hạn chế và khuyết điểm rất nhiều hay không, chẳng hạn như không thể hành tẩu vào ban ngày hoặc bị một ít pháp khí đặc thù khắc chế…”
"Hừ, ngươi nghĩ rằng ta sẽ nói cho ngươi biết việc này sao?" Thiếu niên vừa nghe câu hỏi của Hàn Lập, không nhịn được đột nhiên giận dữ, sắc mặt thay đổi, hung hăng ngắt lời nói.
"Vậy đúng rồi, tiền bối nghĩ rằng ta sẽ lộ ra những thứ mà tiền bối không nên biết sao?” Sắc mặt Hàn Lập không thay đổi, nhàn nhạt nói.
Tiêu Sá ngẩn ra khi nghe những lời mỉa mai như vậy, vẻ giận dữ trên mặt dần dần tiêu biến.
Bản dịch tinh tuyển này, truyen.free vinh dự giới thiệu đến quý vị độc giả.