[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 406: Thiên đô thi hỏa
Người đàn ông trung niên nghe lão già nói xong, ánh mắt co rút lại, lộ rõ vẻ khó tin.
"Chẳng lẽ ngươi đã luyện thành môn ma công kia rồi sao?" Giọng nói hắn có phần kinh ngạc.
"Ngươi đoán đúng rồi, nếu ngươi chịu thúc thủ chịu trói ngay bây giờ, e rằng ta có thể tha cho ngươi một con đường sống. Bằng không, hậu quả sẽ ra sao, chắc ngươi cũng rõ mà không cần ta phải nói." Lão già vừa dứt lời, liền vươn tay ra, chỉ nghe "Bụp" một tiếng, một hỏa cầu hắc vụ đen như mực bay lơ lửng trong lòng bàn tay hắn.
"Thiên Đô Thi Hỏa! Rốt cuộc ngươi cũng luyện thành rồi!" Lúc này, sắc mặt người đàn ông trung niên trắng bệch, tiếng nói khô khốc, bộ dạng vô cùng kinh hãi.
Trước tình cảnh ấy, Cực Âm tổ sư cười lạnh một tiếng, đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía nhóm người Tử Linh tiên tử, cười ngạo nghễ nói:
"Các ngươi nghe rõ đây, hôm nay bổn tổ sư tâm tình vui vẻ, nên có thể tha cho các ngươi một con đường sống! Chỉ cần từ nay về sau, các ngươi đồng ý quy thuận Cực Âm đảo, liền có thể tiếp tục tiêu dao tự tại. Khi bổn tổ sư có lệnh, các ngươi phải tận lực hoàn thành, nếu không sẽ hồn phi phách tán. Còn hiện tại, mỗi người phải giao ra ba phần nguyên thần lên Cấm Thần Bài này, mới có thể yên ổn rời đi." Nói xong, bàn tay kia của hắn thò vào trong áo lục lọi, lấy ra một tấm mộc bài đen kịt, lạnh lùng nhìn mọi người.
Hàn Lập cùng những tu sĩ khác nghe vậy, tất cả đều kinh hoảng nhìn nhau.
Với danh tiếng như vậy của đối phương, không ai ngu ngốc đến mức chủ động tiến lên đón lấy, mà cũng không ai to gan dám nói không tiếp nhận. Nhất thời, cả hiện trường hoàn toàn im lặng.
Phía Tử Linh tiên tử, tu sĩ Kết Đan kỳ ngoài Hàn Lập, Khúc Hồn ra, chỉ còn tu sĩ họ Mạnh cùng một tu sĩ mũi ưng do Trác Như Đình mời đến. Còn tất cả những người khác, bao gồm cả Tử Linh tiên tử, Phạm phu nhân cùng sáu bảy người nữa, đều chỉ là Trúc Cơ trung kỳ hoặc hậu kỳ mà thôi.
Lúc này, Xích Hỏa lão quái đang ẩn mình trong mây phía trên vẫn bất động thanh sắc. Sớm đã thả ba tên tu sĩ của Ẩn Sát môn lúc đầu bị vây khốn ra, không nói một lời.
"Xem ra các ngươi thật sự muốn hình thần câu diệt. Tốt, vậy bổn tổ sư sẽ thành toàn cho các ngươi!" Cực Âm tổ sư thần sắc cực kỳ âm trầm, độc ác nói.
Vừa dứt lời, tu sĩ mũi ưng đang đứng sau lưng Trác Như Đình, đột nhiên hóa thành một đạo hoàng quang, phóng thẳng về phía sau. Trong ánh mắt kinh sợ của Trác Như Đình, hắn nhanh chóng bay xa hơn mười trượng, rồi mơ hồ truyền đến một tiếng hừ lạnh.
"Hừ! Phong mỗ ta không muốn đối đầu với lão tổ ngươi, mà cũng chẳng có hứng thú bị người khác điều khiển. Vậy, ta xin đi trước một bước."
Trong mấy lời ngắn ngủi ấy, đạo hoàng mang lại phi ra xa thêm vài chục trượng nữa. Tốc độ quả là quá nhanh!
Cực Âm tổ sư thấy vậy, hung quang trong mắt chợt lóe, bàn tay nâng viên hỏa cầu đen hướng về phía đạo hoàng mang nhẹ nhàng ném đi. Hỏa cầu đen rời tay lóe lên vài cái, hóa thành một đạo hồng đen mảnh như tơ, trong nháy mắt biến mất vô ảnh vô tung.
Những người khác đều cảm thấy có điều gì đó khó tả, còn thần sắc Hàn Lập liền trở nên căng thẳng.
Cùng lúc đó, trong đạo hoàng mang từ xa bỗng phát ra một tiếng hét thảm. Rồi "Đùng" một tiếng, biến thành một ngọn lửa đen quỷ dị, sau đó ngọn lửa nhanh chóng thu nhỏ lại rồi tan biến, trong nháy mắt chỉ còn hiện ra một kiện pháp bảo phi đao, ngoài ra không còn thấy thứ gì khác nữa.
"Hít!" Hàn Lập không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Tốc độ phi độn của hắc diễm quả thật nhanh đến không thể tả!
Hắn tự nhận thấy, nếu ở khoảng cách xa hơn một chút, cộng thêm việc tập trung tinh thần đối phó, e rằng còn có thể tránh né được vài phần, nhưng nếu ở trong khoảng cách vài ba chục trượng, thì thật sự không cách nào thoát được.
Hơn nữa, nhìn hắc diễm kia tiêu diệt đối phương đốt thành tro bụi, không còn chút dấu vết, thì uy lực của nó tuyệt đối chỉ có hơn chứ không kém gì "Thanh Dương Ma Hỏa" của Ma đạo lục tông, khẳng định một kiện pháp bảo bình thường không thể nào ngăn cản được.
Nghĩ đến việc đối phương có thể dễ dàng lấy đi tính mạng nhỏ bé của mình bất cứ lúc nào, miệng Hàn Lập có chút khô khốc, tim đập thình thịch.
Hắn phải cố gắng lắm mới bình tĩnh kiềm chế bản thân, đè nén được ý nghĩ muốn phi độn trốn thoát ngay lập tức. Vào lúc này nếu càng vọng động thì càng mau chết mà thôi.
Nhưng mà, việc giao ba phần nguyên thần cho đối phương, Hàn Lập chắc chắn không thể làm được, vì như vậy cũng đồng nghĩa với việc giao tính mạng của mình cho đối phương.
Bởi vì, đối phương chỉ cần tiêu diệt thần thức trên Cấm Thần Bài, thì nguyên thần của tu sĩ sẽ bị khiếm khuyết một bộ phận. Nhẹ thì sẽ biến thành kẻ ngu ngốc, từ nay về sau cả đời điên điên khùng khùng, nặng thì tinh thần hỗn loạn mà mất mạng tại chỗ.
Hơn nữa, loại pháp thuật ác độc có thể cấm chế nguyên thần của người khác, cũng chỉ có tu sĩ Nguyên Anh kỳ mới có thể thi triển. Tu sĩ Kết Đan kỳ không thể có được loại thần thông đó.
Hàn Lập miễn cưỡng ổn định lại tâm thần, hướng nhìn những người khác, xem họ có đối sách hay ho gì không.
Cách đó không xa, tu sĩ Kết Đan kỳ họ Mạnh, vẻ mặt cười hì hì lúc đầu sớm đã biến mất vô ảnh vô tung. Cảm ứng được ánh mắt Hàn Lập nhìn tới, hắn liền cười khổ quay đầu đáp lại một cái, rồi ánh mắt âm trầm tiếp tục hướng Cực Âm tổ sư dò xét.
Mà Tử Linh tiên tử đứng ở phía trước, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, mười ngón tay trắng như ngọc chắp sau lưng đang đan kết vào nhau, vặn vẹo liên hồi, khiến Hàn Lập nhìn thấy cũng không biết nói gì.
Còn Phạm phu nhân, Trác Như Đình cùng các tu sĩ Diệu Âm Môn, sau khi thấy uy lực cực mạnh của hắc ma diễm, mặt mày không còn chút máu. Mặc dù lúc này thần sắc coi như trấn định, nhưng trong mắt nỗi sợ hãi vẫn không thể nào che giấu được.
Hàn Lập liếm môi, đem ánh mắt hướng về tên gia hỏa của Ẩn Sát Môn.
Lúc này, người đàn ông trung niên sau khi thấy uy lực hắc sắc ma hỏa của Cực Âm lão tổ, liền biến sắc đôi chút, nhíu hai mắt lại.
Khi Hàn Lập nhìn tới, đúng lúc hắn mở miệng trầm giọng n��i:
"Chớ nên bị lão ma kia dọa sợ. Nếu là phụ thân vào người khác, nhiều lắm cũng chỉ có thể thi triển loại thần thông mới luyện được vài lần mà thôi. Nếu không, người bị phụ thân sẽ tự bạo mà chết. Hôm nay, chúng ta hãy liên thủ đối phó lão ma này."
Người đàn ông trung niên nói xong, làm như vô tình, nhìn về phía Xích Hỏa lão quái đang ẩn mình trong đám mây đen.
Trong lòng hắn, cũng chỉ có liên thủ với tu sĩ Kết Đan hậu kỳ như Xích Hỏa lão quái mới có thể cùng đối phương đánh một trận.
Nhưng người đàn ông trung niên nói xong, trong đám mây đen vẫn không hề có phản ứng gì.
Loại tình huống quỷ dị này đã làm cho Hàn Lập và những người khác đều trở nên khẩn trương.
Lúc này, Tử Linh tiên tử lại càng lạnh lùng nhìn về phía đám mây đen, không nói một lời.
Cực Âm lão tổ lại cười lạnh vài tiếng.
Hắn chắp hai tay lại, rồi hai đoàn hỏa cầu đen hiện lên trong tay. Cảnh đó khiến sắc mặt mọi người biến đổi, đồng thời nhìn thẳng vào hai quả hỏa cầu mà không có bất cứ hành động nào.
Nhưng đột nhiên, đám mây đen lại chuyển động, mơ hồ truyền đến giọng nói của Xích Hỏa lão quái:
"Cực Âm tổ sư, chẳng lẽ ngươi cũng muốn ta khuất phục sao?"
"Đương nhiên rồi, nếu bổn tổ sư tự mình phụ thân đến đây, thì tất cả mọi người đều phải chết nếu không chịu nhận ta làm chủ. Không ai là ngoại lệ ở đây cả." Cực Âm tổ sư thản nhiên nhìn đám mây đen kia, nhàn nhạt đáp lời.
"Tốt! Tốt! Chỉ là một cái phụ thân mà ngươi cũng dám xem thường bổn đảo chủ. Xem ra lần này chỉ đành lãnh giáo uy lực ma hỏa của ngươi mà thôi!" Xích Hỏa lão quái tựa hồ thẹn quá hóa giận, mây đen cuồn cuộn dâng lên, âm thanh của lôi hỏa đồng thời phát ra, càng lúc càng lớn.
Thấy Xích Hỏa và Cực Âm tổ sư rốt cuộc muốn cùng nhau động thủ, tu sĩ Diệu Âm môn và Ẩn Sát môn trong lòng cũng nhẹ nhõm.
Nếu có lão quái kia cùng ra tay, thì trận chiến này cũng không đơn giản.
Dù sao, công pháp mà Xích Hỏa lão quái tu luyện chính là "Quỳ Thủy Ma Công", ở Loạn Tinh Hải thanh danh hiển hách, nói không chừng có thể khắc chế được ma hỏa của đối phương!
"Cực Âm tiền bối, ngươi thật lớn gan, dám sử dụng Cấm Thần thuật. Ngươi không sợ người Tinh Cung phát hiện ra sao? Theo ta được biết, Thiên Tinh Song Thánh đã nghiêm cấm các tu sĩ Nguyên Anh kỳ như ngươi sử dụng." Giờ phút này, Tử Linh tiên tử mới đột nhiên hỏi một câu.
Cho dù Cực Âm lão tổ chính là một lão ma Nguyên Anh kỳ, nhưng vừa nghe đến Tinh Cung và Thiên Tinh Song Thánh thì thần sắc hắn cũng có chút thay đổi.
Nhưng lập tức hắn trở lại như thường, cười lạnh nói:
"Nha đầu nhà ngươi biết cũng không ít chuyện! Đích thực Tinh Cung đối với chúng ta có cấm lệnh như vậy. Nhưng việc này đã là chuyện trước kia rồi. Ngươi nghĩ hôm nay Thiên Tinh Song Thánh sẽ vì chuyện này mà ra tay sao? Chỉ cần Thiên Tinh Song Thánh không ra tay, thì những người khác trong Tinh Cung cũng không làm khó được ta!"
Những lời này giống như sấm nổ bên tai, làm cho đám người Hàn Lập đều ngẩn người ra, ngoại trừ người đàn ông trung niên cùng những người của Ẩn Sát môn dường như đã biết việc này.
Trong lòng Tử Linh tiên tử liền trầm xuống, nhưng vẫn cao giọng nói với người đàn ông trung niên:
"Lão ma này sẽ giao cho ngươi cùng Xích Hỏa tiền bối lo liệu. Còn những người khác hãy liên thủ đối phó với bọn phản đồ. Sau đó chúng ta sẽ hợp sức tấn công hắn!"
Lời nói này khiến người đàn ông trung niên ngẩn người trong chốc lát, nhưng lập tức tỉnh ngộ, liền phất tay ra hiệu cho thủ hạ tiến lên.
"Tạm thời cứ theo lời tiên tử mà làm. Nếu không liên thủ đánh lui lão ma này, thì hôm nay không ai trong chúng ta còn sống sót."
Ngay sau đó, mặt hắn lạnh như tiền nhìn về phía đối diện. Cùng lúc đó Xích Hỏa lão quái cũng nhoáng lên một cái, phóng tới trên đỉnh đầu hắn, tạo thành thế liên hợp, chuẩn bị tấn công lão ma.
Mấy vị Kết Đan kỳ của Ẩn Sát Môn nhìn nhau vài cái, không nói một lời liền bay tới cạnh đám người Hàn Lập, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía nhóm tu sĩ phản bội do Triệu trưởng lão cầm đầu.
Khi thấy không cần đối phó với ma hỏa khủng bố của Cực Âm lão tổ, tu sĩ họ Mạnh cùng với những người của Diệu Âm môn, sắc mặt đã trở nên tốt hơn rất nhiều. Đồng thời cùng nhau tung ra pháp khí và pháp bảo, chuẩn bị chém giết một trận.
Nhưng Hàn Lập đứng ở phía cuối, nhíu nhíu hai hàng lông mày.
Chẳng biết vì sao, tình thế trước mắt vẫn khiến hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Dường như sẽ có chuyện không hay xảy ra.
Bản thân hắn cũng hiểu được có chỗ không đúng. Cực Âm lão tổ không mang theo bất kỳ trợ thủ nào, mà dám dựa vào phụ thân của mình để đối phó với cả đám người ở đây sao?
Hắn liếm đôi môi khô khốc, lặng lẽ phân phó cho Khúc Hồn vài câu, rồi sau đó mới phóng xuất Lục Hoàng Kiếm ra.
Mọi bản dịch này đều là công sức của truyen.free, không nơi nào có thể sao chép.