Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 321: Ẩn đấu

“Tuyết Hồng!”

Vị sư huynh của Trần Xảo Thiến, thấy bạn lữ song tu của mình gặp nạn, đau đớn gào lên một tiếng bi thương. Sau đó, hai tay hắn vung ra, một đạo ô quang bắn tới quanh thi thể nàng, tấn công tới tấp vào khoảng không phụ cận, ý đồ buộc Băng Yêu, kẻ vừa ra tay giết người, phải lộ diện.

Lại nói về Tuyết Hồng sư tỷ, nàng thật sự có chút oan ức. Nếu không phải nhất thời tâm tính háo thắng, tranh cường, mà vội vàng sử dụng phù bảo, thì có lẽ nàng vẫn có thể bảo toàn tính mạng.

Bởi vì trước khi dùng phù bảo, lẽ ra nàng phải kích hoạt pháp khí phòng ngự đang phiêu phù bên người. Nhưng vì muốn giảm bớt thời gian khởi động phù bảo, định tiết kiệm chút pháp lực, nàng mới lớn mật thu hồi pháp khí đó, kết quả là hoàn toàn không còn lớp phòng hộ nào.

Chẳng qua, nữ tử này kinh nghiệm quá ít, tâm tính đơn giản nên phạm phải sai lầm lớn, quả thật đáng tiếc và oan uổng.

Nàng thấy kẻ địch ở phía đối diện đang hình thành cái kén, nếu không phải xung quanh đều có đồng môn bảo vệ, làm sao nàng dám yên tâm thúc giục phù bảo? Thật không ai ngờ tới con Băng Yêu kia mới yêu hóa được một nửa đã phá kén chui ra, hơn nữa lập tức ẩn hình, nhắm thẳng vào nàng.

Đúng vào lúc Tuyết Hồng kích hoạt phù bảo, không thể dừng lại ngay được, nên nàng đã trúng phải một kích trí mạng.

Tương tự, Tống Mông khi khởi động phù bảo Trường Thương cũng không sử dụng bất kỳ thủ đoạn phòng hộ nào. Vì uy năng của phù bảo đó không lớn, nên hắn đã kịp kích hoạt trước tiên. Nếu không, con Băng Yêu ẩn nấp kia chẳng biết sẽ đánh lén ai đây?

Hơn nữa, không chỉ riêng hai người họ, ngay cả nhóm Hàn Lập vừa rồi khi tấn công cũng không dùng pháp khí phòng hộ. Dù sao mấy cái kén kia chỉ là bia ngắm, không thể phản kích, đương nhiên họ không muốn lãng phí pháp lực để triển khai pháp khí phòng ngự.

Nhưng hiện tại, thấy cảnh nữ tử kia bị móc tim mà chết thảm, lại được Hàn Lập nhắc nhở, những người khác phía sau đều đổ mồ hôi lạnh. Lập tức, đủ loại vòng bảo hộ, pháp khí phòng ngự đều được kích hoạt, tránh cho kẻ địch hung tàn ra tay đánh lén thêm lần nữa.

Thế nhưng, một chuyện khiến bọn họ càng thêm ngẩn ngơ chính là, bất kể họ dùng loại pháp thuật chuyên ẩn hình hay bất cứ pháp khí nào đi nữa, cũng không thể tìm ra tung tích của yêu nhân kia.

Thi thoảng lại thấy bóng dáng nó, nhưng còn chưa kịp vui mừng chút nào thì yêu nhân đã đột ngột biến mất, tựa hồ như đang di chuyển với tốc độ cực cao. Lúc này Băng Yêu hoàn toàn trở nên bán trong suốt, thỉnh thoảng thoắt ẩn thoắt hiện xung quanh bọn họ ở bốn phía. Ngay cả mắt thường, hay những pháp khí cực kỳ linh nghiệm cũng không thể phát huy hiệu quả tự động truy vết, chỉ lướt qua vài lần rồi lại biến mất tăm.

Tất cả mọi người đều cảm thấy nguy hiểm đang rình rập, không ngừng chú ý động tĩnh bốn phía, tâm thần nặng trĩu, bị Băng Yêu áp chế đến mức không thể nhúc nhích.

Chỉ có Hàn Lập nhìn cảnh tượng trên sân đấu, thần sắc trên mặt lóe lên một tia kỳ lạ.

Người đang đứng bên cạnh Hàn Lập bây giờ chính là Vương sư huynh. Vốn chưa từng chứng kiến trường hợp huyết tinh như thế, giờ phút này sắc mặt hắn tái nhợt, lộ rõ vẻ vô cùng sợ hãi.

Đối với hắn mà nói, cô sư tỷ vừa còn nói cười với hắn không lâu trước đó, lại chết thảm như vậy, căn bản giống như một cơn ác mộng. Chuyện này hoàn toàn khác xa so với tưởng tượng của hắn trước kia, về việc có thể oai phong lẫm liệt tại nơi này, dễ dàng tiêu diệt kẻ địch.

Nghĩ tới đây, hắn liếc mắt nhìn vẻ mặt đau đớn tột cùng của sư huynh song tu với Tuyết Hồng sư tỷ, sắc mặt càng thêm khó coi vài phần.

Có lẽ con người càng sợ cái gì thì cái đó liền đến.

Không biết là do nỗi sợ hãi của hắn bị con Băng Yêu kia cảm nhận được, hay là nó thấy hắn yếu ớt hơn những người khác nên mới ra tay.

Bởi vậy, trong lúc hắn còn đang hoảng loạn, một lợi trảo trong suốt, lạnh như băng từ phía sau đột ngột xuất hiện, hung mãnh chộp tới vị trí trái tim.

Pháp khí hộ thân của Vương sư huynh là một Thanh Đồng thuẫn loại nhỏ, cực kỳ linh hoạt. Không đợi hắn điều khiển, nó tự động lóe lên, bay đến, vừa vặn ngăn cản được một kích này.

"Đinh!" một tiếng vang lên. Tuy lợi trảo băng lạnh kia bị cản lại, nhưng Thanh Đồng tiểu thuẫn lập tức bị một lớp băng sương dày đặc bao phủ, đồng thời rơi xuống, tạm thời mất đi linh tính.

Vương sư huynh lúc này mới phát hiện biến cố phía sau, mặt cắt không còn giọt máu. Theo bản năng, hắn xoay người lại, kinh hoảng thất thố, không ngừng dò xét hai bên tả hữu.

Sau khi thấy xung quanh không còn động tĩnh gì, hắn do dự một chút, rồi đ���t nhiên thoáng chốc di chuyển đến thu lại kiện Thanh Đồng tiểu thuẫn. Hắn muốn phá bỏ lớp băng cho pháp khí để có thể tiếp tục sử dụng.

"Tránh mau!"

Mọi người xung quanh thấy hành động này của hắn, kinh sợ quát to.

"Cái gì?" Hắn không khỏi rùng mình, còn chưa hiểu được tại sao lại thế này thì vòng bảo hộ thủy thuộc tính phía sau liền phát ra âm thanh vỡ tan cực kỳ chói tai. Tiếp theo, một luồng gió lạnh khiến tim phổi người ta như đông cứng lại, trực tiếp từ sau lưng hắn đánh úp lại.

"Hỏng rồi!" Gần như cùng lúc Vương sư huynh nhận ra chuyện gì đang xảy ra. Con Băng Yêu sau một kích đầu tiên thất bại cũng không hề rời đi, mà lập tức ẩn thân di chuyển tới phía sau để tung thêm một kích trí mạng.

Tại khoảnh khắc này, trong đầu Vương sư huynh trống rỗng, chỉ hiện lên duy nhất một tình cảnh, đó chính là lúc Tuyết Hồng sư tỷ chết thảm.

"Thật không ngờ, nhanh như vậy liền đến phiên mình!"

Vương sư huynh chỉ có thể nghĩ thêm được một câu như vậy mà thôi.

Nhưng vào lúc này, mắt hắn hoa lên, tiếp theo cả thân mình nh�� nhàng bay vút ra ngoài. Phía sau truyền đến một tràng tiếng nổ liên tiếp như sấm rền cùng với tiếng hô hoán kinh sợ vang dội của một vài người.

Sau đó, hai chân hắn mạnh mẽ tiếp đất, người vẫn đứng vững vàng.

"Vương sư đệ, ngươi không có việc gì chứ?”

Khi hắn còn chưa kịp nhận ra mình còn sống hay đã chết, thì một thanh âm cực kỳ quan tâm truyền đến.

Nghe thấy tiếng nói rất quen thuộc này, hắn mới ngơ ngác quay đầu nhìn, thấy vẻ mặt lo lắng của Lưu Tĩnh.

Lúc này Vương sư huynh mới biết được chính mình vẫn còn sống, hoàn toàn không hề hấn gì, không khỏi cực kỳ vui mừng, vội vàng cảm kích:

"Lưu sư huynh, chẳng lẽ là huynh đã ra tay cứu ta?"

Lời vừa dứt đã lộ rõ Vương sư huynh vẫn còn chút hoảng sợ, thanh âm khàn khàn, có thể thấy được vừa rồi hắn thật sự bị dọa cho hoảng hồn không nhỏ!

Lưu Tĩnh nghe hắn nói vậy lại khẽ cười ngại ngùng.

"Thật hổ thẹn, sư đệ có thể còn sống đến giờ cũng không phải công của ta, mà do Hàn sư đệ vừa rồi ra tay cứu giúp, hơn nữa bây giờ còn đang giao chiến với yêu nhân đó! Khụ, trước kia ta nghe các ngươi nói còn không quá tin tưởng rằng Hàn sư đệ tuổi còn trẻ mà có thể nhẹ nhàng hạ sát vài tên tu sĩ Trúc Cơ kỳ, hôm nay quả thật là được đại khai nhãn giới. Thực lực của Hàn sư đệ thật đúng là thâm sâu khó lường!"

"Hàn sư đệ?" Vương sư huynh nghe xong lời ấy, sửng sốt một chút.

Hắn nhớ rõ ràng lúc ấy Hàn Lập còn cách hắn tới năm sáu trượng, làm sao có thể ra tay kịp thời được chứ?

Không kịp nghĩ nhiều, Vương sư huynh vội vàng quay đầu lại nhìn theo hướng phát ra tiếng đánh nhau. Cảnh tượng đập vào mắt khiến hắn trợn tròn mắt, há hốc mồm.

Chỉ thấy địa phương mà trước đó hắn bị Băng Yêu tập kích, rõ ràng là không một bóng người nhưng lại phát ra âm thanh binh binh bang bang tranh đấu lẫn nhau xen lẫn tiếng gầm nhẹ của Băng Yêu. Hơn nữa, bỗng nhiên còn bắn ra vài đạo quang mang sắc bén cùng kiếm khí xẹt qua trong chớp mắt, khiến cho mặt đất cứng rắn bên dưới xuất hiện vô số các rãnh nông sâu khác nhau.

Vương sư huynh đứng ngây người một lúc lâu mới phục hồi lại tinh thần.

Hắn cảm thấy kinh ngạc, vừa định mở miệng hỏi thì trên bãi đất trống nơi đây nổi lên một trận cuồng phong. Tiếp theo, một bóng người màu trắng mờ mờ, bán trong suốt đột nhiên xuất hiện, trong tư thế bay ngược đầy quỷ dị, làm cho hắn hoảng sợ.

Bóng người kia chính là con Băng Yêu bán yêu hóa vừa mới tập kích hắn. Lúc này, con Băng Yêu đó trông càng thêm yêu dị, toàn thân đều trở nên giống như một khối thủy tinh, rất trong suốt.

"Không có khả năng! Ngươi làm sao có thể nhìn thấu thuật ẩn thân, lại còn đuổi kịp tốc độ của ta thế này chứ!"

Lúc này có thể thấy vẻ mặt tràn đầy tức giận của yêu nhân, thậm chí còn có một chút sợ hãi.

Sau khi nói xong, hắn phát ra một tiếng gầm nhẹ đầy thú tính, rồi lao mạnh tới trước, cả người lại biến mất vô ảnh vô tung.

Hàn Lập hừ lạnh một tiếng. Âm thanh va chạm đánh nhau lúc trước lại vang lên, nhưng càng thêm kịch liệt, hơn nữa không hề hạn chế phạm vi mà bắt đầu lan rộng ra xung quanh, khiến sắc mặt những người như Lưu Tĩnh, vốn chỉ nghe thấy âm thanh mà không thấy hình dáng, đ��u không ngừng biến sắc mà lùi về phía sau.

Vị bạn lữ song tu kia, tuy muốn báo thù cho cái chết thảm của Tuyết Hồng sư tỷ, nhưng bất đắc dĩ cũng chỉ có thể tạm lui lại mà thôi. Nếu không, sợ rằng sẽ vô tình bị liên lụy vào trận chiến giữa Hàn Lập và yêu nhân mà chết một cách oan uổng.

Trong lòng bọn họ đều biết rằng không thể nhúng tay vào cuộc chiến đấu vô hình này được.

"Mau xem trên mặt đất kìa!" Tống Mông kinh hô một tiếng.

Những người khác nghe thấy không khỏi cúi đầu nhìn lại, kết quả khiến ai nấy đều giật mình hoảng sợ.

Chỉ thấy trên mặt đất phía trước, chẳng biết từ khi nào đã ngưng kết một tầng băng thật dày, lấp lánh dưới ánh trăng, trông vô cùng trơn trượt.

"Yêu nhân này quá xảo trá, biến mặt đất thành thế này, đối với Hàn sư đệ thật bất lợi." Tống Mông nói với vẻ mặt đầy lo âu.

"Không thấy rõ, không biết Hàn sư đệ dùng loại độn thuật nào, khiến chúng ta cũng không thể phát hiện tung tích của đệ ấy. Theo thanh âm vừa rồi xem ra Hàn sư đệ không có rơi vào thế hạ phong, hiển nhiên khối băng này đối với đệ ấy ảnh hưởng không lớn. Chẳng qua sự quỷ dị của mấy tên yêu nhân này sau khi biến hóa đã vượt xa dự liệu của chúng ta, mất đi một vị đồng môn, ta thật sự khó có lời nào để nói!" Lưu Tĩnh im lặng trong chốc lát rồi chậm rãi nói.

Những người khác nghe xong, lại nhìn sắc mặt trầm trọng của hắn, nhất thời cũng không biết phải an ủi như thế nào.

Nhưng bọn họ không hề biết Hàn sư đệ vừa tranh đấu với Băng Yêu, trong lòng đang thầm mắng chửi ầm ĩ.

*** Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, mọi hành vi sao chép và đăng tải lại đều không được chấp thuận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free