[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 310: Hoàng thất
Với tu vi Trúc Cơ trung kỳ của Hàn Lập, việc kích hoạt phù bảo có thể nhanh gấp nhiều lần so với Luyện Khí kỳ.
Một lát sau, lá phù lục màu xanh trên tay đã biến hóa thành một thanh thước ngọc xanh biếc, dài chừng vài tấc, tinh xảo lung linh, huỳnh quang lưu chuyển.
Mà lúc này, pháp lực của Mông Sơn tứ hữu cũng đã đến cực hạn. Dưới những vuốt trảo hung hãn đầy khí thế của gã đại hán, Bạch Lân thuẫn như bị búa tạ nện trúng, bật văng ra xa, còn Mông Sơn tứ hữu thì mệt mỏi rã rời, khuôn mặt ai nấy đều trắng bệch.
"Tiền bối, mau lên!"
Lão giả mặt đen thấy phù bảo của Hàn Lập xuất hiện dị tượng, không khỏi lo lắng, liên tục thúc giục.
Hàn Lập không có thời gian bận tâm đến lão, mà ngay khi gã đại hán yêu hóa bị cột sáng đánh lui, liền lập tức cuồn cuộn truyền toàn bộ linh lực vào thanh thước ngọc.
Trong phút chốc, thanh thước nhỏ lơ lửng trên tay phát ra hào quang xanh biếc chói mắt, trong khoảnh khắc phân hóa thành hai, rồi hai thành bốn, bốn thành tám… Chỉ trong chớp mắt đã hóa thành mấy trăm thanh thước nhỏ giống hệt nhau, đều phát ra tiếng gầm rú, vây quanh Hàn Lập, không ngừng rung động.
Cảnh tượng kinh người này khiến Mông Sơn tứ hữu há hốc mồm kinh ngạc, ngỡ đó là ảo thuật, dường như không dám tin vào mắt mình.
Hàn Lập không chút chần chừ, sắc mặt đầy cẩn trọng chỉ tay về phía gã đại hán yêu hóa. Nhất thời, đàn đàn lũ lũ thước nhỏ kia như nước lũ vỡ đê, cuồn cuộn lao tới.
Gã đại hán đầu bóng lưỡng mặc dù sau khi yêu hóa thì thần trí có phần không tỉnh táo, nhưng đối mặt với phù bảo công kích của Hàn Lập, dường như ý thức được sự bất ổn, mặt lộ vẻ sợ hãi, đột nhiên hồng quang chợt lóe, toàn thân phóng về phía sau nhanh như sao xẹt, tốc độ cực kỳ mau chóng, không hề thua kém Thần Phong Chu.
Hàn Lập thấy vậy khẽ rùng mình, hơi chần chừ một chút, đối phương đã bỏ chạy xa cả trăm trượng, chỉ còn thấy bóng dáng hắn đang bỏ chạy xa dần.
Hít sâu một hơi, Hàn Lập không truy đuổi, chỉ khẽ vẫy tay, triệu hồi phù bảo thước ngọc về, lại biến thành lá phù lục màu xanh, nhẹ nhàng rơi xuống tay hắn.
Không phải hắn không muốn trừ hậu họa, nhưng uy lực còn lại của thanh phù bảo thước ngọc này thực sự không còn nhiều lắm. Nếu dây dưa truy đuổi đối phương trong thời gian dài, Hàn Lập cũng không rõ nó có còn chịu đựng nổi nữa không. Huống hồ, nhân chứng sống đã tóm gọn trong tay, vậy là đủ rồi.
Mông Sơn tứ hữu thấy kẻ địch mạnh bị Hàn Lập dọa cho khiếp vía bỏ chạy, trong lòng đều mừng rỡ, cùng nhau đứng dậy.
Hàn Lập thấy sắc mặt mọi người quả thực vẫn còn bất ổn, suy nghĩ một chút liền lấy từ trong túi trữ vật ra một bình thuốc nhỏ, ném về phía mấy người kia.
"Mỗi người uống một viên, sẽ rất có ích cho thương thế của các ngươi." Hàn Lập nhẹ nhàng cười nói.
Dù sao thì những người này hôm nay quả thực đã chiến đấu vất vả giúp đỡ mình, hắn đương nhiên phải tỏ ra mình không phải là kẻ không biết điều.
Quả nhiên Mông Sơn tứ hữu đều lộ vẻ cảm kích. Lão giả mặt đen cung kính nhận lấy bình thuốc nhỏ, dốc ra bốn viên thuốc lớn cỡ mắt rồng, đỏ như lửa, hương thơm xông vào mũi, chỉ vừa ngửi một chút đã cảm thấy tinh thần phấn chấn.
Lão giả là người từng trải, lập tức kinh hỷ, biết đây là loại thuốc cực kỳ trân quý, liên tục hướng Hàn Lập tạ ơn, sau đó mới cùng mấy người kia uống thuốc.
Viên thuốc vừa vào bụng liền biến thành một luồng khí nóng lan tỏa khắp thân thể, khiến mọi người lập tức cảm thấy thương thế trên người thuyên giảm hẳn, trong lòng cực kỳ vui mừng.
"Chúng ta đi thôi! Nơi này không thể ở lâu. Viện binh của Hắc Sát giáo mà đến thì sẽ rất phiền toái." Hàn Lập liếc nhìn Tiểu vương gia và Vương tổng quản, trầm giọng nói.
Mông Sơn tứ hữu đương nhiên không có ý kiến gì khác, vì vậy ném một tù binh lên Thần Phong Chu, Hàn Lập mang theo kẻ còn lại, ngự chu nhanh chóng bay đi.
Bầu trời trên miếu hoang lại trở nên tĩnh mịch, không ai có thể nhận ra nơi đây vừa diễn ra một trận đại chiến của giới tu tiên.
Mấy người Hàn Lập bình an vô sự trở về Tần trạch, trực tiếp từ trên không trung hạ xuống.
Vì sợ đêm dài lắm mộng, Hàn Lập không kể giờ giấc, ngay trong đêm đó bắt đầu thẩm vấn Tiểu vương gia và Vương tổng quản.
Hàn Lập định tự mình thẩm vấn Tiểu vương gia, còn Vương tổng quản thì giao cho Mông Sơn tứ hữu xử lý, tin tưởng rằng sự khắc nghiệt của lão giả mặt đen sẽ mang lại một đáp án vừa lòng cho hắn.
Bắt một người tu tiên mở miệng nói ra sự thật có lẽ là việc phiền toái đối với nhiều người, nhưng đối với kẻ tinh thông pháp thuật mê hồn và dược vật như Hàn Lập mà nói thì căn bản chẳng thành vấn đề. Đặc biệt, tu vi của đối phương lại kém xa hắn.
Mặc dù vị Tiểu vương gia này ngay từ đầu đã tỏ vẻ tuyệt đối không chịu mở miệng, nhưng khi Hàn Lập hỏi vài câu, thấy đối phương cự tuyệt không hợp tác, liền không khách khí đưa cho hắn một bình thuốc. Kết quả là hắn thần trí mơ mơ hồ hồ, rơi vào cảnh huyễn hoặc.
Sau đó, Hàn Lập lại dùng Mê hồn Huyễn sắc nhãn, rất thuận lợi nắm giữ tâm thần của hắn, biến hắn thành một con rối, ngoan ngoãn trả lời hết thảy mọi điều.
Nghe Tiểu vương gia kể lại, vẻ mặt của Hàn Lập biến đổi liên tục, lúc đầu thì nghiêm trọng, lạnh lùng, tiếp đó là ngạc nhiên, cuối cùng là vẻ khó xử lẫn buồn bực.
Sau khi xác nhận rằng mọi bí mật trong lòng Tiểu vương gia đã lộ rõ, Hàn Lập trầm ngâm lấy trong áo ra một viên thuốc màu đen đã chuẩn bị từ trước, nhét vào miệng hắn, sau đó không thèm liếc mắt đến hắn, đi về phía Thanh Âm Viện, nơi Mông Sơn tứ hữu đang thẩm vấn.
Viên "Đoạn hồn đan" này có thể khiến người uống chết một cách vô thanh vô tức.
Mặc dù dùng độc giết chết một người không hề có phản kháng khiến trong lòng Hàn Lập có chút không tho���i mái nhưng căn cứ theo ma công mà Tiểu vương gia tu luyện, đã dùng mấy mươi tên tu sĩ để huyết tế, thì hắn chết cũng không thể xem là oan uổng.
Khi tới Thanh Âm Viện, đúng lúc Mông Sơn tứ hữu đang đứng cùng nhau bàn bạc điều gì đó, vẻ mặt trầm trọng. Gặp Hàn Lập đi đến, mấy người đều tiến tới nghênh đón, mời hắn lên ghế chủ tọa.
Hàn Lập không từ chối, ngồi xuống rồi nói:
"Thế nào, vị Vương tổng quản có tin tức gì không?"
Mông Sơn tứ hữu liếc mắt nhìn nhau, đại ca của cả nhóm là lão giả mặt đen đứng lên đáp lời:
"Tiền bối có thể cũng đã biết, nếu những gì chúng ta bên này thu được là không sai thì sự tình e rằng có chút phức tạp rồi."
Nói xong, lão giả liếc trộm Hàn Lập một cái, nhưng chỉ thấy sắc mặt hắn vẫn như thường, không hề tỏ vẻ gì.
Lão giả đành cân nhắc một chút, rồi nói tiếp:
"Từ trong miệng của Vương tổng quản, tại hạ biết được rất nhiều tin tức liên quan tới Hắc Sát giáo, nhưng đều không có tin gì khẩn yếu, chỉ có một chuyện là cực kỳ quan trọng. Vị Hắc Sát Giáo chủ không ngờ lại đang ẩn náu trong hoàng thành đại nội, hơn nữa đương kim hoàng đế phàm nhân của Việt quốc sớm đã bị thao túng, trở thành con rối trong tay hắn. Giờ đây, hoàng cung chính là hang ổ của Hắc Sát giáo. Còn đại nội tổng quản của hoàng cung, một vị thái giám tên là Lý Phá Vân, chính là Hắc Sát Giáo chủ, nghe nói đang bế quan tu luyện."
Lão giả mặt đen vừa nói vừa nhíu mày, cảm thấy sự tình thực sự không đơn giản. Mặc dù người tu tiên vẫn coi thường phàm nhân, nhưng vẫn có chút kiêng kị đối với người thống trị tối cao của thế giới phàm nhân.
Hàn Lập nghe nói vậy, vẻ mặt cũng không có gì thay đổi, nhưng trong lòng không ngừng thở dài.
Hắn không phải là sợ hãi hoàng đế mà là hắn biết rõ rằng hoàng thất đương thời của Việt quốc trên thực tế là do cả bảy phái cùng ủng hộ.
Nhưng cũng vì thế mà các phái đều có quy định bất thành văn: nghiêm cấm đệ tử bảy phái bước vào hoàng thành nửa bước, phòng khi có một phái ỷ thế cầm tù hoàng thất, tạo thành bất lợi đối với các phái còn lại.
Vì vậy mà cả mấy trăm năm nay, trong hoàng thành Việt quốc không hề có bóng dáng bất cứ đệ tử nào của bảy phái. Chỉ cần hoàng đế Việt quốc không có sai sót gì đối với bảy phái thì bảy phái sẽ hoàn toàn để hắn tự do hành động. Có lẽ chính vì vậy mới để Hắc Sát giáo thừa cơ hành động.
Hàn Lập sau khi cân nhắc những điều thu được từ trong miệng Tiểu vương gia, suy đi tính lại nhiều lần nhưng đều không thể quyết định được nên làm thế nào cho thỏa đáng.
Quy định này đã kéo dài lâu như vậy, cho dù mình có thể lật tẩy được bộ mặt thật của Hắc Sát Giáo chủ, nhưng việc xâm nhập hoàng thành thì ai mà biết liệu có thể lấy công chuộc tội được hay không? Nói không chừng, ngược lại còn phải chịu phạt nặng.
Sự việc phải trái trắng đen không rõ ràng này quả thực khiến hắn rất đau đầu. Xa rời khỏi bảy đại phái lâu như vậy, điều gì cũng có thể xảy ra.
Đôi khi quyền uy của phong tục còn vượt xa sự tình đúng sai, căn bản không thể xâm phạm chút nào. Điều này khiến Hàn Lập cực kỳ kiêng kị.
Hắn cũng không muốn làm một kẻ phí công vô ích mà lại không được lòng người.
Chỉ có điều, vừa mới hỏi cung đơn giản một chút mà đã biết ��ược thân phận thực sự của Hắc Sát Giáo chủ, quả thực là ngoài dự liệu của Hàn Lập.
Chẳng qua điều này cũng là cơ duyên trùng hợp. Từ miệng của Tiểu vương gia, hắn biết rằng cho dù là mấy vị đàn chủ Trúc Cơ kỳ của Hắc Sát giáo cũng chưa từng thấy mặt Giáo chủ, càng không thể biết chút nào về lai lịch.
Vậy mà hai người bọn chúng lại biết được thân phận của Hắc Sát Giáo chủ. Tất cả điều này là bởi vì Vương tổng quản và Tiểu vương gia đều có quan hệ rất không bình thường với Hắc Sát Giáo chủ.
Một người có ơn cứu mạng với một vị đường huynh của Hắc Sát Giáo chủ. Người còn lại là ký danh đệ tử duy nhất, cực kỳ được yêu quý và tin tưởng. Quan hệ thân cận như thế, bọn họ mới có thể biết được thân phận thực sự.
Nếu không, kinh thành Việt quốc lớn như vậy làm sao tới lượt hai giáo chúng chỉ mới tới Luyện Khí kỳ như bọn họ lại có thể chủ trì giáo vụ ở đây?
Chỉ tại truyen.free, từng câu chữ mới được dệt nên vẹn nguyên.