[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 270: Trảm sát
Lữ Thiên Mông đột ngột qua đời, mất đi linh lực duy trì chiếc thước trăm thước kia, trong chốc lát nó liền phát ra thanh quang, rồi biến thành một cây thước nhỏ rơi xuống đất, nằm giữa Hàn Lập, Tuyên Nhạc và con Huyết tri thù.
Tuyên Nhạc không chút thay đổi sắc mặt nhìn Hàn Lập, không có bất kỳ hành động nào. Còn Hàn Lập lúc thì nhìn con nhện, lúc thì nhìn sang Tuyên Nhạc, sắc mặt không đổi vung tay tế ra một tấm lân thuẫn màu trắng, đồng thời bên cạnh hắn cũng xuất hiện tám con rối cùng bạch quang từ người Hàn Lập tỏa ra.
Tuyên Nhạc cuối cùng cũng hơi động dung, vung tay triệu hồi chiếc chuông nhỏ màu vàng, thản nhiên nói:
“Không ngờ Hàn sư đệ cũng am hiểu Khôi lỗi thuật, chẳng qua tu vi lại không cao, những con rối này làm sao có thể là đối thủ của ta chứ?”
Hàn Lập nghe vậy, thần sắc không đổi, chỉ lạnh lùng hỏi một câu:
“Con Huyết tri thù này là do ngươi cố ý thả ra phải không?”
“Không sai!”
Tuyên Nhạc thừa nhận một cách rõ ràng, đồng thời lật cánh tay, một vật giống như áo choàng lụa mỏng màu đỏ liền xuất hiện trên tay.
“Ngươi không sợ quá tự phụ vào sự thông minh của mình? Cuối cùng lại bị con yêu thú này giết chết sao?” Hàn Lập khẽ liếm môi, cười lạnh nói.
“Ha ha! Giết ta ư? Những con rối này, ngoài thân thể cứng cáp một chút ra, còn điểm nào có thể so với yêu thú cấp bốn?” Tuyên Nhạc trào phúng nói, thần tình rõ ràng là cực kỳ khinh thường.
“Chẳng qua, ngươi cứ chơi đùa với con Huyết tri thù này đi! Hy vọng ngươi có thể giữ được cái mạng nhỏ của mình!”
Nói xong liền khoác tấm lụa mỏng trong tay lên người, vẫn đứng ở chỗ đó, nhưng trong khoảnh khắc khí tức trên người y biến mất không còn một chút nào.
Hàn Lập tuy hơi ngoài ý muốn, nhưng không khỏi nhìn tấm lụa mỏng kia vài lần.
Trong khi đó, Tuyên Nhạc mang theo gương mặt mỉm cười chậm rãi đi về một góc của huyệt động, hoàn toàn muốn đứng ngoài xem cuộc chiến. Các ý niệm nhanh chóng lóe lên trong đầu Hàn Lập, hắn nhất thời đoán ra hiệu quả của tấm lụa mỏng đó, khiến sắc mặt đại biến, vội vàng nhìn về phía con tri thù kia.
Chỉ thấy nó hung hăng nhìn chằm chằm mình, hai chiếc răng nanh lớn lại ma sát vào nhau, đúng là coi hắn thành con mồi để săn.
Hàn Lập thân hình chợt lóe lên, phóng về phía góc có Tuyên Nhạc.
Huyết tri thù lạnh lùng nhìn hành động của Hàn Lập, lập tức huyết quang đại thịnh, cũng lao về phía Hàn Lập.
Nhưng Hàn Lập đã sớm chuẩn bị mấy con khôi lỗi thú, lập tức đồng thời há miệng, luân phiên bắn ra từng đạo cột sáng đánh lên thân thể Huyết tri thù, kéo dài thêm một ít thời gian, khiến nó trong nhất thời không thể đuổi kịp Hàn Lập.
Tuyên Nhạc thấy Hàn Lập phóng về phía mình, trong lòng không khỏi rùng mình.
Hắn kiêng kỵ nhất là thân pháp như tia chớp của Hàn Lập, làm sao dám tùy tiện để Hàn Lập đến gần người? Liền không hề suy tư mà ném chiếc chuông nhỏ trong tay về phía Hàn Lập, đồng thời hào quang từ người bắn ra bốn phía, một bộ bì giáp màu hỏa hồng xuất hiện trên người. Tấm lụa mỏng kia vì mất đi hiệu dụng nên đã bị thu hồi.
Hàn Lập nhìn thấy chiếc chuông nhỏ bay đến, liền giơ tay lên, một tấm gương nhỏ xuất hiện trong tay. Đồng thời một luồng hào quang mênh mông bắn ra, lập tức đánh cho chiếc chuông nhỏ kia hiện nguyên hình giữa không trung.
“Thanh Ngưng Kính!” Tuyên Nhạc kinh hô một tiếng, đây chính là pháp khí nổi danh lẫy lừng của bổn môn, sao hắn lại không biết chứ?
Nhất thời Tuyên Nhạc có chút luống cuống tay chân!
Phải biết rằng, vốn dĩ hắn tưởng với “Già Thiên Chung” này, tối thiểu cũng có thể ngăn cản được một chút thời gian, nhưng Hàn Lập lại không hề tạm ngừng mà tiếp tục vọt tới, như thế thì làm sao lại không luống cuống tay chân đây?
Cũng may đối phương còn cách mười trượng, Tuyên Nhạc liền lập tức thi triển “Băng Vũ Thuật”, nhất thời biến thành một tảng băng trùy thật lớn bắn về phía Hàn Lập. Hắn nghĩ rằng chỉ cần đối phương dùng “Thanh Ngưng Kính” để đối phó, thân pháp nhất định sẽ bị chậm lại, cũng đủ để hắn phát động pháp khí lợi hại hơn rồi.
Hàn Lập nhìn thấy tảng băng trùy thật lớn này phóng tới, hàn quang trong mắt chợt lóe lên. Thế nhưng hắn lại thu “Thanh Ngưng Kính” vào túi trữ vật, đồng thời thân hình cũng gia tốc gấp đôi, cả thân thể vặn vẹo xuyên qua băng trùy, tiếp tục vọt tới.
Tuyên Nhạc thấy như vậy, vẻ mặt thong dong lập tức biến mất không còn một chút, sắc mặt tái nhợt vô cùng.
Nhìn thấy Hàn Lập trong chớp mắt đã vọt tới trước người mình, dưới sự bất đắc dĩ, hắn cũng không pháp động bất cứ pháp khí nào, chỉ ngưng tụ linh lực toàn thân lên Hỏa Hồng Hộ Giáp, hi vọng pháp khí phòng ngự đỉnh giai này có thể phát huy công hiệu, hóa giải nguy cơ trước mắt.
Hàn Lập thấy hộ giáp của đối phương phát ra hỏa quang chói mắt, trong mắt sát khí chợt tăng. Hắn khẽ hé miệng, một mũi nhọn đen tuyền đã sớm được hắn chuẩn bị phun ra, mang theo âm thanh cực kỳ thê lương, cực nhanh bắn tới hộ giáp pháp khí của đối phương, làm phát ra tiếng nổ kinh thiên.
Tiếp theo lại xuất hiện một đạo kiếm khí màu xanh, Hàn Lập thân hình chợt lóe lên, liền đứng trước người Tuyên Nhạc.
Tuyên Nhạc ngơ ngác đứng tại chỗ, Hỏa Hồng Giáp trên người y tại ngực xuất hiện một cái lỗ lớn bằng nắm tay, làm cho linh khí hoàn toàn biến mất, đã trở thành một phế phẩm. Mà đầu y cũng không hề có dấu hiệu gì đột nhiên rơi xuống. Ngay sau khi hộ giáp bị Hàn Lập phá hủy, đầu y trực tiếp bị thanh nguyên kiếm quang chém rơi xuống, túi trữ vật bên hông tự nhiên cũng bị Hàn Lập thuận tay lấy đi.
Nhìn túi trữ vật trong tay, trong lòng Hàn Lập có một cảm giác sung sướng khó tả.
Một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ cứ như vậy bị giết chết, thật là khó có thể tin được.
Chẳng qua Hàn Lập lại hiểu rõ, đối phương chết trong tay mình, hoàn toàn là do y không ngờ tới, còn lại cũng là do địa hình chật hẹp hạn chế.
Nếu là giao đấu trên không trung, đối phương tuyệt đối sẽ không cho mình cơ hội tiếp cận, ít nhất cũng cách xa hơn mười trượng, hơn nữa còn có sự hỗ trợ của pháp khí phi hành, tốc độ của đối phương tuyệt đối không thấp hơn cực hạn thân pháp của mình.
Hơn nữa, lần này có thể một kích hủy hộ giáp của đối phương chính là nhờ sừng của Mặc Giao luyện chế thành một pháp khí tự bạo, cùng với hộ giáp của đối phương đồng quy vu tận.
Nói tới cái sừng này, vị chủ tiệm luyện chế ra cho mình còn không ngừng tiếc hận, nói là độc giác của Mặc Giao này nếu trưởng thành thêm hai ba mươi năm nữa, có thể luyện chế thành một pháp khí phi thường lợi hại, mà bởi vì sừng vừa mới sinh ra phẩm chất còn thấp, chỉ có thể luyện chế thành vật phẩm tiêu hao.
Chẳng qua hôm nay phải dùng vật ấy để giết chết một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, quả là cực kỳ tốn kém.
Hàn Lập đem Thanh Ngưng Kính cùng chiếc chuông nhỏ của đối phương thu hồi thì sau lưng truyền đến vài tiếng bạo liệt. Điều này làm cho hắn không tiếp tục suy tư mà vỗ vào túi trữ vật bên hông, lập tức từ bên trong bay ra hai con khôi lỗi thú. Thì ra tám con khôi lỗi kia đã bị con Huyết tri thù đó vọt tới trước mặt, lập tức cắt thành bảy tám phần rồi.
Bây giờ Huyết tri thù lại vọt về phía Hàn Lập.
Hàn Lập vung tay, một đôi Ô Long Đoạt xuất hiện liền ngay lập tức hóa lớn, ngăn cản Huyết tri thù từ giữa không trung.
Tiếp theo, cột sáng từ trong miệng của con rối bắn ra, không ngừng công kích thân hình màu đỏ của yêu thú, khiến nó tạm thời dừng lại một chỗ, không thể tiếp tục tiến lên.
Huyết tri thù dưới tình huống như vậy liên tục phun ra mạng nhện, nhưng đáng tiếc Hàn Lập vừa thấy yêu thú xuất chiêu này liền lập tức thân hình nhoáng lên tránh mất. Cho nên nếu có con khôi lỗi thú nào tránh không được mà bị mạng nhện cuốn lấy thì lập tức được hắn thu vào túi trữ vật rồi đổi một con khác ra, một chút cũng không dám chậm trễ, tiếp tục kéo dài công kích.
Ý tưởng tế ra phù bảo để giết đối phương là không thể thực hiện được, dù sao thì dùng vòng bảo hộ cùng pháp khí để đón lấy mạng nhện là điều không chắc chắn lắm.
Hàn Lập không tiếp tục chần chừ, hít một hơi thật sâu, đành phải tiếp tục duy trì loại công kích này đối với Huyết tri thù, không dám lơi lỏng chút nào.
Sau một khắc, tình huống xảy ra hoàn toàn giống như Hàn Lập dự định, huyết sắc trên người Huyết tri thù dần dần rút đi, bên ngoài thân thể cũng dần dần xuất hiện những vết thương, hiển nhiên chân nguyên của con Huyết tri thù này tiêu hao không ít, không thể tiếp tục duy trì linh lực để bảo hộ thân thể khỏi bị công kích.
Hàn Lập trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười thì con tri thù này cũng cảm giác được có chút không ổn, vài lần muốn thoát khỏi sự công kích của Hàn Lập, hướng đến động khẩu nhưng đều bị những con rối kia dùng những cột sáng dồn dập bắn tới bức nó trở về, cuối cùng bị Hàn Lập vây chết tại chỗ.
Khi con yêu thú hao hết tia chân nguyên cuối cùng thì không thể phản kháng được nữa, mà Hàn Lập cũng xuất ra một thanh ngân kiếm sắc bén vô cùng, tiến lên một bước chém đầu nó xuống. Quả nhiên giáp xác của con thú này cứng rắn vô cùng nhưng khi không còn pháp lực hộ thể liền nhẹ nhàng bị ngân kiếm phá hỏng phòng ngự.
Sau đó, Hàn Lập đặt mông ngồi xuống bên cạnh, nửa ngày sau cũng không nói gì.
Sau một lúc, hắn nhìn các tu sĩ chết khắp trong nhũ động, lần đầu hắn cảm thấy sinh mệnh của người tu tiên yếu ớt đến nhường nào. Điều này khiến trong lòng hắn có chút bi ai. Có lẽ một ngày nào đó, hắn cũng sẽ chết trong tay của người tu tiên, hoặc là bỏ mạng trong bụng con yêu thú nào đó.
Nghỉ ngơi được một lát, Hàn Lập thu hồi tiểu thước phù bảo. Tiếp theo, các đồ vật trong túi trữ vật của các thi thể hắn cũng thu lấy.
Cuối cùng cẩn thận tiến lại gần Truyền Tống Trận, ánh mắt chăm chú nhìn năm bộ hài cốt cùng với những lệnh bài kia không rời.
“Đại Na Di Lệnh, đây là do Lữ Thiên Mông gọi như vậy”. Hàn Lập lâm vào suy tư, thầm nghĩ.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free.