[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 258: Mê hồn
Hàn Lập đã gần như hiểu rõ sự tình, hắn nhìn đối phương mà đánh giá.
Trước hết, hắn không thể đoán được tuổi thật của đối phương qua dung mạo tuyệt mỹ kia.
Làn da mềm mại bóng loáng khiến người ta tưởng chừng hắn khoảng hai mươi, nhưng ánh mắt và cử chỉ lại tựa như người ba, bốn mươi tuổi. Trên gương mặt hắn thấp thoáng vẻ kiêu căng, lại vừa giống như một tên công tử khoác lác, chỉ biết khoe mẽ.
Tuy nhiên, đối phương lại là một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, điều này chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra. Đây cũng là lý do Hàn Lập dám nán lại. Nếu là Trúc Cơ hậu kỳ, hắn sẽ phải cân nhắc xem có nên nhúng tay vào giải quyết chuyện phiền toái này hay không.
Nguyên nhân thứ hai là khi hắn xuất hiện, Đổng Huyên Nhi chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn một cái, rồi lập tức quay đầu lại si mê nhìn về phía nam tử diễm lệ kia. Cứ như thể hắn là người xa lạ vậy, điều này quả thật có chút không đúng.
“Ngươi là ai? Chẳng lẽ cũng ái mộ cô nương này sao? Điền mỗ ta phải nói rõ trước, trừ khi cô nương đây tự nguyện rời đi, nếu không ai cũng đừng hòng cướp được mỹ nhân này khỏi vòng tay ta.” Nam tử mỹ lệ thấy tướng mạo Hàn Lập tầm thường, lại chỉ là tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, trong mắt hắn không khỏi lộ vẻ khinh miệt, hắn vỗ nhẹ vai Đổng Huyên Nhi, nói với vẻ ngông nghênh, bất cần.
Hàn Lập thấy đối phương khinh thường mình như vậy, nhưng trên mặt hắn không hề có vẻ khó chịu. Sau khi dò xét nam tử kia và Đổng Huyên Nhi thêm vài lần, hắn đột nhiên trầm giọng quát:
“Các hạ là ai? Sao dám dùng phương pháp Mê Hồn thuật ra tay với người của bảy đại phái chúng ta? Lá gan thật lớn!”
Vừa nghe những lời đó của Hàn Lập, sắc mặt nam tử kia khẽ biến đổi nhưng lập tức khôi phục bình thường, hơn nữa thần tình còn tự nhiên nói:
“Ngươi nói những lời bậy bạ gì vậy? Ta cùng vị cô nương này chính là tâm đầu ý hợp nên mới ở bên nhau. Các ngươi nếu không nhường đường thì đừng trách Điền mỗ ta ra tay không khách khí.”
Yến Vũ cùng Phong sư huynh đứng một bên, nghe lời Hàn Lập nói lúc này mới giật mình ngộ ra, lập tức khí thế hung hãn từ hai bên sườn ập tới vây quanh nam tử diễm lệ, hơn nữa còn giận dữ nói:
“Ta cứ nghĩ Đổng sư muội sao lại như bị bỏ bùa mê, không để ý đến hai người chúng ta, hóa ra là tiểu tử ngươi dùng tà pháp mê hoặc nàng! Mau chóng giải trừ pháp thuật đó đi, nếu không đừng trách tử quang của Phong mỗ ta sẽ không khách khí đâu.”
“Chính ta cũng đã nhìn ra điều bất thường, Đổng cô nương sao lại vô duyên vô cớ r��i đi với một người lạ mặt, hóa ra lại là yêu nhân! Yến mỗ ta phải thay nàng giáo huấn ngươi một trận.”
Phong sư huynh cùng Yến Vũ nói xong liền lần lượt lấy ra một pháp khí màu tím hình chiếc bát và một pháp khí giống như ngọn đoản thương. Rõ ràng là có ý định ra tay.
Nam tử diễm lệ đối mặt với uy hiếp của một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ và một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, trên mặt hắn bao phủ một tầng hàn ý, lạnh lùng nói:
“Không biết tự lượng sức mình!”
Trong lòng Hàn Lập lại xuất hiện một cảm giác bất an, theo bản năng hắn cảm thấy kẻ này cực kỳ nguy hiểm. Vì vậy, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ, hắn truyền âm quát lớn vào tai Đổng Huyên Nhi:
“Đổng Huyên Nhi! Xem ngươi gây ra chuyện tốt đẹp gì rồi? Không sợ Hồng Phất sư bá giam cầm ngươi sao?”
Khi Hàn Lập truyền âm, Yến Vũ cùng Phong sư huynh không hề hay biết, nhưng nam tử diễm lệ dường như cảm ứng được, hắn trừng mắt nhìn Hàn Lập rồi vội vàng cúi đầu nhìn Đổng Huyên Nhi.
Chính lúc này, trên mặt Đổng Huyên Nhi lại hiện ra vẻ kinh hãi. Nàng mạnh mẽ giãy dụa thoát ra khỏi vòng tay của nam tử diễm lệ, lùi về phía sau vài bước, trên mặt mang vẻ mờ mịt, khó hiểu. Tựa hồ vừa mới tỉnh lại từ trong giấc mộng.
Yến Vũ cùng Phong sư huynh thấy vậy, tất cả đều mừng rỡ.
Nhưng Hàn Lập thấy nam tử diễm lệ sắc mặt cực kỳ khó coi, lại muốn đi về phía Đổng Huyên Nhi, hắn không nghĩ ngợi gì, lập tức ngăn nàng lại, không để nam tử diễm lệ tiếp cận. Vất vả lắm nàng mới tỉnh táo trở lại, làm sao có thể để đối phương thi triển tà pháp thêm lần nữa được.
Đổng Huyên Nhi thần trí đã thanh tỉnh hoàn toàn, nhưng dường như nàng nghĩ đến điều gì đó cực kỳ đáng sợ. Ngay cả liếc mắt nhìn nam tử diễm lệ cũng không dám, nàng hoảng hốt chạy về phía Hàn Lập. Sau vài bước liền trốn sau lưng hắn, hoàn toàn tránh khỏi tầm mắt giận dữ của nam tử diễm lệ.
Lúc này thân hình nàng không ngừng run rẩy, vẻ mặt đầy sợ hãi, chẳng còn chút dáng vẻ điêu ngoa nào.
Sắc mặt nam tử tái xanh, hắn dùng ánh mắt ác độc quét qua Yến Vũ cùng Phong sư huynh, cuối cùng dừng lại trên người Hàn Lập không rời đi.
Nhìn thấy cả ba người đều trừng mắt nhìn mình đầy đề phòng, hắn biết hôm nay muốn đoạt Đổng Huyên Nhi trở về e rằng là không thể.
Bởi vì thần trí Đổng Huyên Nhi đã khôi phục, đến lúc đó ba người này sẽ cuốn lấy mình một hồi, cũng đủ phiền phức rồi.
Hơn nữa, một khi đã đánh nhau, có khả năng thu hút những tu sĩ khác mà hắn không muốn bị người khác nhận ra ở đây.
Nhưng mà từ nhỏ đến lớn, chưa từng có miếng mồi ngon nào đã thoát khỏi miệng hắn.
Nghĩ đến đây, gương mặt xinh đẹp bỗng méo mó đi đôi chút, sau đó hắn lạnh lùng nói:
“Chuyện hôm nay chưa xong đâu, diện mạo ba người các ngươi ta sẽ ghi nhớ kỹ, tự liệu mà sống cho tốt đi.”
Nói xong, trên người nam tử diễm lệ chợt lóe lên hào quang ngũ sắc, biến thành một đạo ánh sáng bay về phía xa xa, chỉ để lại mấy người Hàn Lập đang đứng tại chỗ nhìn nhau trân trân.
Tại Phong Duyệt khách điếm, Hàn Lập cùng Yến Vũ và Phong sư huynh đang lắng nghe Đổng Huyên Nhi kể lại tình hình bị nam tử diễm lệ mê hoặc.
“…Chẳng biết vì sao, sau khi ta và người này nhìn nhau một cái lập tức cảm thấy đầu óc như ong vỡ tổ, chẳng muốn suy nghĩ điều gì, trong lòng chỉ muốn liều mạng lấy lòng hắn, nguyện ý làm bất cứ chuyện gì cho hắn, cứ như thể hắn là chủ nhân của ta vậy, căn bản không hề có ý phản kháng. Nhưng rõ ràng ta mới gặp hắn lần đầu mà, sao lại thành ra thế này? Ta thật sự không muốn làm nô lệ của bất kỳ kẻ nào!”
Đổng Huyên Nhi nói, sắc mặt nàng càng ngày càng tái nhợt, hiển nhiên cảm giác vừa rồi bị nam tử diễm lệ kia khống chế thân thể và tinh thần chính là lần đầu tiên nàng trải qua, nó còn khủng khiếp hơn cả cái chết.
Hàn Lập cùng hai người kia sắc mặt cực kỳ khó coi liếc nhìn nhau, trong khoảng thời gian ngắn đều không ai lên tiếng. Mê Hồn thuật của nam tử diễm lệ này thật sự quá lợi hại, nếu đối phương hướng ba người bọn họ thi triển pháp thuật này thì e rằng họ khó lòng ngăn cản nổi.
“Mọi người không cần lo lắng, ta thấy Mê Tâm thuật của đối phương tuy lợi hại nhưng đối với chúng ta chắc chắn không có hiệu quả!” Hàn Lập trầm tư trong chốc lát, chậm rãi mở miệng nói.
“Sao vậy? Hàn sư đệ có cao kiến gì chăng?” Phong sư huynh nghe Hàn Lập nói vậy, hỏi với vẻ chấn động tinh thần.
“Rõ ràng là nếu Mê Tâm thuật của đối phương có thể thi triển lên nam tử như chúng ta, các ngươi cho rằng với ánh mắt đầy oán hận khi tẩu thoát, hắn lại dễ dàng buông tha chúng ta sao? Hoặc là đối phương pháp lực không đủ để thi triển thêm lần nữa, tuy nhiên nhìn biểu cảm của hắn khi đối mặt với ba người chúng ta không hề sợ hãi, thật sự không giống pháp lực không đủ. Cho nên ta cho rằng khả năng đầu tiên là cao nhất.” Hàn Lập bình tĩnh giải thích.
Nghe xong lời này, Phong sư huynh cùng Yến Vũ đồng thời thở ra một hơi nhẹ nhõm. Nếu đối phương chỉ có thể thi triển loại pháp thuật lợi hại này đối với nữ tử, thì hai người bọn họ chẳng có gì phải sợ. So về pháp lực và pháp khí thì họ không phải e ngại gì.
“Hàn sư huynh! Nếu nữ tu sĩ chúng ta gặp phải người này, không lẽ sẽ bị khống chế cả đời sao? Ta thật sự không muốn đâu.” Đổng Huyên Nhi sắc mặt cực kỳ trắng bệch, nói xong gần như bật khóc thành tiếng, đây là lần đầu tiên nàng gọi ba chữ “Hàn sư huynh” với vẻ cực kỳ ai oán, thảm thiết.
Hàn Lập nghe xong cũng không nói gì, bản thân hắn đâu phải tên tôi tớ quỵ lụy dưới chân ai đó, cho dù có muốn tìm người bảo hộ thì cũng không nên tìm hắn mới phải chứ!
Hàn Lập lại không hề hay biết, từ sau khi hắn cứu Đổng Huyên Nhi thoát khỏi tình cảnh đáng sợ bị tên kia khống chế tâm thần, nàng liền theo bản năng tăng thêm vài phần ỷ lại vào hắn. Vừa thấy nguy hiểm cận kề, tự nhiên nàng hướng về hắn mà cầu khẩn như thế.
Hàn Lập còn chưa kịp hồi đáp điều gì thì hai tên kia đã hào khí ngất trời vỗ ngực tuyên bố, muốn trong mấy ngày này sẽ ở bên cạnh bảo hộ nàng, tuyệt đối không để cho tên yêu nhân kia đắc thủ lần nữa.
Đổng Huyên Nhi nghe bọn họ nói như thế, trong lòng cũng đã an tâm phần nào.
Dù sao có hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ bảo vệ mình, dường như không có vấn đề gì lớn. Lần này bị đối phương khống chế cũng chỉ vì dưới tình huống nàng một chút cũng không đề phòng, lần sau nàng sẽ không để đối phương dễ dàng khống chế mình như thế nữa.
Vì thế, sau khi khôi phục lại tinh thần đôi chút, Đổng Huyên Nhi lại cùng với hai vị này cười nói vui vẻ. Nàng đem sự mị hoặc của bản thân phát huy đến cực điểm, khiến hai vị này mê mẩn đến mức quên cả trời đất.
Hàn Lập thấy cảnh này, có chút dở khóc dở cười.
Thực ra, công pháp mê thuật của Đổng Huyên Nhi cùng với nam tử diễm lệ kia tuy khác nhau nhưng đều có chung tác dụng, chỉ là chưa bá đạo bằng tên kia mà thôi.
Tuy nhiên, Hồ Mị thuật của nàng khẳng định cũng là một loại mê thuật cực kỳ cao cấp. Có thể lẳng lặng mê hoặc nam tử cả về tinh thần lẫn thể xác, theo như Hàn Lập chứng kiến thì không hề kém cạnh nam tử diễm lệ chút nào. Cả hai đều cực kỳ nguy hiểm như nhau.
Bản văn này được chuyển thể và sở hữu duy nhất bởi truyen.free.