Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 2280: Đưa Tin

Vừa dứt lời, một cánh tay của Hắc Lân biến ảo, vỗ ra sau lưng.

Một tiếng nổ chói tai vang lên, một luồng sức mạnh vô hình hóa thành tấm lưới lớn, nhanh như chớp giật chụp về phía đối phương.

“Phốc phốc” một tiếng!

Một bóng người mờ ảo màu vàng không kịp đề phòng, bị tấm lưới chụp trúng, l��p tức hiện thân. Người này kinh hãi nhưng ngay lập tức uốn mình, thi triển thần thông, giãy giụa thoát thân. Vầng sáng hộ thân vụt sáng, hóa thành cầu vồng xé gió bay đi.

“Hừ, giờ này còn muốn chạy, ngươi nghĩ ta là ai?” Thần sắc dữ tợn hiện ra trên mặt Hắc Lân, năm ngón tay của thủ chưởng vừa đánh ra hơi cong lại, thu về.

Một tiếng “Phanh” trầm đục vang lên, phía xa, hư không trên đầu bóng vàng đột nhiên chấn động, một cự chưởng đen kịt bỗng hiện ra rồi lập tức ập xuống nhanh như chớp.

Lần này, mặc cho bóng người màu vàng có dốc sức liều mạng cũng không thể tránh thoát được nữa.

Chỉ thấy khí đen cuồn cuộn cuốn tới, bóng người màu vàng lập tức bị cự chưởng mạnh mẽ nắm gọn trong lòng bàn tay.

Hắc Lân cuồng tiếu một tiếng, một cánh tay khẽ vẫy, cự chưởng đã tóm lấy bóng người màu vàng kia liền bay trở về phía hắn.

Lúc này, nhóm người Hàn Lập cũng đã nhìn rõ diện mạo của bóng người màu vàng, đó là một gã thanh niên dáng người khô gầy, mặc áo choàng vàng.

Tuy nhiên, trên mặt hắn vẫn còn vương vẻ kinh hoàng, rõ ràng đã nhận ra mình bị bắt, hắn do dự một chút bỗng nhiên khẽ quát một tiếng, vội vàng bấm niệm pháp quyết. Ngoài thân ánh vàng chợt lóe, thân thể hắn cũng điên cuồng bành trướng lên.

“Không ổn!”

Hắc Lân dù sao cũng là tu sĩ Đại Thừa, vừa thấy cảnh này liền gầm khẽ một tiếng, một ngón tay điểm vào hư không phía xa. Tiếng xé gió “xuy xuy” vang lên, một đạo hắc mang xé rách hư không, khiến không gian trăm trượng quanh đó như sụp đổ, nhắm thẳng tên thanh niên mà đánh tới.

Nhưng đã muộn, chỉ thấy hắc mang kia vừa xuyên thủng thân thể tên thanh niên thì một tiếng nổ mạnh chói tai cũng đồng thời truyền đến. Thì ra tên thanh niên áo vàng đã đi trước một bước, tự bạo thân thể.

Vầng sáng vàng chói mắt cùng sự chấn động kịch liệt khiến cho bàn tay màu đen cũng lắc lư không thôi.

“Thật can đảm, vậy mà dám tự bạo trước mặt bổn tọa.” Sắc mặt Hắc Lân trở nên vô cùng khó coi, oán hận nói một câu.

Cự chưởng màu đen lóe lên một chút liền tán loạn biến mất.

“Ẩn Nặc Thuật của người này cũng có chút cao minh, hắn quyết đoán tự bạo thân thể, e rằng có điều huyền diệu gì khác ở đây.” Ánh mắt của Hàn Lập quét qua nơi tên thanh niên tự bạo, bỗng nhiên cười nói.

“A, Hàn đạo hữu có ý gì? Chẳng lẽ kẻ kia vừa rồi tự bạo cũng không phải bản thể của hắn sao?” Huyết Nhiên ánh mắt lóe lên, vội hỏi.

Mạc Giản Ly nghe vậy cũng tỏ ra hơi kinh ngạc.

“Khả năng cao là vậy, tuy nhiên có lẽ cũng không phải là khôi lỗi hay hóa thân bình thường, rõ ràng là với tu vi Hợp Thể kỳ, tự bạo không thể chỉ có từng ấy uy lực.” Hàn Lập nhàn nhạt nói một câu.

“Ân, đúng là có chút kỳ quái, vừa rồi khi kẻ này tự bạo, ta thấy rõ là trong cơ thể hắn không có Nguyên Anh tồn tại.” Huyết Nhiên gật gật đầu, suy nghĩ một chút nói.

Mà lúc này, Hắc Lân tỏ ra không cam lòng, hắn giẫm chân một cái, cả người hóa thành một đám mây đen khuếch tán ra bốn phía dò xét. Trong nháy mắt, mây đen đã lục soát kỹ lưỡng mọi ngóc ngách trong phạm vi vạn dặm xung quanh nhưng cũng không phát hiện ra điều gì, đành phải lần nữa ngưng tụ thành hình người, quay về đỉnh núi.

“Tên tiểu tử kia gan nhỏ, không trốn ở gần đây. Xem như hắn may mắn tránh được một kiếp nạn, chứ nếu thực sự mà rơi vào tay ta thì…” Trên mặt Hắc Lân lóe lên vẻ dữ tợn, hậm hực nói.

“Ha ha, được rồi. Ở đây sớm đã bày ra cấm chế, kẻ nọ tuy rằng âm thầm rình trộm chúng ta thì cũng không thể biết được chuyện gì đâu.” Huyết Nhiên khoát khoát tay, vô tình nói.

“Nhưng tên này liệu có phải do Tộc Mẫu Tu La Thù phái ra hay không a?” Mạc Giản Ly vân vê chòm râu rồi cẩn thận hỏi một câu.

“Yên tâm, cho dù là thám tử của Tu La Thù kia, dù có nhìn thấy được gì đó từ xa, thì kết quả cuối cùng của trận chiến này vẫn phải do thực lực tuyệt đối quyết định mà thôi.” Hắc Lân ra vẻ không hề để ý.

“Hắc Lân huynh nói rất có lý, nhưng mà xem ra để đạt được mục đích, chúng ta cũng không cần phải ở lại đây nghỉ ngơi nữa, mà đi thẳng tới gần sào huyệt đối phương. Như thế thì cho dù chúng có được tin tức gì cũng chẳng kịp trở tay dùng thủ đoạn nào nữa.” Hàn Lập hai mắt nhắm lại một chút rồi nói.

“Đi suốt đêm tới!” Huyết Nhiên khẽ nhíu mày, có vẻ không mấy tình nguyện.

“Tu vi như chúng ta, chỉ cần nghỉ ngơi một chút trên phi hành pháp khí cũng đủ rồi, lại còn có thể khiến Tu La Thù không kịp trở tay, điều này vô cùng có lợi cho chúng ta. Nói không chừng, chút tiên cơ này có thể giúp chúng ta chiếm thế thượng phong lớn trong trận chiến chính thức cũng nên.” Hàn Lập mặt không đổi sắc nói thêm một câu.

“Tốt, vốn dĩ Huyết mỗ còn muốn dùng nửa ngày thời gian tế luyện một loại bí thuật cực kỳ lợi hại, nhưng nghe Hàn huynh nói như vậy, có lẽ chiếm được tiên cơ vẫn quan trọng hơn.” Huyết Nhiên nghe Hàn Lập khuyên nhủ, cuối cùng cũng động lòng đồng ý.

“Đạo hữu thật sáng suốt, chúng ta liền đi ngay thôi.” Hàn Lập nhẹ nhàng cười cười, tay áo khẽ vung, hào quang chợt lóe, một chiếc Phi Thuyền màu trắng xanh xuất hiện ở giữa không trung. Huyết Nhiên và Hắc Lân thấy thế, không chút khách khí, lắc mình bay lên phi thuyền.

Hàn Lập tay bấm niệm pháp quyết, phi thuyền trắng khẽ rung lên, lập tức hóa thành một đoàn bạch quang phá không mà đi.

Độc quy��n bản dịch này thuộc về Truyen.Free, kính mời quý độc giả thưởng lãm.

----------------------------------------------------------------------------

Sau khoảng thời gian bằng một chén trà, bên ngoài một khu rừng rậm, cách đỉnh núi Hàn Lập và đồng bọn vừa rời đi khoảng mười vạn dặm, ánh sáng vàng nhạt hiện lên. Một gã thanh niên mặc áo choàng vàng từ trong một cây đại thụ bước ra, ngẩng đầu nhìn về hướng phi thuyền biến mất, khuôn mặt vẫn còn vương vẻ sợ hãi, thì thầm nói:

“May mà ta đủ cơ trí trốn xa như thế, nếu không bây giờ thật đúng là phải lo cái mạng này rồi. Lại nói, những kẻ ngoại giới tiến vào đây lại cường đại đến thế, thậm chí có tới hơn bốn vị Đại Thừa. Đáng tiếc, phân thân ta cách quá xa, không thể nghe được nội dung đối thoại của bọn chúng, cũng không biết chúng có phải vì Tu La Thù tộc mà đến hay không nữa?”

Thanh niên mặc áo choàng vàng trầm ngâm một lát nhưng không lâu sau bỗng nhiên lại cười lạnh một tiếng:

“Được rồi, mặc kệ những kẻ này có tiến vào Tu La Thù tộc hay không, ta cũng chỉ cần truyền tin t��c về là đủ. Mấy ngày tới cứ ẩn nấp bên ngoài, cho dù có kiếp nạn gì cũng có thể thoát được.”

Sau khi quyết định, hắn há miệng ra, một tấm mộc bài trắng ngà hiện ra trong tay. Hắn một tay vạch vào hư không vài nét, lập tức bên ngoài mộc bài ngân quang hiện lên, hình thành một vài phù văn nhỏ cỡ hạt gạo. Chúng chợt lóe rồi chìm sâu vào mộc bài, biến mất không dấu vết.

Nguyên tác được chuyển ngữ tinh tế, độc quyền tại Truyen.Free.

----------------------------------------------------------------

Cùng thời gian, bên trong Thạch Thành, nơi sào huyệt của Tu La Thù, Tu La Thù Tộc Mẫu cùng lão giả họ Dịch đang ở trong một tòa mật thất thương nghị chuyện gì đó.

Đột nhiên, trên một tòa bệ đá đen kịt trước mặt hai người bỗng truyền ra thanh âm vù vù, những tia sáng bạc dần dần hiện ra.

Tu La Thù Tộc Mẫu khẽ giật mình nhưng lập tức hai tay khẽ nhấc, một đạo pháp quyết bắn ra, vừa vặn đánh lên bệ đá.

Bệ đá màu đen lúc này hào quang ngưng tụ thành một đoàn văn tự bạc xoay tròn, rồi hiện rõ. Tu La Thù Tộc Mẫu cùng lão giả họ Dịch cả hai đều nhìn rõ nội dung, thần sắc lập tức biến đổi.

“Bốn vị Đại Thừa kỳ, lại có nhiều như vậy.” Lão giả họ Dịch thì thào một tiếng.

“Không nghĩ tới kẻ đó còn có những Đại Thừa khác giúp đỡ, tình hình này quả là nan giải rồi.” Sắc mặt Phu nhân trở nên âm trầm bất định.

“Những người này chưa chắc đã vì chúng ta mà đến, nhưng cẩn tắc vô ưu vẫn hơn. Đúng rồi, thủ hạ của ngươi đã triệu hồi toàn bộ về rồi chứ?”

“Dịch đạo hữu yên tâm, ngoại trừ vài kẻ có nhiệm vụ đặc biệt không thể phân thân, những người còn lại bên ngoài, ta đã triệu hồi toàn bộ về thành. Ngay cả chín Âm Thi vốn đặt ở Địa Âm Đầm Lầy, ta cũng đã cho người đi giải trừ cấm chế rồi, nhiều nhất hai ngày nữa, những Âm Thi này sẽ về tới thành.” Tu La Thù Tộc Mẫu không cần suy nghĩ nói.

“Ân, thế là tốt. Lão phu cũng đã truyền tin ra ngoài, chuẩn bị gọi vài đầu linh sủng đang thả ở bên ngoài về, nhưng cũng cần một ít thời gian. E rằng khó mà chắc thắng được những kẻ ngoại lai này. Như vậy đi, lão phu và Xa Khấp Tử kia trước đ��y có vài lần giao thiệp, hay là cho hắn một vài chỗ tốt, để hắn ở lại trong thành một thời gian ngắn thì sao?” Lão giả họ Dịch ánh mắt chớp động vài cái, chậm rãi nói.

“Cái gì, Xa Khấp Tử! Không được, tên này sớm đã nhòm ngó Tu La Thù tộc chúng ta đã lâu, để hắn vào trong thành có khác gì đuổi hổ cửa trước rước beo cửa sau cơ chứ?” Tu La Thù Tộc Mẫu sau khi nghe xong lời này, sắc mặt lập tức trầm xuống, cả người run rẩy.

“La đạo hữu yên tâm, ta biết rõ nghiệt khí của Xa Khấp Tử có chút khắc chế với quý tộc, nhưng nó dù lợi hại cũng chỉ là một đầu hung vật mà thôi. Chẳng lẽ ta và ngươi liên thủ lại không thể kiềm chế nó sao? Ngươi vẫn nên đặt đại sự lên hàng đầu thì hơn.” Lão giả họ Dịch nhíu mày nói.

“Hừ, cho dù muốn mời hắn tới cũng phải trả cái giá không nhỏ đâu.” Phu nhân dường như đã bị lão giả họ Dịch thuyết phục, chậm rãi nói.

“Ân, theo ta thì thế này…” Lão giả họ Dịch tựa như đã sớm cân nhắc, bờ môi khẽ nhúc nhích, trực tiếp truyền âm tới.

“Cái gì, ngươi lại muốn ta làm vậy, cái giá này chẳng phải quá lớn sao?” Tu La Thù Tộc Mẫu mới chỉ nghe vài câu đã thoáng nghẹn ngào.

“Đối với nhất tộc các ngươi, mấy quả trứng chết không thể ấp, giữ lại cũng vô dụng. Ta rất hiểu Xa Khấp Tử, những thứ này nhất định có thể lay động được nó đấy.” Lão giả họ Dịch cười hắc hắc nói.

“Điều này phải để ta tự suy xét kỹ lưỡng mới được.” Phu nhân lại không lập tức đáp ứng ngay mà âm trầm nói.

“Tốt, trước tiên La đạo hữu cứ suy xét kỹ lưỡng rồi nói sau. Ngoài ra cũng đừng quên vị đang ẩn mình trong Huyết Trì, cũng nên đưa tin qua cho hắn. Vạn nhất có sự việc bất ngờ xảy ra, nói không chừng phải nhờ đến thần thông của hắn.” Lão già họ Dịch suy nghĩ một chút bỗng nhiên chuyển chủ đề, chợt lại nhắc đến một nhân vật thần bí khác.

Sự tinh túy của bản dịch này chỉ có thể tìm thấy tại Truyen.Free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free