[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 2261: Đi Linh Tộc
Những ký hiệu chuyển động, cuốn theo vầng sáng, bắt đầu xoay tròn không ngừng. Vô số ký hiệu khi sáng khi tối, chớp lóe liên tục, khiến người nhìn vào hoa mắt, khó lòng nhìn rõ.
Cùng lúc ấy, chiếc kính cổ màu xanh cũng phát ra từng tiếng vù vù, bề mặt tỏa làn sáng biêng biếc lượn lờ, tựa hồ đang bao bọc một thứ gì đó mơ hồ bên trong, khó lòng nhìn rõ.
Sắc mặt Hàn Lập trở nên vô cùng nghiêm nghị, hai mắt không ngừng dán chặt vào những hiện tượng kỳ lạ đang diễn ra trên vầng sáng. Tựa hồ trong lòng hắn đang âm thầm suy tính điều gì đó.
Sau khoảng thời gian một bữa cơm, vòng tròn lúc sáng lúc tối trên không đã xoay chuyển không biết bao nhiêu lượt. Bất chợt, hai mắt Hàn Lập lóe lên, miệng khẽ quát:
"Tìm được rồi!"
Ngay sau đó, cánh tay hắn khẽ phất, một ngón tay điểm lên không trung. Một luồng lực vô hình khổng lồ bao trùm không gian trong phạm vi gần một dặm.
"Phành!" Một tiếng nổ trầm đục vang vọng.
Vòng tròn khổng lồ lắc lư. Hơn nửa số ký hiệu đều chớp lóe rồi biến mất, cuối cùng chỉ còn lẻ tẻ hơn chục đốm sót lại, tụ tập về trung tâm, tạo thành một đồ án quỷ dị, tỏa ánh sáng màu trắng nhè nhẹ.
Hàn Lập cẩn thận ngắm nhìn đồ án vài lượt rồi mới chịu dời ánh mắt xuống bề mặt chiếc kính cổ màu xanh.
Chỉ thấy trên món bảo vật này cũng đang tỏa từng đợt sáng mờ mờ lượn lờ không ngừng. Bề mặt sáng bóng của nó ẩn hiện một hình ảnh nào đó.
Tiếp đó, chiếc kính phát ra một tiếng kêu thật vang, hiện lên một hình vẽ bản đồ cực kỳ rõ ràng bên trong.
Ở bên ngoài bản đồ lại có thêm một điểm sáng cực kỳ chói mắt, liên tục chớp động, tựa như đang cùng hô ứng với đồ án trên vầng sáng kia.
Hàn Lập nhìn một lúc, khẽ nhíu mày.
"Hàn tiền bối, người đã tìm được lối vào Tiểu Linh Thiên rồi ư?" Chu Quả Nhi đứng sốt ruột từ nãy đến giờ, cuối cùng không kìm được bèn thốt lên hỏi.
"Cũng coi là đã tìm được, nhưng thực ra vẫn chưa tìm được, chỉ có thể khẳng định là nó đang nằm trong giới diện này." Hàn Lập vẫn giữ vẻ trầm ngâm một lúc, sau đó mới lắc đầu cất lời.
"Tiền bối nói vậy có nghĩa là..." Chu Quả Nhi mở to đôi mắt tròn xoe, vẻ mặt ngơ ngác không hiểu gì.
"Rất đơn giản! Lối vào Tiểu Linh Thiên đúng là đang nằm ở Linh giới, nhưng không phải ở đại lục Phong Nguyên của chúng ta, mà là ở một trong hai đại lục khác." Hàn Lập chậm rãi đáp lời.
"Đại lục khác ư? Vậy ý tiền bối là Lôi Minh hay là Huyết Thiên?" Chu Quả Nhi ngẩn ngơ, nhưng theo bản năng nàng vẫn gặng hỏi.
"Điều này thực không rõ lắm! Chắc là cái đài tế này chỉ có thể tính toán trong phạm vi thuộc đại lục Phong Nguyên mà thôi. Nếu muốn xác định lối vào Tiểu Linh Thiên, e là chỉ có cách tìm những đài tế ở các đại lục khác rồi lại tính toán thêm lần nữa mới được." Hàn Lập vừa suy tư vừa trả lời.
"Nói như vậy, chúng ta còn phải đi đại lục khác sao?" Chu Quả Nhi nghe xong liền trở nên ảo não, ủ rũ như sắp sửa khóc đến nơi.
"Xem ra phải thế rồi. Cũng may là thời gian xuất hiện của lối vào kéo dài đến mấy trăm năm, ít ra thì trong vài trăm năm nữa cũng không dễ dàng thay đổi. Như vậy, chúng ta cũng có khá nhiều thời gian để thực hiện việc này. Chỉ là thời điểm bắt đầu không thể không hoãn lại một đoạn." Hàn Lập thở dài, phảng phất đôi chút bất đắc dĩ.
Cũng may là với tu vi của hắn lúc này, hầu như đã đủ sức tung hoành khắp Linh giới. Việc đi từ đại lục này qua đại lục khác chỉ là vấn đề thời gian, còn lại thì chẳng có mấy thứ khiến hắn phải e dè.
Hơn nữa, trước đây hắn đã đồng ý với hóa thân của Băng Phách Tiên Tử, vẫn ghi nhớ trong lòng từ đó đến giờ. Như vậy là có thể làm hai việc cùng một lúc.
Trong lòng Hàn Lập dâng lên vô số suy nghĩ, hắn sắp xếp lại các vấn đề liên quan và hành trình cần giải quyết một cách thật rành mạch.
Bởi vậy, hắn không ủ dột như Chu Quả Nhi. Sau đó, tay áo khẽ rung, hóa thành một mảng mây vàng bao lấy chiếc kính cổ kính, rồi lại liên tiếp đánh mấy đạo pháp quyết lên pháp trận trên tòa đài.
"Ầm ầm..." Toàn bộ tòa đài chấn động kịch liệt, các loại ánh sáng màu sắc trên đài liền tắt đi. Pháp trận tại đỉnh tòa đài cũng khôi phục như bình thường trong nháy mắt.
Vầng sáng trong hư không, không còn được pháp trận chống đỡ, liền rung rung chớp động, thế rồi bắt đầu tản mát tan dần.
Chỉ cỡ một tuần trà sau, tất cả những hiện tượng kỳ quái vừa diễn ra trên đài tế đều biến mất tăm hơi. Tòa đài liền khôi phục lại hình dạng vốn có của nó!
Thân thể Hàn Lập lóe lên hào quang vàng chói, cuốn theo Chu Quả Nhi cùng biến mất dạng tại chỗ cũ.
Ngay sau đó, cả hai cùng bất ngờ hiện ra ngay bên Ngân Nguyệt, dưới đáy tòa đài.
"Hàn huynh, mọi chuyện thế nào rồi?" Đôi mắt xinh đẹp của Ngân Nguyệt như đọng lại, chăm chú nhìn Hàn Lập khẽ hỏi.
"Không được tốt lắm, nhưng cũng chẳng quá xấu." Hàn Lập cười khổ, tiếp đó liền kể hết mọi kết quả tính toán đo đạc cho Ngân Nguyệt nghe.
Ngân Nguyệt nghe xong, sóng mắt long lanh, bỗng nhiên nàng cười rộ:
"Đúng như lời huynh mới nói, kết quả như vậy không phải là quá xấu! Tuy không thể tìm ra lối vào Tiểu Linh Thiên ngay lập tức, nhưng ít nhất đã chứng minh được phương pháp của Bảo Hoa có thể sử dụng được. Tiếp theo, chúng ta nhất định phải đi đại lục khác một chuyến, tìm một Ti Nam Tế Đàn khác, rồi xác định vị trí của lối vào chỉ là chuyện sớm muộn."
"Xem ra không thể không rời xa đại lục Phong Nguyên một chuyến rồi. Vừa hay ta có việc phải đến đại lục khác, như vậy cũng cùng một dịp. Nhưng trước mắt vẫn phải đi đến Linh tộc rồi mới tính, xử lý cho xong lần độ kiếp của ông của muội rồi hãy nói sau." Hàn Lập gật gật đầu.
"Cứ theo ý của Hàn huynh đi. Nhưng lão Linh Vương thần thần bí bí như vậy, Hàn huynh chớ có khinh thường." Tất nhiên là Ngân Nguyệt không phản đối, nhưng nàng vẫn nhắc nhở đôi câu.
"Yên tâm, nhất định ta sẽ cẩn thận vị Linh Vương này. Mặc kệ có phải là lão đã sống hàng trăm vạn năm hay không thì lai lịch vẫn rất khả nghi. Mà thật ra ta thấy rất hứng thú với lão!" Hàn Lập mỉm cười đáp.
"Hay là Hàn huynh cho rằng lão không phải người của giới chúng ta?" Dù sao Ngân Nguyệt vẫn thông minh hơn người, nghe vậy liền giật mình, lập tức đoán được vài phần trong giọng điệu của Hàn Lập.
"Ta đã tra khảo rất nhiều tư liệu. Linh tộc so với hai tộc chúng ta, mà thậm chí là cả với tộc Dạ xoa thì thời gian xuất hiện ở Linh giới có vẻ ngắn hơn, tính ra chỉ cỡ trăm vạn năm mà thôi. Hơn nữa, số lượng người trong tộc này xuất hiện với con số cực kỳ kinh người trong thời gian ngắn, cứ như vậy mà duy trì mãi cho đến nay." Hàn Lập không vội trả lời trực tiếp, trái lại hắn bình tĩnh phân tích kỹ lưỡng vấn đề.
Ngân Nguyệt nghe xong, sắc mặt chợt xấu đi. Nàng không hỏi thêm gì nữa nhưng trong lòng đã tự có câu trả lời cho mình.
"Mọi việc nơi này đã xong, chúng ta nên trở về thôi. Lão tổ Hoa Thạch tuy có thực lực bình thường nhưng thần thông dưới nước lại khá có trình độ. Nếu đi đến đại lục khác không chừng còn phải dùng đến, như vậy cũng mang theo hắn về Thánh Đảo đi." Hàn Lập nhìn lên bầu trời, rồi nói.
"Việc này không thành vấn đề. Được đi cùng một gã Đại Thừa Kỳ, thỉnh thoảng được chỉ bảo đôi điều, như vậy cũng là một cơ hội tuyệt diệu cho vị đạo hữu Hoa Thạch này." Ngân Nguyệt chúm chím cười.
Hàn Lập cười ha ha, không nói gì nữa mà chắp tay niệm chú. Một vệt cầu vồng vàng rực lóe ra, cuốn lấy cả ba, rạch ngang trời bay đi.
Hơn nửa năm sau, tại một cấm địa bí ẩn trên Thánh Đảo của hai tộc Nhân và Yêu. Bỗng nhiên có một tiếng thét vang dội thật dài, cuồn cuộn truyền ra. Tiếng thét cao vút đến tận chín tầng trời, khiến cho toàn bộ mây trên cao run rẩy lắc lư liên hồi.
Một tiếng huýt gió kinh người như vậy, tất nhiên các tu sĩ cao cấp ở Thánh Đảo đều nghe được.
Ai nấy trong bọn họ đều tỏ vẻ cực kỳ vui mừng!
Trong một căn động Hàn Lập đang luyện chế một loại đan dược nào đó, vừa nghe thấy tiếng huýt gió, hắn liền cười khẽ. Bấm một đạo pháp quyết vào chiếc đỉnh xong, hắn ngẩng đầu nhìn về nơi đang phát ra âm thanh vang vọng kia, thầm thì tự nhủ:
"Cuối cùng Mạc đạo hữu đã hoàn toàn hồi phục. Xem ra có thể lập tức xuất phát đi Linh tộc rồi. Hy vọng chuyến này có thể đem về một chút thu hoạch."
Nói xong, Hàn Lập không thèm quan tâm nữa, lại tiếp tục bắt quyết, điều khiển ngọn lửa màu bạc bên dưới chiếc đỉnh.
Một tháng sau, Mặc Linh Thánh Thuyền đồ sộ một lần nữa xuất hiện trên không trung Thánh Đảo. Chỉ chốc lát sau đó, nó liền phát ra một tiếng nổ vang trời, xé rách không gian phóng đi.
Ngồi trên chiến thuyền có đầy đủ cả Hàn Lập, Ngân Nguyệt và Chu Quả Nhi. Ngoài ra còn có thêm Mạc Giản Ly cùng vị lão tổ Hoa Thạch của Yêu tộc nữa.
Đúng như những gì Ngân Nguyệt đã đoán, sau khi vị lão tổ Hoa Thạch nghe được Hàn Lập có ý muốn mang mình đi theo một đoạn thời gian, gã liền mừng rỡ như điên, lập tức hớt hải chạy về động của mình thu vén một vài thứ rồi vội vàng theo Hàn Lập về Thánh Đảo.
Hàn Lập cũng không bạc đãi gã Yêu tộc có tu vi Hợp Thể Kỳ, chẳng những ban thưởng vài thứ đan dược, thỉnh thoảng còn chỉ bảo cho đôi điều về những vấn đề trong tu luyện, khiến cho gã thu hoạch được không ít trong thời gian ngắn. Chỉ mới nửa năm, gã đột phá thành công tu vi sơ kỳ đã kìm hãm từ nhiều năm, chính thức trở thành tu sĩ Hợp Thể Trung Kỳ.
Kể từ đó, ngoài sự kính sợ, vị lão tổ Hoa Thạch này còn nảy sinh rất nhiều cảm kích. Gã bắt đầu dần dần tự nhận mình là một nửa đệ tử của Hàn Lập.
Chiếc thuyền khổng lồ rời khỏi Thánh Đảo, không do dự xác định phương hướng rồi một mạch bay đi.
Với tốc độ của Mặc Linh Thánh Thuyền, mới hơn hai tháng mà bọn họ đã đến được thành Thiên Uyên.
Hàn Lập và Mạc Giản Ly chỉ dừng lại trong thành ngắn ngủi đôi ba ngày, gặp mấy vị trưởng lão ở trong đó rồi tiếp tục tiến vào khu vực hoang dã.
Với sự có mặt của hai vị Đại Thừa Kỳ, cho dù khu vực hoang vu vốn cực kỳ nguy hiểm trong mắt mọi người thì giờ đây thật giống như một con đường bằng phẳng trên thảo nguyên vậy.
Thỉnh thoảng giữa đường có xuất hiện vài loài cổ thú. Một số trong đó đúng nhu cầu của Hàn Lập và Mạc Giản Ly, liền bị những con khôi lỗi trên chiếc thuyền ��ánh chết sạch sẽ.
Duy nhất có một lần gặp phiền toái là ngay khi thuyền bay qua một khe núi sâu, bỗng nhiên bầu trời bùng lên một biển bão lốc.
Từng cột lốc xoáy lớn hàng vạn trượng như những cột trụ trời lần lượt ập đến, lao đè lên con thuyền.
Với hình thù khổng lồ của Mặc Linh Thánh Thuyền, đem so với thiên tai của trời đất thì chẳng khác nào con kiến nhỏ bé vô cùng.
Hầu hết các con rối trên boong đều đồng loạt ra tay, nhưng chỉ có thể làm trở ngại những cột lốc được một chút, vẫn chưa sao xóa bỏ hoàn toàn được mối nguy hiểm.
Lúc này, Hàn Lập cùng Mạc Giản Ly đứng ở hai bên sườn thuyền, một trái một phải, đích thân ra tay.
Một tiếng quát khẽ. Hai tay vốn trống rỗng bất ngờ xuất hiện từng đoàn sấm chớp, thế rồi biến ảo thành một cặp lôi kiếm, liên tục hùng hổ chém mạnh về phía trước.
Ở bên khác, thân thể chợt tỏa ra làn sáng vàng mờ mờ, lập tức biến hóa thành một con vượn lông vàng khổng lồ, to đến hơn trăm trượng. Con vượn vươn cổ thét lớn, dùng hai nắm quyền điên cuồng đấm tới.
Bản dịch đầy tâm huyết này, độc quyền dành tặng quý độc giả của truyen.free.