Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 2255: Nhắm Về Linh Tộc

Xem ra Linh Vương quả thật vô cùng thần bí! Mạc huynh có biết lão tổ Thạch Tâm đã giao dịch gì với Linh Vương mà lại đổi bằng tấm tiên phù Tam Thanh Lôi Tiêu quý giá như vậy không? Hàn Lập trầm ngâm một lát rồi hỏi thẳng vào điều mình quan tâm nhất.

Thật đáng hổ thẹn! Mấy chuyện khác lão phu còn biết đôi chút, riêng vụ giao dịch này lại hoàn toàn mù tịt. Chỉ đại khái là dường như Linh Vương muốn lão Thạch Tâm đi làm một việc gì đó cực kỳ nguy hiểm. Nếu không phải vậy, chắc chắn lão ta đã chẳng cần dùng đến tấm Tam Thanh Lôi Tiêu Phù để làm thù lao rồi. Mạc Giản Ly do dự một hồi mới trả lời.

"Làm một việc sao?" Hàn Lập và Ngao Khiếu đều cảm thấy bất ngờ.

"Chắc là vậy, nhưng nội dung cụ thể thì không rõ lắm. Mà nói thật, bởi vì lúc ở Ma giới, nguyên khí của lão phu đã bị tổn thương khá nặng, vả lại một mình đi gặp Linh Vương cũng có chút mạo hiểm. Nếu không phải vì những lẽ đó, ta đã lập tức đi một chuyến ngay khi vừa trở về rồi." Mạc Giản Ly cười khổ.

"Mạc huynh, sao huynh không nói chuyện này với ta sớm hơn? Nếu ta và huynh hợp sức, biết đâu có thể tìm ra cách đoạt được tấm Tam Thanh Lôi Tiêu Phù từ tay Linh Vương." Ngao Khiếu nhướng mày nói.

"Nói chuyện này với Ngao Khiếu đạo hữu thì có ích gì cơ chứ? Lúc ở Ma giới, ngươi cũng đã tổn thất khá nhiều nguyên khí, vả lại sắp tới còn phải độ kiếp nữa. Nếu vì việc này mà khiến ngươi bị tổn thương thêm, cho dù có lấy được tấm phù đó thì vẫn là việc mất nhiều hơn được. Nhưng đối với Hàn đạo hữu thì lại khác. Theo quan sát của ta, khí tức của Hàn đạo hữu so với lúc mới vào Ma giới còn thâm sâu khó lường hơn nhiều. Nếu hắn cùng ta đi một chuyến, như vậy sẽ nắm chắc thêm vài phần đoạt được Tam Thanh Lôi Tiêu Phù mang về." Mạc Giản Ly cân nhắc một lát rồi nói ra suy nghĩ của mình.

"Cái gì? Mạc huynh muốn cùng Hàn đạo hữu đi Linh tộc sao!" Ngao Khiếu giật mình.

"Không sai, đúng là trong lòng ta đang có ý định này. Thứ nhất, nếu có Hàn đạo hữu cùng đi với ta, kể cả Linh Vương không ưa hai tộc chúng ta thì cũng chẳng dám dễ dàng nảy sinh ác ý gì, cuối cùng cũng chỉ đành thành thật mà thực hiện giao dịch này thôi. Thứ hai, cho dù lúc này không đi Linh tộc, nhưng sau này cũng phải đi. Dù sao lần thiên kiếp sắp tới của ta cũng chẳng còn xa, lão phu thật chẳng nắm chắc được mấy phần có thể vượt qua nó. Mà nếu có Tam Thanh Lôi Tiêu Phù thì lại là chuyện khác. Hơn nữa, đối với Hàn đạo hữu, nó vẫn có tác dụng. Biết đâu trong mấy lần thiên kiếp sau này, chính nó sẽ giúp chúng ta giữ lại tính mạng." Mạc Giản Ly thản nhiên nói toạc ra ý định trong lòng mình.

Sắc mặt của Ngao Khiếu biến đổi không ngừng, lúc này lão chẳng nói được lời nào.

Hàn Lập cũng trầm ngâm suy tư.

"Mạc tiền bối! Nếu Tam Thanh Lôi Tiêu Phù trân quý như vậy, e rằng yêu cầu của Linh Vương sẽ vô cùng khó khăn. Nếu không cẩn thận, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng." Ngân Nguyệt đứng bên cạnh nghe chuyện, nàng không nhịn được bèn lên tiếng.

"Giao dịch với Linh Vương tất nhiên là sẽ có nguy hiểm. Nhưng mỗi bước đường của người tu đạo chúng ta chẳng phải đều trải đầy chông gai sao? Đương nhiên, nếu thực sự quá mạo hiểm, và Hàn đạo hữu không ngại lo lắng đến thiên kiếp, thì không nên đáp ứng việc gì với Linh Vương. Lão phu chỉ cần Hàn đạo hữu cùng đi là được." Mạc Giản Ly trả lời chẳng chút do dự, xem ra lão đã tính toán đến việc này từ trước rồi.

Ngân Nguyệt nghe xong liền nhìn Hàn Lập, rồi lại quay sang lão tổ Ngao Khiếu. S���c mặt nàng trở nên phức tạp, không biết nói gì cho phải.

"Nếu lấy được tấm phù đó, Ngao Khiếu đạo hữu sẽ nắm thêm mấy phần cơ hội có thể vượt qua thiên kiếp?" Hàn Lập chậm rãi hỏi.

"Nhiều thì không dám chắc, nhưng chí ít cũng phải nửa phần." Mạc Giản Ly nghiêm nghị đáp.

Lão tổ Ngao Khiếu không nói gì, hiển nhiên là lão cũng đồng tình như vậy.

"Một nửa cơ hội, vậy thật không nhỏ. Ngao Khiếu đạo hữu, nếu cố ý trì hoãn thời gian của thiên kiếp sắp tới, huynh cảm thấy có thể kéo dài thêm được bao lâu nữa?" Hàn Lập nhìn sang Ngao Khiếu rồi hỏi.

"Nhiều lắm là mười năm nữa, nếu muốn hơn nữa, lão phu thật sự không có cách nào." Vẻ mặt của Ngao Khiếu nhăn lại.

"Mười năm! Như vậy cũng đủ để chuẩn bị." Ánh mắt Hàn Lập chớp động, xem ra trong lòng hắn đã có quyết định.

"Hàn đạo hữu, có phải ý của ngươi là..." Mạc Giản Ly chợt hỏi.

"Nếu đã có biện pháp giúp Ngao Khiếu đạo hữu, vả lại nó cũng có ích đối với Mạc huynh và ta, thì Hàn mỗ tất nhiên sẽ không bỏ qua. Mạc huynh, mau đón lấy!" Hàn Lập mỉm cười đáp lời, bỗng nhiên tay áo khẽ vung, một vệt sáng trắng bay thẳng tới Mạc Giản Ly. Mạc Giản Ly theo bản năng đưa tay ra bắt lấy đốm sáng. Năm ngón tay chậm rãi mở ra, thì ra bên trong là một chiếc bình nhỏ trắng ngà, thoang thoảng mùi hương thuốc lan tỏa.

"Đây là..." Mạc Giản Ly nhíu mày, lộ vẻ kinh ngạc.

"Đây chính là một bình Hồi Phần Đan, rất hữu dụng trong việc tu bổ nguyên khí bị hao tổn. Chỉ cần Mạc huynh sử dụng loại đan dược này, lại dành thêm một năm để bế quan, thì chắc chắn nguyên khí sẽ được hồi phục như lúc ban đầu. Khi đó chúng ta sẽ đi gặp Linh Vương, và như vậy sẽ nắm chắc thêm được vài phần." Hàn Lập nhẹ nhàng đáp lời.

"Lại có loại đan dược thần diệu như vậy, lão phu sẽ không khách khí." Mạc Giản Ly nghe vậy liền vui mừng khôn xiết. Lão mở nắp bình, dùng thần niệm xem xét bên trong, vẻ mặt liền ánh lên nụ cười tươi tắn.

Với thương thế hiện tại của lão, nếu dùng các loại đan dược bình thường, e rằng sẽ tốn khá nhiều thời gian mới có thể khôi phục.

Còn Ngao Khiếu thấy vậy liền có chút xúc động.

Hàn Lập quay sang, nhìn thẳng về phía vị lão tổ của Yêu tộc rồi nói:

"Ngao đạo hữu, nếu ta nhìn không lầm thì ngoại trừ nguyên khí bị hao tổn nghiêm trọng hơn nhiều so với Mạc huynh, e rằng linh hồn của huynh cũng tổn thương không nhỏ."

"Ngươi nói đúng, lúc trước khi bị nhốt tại tòa phong ấn, ta từng bị mấy con côn trùng dùng một loại bí thuật đặc biệt liên quan đến thần niệm đánh lén, linh hồn của ta lúc này thực sự có vấn đề. Nếu muốn khôi phục lại, e là còn phải tốn không ít công sức, hơn nữa có thể hoàn thành trước thiên kiếp hay không, lão phu cũng chẳng nắm chắc được. Mà nếu không thể tu bổ linh hồn trở lại như lúc bình thường, thì e là một nửa phần độ kiếp thành công cũng chẳng có được." Ngao Khiếu trầm ngâm thật lâu rồi mới đáp lời.

"Ông, đây là sự thật sao?" Mặt mày của Ngân Nguyệt tái nhợt.

"Việc đã đến nước này ta còn phải giấu diếm sao?" Lão tổ Ngao Khiếu cảm thấy bất đắc dĩ.

"Hàn huynh, ngươi có thể có..." Ngân Nguyệt nghe vậy liền hốt hoảng nhìn Hàn Lập như muốn nói gì đó.

"Yên tâm! Một khi ta đã hỏi vậy, tất nhiên là đã có đan dược để chữa trị tổn thương cho linh hồn rồi." Hàn Lập khoát tay cười với Ngân Nguyệt. Bàn tay chợt lật lại, trong tay liền hiện ra mấy cái bình có màu sắc khác nhau, sau đó đưa tất cả cho Ngao Khiếu.

"Đa tạ Hàn huynh! Ta biết người có bản lĩnh to lớn như huynh nhất định sẽ có biện pháp mà!" Ngân Nguyệt cảm thấy cực kỳ vui mừng, ánh mắt nhìn về phía Hàn Lập mang theo rất nhiều sự cảm kích.

Hai mắt của Ngao Khiếu sáng ngời. Lão phẩy tay áo cuốn lấy mấy bình thuốc vào, sau khi kiểm tra qua một lượt liền kinh ngạc pha lẫn mừng vui cảm ơn Hàn Lập.

"Ha ha, như vậy là cả hai chúng ta đều nhận ân tình của Hàn đạo hữu rồi." Mạc Giản Ly thấy vậy liền hào hứng khác thường.

Lão tổ Ngao Khiếu cũng cười ha ha.

"Hai vị khách sáo làm gì. Năm đó khi con đường tu luyện của Hàn mỗ còn chưa thành công, đã được hai vị chiếu cố rất nhiều. Những việc vừa rồi chỉ như là báo đáp lại ân tình lúc xưa thôi. Đợi một năm nữa Mạc huynh khôi phục được nguyên khí, hai chúng ta sẽ đi Linh tộc ngay để tranh thủ lấy Tam Thanh Lôi Tiêu Phù. Còn Ngao Khiếu đạo hữu hãy cố gắng nghỉ ngơi, chuẩn bị thật tốt cho việc độ thiên kiếp. Hai người bọn ta lấy được vật đó là sẽ trở về tộc ngay, tuyệt đối không làm chậm trễ việc độ kiếp của đạo hữu." Hàn Lập nghiêm nghị nói.

"Mối ân tình của hai vị, Ngao mỗ luôn ghi nhớ. Nhưng nếu việc quá khó khăn, hai người đừng cố gắng quá sức, kẻo lại gặp chuyện không hay. Lúc này trong tộc ta chỉ có ba tu sĩ Đại Thừa Kỳ, cho dù chẳng may một người phải ra đi, thì đó sẽ là tổn thất không sao bù đắp được. Kể cả không lấy được Tam Thanh Lôi Tiêu Phù, nhưng lão phu vẫn có rất nhiều hy vọng sẽ vượt qua thiên kiếp, các vị đừng vì vậy mà quá phiêu lưu." Ngao Khiếu thở dài, bất chợt lão đứng dậy chắp tay bái lễ với Hàn Lập và Mạc Giản Ly.

Hàn Lập cũng liền đứng dậy hoàn lễ.

Còn Mạc Giản Ly cứ ngồi trên ghế, tỏ vẻ cười như không cười.

"Ha ha, lão phu chẳng làm việc này vì ngươi đâu. Lúc bình thường, chỉ cần tin tức về tấm phù trong tay Linh Vương hé lộ, là ta cũng sẽ chạy đi một chuyến thôi."

"Chúng ta đã quen biết nhau cả vạn năm, lời nói thật lòng hay không của ngươi, chẳng lẽ ta lại không biết sao!" Lão tổ Ngao Khiếu hít dài, lời nói của lão vẫn mang theo rất nhiều ý cảm kích.

Mạc Giản Ly cảm thấy nao nao nhưng vẫn cười mà không nói.

"Ngẫm lại thì ra lúc đầu Mạc huynh không muốn ta rời khỏi tộc chính là vì việc này, đúng là nói một đ��ng làm một nẻo!" Hàn Lập thấy vậy liền cười ha ha.

Mạc Giản Ly xấu hổ đến độ đỏ mặt tía tai.

Ngân Nguyệt đứng bên cạnh thấy vậy liền cảm thấy nhẹ nhõm, khóe miệng khẽ nhếch lên nở nụ cười.

Nếu đúng là hai người Hàn Lập có thể lấy được tấm phù đó, thì ông của mình cũng có thêm cơ hội vượt qua thiên kiếp. Việc này khiến nàng cảm thấy mừng rỡ pha lẫn chờ mong.

Thời gian tiếp đó, bọn họ liền đổi đề tài, tán gẫu về một số vấn đề xảy ra ở cả hai tộc.

Theo lời kể của bọn họ, Hàn Lập liền biết được những tổn thất do Ma tộc gây ra trên địa bàn của hai tộc đã được khôi phục sau mấy năm trời cố gắng.

Mà trong thời gian này, trong cả hai tộc đều xuất hiện thêm mấy người thuộc thế hệ sau có tư chất tu luyện kinh người, được mọi người cho là thiên tài, mà chính cả hai lão tổ Đại Thừa Kỳ tại đây cũng đã để mắt tới.

Hàn Lập nghe thế liền cảm thấy hứng thú, hỏi han thêm một vài chi tiết liên quan.

Cứ như vậy, mấy người bọn họ ngồi trong phòng tán gẫu với nhau đến cả nửa ngày sau đó mới ch���u rời đi.

Đến khi trời tối, Hàn Lập trở về trong một tòa động phủ có linh khí cực kỳ nồng đậm ở Thánh Đảo. Hắn liền gặp được Hải Đại Thiếu, Khi Linh Tử cùng đám đệ tử.

Ánh mắt của Hàn Lập đảo qua mấy tên đệ tử liền lộ vẻ vừa lòng. Nhưng khi hắn dừng lại trên người của đứa đệ tử ít tuổi nhất là Bạch Quả Nhi, thì lập tức trở nên ngạc nhiên.

Chương truyện này được chuyển ngữ và giữ bản quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free