[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 2231: Bé gái
Tiếng phượng hoàng gáy vang vọng, một luồng sáng ngũ sắc từ ngọc bài chợt bùng lên, bao trùm lấy Bảo Hoa.
Không gian xung quanh nàng đột ngột chấn động, thân hình Bảo Hoa chợt trở nên mơ hồ, tựa như sắp biến mất.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói vừa lạnh nhạt vừa mềm mại bỗng từ xa vọng đến:
- Đã đến rồi, hà tất phải vội vã rời đi như vậy.
Lời nói vừa dứt, một ảo ảnh chợt lóe lên dưới mặt nước, rồi nhanh chóng hiện rõ.
Một tiếng “ầm” thật lớn vang lên, thân thể yểu điệu của Bảo Hoa chấn động mạnh, một luồng lực lượng không thể cản phá đánh bay nàng ra khỏi vòng sáng ngũ sắc. Đồng thời, vòng sáng ngũ sắc bao quanh cơ thể nàng cũng vỡ vụn trong khoảnh khắc.
Bảo Hoa bay xa chừng bốn năm mươi trượng mới miễn cưỡng giữ vững được thân hình, nhưng khuôn mặt nàng đã ửng hồng, không kìm được phun ra một ngụm máu tươi.
Không ngờ chỉ một chiêu đã khiến nàng lập tức bị tổn thương nguyên khí.
Điều này cũng là bởi nàng cực kỳ thông minh, ngay khoảnh khắc lực lượng kia đánh tới, nàng đã dốc toàn bộ pháp lực vào vòng sáng hộ thể. Bằng không, với một đòn như vừa rồi, cho dù nàng không chết ngay tại chỗ, e rằng cũng chẳng đơn giản chỉ là phun ra một ngụm máu như thế.
Những kẻ khác chứng kiến cảnh này, tất nhiên đều kinh hãi tột độ!
Hàn Lập định thần nhìn lại, liền phát hiện tại vị trí Bảo Hoa vừa đứng xuất hiện một bé gái.
Cô bé kia trông chỉ khoảng mười một mười hai tuổi, đang từ từ thu lại nắm tay nhỏ nhắn, nó cười như không cười nhìn về phía đám Đại Thừa đang có mặt.
Cô bé này có nước da đen sạm, trên người mặc một bộ y phục bó sát cũng một màu tối đen. Tướng mạo nó hết sức bình thường, hai mắt màu xám trắng, tựa như bẩm sinh đã bị mù, nhưng giữa trán lại có một viên tinh thạch đen nhánh phát sáng mãnh liệt. Trông nó giống hệt viên tinh thạch còn lại sau khi con sâu keo khổng lồ kia biến mất. Chỉ có điều lúc này, màu đen của viên tinh thạch càng trở nên thâm trầm hơn, tựa như có thể hút mọi ánh sáng vào trong, đồng thời thể tích cũng nhỏ đi mấy lần.
Vừa rồi Bảo Hoa hẳn là bị một quyền của cô bé này đánh bay.
Lúc này, ánh mắt nó lướt qua Hàn Lập, nhưng lại khiến tim hắn đập thình thịch, hắn chợt cảm thấy lạnh buốt sống lưng, hai mắt không tự chủ được phải híp lại.
Về phần mấy vị Đại Thừa khác, dưới cái nhìn của đôi mắt xám trắng kia, trong lòng đều cảm thấy run sợ khôn cùng.
Mặc dù cô bé không nói ra thân phận, nhưng đã có thể xuất hiện từ trong hư không, đồng thời một đòn đánh bay vị Thánh Tổ Bảo Hoa kia, thì không cần suy nghĩ cũng có thể chắc chắn trăm phần trăm đây chính là Minh Trùng Mẫu.
Còn về con sâu keo khổng lồ vừa biến mất ban nãy là gì, thì mọi người đã không còn quan tâm chút nào. Cả đám đều gắt gao nhìn chăm chú vào cô bé kia, không ai dám lơ là dù chỉ một khoảnh khắc.
Dù sao, mới vừa rồi nó đã dùng một quyền đánh bay Bảo Hoa. Những người ở đây, kể cả Hàn Lập, cũng không ai có thể nhìn rõ được quyền này.
Từ đó có thể thấy động tác của cô bé này cực nhanh, đồng thời cũng rất quỷ dị.
Trong số những người ở đây, người duy nhất có vẻ mặt không hề thay đổi chỉ có Giải Đạo Nhân.
Nhưng khi hắn đờ đẫn nhìn cô bé đang lơ lửng trên không trung, đồng thời trên người hắn lại truyền ra tiếng sấm ầm ầm. Từng đạo hồ quang màu bạc tự động bắn ra, sau đó hóa thành một bộ y phục làm từ những tia điện, bao phủ lấy hắn.
Ánh mắt cô bé sau khi quét qua bọn người Hàn Lập, cuối cùng d��ng lại trên người Giải Đạo Nhân, lúc này nó lại lộ ra vẻ mặt hứng thú nói:
- Con rối Chân Tiên? Quả thực có chút thú vị! Không thể tưởng tượng được sau nhiều năm như vậy, ta vẫn có thể nhìn thấy vật này ở hạ giới!
- Ngươi thật sự là Minh Trùng Mẫu sao?
Bảo Hoa cuối cùng cũng hóa giải được cỗ huyết khí đang loạn xạ trong cơ thể, chậm rãi hỏi cô bé kia một câu. Thần sắc nàng lúc này vẫn trấn định.
- Hừ, cái gì mà thật sự hay không thật sự. Thứ mà các ngươi vừa rồi đã hủy hoại chính là một cái xác mà bổn tọa đã lột ra hơn mười vạn năm trước. Ta đang định sử dụng nó, không ngờ hôm nay lại bị các ngươi phá hủy. Giờ thì, các ngươi định bồi thường thế nào đây?
Sắc mặt Bảo Hoa biến đổi vài phần, đoạn nàng thở dài nói.
- Một cái xác! Nói như vậy, thì ra ngay từ đầu ngươi đã ẩn mình dưới nước. Hay cho một chiêu ve sầu thoát xác! Chỉ có điều, ta lại càng không ngờ, ngươi ngay cả Đại Na Di thuật của Phượng Linh Bảo Bàn cũng có thể trực tiếp phá vỡ, đây chính là tuyệt chiêu bổn mạng của Thiên Phượng m��!
- Phượng Linh Bảo Bàn! Chính là cái thứ ẩn chứa một tia Pháp Tắc Thiên Phượng vừa rồi sao! Chỉ là một vật chết mà thôi. Mặc dù nó có thể điều khiển một chút lực không gian, nhưng nếu tưởng có thể ở trước mặt ta thi triển thì quả thật nực cười. Năm đó, mặc dù ta chưa từng giao đấu với Thiên Phượng Chân Linh, nhưng cũng đã cắn nuốt không mười thì cũng tám tên cao thủ thuộc dòng dõi Phượng tộc.
Cô bé kia bĩu môi, trên mặt lộ vẻ khinh thường nói.
Lời này khiến bà lão mặc áo đen đang lặng lẽ nắm Phượng Linh Bảo Bàn trong tay bỗng nhiên cảm thấy lạnh lẽo trong lòng. Ngay cả khi bà ta biết rõ không nên tin những lời này của đối phương, thì trong lúc nhất thời bà lão này cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cái ý tưởng sử dụng Phượng Linh Bảo Bàn trong lòng Hàn Lập cũng vì thế mà bị dập tắt.
Chỉ có điều, có người căn bản không tin lời cô bé kia, lúc này tự mình cho rằng khoảng cách giữa hắn và đối phương rất xa, đồng thời hắn cũng hết sức tin tưởng vào uy năng của Phượng Linh Bảo Bàn.
Người này chính là gã to con mặt đỏ kia. Chỉ thấy hai mắt hắn bắn ra ánh sáng kỳ dị, đột nhiên tay áo run lên, một khối Phượng Linh Bảo Bàn nhoáng lên một cái hiện ra trong lòng bàn tay, rồi trong nháy mắt vỡ vụn.
Vòng sáng ngũ sắc giống hệt của Bảo Hoa ban nãy lập tức hiện ra, chớp mắt bao phủ lấy gã to con, đồng thời một cỗ dao động không gian xuất hiện trên người hắn.
Cô bé kia vốn đang lơ lửng trên không trung, vừa thấy cảnh này, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức trở nên nghiêm nghị, thân hình nó khẽ động, liền biến thành một bóng đen mờ nhạt bắn nhanh tới.
Gã to con mặt đỏ đối với việc này sớm đã đề phòng, hắn lập tức quát to một tiếng, thanh đao bằng xương trong tay đột nhiên chém ra.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, một lưỡi đao khổng lồ như ngọn núi nhoáng lên, lao thẳng vào bóng đen đối diện, trong nháy mắt xé bóng đen kia thành vô số mảnh nhỏ.
- Ha ha…
Gã to con cười lên điên cuồng, hắn không quan tâm một kích vừa rồi có thành công hay không, bên ngoài cơ thể ánh sáng ngũ sắc đột nhiên ngưng tụ, thân thể hắn lúc này đã mờ đi, dường như sắp sửa được trực tiếp truyền tống đi nơi khác.
Hắn đương nhiên có tư cách cười to!
Những người khác đều bị lời nói của Minh Trùng Mẫu đe dọa mà không dám dùng Phượng Linh Bảo Bàn để trốn chạy, nhưng hắn lại dám làm chuyện này.
Hơn nữa, rất có thể trong những người ở đây chỉ có mình hắn là thoát được. Điều này quả thật khiến hắn hả hê trong lòng.
Bỗng nhiên lúc này gã to con lại hét thảm một tiếng, tiếng cười lập tức ngưng bặt.
Một cánh tay nhỏ nhắn chợt thò ra từ bên trong ngực gã to con. Cánh tay này coi vầng sáng hộ thể cùng với chiến giáp trên người gã to con kia như không khí, trực tiếp xuyên thủng qua. Hẳn là cô bé kia lại sử dụng một chiêu quỷ dị như ban nãy, nhưng điểm khác là lúc này nàng lại hiện ra ngay sau lưng của gã to con chứ không phải Bảo Hoa.
Cánh tay cô bé giống như một lưỡi dao sắc bén không gì không thể phá, vòng sáng ngũ sắc phát ra từ Phượng Linh Bảo Bàn căn bản không cách nào ngăn cản được.
Sau khi cô bé cười duyên khúc khích, khéo léo rút bàn tay ra khỏi người gã to con, lập tức trong tay nàng có thêm một người tí hon đỏ ngầu cao chừng nửa thước.
Người tí hon này đang liều mạng giãy giụa muốn chạy trốn, nhưng căn bản không làm được gì.
Đây chính là Nguyên Anh mà gã to con mặt đỏ đã tu luyện không biết bao nhiêu năm mới có thể tạo thành.
Cô bé lập tức há miệng, một sợi tơ màu đen chớp lên rồi đánh vào thân thể của gã to con.
Lập tức âm thanh xèo xèo vang lên, thân thể gã to con trong khoảnh khắc khi ánh sáng màu đen chớp lên liền bị lão hóa, cuối cùng biến thành một đám bụi bay đi mất tăm.
- Không! Là Pháp Tắc Thời Gian, các vị đạo hữu cứu ta với!
Nguyên Anh gã to con vừa thấy cảnh này, trên mặt tràn đầy hoảng sợ. Hắn càng liều mạng giãy giụa trong bàn tay cô bé, đồng thời điên cuồng phát ra những âm thanh cầu cứu.
Bảo Hoa vừa nghe thấy bốn chữ “Pháp Tắc Thời Gian” thì lập tức kinh sợ, trên mặt nàng lộ vẻ khó có thể tin được.
Mà lão già cùng bà lão áo đen vốn có chút không thể kiềm chế muốn ra tay cứu giúp, vừa nghe nói vậy, lại quay sang nhìn nhau, vẻ mặt cũng không tự chủ được mà trở nên cực kỳ s��� hãi.
Hàn Lập sau khi nghe được những lời này, vẻ mặt hơi ngẩn ra, dường như đang nghĩ tới điều gì đó.
Lúc này, cô bé nhìn người tí hon trong tay, hai mắt chớp nháy ánh sáng kỳ lạ, trên mặt hiện ra vẻ thèm thuồng. Cánh tay nó khẽ động, đưa Nguyên Anh của gã to con lên miệng, cắn ngay giữa một nhát, rồi giống như ăn được một thứ gì đó ngon lắm, lập tức nuốt xuống.
Nguyên Anh gã to con hét thảm một tiếng rồi hôn mê tại chỗ. Mặc dù thân thể Nguyên Anh lập tức khôi phục như trước, nhưng ánh sáng bên ngoài đã mờ nhạt đi hơn một nửa, đồng thời khí tức cũng trở nên như có như không.
Sắc mặt Bảo Hoa biến hóa, cánh tay nàng hơi nâng lên, dường như đang định làm gì đó, nhưng đã quá muộn màng.
Cô bé kia lại lần nữa cười khúc khích, cánh tay rất nhanh khẽ động, lập tức nuốt Nguyên Anh gã to con vào trong bụng. Đầu lưỡi thè ra liếm liếm trên môi, trên mặt lộ ra vài phần thỏa mãn.
Khuôn mặt cô bé lúc này trông hết sức đáng yêu, nhưng rơi vào mắt đám Đại Thừa ở đây lại chẳng khác nào yêu ma đáng sợ.
Không riêng gì sắc mặt của lão già và bà lão áo đen tái nhợt dị thường, ngay cả vẻ mặt của Bảo Hoa cũng trở nên âm tình bất định, không thể thốt ra nửa lời.
Hàn Lập ngoài mặt coi như trấn định, nhưng trong lòng hắn thực sự hoảng sợ. Hắn hướng Giải Đạo Nhân vẫy tay, Giải Đạo Nhân lập tức nhoáng lên một cái liền xuất hiện bên cạnh hắn. Lúc này, hắn mới quan sát cô bé kia, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ đối sách.
Tình huống hiện tại dường như rất không ổn!
Con sâu keo trước mắt này vậy mà lại lợi hại đến thế, vừa ra tay đã làm Bảo Hoa bị thương, nó còn nhẹ nhàng giết chết một gã Đại Thừa rồi trực tiếp cắn nuốt Nguyên Anh gã đó sạch sẽ.
Quả thật thực lực của nó so với dự kiến ban đầu còn mạnh hơn rất nhiều.
Nhưng vẫn có điểm không thích hợp ở đây. Con sâu keo này rõ ràng vừa mới tỉnh lại, làm sao có thể khôi phục thần thông mạnh mẽ nhanh như vậy được chứ?
Linh hồn phong ấn kia không phải đã dùng toàn lực áp chế nó hay sao?
Nếu như Minh Trùng Mẫu này bị lực lượng phong ấn áp chế, lại vẫn có thể dễ dàng giết chết tu sĩ Đại Thừa nhanh chóng như vậy, thì tại thời kỳ Thượng Cổ nó sớm đã tung hoành khắp các giới diện rồi, làm gì có chuyện để cho hai vị Chân Tiên trấn áp dưới phong ấn này cơ chứ.
Dù sao Hàn Lập cũng không phải tu sĩ thông thường, trong khoảnh khắc liền phát hiện điểm khả nghi.
Nhưng khi hắn chưa kịp liên lạc với những người khác thì trong tai bỗng nhiên vang lên giọng nói của Bảo Hoa:
- Hàn huynh, cô bé trước mắt này không phải là bản thể của Minh Trùng Mẫu, mà chỉ là Nguyên Thần của nó xuất khiếu biến ảo thành một Hóa Thân. Cho nên ngoại trừ Huyền Thiên Chi Bảo thì không còn bảo vật nào có thể gây thương tổn cho nó. Ngoài ra, cái Hóa Thân này cũng chỉ nắm giữ một ít Pháp Tắc Thời Gian mà thôi, nó không thể dễ dàng vận dụng, mà mỗi lần sử dụng Pháp Tắc Thời Gian thì đều khiến Nguyên Thần của nó trong khoảnh khắc suy yếu đi vài phần. Chúng ta chỉ cần dùng Huyền Thiên Chi Bảo bảo vệ bản thân mình thì cũng không cần sợ đối phương uy hiếp.
- Đạo hữu làm thế nào biết được chi tiết rõ ràng như vậy!
Trong lòng Hàn Lập nghi ngờ, không khỏi truyền âm hỏi lại.
- Là Linh Hồn Phong Ấn lặng lẽ thông báo cho ta, ta cũng vừa mới biết thôi. Hiện tại, ta và ngươi hợp tác khống chế đối phương, để cho Dư đạo hữu xuống bên dưới hủy diệt hoàn toàn bản thể của nó. Chỉ cần bản thể không còn thì Nguyên Thần của Minh Trùng Mẫu này cũng không còn đáng sợ như trước.
Bảo Hoa cười khổ đáp lời.
Mọi tâm huyết của dịch giả, chỉ dành riêng cho độc giả tại truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.