[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 2193: Đỗ Vũ
Thanh niên này chính là Hàn Lập, trải qua gần nửa năm trời không ngừng nghỉ hành trình, cuối cùng cũng đã quay về Thiên Uyên thành.
Lúc này, trong khoang thuyền ngọc lại có thêm hai người, một nam một nữ, bước ra. Đó chính là Ngân Nguyệt và Giải đạo nhân.
Ngân Nguyệt hướng ánh mắt về phía tường thành, nơi mọi người đang đứng, lướt qua một lượt, trong mắt cũng hiện lên tia kinh ngạc.
"Thì ra là Hàn huynh đã trở lại, quả là một việc đáng mừng. Lão phu chờ ở đây vì có việc khác, nào ngờ Hàn đạo hữu lại trở về đúng hôm nay. Nếu không, lão phu nhất định sẽ cung nghênh đạo hữu từ xa." Lão giả tóc bạc rốt cuộc cũng đã hết kinh ngạc mà tỉnh táo lại, trong lòng không ngừng âm thầm kêu khổ, song trên mặt vẫn tràn đầy tươi cười, hướng Hàn Lập ôm quyền nói.
Vừa nói, lão giả vừa nhịn không được dùng thần niệm hướng Hàn Lập đảo qua, liền phát hiện không thể nào dò xét được độ sâu cảnh giới của đối phương, chỉ cảm thấy khí tức đối phương rõ ràng so với trước kia càng sâu không lường được, trong lòng lại càng âm thầm rùng mình.
Tuy rằng hắn không biết kết quả việc Hàn Lập đột phá bình cảnh Đại Thừa ra sao, nhưng không hề nghi ngờ, tu vi của Hàn Lập rõ ràng đã đại tăng.
Không riêng Cốc trưởng lão, các trưởng lão Hợp Thể kỳ khác có mặt tại đó, sau khi nhận ra Hàn Lập, cũng đều theo bản năng phóng thần niệm dò xét tu vi.
Nhưng với cường độ thần niệm của bọn hắn, khi Hàn Lập không trực tiếp phóng ra Đại Thừa kỳ linh áp, làm sao có thể dò xét ra điều gì được.
Kết quả đám người liên quan, trong tình huống không thể dò xét được cảnh giới hiện tại của Hàn Lập, trên mặt thần sắc khác nhau, miễn cưỡng nặn ra được một hai nụ cười.
Hàn Lập đã thu hết những biểu hiện cổ quái của đám người bên dưới vào đáy mắt, trong lòng khẽ động, song trên mặt vẫn hờ hững cười nói:
"Ha ha, thì ra chư vị đạo hữu có việc quan trọng khác trong người. Có thể khiến Cốc đạo hữu và mọi người đều phải đứng đây chờ đợi, xem ra khách quý tới Thiên Uyên thành lần này phải vô cùng quan trọng đây. Không biết có phải là một trong hai vị Mạc Giản Ly hoặc Ngao Khiếu tiền bối chăng?"
"Không phải vậy, tin tức về hai vị đại nhân đã không có một dạo rồi..." Vẻ mặt lão giả tóc bạc đã bớt đi vài phần tươi cười, có chút chần chừ, chậm rãi nói.
Cho dù hắn có kinh nghiệm phong phú, giờ phút này cũng cảm thấy do dự, không biết có nên nói thẳng việc sứ giả Thánh đảo đến đây hay không.
Cũng may, việc này không cần lão giả tóc bạc tiếp tục đau đầu nữa!
Bởi vì đúng lúc này, chân trời ở một hướng khác chợt lóe lên linh quang rực rỡ, lại có một dải ánh sáng ngũ sắc cuồn cuộn bay đến, nhìn có vẻ chậm chạp, nhưng thực tế tốc độ lại nhanh vô cùng, chỉ sau vài cái chớp động đã bay tới không trung phía trên cổng thành.
Quang hà chợt tắt đi, lập tức có một chiếc thuyền toàn thân trắng nõn như ngọc xuất hiện ngay bên cạnh chiếc thuyền ngọc của Hàn Lập, ước chừng lớn hơn gấp bốn năm lần.
Hàn Lập thấy vậy hơi ngẩn người ra, nhưng lập tức đưa ánh mắt hướng về phía chiếc thuyền lớn màu trắng đảo qua.
Chỉ thấy trên mũi thuyền có rất đông người đang đứng, trong đó có ba người đứng ở phía trước nhất, vô luận khí thế hay linh áp đều vượt xa những người phía sau.
Mà trong ba người này, bên trái là một đại hán tóc vàng, hai mắt xanh biếc sâu thẳm, chừng ba, bốn mươi tuổi; ở giữa là một người áo trắng tung bay phất phới, gương mặt tuấn mỹ, đúng là một gã thanh niên phong tư tiêu sái; phía bên phải là một người đàn bà đi chân trần, làn da ngăm đen xấu xí.
Trên người ba người này đều tỏa ra khí tức cường đại!
Mà Hàn Lập dùng thần niệm dò xét qua ba người đó một chút, liền lập tức tra xét ra, một nam một nữ hai bên đều có tu vi Hợp Thể trung kỳ, thanh niên áo trắng ở giữa đã có tu vi Hợp Thể hậu kỳ, hơn nữa có vẻ bất cứ lúc nào cũng có thể trùng kích bình cảnh Đại Thừa.
Thế nhưng ba người này không phải là điều Hàn Lập để ý nhất. Ánh mắt Hàn Lập sau khi đảo qua ba người bọn họ liền dừng lại ở một hoa văn hình chữ "Thánh" to lớn in phía trên chiếc thuyền lớn.
"Thánh đảo."
Hàn Lập trong nháy mắt liền nhận ra hoa văn này đại diện cho điều gì, hai mắt không khỏi nhíu lại, đồng thời trong lòng không khỏi giật mình.
Thảo nào Trưởng lão hội Thiên Uyên thành có mặt ở đây hơn phân nửa, thì ra Thánh đảo đột nhiên phái sứ giả đích thân đến.
Vậy rốt cuộc Thiên Uyên thành đã xảy ra chuyện gì mà khiến Thánh đảo phải phái sứ giả đến? Hơn nữa vừa rồi khi mình xuất hiện, các trưởng lão Thiên Uyên thành bỗng nhiên đối với mình có chút lo lắng, cũng có chút khả nghi.
Chẳng lẽ chuyện người của Thánh đảo đến đây lại có liên quan tới mình?
Hàn Lập sau khi nhận ra thân phận của ba người đến từ Thánh đảo, trong giây lát đã đoán được bảy, tám phần sự thật của việc này.
Nhưng hắn tuy rằng trong lòng có suy nghĩ, song trên mặt lại không có chút khác thường nào, chỉ lẳng lặng nhìn về phía những người đó mà không nói một lời.
Lão giả tóc bạc cùng Kim Việt thiền sư vừa thấy sứ giả của Thánh đảo xuất hiện ngay lúc này, quay sang nhìn nhau, đều thấy trên khuôn mặt đối phương hiện lên một nụ cười khổ.
Thật không ngờ, không cần bọn hắn phải dùng lời lẽ che đậy vấn đề đã làm Trưởng lão hội trong thời gian qua hết sức đau đầu kia, giờ đây bọn họ đã trực tiếp đối mặt nhau.
Thế nhưng điều làm lão giả tóc bạc kinh hãi chính là, trừ bỏ tên công tử áo trắng ở giữa ra, còn lại hai gã sứ giả đều có thần thông to lớn, cũng lừng lẫy tiếng tăm trong đám sứ giả của Thánh đảo.
Mà tên thanh niên tuấn tú kia tuy rằng lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng lại là loại không thể nhìn thấu thực lực.
Điều này càng khiến trong lòng lão giả thêm phần lo lắng!
"Cốc huynh, như vậy cũng tốt. Hãy đ�� Hàn đạo hữu tự mình bàn bạc với sứ giả Thánh đảo về chuyện đệ tử này, cho dù có phát sinh bất cứ chuyện gì không thoải mái, cũng không thể trách cứ chúng ta được." Lão giả tóc bạc đang định quyết chuyện gì đó, trong tai bỗng nhiên vang lên tiếng nói trầm thấp của một nam nhân.
Nam nhân áo đen phía sau đột nhiên truyền âm tới.
Lão giả tóc bạc nghe xong thần sắc khẽ biến đổi, dùng ánh mắt đầy toan tính liếc nhìn Hàn Lập một cái, kết quả vừa hay nhìn thấy đối phương đang cười như không cười nhìn lại hắn, lúc này trong lòng dấy lên chút kinh hoàng, không truyền âm trả lời điều gì, chỉ là nhìn như lơ đãng rồi quay đầu đi.
Lúc này, Kim Việt thiền sư miệng niệm một tiếng A Di Đà Phật, liền hướng về phía ba gã tu sĩ Hợp Thể khẽ cúi chào, trầm giọng ân cần thăm hỏi:
"Người tới chính là ba vị sứ giả của Thánh đảo, lão nạp Kim Việt xin ra mắt."
"Thì ra là đại danh lừng lẫy Kim Việt thiền sư, tại hạ Đỗ Vũ xin ra mắt đại sư." Thanh niên áo trắng đưa mắt đảo qua lão tăng phía sau, bỗng nhiên mở miệng cười nói.
Sắc mặt hai gã sứ giả khác ở hai bên không hề thay đổi chút nào, rõ ràng là mọi chuyện đều nghe theo người cầm đầu ở giữa.
"Đỗ Vũ! Ngươi chính là đạo hữu gần đây mới xuất quan từ Thánh đảo, dự tính không lâu sẽ đột phá bình cảnh Đại Thừa kỳ sao?" Vừa nghe thanh niên áo trắng nói như vậy, lão giả tóc bạc liền biến sắc, suýt chút nữa kêu lên thất thanh.
Kim Việt thiền sư đứng bên cạnh cũng biến sắc.
"Đạo huynh nhất định là Cốc đạo hữu. Tiểu đệ đích xác vừa mới xuất quan từ Thánh đảo, dự định sau đó không lâu sẽ tiến vào cảnh giới Đại Thừa kỳ. Thế nhưng muốn đạt được ước nguyện mà Đỗ mỗ đã nói, e rằng còn phải nhờ quý thành trợ giúp một phần." Thanh niên áo trắng nói với vẻ mặt khiêm tốn.
Lão giả họ Cốc nghe lời ấy, khóe miệng không khỏi run rẩy đôi chút, đưa mắt liếc qua Hàn Lập một cái, trong đầu suy nghĩ xoay chuyển, rồi cuối cùng mới quyết định trả lời:
"Nếu là Thánh đảo có lệnh, chỉ cần trong khả năng cho phép, bản thành tất nhiên sẽ dốc hết sức tương trợ. Có điều nơi này không phải là nơi nói chuyện, Đỗ huynh, Hùng đạo hữu, Lý đạo hữu, còn có Hàn huynh, chúng ta hãy vào trong thành rồi mới bàn bạc kỹ lưỡng một phen đi."
"Hàn huynh? Chẳng lẽ vị đạo hữu này chính là..." Thanh niên áo trắng vừa nghe lão giả nói như vậy, thần sắc khẽ biến đổi, lập tức hướng về phía Hàn Lập bên này nhìn lại, trong mắt lóe lên tinh quang.
Kỳ thật vừa rồi vị 'Đỗ Vũ' này đã chú ý tới Hàn Lập, trên người cảm giác được một luồng áp lực cực kỳ không thoải mái, hơn nữa thần niệm cũng không thể nhìn thấu được tu vi cảnh giới của Hàn Lập, trong thâm tâm đã sớm giật mình, phảng phất có vài phần kiêng kị.
Hiện giờ lại đột nhiên biết được thân phận thật sự của Hàn Lập, ngay cả hắn luôn tự cho mình tài giỏi, trong lòng cũng không khỏi run sợ đôi chút.
Tin đồn về Hàn Lập thì có đủ loại, sau khi hắn vừa xuất quan liền nghe như sấm bên tai. Hơn nữa về sau, hắn đã biết một gã đệ tử của Hàn Lập có thể hỗ trợ ngăn cản một phần uy lực của Chân Lôi Kiếp, trong lòng tất nhiên sẽ càng thêm chú ý tới Hàn Lập, lại tiến hành thêm vài phen điều tra.
Hàn Lập trong khoảng thời gian ngắn từ tu sĩ Hóa Thần tiến giai đến Hợp Thể kỳ, lại từ Hợp Thể kỳ lấy tốc độ không tưởng tượng nổi tiến giai đến Hợp Thể hậu kỳ, cũng trong hơn một ngàn năm ngắn ngủi, hết lần này đến lần khác lấy yếu thắng mạnh.
Thậm chí cuối cùng còn có lời đồn, vị Nhân tộc tu sĩ này mới tiến giai Hợp Thể hậu kỳ, chẳng những trong ma kiếp giết chết Ma tộc tôn giả với số lượng kinh người, dường như sau đó còn từ sâu trong Ma giới bình yên trở về.
Nếu tất cả đó đều là sự thật thì vị ‘Hàn đạo hữu’ này thật sự là đáng sợ.
Đỗ Vũ cho dù luôn tự nhận thiên tư của mình tuyệt không thua kém những vị tuyệt đại thiên tài tiếng tăm lừng lẫy trong lịch sử Nhân tộc, nhưng so sánh với chiến tích khủng bố như vậy của Hàn Lập, lại biết mình không có khả năng làm được.
Thế nhưng vị ‘Hàn Lập’ này không phải nghe đồn đã sớm rời Thiên Uyên thành, bế quan chuẩn bị đột phá bình cảnh Đại Thừa kỳ, như thế nào lại xuất hiện ở đây?
Mà ý đồ của hắn khi đến đây, vốn là vì đệ tử của đối phương mà đến. Chẳng lẽ hắn đã có được tin tức gì rồi!
Nếu thật sự là như thế, phiền toái có thể lớn lắm, việc này e rằng không thể thuận lợi như mong muốn!
Đỗ Vũ vừa âm thầm giật mình không thôi, vừa trong lòng không khỏi nổi lên chút kiêng kị, song trên mặt lại hết sức khách khí, chắp tay hướng về phía Hàn Lập nói:
"Thì ra thật sự là Hàn huynh! Đại danh của đạo hữu, Đỗ mỗ đã sớm nghe từ lâu. Nếu Hàn huynh cũng ở đây, thế thì Đỗ mỗ cũng muốn cùng huynh trao đổi một chuyện."
"Trao đổi? Xem ra Cốc huynh vừa rồi đúng là có chuyện gì muốn cùng tại hạ trao đổi. Nếu vậy, Hàn mỗ cũng xin vào tham gia náo nhiệt vậy." Hàn Lập hai mắt híp lại, trong miệng hờ hững trả lời.
"Khụ, cái này là đương nhiên rồi. Chúng ta cùng nhau vào thành đi." Kim Việt thiền sư ho nhẹ một tiếng, thần sắc có chút khác thường.
Trong đại sảnh của một tòa tháp đá khổng lồ, lão giả tóc bạc đưa đám người Hàn Lập cùng thanh niên áo trắng vào trong sảnh, chia nhau ngồi xuống.
Lão giả phân phó một tiếng, một đội thị nữ lập tức dâng lên linh trà cùng vài món linh quả linh tửu, đặt xuống chiếc bàn trước mặt mọi người.
"Cốc huynh, rốt cuộc trong thành đã xảy ra chuyện gì mà khiến Thánh đảo phải cử ba người Đỗ đạo hữu tự mình đến đây? Hiện tại cũng nên nói cho Hàn mỗ biết một phần chứ. Chẳng lẽ việc này đúng là có quan hệ với tại hạ?" Hàn Lập khẽ nhấp một ngụm linh trà, ung dung đặt chén trà xuống bàn, hướng Cốc trưởng lão hỏi thẳng.
Những dòng chữ này là sự khẳng định quyền sở hữu nội dung dịch từ truyen.free.