[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 2154: Trận Nhãn
Những quái vật này có con khổng lồ như núi non, có con lại tựa tòa cung điện, có con thân mình lỗ chỗ như tổ ong, nhìn vào không khác gì một hòn đảo thu nhỏ. Nhưng cũng có loại chỉ là một thân ảnh xanh biếc, cuộn mình lại biến thành một đám mây khổng lồ.
Trên lưng những quái vật vĩ đại này chở đầy các vệ sĩ của liên quân các tộc. Chúng dừng lại trên không trung một lát, đợi các loại phi xa, chiến thuyền tụ tập vây quanh tạo thành một vòng bảo vệ. Sau đó, cả đoàn trùng trùng điệp điệp nối đuôi nhau rời khỏi bầu trời Mộc Miên thành, hướng phương xa bay đi.
Liên quân rời đi chuyến này ước chừng khoảng hơn một nửa lực lượng tinh nhuệ của Mộc Miên thành. Ba vị Đại Thừa Kỳ cũng cùng nhau xuất phát. Hơn nữa, còn có mấy đơn vị khác đang đóng quân tại biên giới và các quân đoàn từ những thành lân cận hiệp trợ. Khi hội hợp, đây sẽ là một lực lượng có thể chống đỡ ngang ngửa với đại quân Ma tộc hung hãn.
Hàn Lập vẫn chưa cùng đội ngũ ấy xuất phát. Hắn đứng trên lầu cao, nhìn về phương trời xa xăm một lúc, rồi vẫn giữ vẻ mặt bình thản quay về tiếp tục tu luyện.
Năm ngày sau, không khí yên tĩnh của Mộc Miên thành lại tiếp tục dao động. Một đơn vị lấy Mộc tộc làm chủ đạo, các liên quân tộc khác cũng tụ tập lại, chuẩn bị rời khỏi Mộc Miên thành.
Trên tầng cao nhất của căn lầu, Hàn Lập đang nhắm mắt nhập định. Khu��n mặt hắn khẽ động, lập tức bế công, hai mắt mở ra.
Một lát sau, tiếng bước chân truyền đến từ cầu thang. Chu Quả Nhi xuất hiện, kính cẩn nói với Hàn Lập:
“Hàn tiền bối! Mộc tộc phái người đến mời tiền bối đến đó để bàn bạc công việc.”
“Ta biết rồi. Ngươi tu vi còn quá thấp, trong trận đại chiến lần này ngươi cứ ở lại thành đi. Chờ sau khi đại chiến kết thúc, ta sẽ đưa ngươi trở về tộc.” Hàn Lập dặn dò.
“Vâng! Quả Nhi xin vâng lời tiền bối.” Chu Quả Nhi nghe thấy thế, đầu tiên ngẩn người. Nhưng nàng lập tức nhận ra giọng điệu không thể cãi lời của Hàn Lập, lúc này nàng chỉ có thể ngoan ngoãn cúi đầu.
Hàn Lập hơi gật đầu, thản nhiên đứng dậy rồi bước tới tầng lầu phía dưới.
Khi hắn đi xuống phòng ở tầng một, Giải Đạo Nhân vẫn đang ngồi ở một góc căn phòng. Hắn lặng lẽ khoanh chân ngồi, trên mặt không có chút biểu tình nào.
Trong đại sảnh, một thanh niên Mộc tộc da xanh ngắt đang có chút bất an đứng chờ.
Ánh mắt Hàn Lập chỉ quét qua một cái liền lập tức nhận ra thanh niên Mộc tộc này tu vi chỉ có Nguyên Anh Kỳ, hơn nữa trông bộ dạng thì đúng là vừa mới đột phá cảnh giới Ngưng Anh thành công.
“Xin vấn an Hàn tiền bối! Vãn bối theo lệnh của đại trưởng lão đặc biệt tới mời Hàn tiền bối xuất phát.” Thanh niên Mộc tộc vừa thấy Hàn Lập xuất hiện liền cuống quýt hành lễ, ngay lập tức nói rõ mục đích.
“Đại trưởng lão? Đại trưởng lão của quý tộc không phải đang ngh�� ngơi ở thánh thụ hay sao?” Hai mắt Hàn Lập nhíu lại, chậm rãi hỏi.
“Thưa tiền bối! Bây giờ chức vụ đại trưởng lão của Mộc tộc tạm thời do Tử Hàn trưởng lão tạm quyền.” Thanh niên Mộc tộc cúi đầu giải thích.
“Thì ra là như vậy! Ngươi đi trước dẫn đường. Giải huynh cùng nhau xuất phát thôi.” Hàn Lập mặt không đổi sắc, nói với Giải Đạo Nhân.
Một lát sau, Hàn Lập thu lại độn quang rồi xuất hiện trước một tòa nhà màu vàng nhạt, được dựng từ những cây cối trên một khoảng sân rộng lớn. Mà ở cuối sân có một tòa đại điện cao lớn hơn trăm trượng màu xanh biếc.
“Hàn tiền bối! Đại trưởng lão đang ở trong điện chờ đợi các vị.” Thanh niên Mộc tộc cẩn thận giải thích mấy câu.
Hàn Lập đánh giá đại điện mấy lần, thần niệm cường đại khẽ quét vào bên trong một lượt, lập tức cảm ứng được bên trong mấy đạo khí tức không hề thua kém. Khóe miệng hắn khẽ nhếch, ra lệnh cho thanh niên Mộc tộc tiếp tục dẫn đường.
Những vệ sĩ đứng gác hai bên cung điện cũng đã nhận ra gã thanh niên Mộc tộc này. Khi bọn họ đi tới, bọn họ cũng không chút ngăn trở. Nhưng khi Hàn Lập đi ngang qua, khí tức khủng bố của hắn khiến các vệ sĩ run sợ, theo bản năng liền hơi khom người cúi đầu. Tuy khác chủng tộc nhưng khi gặp được cường giả bậc này thì các vệ sĩ Mộc tộc đều lộ vẻ kính sợ.
Đúng lúc này, Hàn Lập bất ngờ nhếch miệng truyền âm cho Giải Đạo Nhân.
Hai mắt Giải Đạo Nhân chợt lóe sáng, bước chân khẽ chậm lại, sau đó hắn liền quay lại đi vòng qua một bên cung điện.
Những vệ sĩ của Mộc tộc ở đó liền kinh ngạc nhưng sau khi ngầm liếc mắt trao đổi liền không một ai trong đám bọn chúng đứng ra ngăn cản.
Nhưng chính lúc này, Hàn Lập theo sự dẫn đường của gã thanh niên đi xuyên qua một cái hành lang rồi tới một căn phòng trong đại điện, hắn cũng tùy ý đảo mắt quan sát khắp căn phòng.
Trong gian phòng rộng hơn mười trượng chỉ có ba người mà thôi. Ngồi ở vị trí chủ tọa là một ông lão của Mộc tộc. Lão ta có tu vi Hợp Thể Hậu Kỳ, dáng vẻ gầy gò, khoác một áo bào màu lục, lưng đeo một đai lưng nửa vàng nửa bạc.
Ngồi hai bên là một đại hán Mộc tộc thân mặc chiến giáp màu bạc và một cô gái cao nhưng hơi gầy khoảng mười bảy mười tám tuổi, trên đầu có một đôi sừng đen nhỏ. Cả hai người đều có tu vi Hợp Thể Trung Kỳ.
Bọn họ vốn đang nói chuyện với nhau, ngay khi Hàn Lập đi tới thì tất cả đều ngừng lời, dõi mắt nhìn.
“Hàn huynh, lão phu đã nghe Mạc tiền bối nói về thần thông cao thâm của Hàn đạo hữu. Trận chiến này có sự giúp sức của Hàn huynh là vinh hạnh lớn cho bổn tộc!” Ông lão Mộc tộc thấy Hàn Lập có tu vi Hợp Thể Hậu Kỳ bèn tươi cười đứng dậy chắp tay hành lễ.
“Hàn đạo hữu, Thảo Tật xin ra mắt.”
“Ngươi chính là Hàn Lập sao? Dựa vào tu vi thì đúng là đạo hữu mạnh hơn ta và Thảo đạo hữu rất nhiều. Thiếp thân là Phỉ Tiểu Tịch, là người của Dạ Xoa tộc.”
Cả hai người bọn họ khi cảm nhận được tu vi của Hàn Lập vẻ mặt khác nhau, nhưng cũng đều đứng dậy chào hỏi.
“Hàn mỗ đến hơi trễ, đã làm cho ba vị phải đợi lâu rồi.” Hàn Lập không tỏ ra chút biểu tình nào nhưng vẫn bình thản đáp lễ ba người.
“Mời Hàn huynh ngồi, ta đang cùng hai vị đạo hữu ở đây thảo luận về Trận Nhãn. Đến lúc đó Thảo đạo hữu và Phi tiên tử sẽ cùng Hàn huynh tạo thành một tổ đội, cùng nhau bảo vệ trận nhãn.” Ông lão Mộc tộc cười nói.
“Có được sự tương trợ của Thảo đạo hữu và Phi tiên tử thì lúc đó Hàn mỗ đối với việc bảo vệ trận nhãn cũng có vài phần chắc chắn hơn.” Hàn Lập nói với giọng điệu của bậc bề trên, coi Thảo Tật và Phi Tiểu Tịch như cấp dưới của mình.
Đại hán Mộc tộc nghe vậy hai mắt chỉ chợt lóe lên nhưng vẻ mặt vẫn không lộ vẻ gì. Còn cô gái ở đối diện lại tỏ ra cau có, thầm hừ lạnh một tiếng.
“Hahaha. Với sự hợp tác của ba vị, tại hạ tin rằng trận nhãn nhất định sẽ được bảo vệ an toàn. Nhưng ngoài việc bảo vệ trận nhãn không để Ma tộc phá hủy thì còn có thêm một nhiệm vụ khác nữa cho ba vị.” Ông lão Mộc tộc hơi ngừng lại một chút rồi chậm rãi nói.
“Có nhiệm vụ khác kèm theo sao? Sao khi tiếp nhận nhiệm vụ từ đại trưởng lão của tộc ta lại không hề được nghe nói gì về việc này? Chẳng l��� đến giờ quý tộc mới tùy ý thêm vào?” Phi Tiểu Tịch nhướng mày hỏi.
“Việc này đương nhiên là không rồi. Thật ra nhiệm vụ này là do Thảo đạo hữu đảm nhiệm, Hàn huynh và Phi tiên tử chỉ việc bảo vệ trận nhãn mà thôi.” Ông lão Mộc tộc bình thản nói.
“Rốt cuộc là nhiệm vụ gì? Tử Hàn huynh có thể nói ra cho ta nghe một chút không?” Hàn Lập hỏi với vẻ hứng thú.
“Thực ra cũng không có gì, chỉ là một vài biến hóa của đại trận. Mộc Giới Trận cần phải có sự phối hợp giữa người điều khiển trận pháp và người trấn giữ trận nhãn mới thực hiện được. Đến lúc đó khi cần thì Thảo đạo hữu sẽ phối hợp với những người kia một ít thôi. Mà những pháp quyết liên quan đến biến hóa của đại trận ta đã truyền cho Thảo Tật. Nhưng đến khi hắn vận dụng pháp quyết này, mong rằng các đạo hữu sẽ thay hắn bảo vệ trận nhãn.” Ông lão Mộc tộc mỉm cười.
“Thì ra là thế, việc này tất nhiên là ổn rồi. Đại trận Mộc Giới là đại trận bảo vệ toàn tộc của các vị, như vậy khi điều khiển trận pháp cũng phải do người c��a quý tộc điều khiển mới phải.” Hàn Lập mỉm cười nói như không hề để tâm.
“Thiếp thân cũng cảm thấy không thành vấn đề, việc điều khiển trận nhãn cứ giao cho Thảo huynh là được.” Phi Tiểu Tịch cân nhắc trả lời.
“Tốt lắm, mọi chuyện trông cậy vào nhị vị đạo hữu.” Ông lão Mộc tộc mừng rỡ đứng dậy thi lễ.
“Tử Hàn huynh cứ yên lòng!”
“Không dám. Ta sẽ cố hết sức.”
Ba người nhóm Hàn Lập cũng đứng dậy trả lễ.
Thời gian tiếp theo ba người bàn bạc một số vấn đề cần chú ý. Cuối cùng ông lão Mộc tộc giao cho mỗi người một thẻ ngọc. Bên trong có ghi lại cách vận dụng cấm chế trong trận pháp, phòng khi địch tập kích, cũng giúp họ có thêm phần nào chắc chắn khi ngăn địch.
Làm xong hết mọi chuyện, nhóm người Hàn Lập được sắp xếp chỗ nghỉ ngơi, dù sao từ Mộc Miên thành đến nơi bố trí trận cũng là một hành trình dài.
Nửa ngày sau, trên bầu trời Mộc Miên thành hàng ngàn chiếc phi xa, chiến thuyền đang dần dần rời khỏi thành, hướng thẳng đến nơi đại quân Ma tộc đang chiếm đóng.
Bản chuyển ng�� này là tài sản riêng của truyen.free.