Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 2127: Tin Tức

Tên Ma tộc hắc giáp vừa rồi hiển nhiên chính là kẻ do Tử Linh phái tới đây.

Với thân phận đệ tử của Lục Cực, dẫu chỉ là một trong số nhiều môn đồ, song thế lực của Tử Linh tại Lam Bộc hồ vẫn không hề nhỏ. Việc điều động vài nhân thủ dĩ nhiên không phải là vấn đề nan giải đối với nàng. Hơn nữa, việc điều tra một gã tu sĩ Luyện Hư kỳ chỉ là chuyện quá đỗi dễ dàng.

Quả nhiên, chỉ trong thời gian ngắn ngủi chưa đầy một ngày, Tử Linh đã phái người mang tới tin tức về Vô Ưu cùng vụ việc khai thác trộm khoáng mỏ, mọi thứ đều vô cùng rõ ràng minh bạch.

Kỳ thực, việc khai thác trộm khoáng mỏ tại Lam Bộc hồ vốn không phải chuyện hiếm có. Vô Ưu lại chọn địa điểm khai khoáng trộm là một mỏ kém chất lượng, song tu vi của kẻ này lại không hề thấp. Bởi vậy, các thế lực dù biết rõ cũng chỉ nhắm mắt làm ngơ.

“Từ một khoáng mạch kém chất lượng, làm sao có thể khai thác được số lượng Dị Ma Kim lớn đến vậy? Thực hư thế nào, e rằng phải tra hỏi từ đám Vô Ưu rồi.” Ngay lúc này, Hàn Lập đã âm thầm đưa ra quyết định.

Bởi vậy, hắn không chút chần chừ, một tay bấm niệm thần chú, hai mắt nhắm nghiền, bắt đầu thúc giục thần niệm đã lưu lại trên người đám Vô Ưu. Với tu vi hiện tại của Hàn Lập, nếu hắn muốn ra tay đối với đám Ma tộc, quả thực là quá đỗi dễ dàng.

Thế nhưng không bao lâu sau, trên mặt Hàn Lập lại hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn rõ ràng cảm ứng được đại bộ phận thần niệm mình lưu lại đã rời khỏi Lam Bộc thành, nhưng vẫn còn hai đạo thần niệm chỉ cách nơi hắn trú ngụ vài dặm, hơn nữa lại đang di chuyển tới gần.

Hàn Lập kinh ngạc không thôi, thần thức vừa động, lập tức rời khỏi phòng, đi thẳng đến nơi xuất hiện hai tia thần niệm kia. Chỉ trong chốc lát, hắn liền tìm ra hai kẻ đang mang theo hai tia thần niệm của mình. Chính là đôi nam nữ Ma tộc từng đi cùng Vô Ưu. Nam nhân hơn ba mươi, nữ nhân hơn hai mươi, trông chẳng khác nào một cặp phu thê.

Hàn Lập lấy thần niệm quan sát một lát, thấy hai người họ đang cùng ngồi trên chiếc xe kéo tại một ngã tư đường. Chúng lặng lẽ truyền âm thương lượng điều gì đó rồi cho xe chạy về hướng khách sạn hắn đang ở. Hàn Lập dù sao cũng là kẻ từng trải, chỉ cần suy ngẫm một chút đã đoán ra đến bảy tám phần rằng hai người này đang đến tìm hắn. Hắn khẽ mỉm cười, sau đó thu lại thần thức, rồi lặng lẽ ngồi trong phòng đợi bọn họ tới.

Quả nhiên, chỉ sau m��t thời gian ngắn, hắn liền cảm ứng được dấu hiệu thần niệm mình lưu lại xuất hiện tại cửa lớn. Thế nhưng hai người này dường như có chút do dự, cứ đứng ngoài cửa một hồi lâu mà không thấy có ý định bước vào.

Hàn Lập nhướng mày, đôi môi khẽ nhúc nhích. Ngay sau đó, bên tai đôi nam nữ Ma tộc vang lên một âm thanh trong trẻo nhưng đầy lạnh lùng:

“Nếu đã tới rồi, sao còn không vào? Chẳng phải các ngươi đã hạ quyết tâm rồi sao?”

Hai Ma tộc bên ngoài nghe thấy lời này, sắc mặt khẽ biến, sau đó liếc mắt nhìn nhau rồi nam tử Ma tộc cắn răng nói: “Đi thôi, Hàn tiền bối đã nói vậy thì chúng ta không còn khả năng quay về nữa đâu.”

Nữ tử mang vài phần xinh đẹp kia, sau một thoáng chần chừ cũng chỉ có thể gật đầu cười khổ.

Vì thế, nam tử kia ở bên ngoài lớn tiếng bái kiến một tiếng rồi cùng nữ tử Ma tộc đẩy cửa bước vào. Bọn họ vừa tiến vào cửa, trước mắt liền hiện ra một căn phòng không quá lớn. Hàn Lập ngồi trên ghế giữa phòng, vẻ mặt lạnh lùng nhìn hai người.

“Vợ chồng vãn bối bái kiến tiền bối.” Nam tử Ma tộc vừa thấy Hàn Lập thì trong lòng run lên, vội vàng cùng nữ tử kia tiến tới khom người hành lễ.

“Đứng lên đi. Ta vừa mới từ chỗ các ngươi trở về, các ngươi lại đến đây là có ý gì? Chẳng lẽ có điều gì quan trọng còn quên chưa nói với ta?” Hàn Lập liền hỏi.

“Tiền bối thật sáng suốt. Vợ chồng vãn bối đích thực có việc cần tìm tiền bối thương lượng một chút.” Nam tử kia khẽ cười, cẩn trọng đáp.

“Chuyện gì, nói đi. Ta còn rất nhiều việc phải làm, không có thời gian lãng phí với các ngươi.” Hàn Lập thản nhiên nói.

Nghe xong lời đó, đôi phu thê này liếc nhìn nhau, sau đó nam tử kia vẫn kiên trì nói: “Tiền bối, không biết lời tiền bối nói lúc trước có còn nhớ không?”

“Lời của ta lúc trước? Ồ, ngươi nói là câu ta nói trước khi rời khỏi chỗ các ngươi phải không? Nếu là chuyện đó thì đương nhiên vẫn nhớ. Thế nào, hai vị có hứng thú giao dịch cùng Hàn mỗ ư?” Nếu họ đã chủ động nhắc tới, Hàn Lập cũng chẳng có hứng thú thừa nước đục thả câu với hai người chỉ có tu vi Hóa Thần này, nên hắn bình tĩnh hỏi ngược lại.

“Đúng, đúng, vợ chồng vãn bối đích thực có ý này! Kỳ thực xuất xứ của Dị Ma Kim, bọn vãn bối cũng có biết đôi chút. Bởi vì số Dị Ma Kim này chính là do bọn vãn bối khai thác được. Chỉ cần tiền bối thực hiện giao ra đúng số Ma thạch như ước định, vợ chồng vãn bối sẽ không giấu giếm nửa lời.” Nam tử Ma tộc nghe Hàn Lập hỏi vậy thì hai mắt sáng rực, vội vàng trả lời.

“Không phải là do Vô Ưu phái các ngươi tới đó chứ?” Hàn Lập ánh mắt chợt lóe lên, thản nhiên hỏi.

“Tiền bối minh giám, vợ chồng vãn bối thực sự tự mình tìm đến đây. Song, bọn vãn bối cũng không phải muốn làm chuyện gì xấu sau lưng người khác, mà chỉ là bởi bọn Vô Ưu đã hành xử bất công với vợ chồng vãn bối trước mà thôi. Vợ chồng vãn bối chính là người phụ trách đám thợ khai thác ở khoáng mạch. Bọn Vô Ưu đã toan tính rằng nếu việc khai thác trộm bị lộ, chúng sẽ đổ mọi tội lỗi lên đầu vợ chồng vãn bối, để chúng ta làm kẻ chết thay. Nếu không phải ta vô tình nghe được, e rằng đến lúc chết vẫn không biết mình bị bán đứng như thế. Số Ma thạch tiền bối dùng để giao dịch lấy Dị Ma Kim, vợ chồng ta cũng được chia quá ít ỏi. Liều mình mạo hiểm như vậy mà lại nhận lấy sự đối đãi tệ bạc từ Vô Ưu, bọn ta thật không cam lòng.” Nam tử Ma tộc nói một hồi, cuối cùng không giấu nổi vẻ tức giận trong lòng.

“Ngươi và Vô Ưu có xích mích gì ta không quản. Chỉ cần tin tức của ngươi làm ta vừa lòng, ta s��� giao đủ số Ma thạch như đã hứa…” Hàn Lập hai mắt nhíu lại, giọng nói vẫn lạnh lùng như trước.

“Đa tạ tiền bối, vãn bối tất sẽ không làm tiền bối thất vọng.” Nam tử kia thấy vậy vội vàng mừng rỡ nói.

“Tốt, vậy bắt đầu đi.” Hàn Lập khẽ gật đầu.

“Vâng, kỳ thực, Dị Ma Kim này là do bọn ta khai thác trộm từ trong một khoáng mỏ. Thứ nhất, khối Dị Ma Kim ấy do chính ta và Dao muội phát hiện. Song, Dị Ma Kim ẩn sâu nhất trong khoáng mạch, vị trí vô cùng xa xôi, nếu không phải có người cẩn thận tìm kiếm thì rất khó lòng nhìn thấy. Vợ chồng tại hạ khai thác trộm cũng được trên trăm năm nên mới có thể phát hiện ra sự tồn tại của chúng. Còn vị trí cụ thể, là ở…” Nam tử bắt đầu tường tận giải thích cho Hàn Lập nghe.

Trong suốt thời gian nghe giải thích, Hàn Lập thỉnh thoảng lại hỏi một vài chi tiết cụ thể. Nam tử Ma tộc kia thì tận tình giải thích từ đầu tới cuối. Sau khi hắn đã giải thích xong xuôi, Hàn Lập cúi đầu trầm ngâm một lúc rồi ngẩng đầu lên, trên mặt biểu lộ vẻ vừa lòng.

“Ngươi nói không sai, giúp ta giải tỏa rất nhiều khúc mắc. Nếu đã như vậy, ta sẽ giao đủ Ma thạch như đã hẹn. Nhưng ta nói trước, nếu như ta phát hiện ngươi có nửa phần dối trá, cho dù ngươi có lấy được Ma thạch vào tay, mạng cũng chưa chắc có thể giữ. Ngươi có gì muốn nói thêm không?” Hàn Lập một tay vừa lật, một chiếc vòng trữ vật đã hiện ra, sau đó hắn nhìn nam tử Ma tộc lạnh lùng buông một câu.

“Tiền bối yên tâm, vãn bối không dám có nửa lời dối gạt, câu nào cũng là thật.” Nam tử Ma tộc nhìn thấy vòng trữ vật trên tay Hàn Lập, trong mắt xuất hiện một tia nóng bỏng thèm khát, vội vàng nói.

“Hắc hắc, hy vọng là vậy. Các ngươi có thể đi rồi.” Hàn Lập phất tay ném vòng trữ vật qua rồi lạnh nhạt phân phó.

“Đa tạ tiền bối đã ban thưởng, hai ta sẽ không làm phiền người nữa.” Nam tử Ma tộc một tay bắt lấy vòng trữ vật rồi dùng thần niệm nhanh chóng kiểm tra bên trong, chỉ thấy trong đó là chi chít Ma thạch, tức thì mừng rỡ, hắn vội lôi nữ tử bên cạnh ra khỏi căn phòng.

Đôi nam nữ Ma tộc này vừa ly khai khách sạn được một lúc, sau khi đến một chỗ vắng vẻ, thiếu nữ bên cạnh không nhịn được liền hỏi: “Thế nào? Số Ma thạch mà Hàn tiền bối ban tặng có nhiều như lời hắn nói lúc trước không?”

“Tuy ta chưa đếm kỹ nhưng cũng không sai lệch nhiều. Dựa vào cách ra tay hào phóng của đối phương, tin rằng hắn sẽ không muối mặt làm trò lừa gạt chúng ta. Đến tận bây giờ ta vẫn không dám tin vị Hàn tiền bối này lại dễ dàng ban thưởng Ma thạch cho chúng ta như vậy, khiến cho những điều chúng ta chuẩn bị khi trước đều trở nên vô dụng rồi.” Nam tử Ma tộc không giấu nổi vẻ hưng phấn.

“Tiếp theo chúng ta nên làm gì? Có nên cứ đi theo lộ trình ban đầu của Vô Ưu để rời khỏi đây không?” Thiếu nữ tỏ ra mừng rỡ, nhưng ngay lập tức nàng lại sực nhớ ra điều gì đó rồi ngẩn người hỏi.

“Lam Bộc hồ tất nhiên không thể ở lại, nhưng tuyệt đối không thể đi theo lộ trình của Vô Ưu được. Chúng ta phải đi đường khác thôi. Nếu bình yên rời khỏi nơi này rồi, cũng không cần phải hội họp với bọn chúng. Có lượng Ma thạch lớn như này trong tay, chúng ta cứ cao chạy xa bay, cần gì phải khom mình trước người khác nữa.” Nam tử Ma tộc nhanh nhảu đáp, hiển nhiên hắn đã có kế hoạch từ trước.

“Hay lắm, ta cũng đồng ý, cứ vậy mà làm thôi.” Thiếu nữ Ma tộc sau một thoáng do dự cũng nhanh chóng tán thành.

Vì vậy, đôi nam nữ Ma tộc này lập tức vẫy một chiếc xe kéo rồi hướng thẳng đến cửa thành gần đó mà đi.

Cùng lúc này, Hàn Lập vẫn trầm ngâm trong căn phòng. Hai mắt hắn khẽ nhíu lại, vẻ như đang cân nhắc những thông tin vừa thu được. Lúc nãy, trong khi ngồi nghe nam tử Ma tộc kể lại mọi chuyện, hắn đã bí mật thi triển một loại bí thuật huyền diệu. Bí thuật này cũng tương tự Sưu Hồn Thuật, nó có thể trực tiếp tra xét những điều người khác giấu diếm trong đầu. Hơn nữa, chỉ cần trong chớp mắt là có thể phân tích được lời nói của đối phương là thật lòng hay giả dối, quả thực kỳ diệu vô cùng.

Nếu không thì với một người cẩn trọng như hắn, làm sao có thể dễ dàng tin tưởng lời nói của nam tử Ma tộc đến thế, lại còn nhanh chóng trả ra một lượng Ma thạch lớn như vậy. Chỉ cần những lời nói của nam tử Ma tộc kia không phải giả dối, thì những điều đối phương còn giấu diếm không nói ra hết hắn cũng chẳng thèm quan tâm.

Tất nhiên là bởi vì hắn đang ở trong khách sạn, không tiện ra tay bắt giữ đối phương để thi triển Sưu Hồn Thuật. Nếu chẳng may có tu sĩ cao giai của Ma tộc đi ngang qua, hay bị loại cấm chế huyền diệu nào đó trong khách sạn phát hiện, thì thật là phiền toái không nhỏ.

“Thôi bỏ đi, thời gian bây giờ đang cấp bách, trước mắt không nên tìm kiếm thêm phiền toái làm gì. Chờ sau khi kiểm tra tin tức này xong rồi mới tính sau. Không nên trì hoãn nữa, ta phải nhanh chóng đến xem khu khoáng quặng kia mới được.” Hàn Lập sau khi cân nhắc vài lần, bỗng nhiên đứng dậy rồi cúi đầu lẩm bẩm một mình.

Bản văn này, truyen.free độc quyền đăng tải và sở hữu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free