[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 2023: Cứu nạn
Hàn Lập nhìn cảnh tượng quỷ dị phía trước, sâu trong mắt ánh sáng sắc bén chợt lóe lên, nhìn kỹ về phía hai bóng người đang bị hơn mười ma thú màu bạc bao vây.
Một đại hán Ma tộc to lớn như cột sắt, cùng với một lão giả Ma tộc hai má khắc ma văn màu lam.
Cả hai đều có tu vi Luyện Hư Hậu Kỳ!
Giờ ph��t này, toàn thân đại hán Ma tộc ma khí cuồn cuộn, hai tay vung vẩy một cây côn lớn màu đen, mơ hồ có tiếng sấm vang vọng.
Cự côn vung lên, từng luồng hắc khí từ đó tuôn ra cuồn cuộn, đẩy lùi hơn phân nửa đám ma thú bạc ra bên ngoài.
Mà lão giả Ma tộc kia thì có đôi mắt tam giác màu xanh, lấy ra một cái bát tròn màu đen, từ đó không ngừng tuôn ra vô số hư ảnh quái điểu to lớn.
Những hư ảnh này vừa lao tới gần đám ma thú bạc, lập tức hóa thành từng đoàn tro tàn nổ tung, mạnh mẽ đẩy lùi đám ma thú bạc về phía sau.
Thế nhưng, cho dù là hắc khí do cự côn biến thành, hay hư ảnh quái điểu tự bạo thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản ma thú màu bạc, không thể gây ra sát thương quá lớn cho chúng.
Những ma thú này mình đồng da sắt không kém gì pháp bảo bình thường, sau khi bị đánh lùi, vẫn không chút để tâm, lần nữa lại xông lên.
Cứ như vậy, chờ đến khi pháp lực trong cơ thể hai gã Ma tộc này cạn kiệt, hiển nhiên cũng chính là lúc hai gã này phải chết.
Thi thể ma thú đầu mọc sừng quỷ dị ngũ sắc ở bên cạnh, từ khí tức cư���ng đại còn sót lại thì xem ra hẳn là Thú Vương mà hắn đang tìm kiếm.
Không ngờ đã bị giết chết! Chẳng lẽ là do hai gã Ma tộc này làm sao? Hai kẻ này dù pháp lực không tồi, nhưng sao có thể làm được việc này?
Dù Hàn Lập có tâm tư tinh tường đến mấy, nhưng thấy cảnh này vẫn có chút nghi hoặc.
Thế nhưng Thú Vương đã chết, đám ma thú này vẫn không hoàn toàn tan rã, đây là điều nằm ngoài dự đoán của hắn.
Trong lòng Hàn Lập suy tính, không khỏi tự nhủ xem tiếp theo nên tìm thế nào.
Những ma thú màu xanh lục phía trước dường như biết Hàn Lập không dễ chọc ghẹo, chỉ đứng chắn đối diện, không giống như ma thú bình thường không sợ chết mà xông tới.
Chúng và Hàn Lập trong lúc này tạm thời duy trì cục diện giằng co.
Ngay khi Hàn Lập còn đang có chút do dự, đại hán Ma tộc bị vây công ở phía xa, đột nhiên lớn tiếng nói với đồng bạn:
“Ô lão, không thể giằng co được nữa, Khu Thú Hương gần hết tác dụng rồi, phải lập tức rời khỏi đây. Ta liều mạng tổn hao nguyên khí cầm chân đám súc sinh này, ngươi mau thi triển pháp thuật truyền tống chúng ta đi.”
Vừa dứt lời, đại hán Ma tộc lập tức gầm lên giận dữ, khí tức phút chốc trở nên vô cùng cuồng bạo, mật độ côn ảnh trong tay dày đặc gấp mấy lần so với lúc trước, đánh lùi đám ngân thú đang vây hãm lão giả Ma tộc, bức chúng phải thối lui ra xa.
“Được, Thiết đạo hữu cẩn thận một chút…”
Lão giả Ma tộc nghe vậy, không suy nghĩ thêm, đáp ứng một tiếng, bàn tay vừa lật, cái bát tròn biến mất không thấy, thay vào đó là vô số viên tinh thạch đen tuyền trong suốt, đột nhiên ném ra trước người, miệng nói lầm bầm.
Một màn quỷ dị xuất hiện.
Tinh thạch quay tròn, phun ra vô số tia sáng đen, đan xen vào nhau, hình thành một pháp trận màu đen rộng một trượng.
Một tiếng nổ vang lên!
Pháp trận màu đen chậm rãi chuyển động trên không trung, dường như đang được khởi động.
“Tốt rồi, mau đi thôi!”
Lão giả Ma tộc vội gọi đại hán một tiếng, thân hình thoắt một cái, không chút do dự phóng về phía pháp trận.
Đại hán Ma tộc bên kia thấy cảnh này, đột nhiên cầm cự côn đánh mạnh vài cái, mạnh mẽ đẩy lùi vài con ngân thú gần đó, tiếp theo hóa thành một luồng khí đen phóng về phía pháp trận.
Hiển nhiên hai người muốn mượn lực pháp trận để chạy trốn khỏi đàn thú.
Nhưng mắt thấy hai gã Ma tộc gần đạt được kế hoạch, thì biến cố bất ngờ xảy ra!
Trên bầu trời pháp trận chấn động, một con ngân thú quỷ dị hiện lên, há miệng phun ra một cột sáng bạc, chớp mắt đã đánh trúng giữa pháp trận.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa truyền ra!
Pháp trận màu đen không ngừng co rút ánh sáng, tiếp theo nổ tung, chấn động cuồng bạo quét ra bốn phương tám hướng.
Cảnh này khiến hai gã Ma tộc đang lao tới nhất thời lòng lạnh toát, thân hình dừng lại, đứng tại chỗ bất động như tượng đá.
Nhưng đám ngân thú thì không vì vậy mà chậm trễ, ngược lại lần nữa lao lên, vây hai người vào giữa.
Cơ hồ cùng lúc đó, vòng tròn mờ ảo do khói xanh tạo thành cũng khẽ vang lên một tiếng, chợt lóe liền biến mất.
Đám ma thú đang đứng bên ngoài, nhất thời cùng gầm rống lên một tiếng, như thủy triều dâng trào xông tới hai gã Ma tộc.
Trong phút chốc, hai gã Ma tộc kinh hãi kêu lên giữa bầy thú, tiếng nổ và tiếng rống đồng thời vang lên.
Hiển nhiên hai gã Ma tộc nọ gần như rơi vào tuyệt cảnh, không tiếc pháp lực và nguyên khí để giữ mạng.
Hàn Lập từ xa nhìn thấy tất cả cảnh này, ánh mắt chớp động, đột nhiên tay kết ấn, thân thể lóe lên kim quang, trên người sinh ra một lớp vảy đen, đồng thời một luồng ma khí cường đại từ trên người phát ra, hóa thành một luồng linh áp cực kỳ đáng sợ trực tiếp đè ép lên đám ma thú đối diện.
Đám lục thú chặn đường bị áp lực khổng lồ đè lên, phát ra tiếng gầm nhẹ, theo bản năng liên tục lùi về phía sau, nhưng ánh mắt nhìn Hàn Lập dần dần lóe lên hung quang.
“Không biết là vị tiền bối nào đang ở đây, hai người chúng ta là hộ pháp Huyết Nha Thành, mong rằng tiền bối ra tay cứu giúp, sau này nhất định sẽ báo đáp hậu hĩnh ơn cứu mạng của tiền bối.”
“Vãn bối là con trai duy nhất của U Nha Tộc trưởng, tiền bối nếu đồng ý cứu giúp, bổn tộc cũng sẽ không quên ơn đức này của tiền bối.”
Hàn Lập vừa mới kích ho��t Thương Ma Châu tạo ra thanh thế như vậy, hai gã Ma tộc bên kia lập tức phát hiện ra Hàn Lập, nhất thời như nắm được cọng rơm cứu mạng, lớn tiếng hét lên.
Hàn Lập thấy cảnh này, mỉm cười, ánh mắt đảo qua đám lục thú chặn đường phía trước, đột nhiên cất bước tiến lên.
Chỉ thấy hơi mơ hồ, một bóng người liền xuất hiện trên bầu trời đám lục thú.
Đám lục thú thấy cảnh này, rốt cuộc không lùi về phía sau nữa, ngược lại gầm rống lên, tất cả lông dựng đứng khắp người, hóa thành vô số lục mang bắn về phía bóng người trên không trung.
“Có chút ý tứ!”
Hàn Lập khẽ cười một tiếng, hai tay nắm chặt thành quyền, nhất thời một tầng hắc quang hiện lên trên lưng, tiếp theo hóa thành vô số quyền ảnh màu đen đánh xuống phía dưới.
Lục mang dù số lượng kinh người, nhưng sao có thể chống lại công kích do Phạm Thánh Chân Ma Công biến thành.
Bị uy lực khủng bố của quyền ảnh đánh lên, tất cả lục mang đều nổ tung.
Tiếp theo mấy trăm lục thú lập tức bị quyền ảnh đánh thành thịt nát, mà bản thân Hàn Lập thì thoắt một cái, lần nữa chợt lóe biến mất.
Sau khi thi triển độn thuật quỷ dị, chỉ vài lần chớp động, Hàn Lập liền xuất hiện phía trên đại hán và lão giả Ma tộc, chắp tay hờ hững nhìn xuống phía dưới.
Chỉ thấy lúc này, hai gã Ma tộc đang dựa lưng vào nhau, liều mạng thúc dục ma công và bảo vật để chống đỡ đám ma thú đông đảo không dứt.
Đám ma thú bình thường thì còn đỡ, cho dù có chút ma pháp cũng không thể gây ra uy hiếp quá lớn cho bọn họ, nhưng lục thú và hơn mười con ngân thú ban đầu lại khiến cả hai phải toàn lực ngăn cản, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bị đàn thú nuốt chửng hoàn toàn.
“Cứu các ngươi cũng được, nhưng sau đó phải giúp ta làm một việc.” Hàn Lập bình thản nói.
“Được, chỉ cần tiền bối đồng ý cứu hai người chúng ta, tính mạng của hai vãn bối chúng ta từ nay sẽ thuộc về tiền bối.” Đại hán Ma tộc nghe thế, không chút suy nghĩ vội hét lên.
Mà chỉ một lát, một con ngân thú đã đột phá phòng ngự ma công bên ngoài, hung hăng cào mấy nhát thật sâu trên đầu vai hắn, gần như nhìn thấy xương trắng.
Lão giả Ma tộc hiển nhiên cũng liên tục đáp ứng.
Hàn Lập sau khi nghe xong, cười hắc hắc, sau lưng phát ra tiếng sấm, một đôi cánh trong suốt hiện ra, vỗ một cái liền có vô số lôi cầu trắng xanh hiện ra.
Nhưng bản thân Hàn Lập lại kết ấn, cả người và lôi cầu lần nữa biến mất trong hư không.
Hai gã Ma tộc bên dưới chỉ nghe khắp nơi vang lên tiếng ầm ầm kinh thiên động địa, vô số tia sét bạc từ không trung hiện lên đan xen vào nhau, trong nháy mắt ngưng kết thành một lưới điện bao phủ cả bầu trời, hung hăng đè xuống.
Trong phút chốc, từng đạo điện hồ đánh lên đám ma thú, tiếp theo nổ tung, từng đoàn lôi hỏa trong nháy mắt ngưng kết lại, rồi tiếp theo phóng ra.
Hư không bên dưới phút chốc giống như biển lôi điện.
Nhưng khó tin chính là, đại hán và lão giả Ma tộc lại bình yên vô sự giữa lôi quang, không hề có bất cứ điện hồ gì gây thương tổn cho cả hai, ngược lại tạo thành một lớp điện dày đặc, bảo vệ cả hai một cách nghiêm mật bên trong.
Về phần những ma thú khác, dưới công kích điên cuồng của lôi điện, h��n phân nửa ma thú lập tức biến thành tro bụi. Sau khi điện quang thu lại, một phần ma thú cao cấp chỉ bị thương tổn, nhưng toàn thân lại đen thui, chỉ còn lại khoảng hai phần ba số lượng ban đầu.
Mà đám ma thú còn sót lại, sau khi trải qua một trận sét đánh, cũng không còn dám hung hăng, đều gọi nhau quay đầu bỏ chạy.
“Tiền bối, mau giết những Ngân Cảnh Thú kia, chỉ cần giết sạch đám ma thú cao cấp đó, lúc này triều thú sẽ lập tức tan rã, hơn nữa trong vòng trăm năm cũng không thể sinh ra Thú Vương.” Đại hán Ma tộc thấy cảnh này, hiển nhiên mừng rỡ và kinh hãi đan xen, nhưng lập tức nghĩ đến điều gì, vội vàng cung kính nói với Hàn Lập.
“Ngân Cảnh Thú?”
Hàn Lập nghe vậy, hai mắt híp lại, thần niệm tập trung vào hơn mười con ngân thú bị thương đang chạy cách đó hơn trăm trượng.
Ma thú mà đại hán Ma tộc nói, hiển nhiên chính là những ma thú cao cấp này.
Đám ngân thú đó, mỗi con đều có thực lực Luyện Hư Sơ Kỳ, hơn nữa mới vừa rồi bị sét đánh vẫn còn sống sót, nếu muốn giết tất cả thì phải ra tay lần nữa.
Trong lòng Hàn Lập khẽ động, bàn tay kết ấn lần nữa hành động.
Chỉ nghe “Phốc xuy” một tiếng, kim quang sau lưng chợt lóe, một pháp tướng ba đầu sáu tay hiện lên.
Pháp tướng vừa hiện thân, liền đón gió mà lớn lên nhanh chóng gấp mấy lần, cao hơn mười trượng, sáu con mắt đồng thời mở ra.
Tuyệt phẩm này do truyen.free biên dịch, xin đừng sao chép.