[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1984: Dư âm
Chủ nhân yên tâm, Thanh Long thượng nhân ngay cả Nguyên Anh cũng bị ta nuốt chửng, thế gian này đã không còn người này nữa. Tuy nhiên, trước khi chết hắn lại không hề áp chế độc tính mà thi triển một loại thần thông liều mạng, khiến ta bị thương tổn chút nguyên khí, không thể không đả tọa bên ngoài hai ngày. Sau đó, ta mới cùng một nhóm thám tử Thiên Uyên thành lặng lẽ tiến vào thành. Người khác tuyệt đối không thể phát hiện ra ta.
Báo Lân thú nở nụ cười, nói.
"Ừm, lần này ngươi làm không tệ. Như vậy ta sẽ không còn nỗi lo về sau, có thể toàn tâm trùng kích bình cảnh hậu kỳ rồi."
Hàn Lập nghe vậy, khóe miệng cũng lộ ra nét cười, nói.
"Hì hì, với thiên phú tu luyện của chủ nhân, cộng thêm nhiều chuẩn bị như vậy, lần đột phá bình cảnh này khẳng định là không thành vấn đề. Ta phải sớm chúc mừng chủ nhân tu vi tinh tiến."
Báo Lân thú lập tức bật cười khẽ, nói.
"Hy vọng là thế! Ngươi nếu đã hóa hình, bình thường cũng không cần phải ở trong linh thú hoàn ngây ngốc nữa. Hãy sang mật thất tu luyện sát vách mà tu luyện đi, có bất cứ điều gì cần thì cứ việc phân phó đám Khí Linh Tử. Ta sẽ dặn dò bọn chúng thỏa mãn tất cả yêu cầu của ngươi."
Hàn Lập thần sắc nghiêm nghị, nói.
"Đa tạ chủ nhân, ta sớm đã không muốn ở trong linh thú hoàn rồi. Ta sang mật thất bên cạnh tu luyện đây. Chờ lúc chủ nhân bế quan, ta sẽ đến hộ pháp!"
Báo Lân thú cực kỳ mừng rỡ, lập tức cáo từ lui ra.
Hàn Lập tự nhiên cũng không có ý định từ chối, sau khi căn dặn vài câu liền để nó rời đi.
Chờ thân ảnh Báo Lân thú biến mất, Hàn Lập hít một hơi sâu, hư không đánh ra một trảo. Một tấm truyền âm phù hiện ra giữa không trung, hắn giơ tay phóng đi, sau đó liền nhắm hai mắt lại mà tiến vào trạng thái đả tọa. Trong chốc lát sau, bên ngoài mật thất chợt vang lên tiếng của một nữ tử:
"Hàn huynh, lúc này ngươi gọi ta đến đây, chẳng lẽ định trùng kích bình cảnh trong mấy ngày tới rồi sao?"
"Phượng đạo hữu đoán không sai, Hàn mỗ đích xác có dự định này."
Hàn Lập hai mắt chợt mở ra, bình tĩnh dị thường nói.
Mấy ngày sau, trong một gian mật thất tại Thiên Uyên thành, bảy tám vị trưởng lão của Thiên Uyên thành đang tụ tập bàn bạc chuyện gì đó. Trong đó, Kim Việt thiền sư, Ngân Quang tiên tử và những người khác đều có mặt.
"Nói như vậy, Thanh Long thượng nhân thực sự đã vẫn lạc rồi! Thật đáng tiếc thay, trong thời gian này đúng là một tổn thất lớn đối với Nhân Yêu lưỡng tộc!"
Vị lão giả tóc bạc mặc bạch bào ngồi ở vị trí đầu tiên mở miệng nói.
"Nếu không phải sau khi Thanh Long thượng nhân gia nhập Trưởng lão hội, tại mật điện để lại một khối bản mạng hồn bài, thì ta cũng không muốn tin tưởng việc này. Tu sĩ đồn trú có nói, hồn bài của hắn sau khi rời đi nửa ngày liền tự vỡ vụn."
Kim Việt thiền sư cười khổ một tiếng, đáp.
"Hừ, tên Thanh Long thượng nhân này cũng thực sự muốn chết. Biết rõ gần thành đã bị Ma tộc vây kín mà còn dám cưỡng ép truyền tống rời đi, xem ra cũng chẳng thể trách người khác, là do hắn tự tìm lấy cái chết mà thôi."
Ngân Quang tiên tử hừ lạnh một tiếng, nói.
"Hắc hắc, Thanh Long không nhất định là chết trong tay Ma tộc. Nói không chừng là do người khác ra tay! Chẳng phải các ngươi đã nghe thủ vệ điện truyền tống nói rằng còn có một người theo truyền tống trận mà Thanh Long sử dụng để rời đi sao? Nói không chừng Thanh Long chính là chết trong tay người này."
Một nam tử mặc áo bào da màu đen bỗng nhiên ha ha cười, nói.
"Chẳng lẽ ngươi hoài nghi Hàn đạo hữu!"
Ngân Quang tiên tử vừa nghe lời này sắc mặt liền ngưng trọng, nói.
"Ngân tiên tử cũng không nên nói lung tung, tại hạ chưa từng nói tới điều này. Ta chỉ nói Thanh Long không nhất định ngã xuống trong tay Ma tộc mà thôi."
Nam tử này sắc mặt khẽ biến, thoáng cái liền phủ nhận hoàn toàn.
Hiển nhiên hắn đối với Hàn Lập rất kiêng kỵ, cũng không muốn đắc tội hắn.
Ngân Quang tiên tử chỉ mỉm cười nhưng cũng không nói gì thêm.
"Được rồi, Thanh Long thượng nhân nếu đã cưỡng ép rời khỏi bổn thành, chính là hắn đã không còn thừa nhận mình là một thành viên của Trưởng lão hội. Nếu đã vậy, chúng ta cũng không cần truy cứu ngọn nguồn. Điều quan trọng nhất bây giờ là chuyện đại quân Ma tộc vây thành."
Vị lão giả tóc bạc nhướng mày, chậm rãi nói.
"Nhưng dù gì Thanh Long thượng nhân cũng là tu sĩ Hợp Thể kỳ của Nhân tộc, hơn nữa còn là trung kỳ. Cứ ngã xuống một cách không minh bạch như vậy, bọn ta cũng khó mà giải thích với tu sĩ trong thành. Huống hồ, chuyện này có ảnh hưởng tới thái độ của Lâm Loan tiên tử với bổn thành hay không?"
Vị tu sĩ họ Cố kia lại như có vẻ đăm chiêu, nói.
"Có gì mà phải giải bày chứ? Bọn ta không nói, những người khác làm sao lại biết được Thanh Long thượng nhân đã ngã xuống. Nếu cứ muốn tiếp tục điều tra cho rõ ràng, thì cũng phải đợi sau khi ma kiếp kết thúc rồi nói tiếp. Trước mắt, trước đại họa diệt lưỡng tộc này, những chuyện khác đều phải xếp sau. Về phần Lâm đạo hữu, một thân băng tuyết trí giả*, ta tin tưởng nàng hẳn biết rõ đúng sai trong đó."
Thanh âm của vị lão giả tóc bạc có chút lạnh lẽo, lành lạnh nói. (Chú: * nguyên văn là băng tuyết thông minh)
Những người khác nghe được lời này không khỏi liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
"Rất tốt. Nếu mọi người đã không có ý kiến khác, vậy tiếp theo nên nói một chút về Hàn Lập, Hàn đạo hữu. Kim Việt đại sư, nghe nói hai ngày trước ngươi đã phái người tới thỉnh vị Hàn đạo hữu này tới đây tụ hội nhưng hắn lại bắt đầu bế quan rồi, có chuyện này không?"
Vị lão giả tóc bạc thần sắc chợt nghiêm trang, hướng Kim Việt thiền sư hỏi.
"Ừm, chuyện này đích xác không giả. Vốn dĩ ta đã nghĩ tới thấu triệt, xem xem liệu có thể khuyên Hàn đạo hữu buông tha cho Thanh Long đạo hữu rời đi hay kh��ng. Nhưng mà môn hạ của Hàn đạo hữu lại nói rằng hắn đã bế quan rồi!"
Kim Việt thiền sư từ từ nói.
"Nói tới điểm này, chắc hắn đã dự liệu đại sư sẽ đi làm thuyết khách nên mới cố ý tránh mặt không gặp rồi."
Vị lão giả tóc bạc vân vê chòm râu, có vẻ đăm chiêu nói.
"Khả năng là như thế. Lão phu có cho người tới thỉnh Hàn đạo hữu mấy ngày trước, vừa lúc hắn mới gặp những tiểu gia hỏa từng được Thanh Long mua chuộc kia một lần. Nghe nói, những tiểu gia hỏa này lúc đi ra ai nấy thần sắc đều trắng bệch, dáng vẻ giống như bị Hàn đạo hữu thu một khoản linh thạch cùng tài liệu lớn. Cũng không biết bọn họ có thể tập hợp đủ danh mục đồ vật hay không nữa."
Kim Việt thiền sư sắc mặt có chút cổ quái, nói.
"Hắc hắc, những gia hỏa này cũng không biết trời cao đất rộng, lại đi mua dây buộc mình tham gia vào chuyện này, chịu một ít khổ sở cũng là phải! Ta xem ra, nếu Hàn đạo hữu không có chút cố kỵ gia tộc sư môn sau lưng bọn chúng mà nói, sao có thể thoải mái để cho bọn họ thoát thân như vậy chứ!"
Vị lão giả tóc bạc lại cười lạnh một tiếng, nói.
"Điều này cũng đúng! Tuy nhiên, phương pháp này của Hàn đạo hữu cũng khiến bần tăng tự thẹn không bằng. Bằng không, ta thật không dễ gì bỏ qua như vậy, không chừng sẽ sinh ra một phen chuyện không nhỏ."
Kim Việt thiền sư vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, nói.
"May mà không có như thế! Nếu thật sự tới bước ấy, đến lão phu cũng phải nhức đầu không ít."
Vị lão giả tóc bạc lặng yên cười, nói.
"Đại sư, ta nghe nói Thanh Long dưới ba chiêu của Hàn đạo hữu liền nhận thua. Chuyện này không phải có chút khuếch đại đó chứ?"
Vị tu sĩ áo bào đen có chút khó nhịn được, hỏi một câu.
"Đây đích xác là sự thực! Thần thông của Hàn đạo hữu to lớn, thật sự trong đời bần tăng ít khi gặp, e rằng tu sĩ hậu kỳ bình thường cũng không phải là đối thủ của hắn. Bần tăng tận mắt thấy hắn cùng Thanh Long giao thủ, không chỉ riêng bần tăng mà còn có Ngân Quang tiên tử cùng Cố đạo hữu cũng có mặt ở đó. Đạo hữu không tin thì có thể hỏi một lần."
Kim Việt thiền sư nghiêm mặt trả lời.
Vị tu sĩ áo bào đen nghe tới đây, không nhịn được mà nhìn Ngân Quang tiên tử cùng lão giả họ Cố.
Ngân Quang tiên tử lãnh đạm không có bất cứ biểu thị gì nhưng lão giả họ Cố thần sắc lại nghiêm nghị dị thường, gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Vị tu sĩ áo bào đen trong lòng không khỏi có chút hoảng sợ.
Kỳ thực đâu chỉ riêng hắn, mấy tu sĩ khác chưa từng cùng Hàn Lập tiếp xúc nhiều cũng đồng dạng lộ vẻ khiếp sợ.
"Thần thông còn cường đại hơn cả tu sĩ hậu kỳ? Đại sư, lời này có phải là nói quá hay không? Thanh Long thượng nhân kia tuy rằng danh tiếng cũng không nhỏ nhưng ngay cả ba chiêu của tu sĩ đồng giai mà cũng không đỡ được, hơn phân nửa chỉ là có tiếng mà không có miếng mà thôi. Có thể đánh bại được hắn cũng không nhất định là thần thông có bao nhiêu nghịch thiên."
Vị tu sĩ áo bào đen miễn cưỡng cười một tiếng nhưng lại tìm đâu ra đây được một lý do không thỏa đáng, nói.
"Nếu đạo hữu nghĩ như thế thực đúng là sai rồi! Thanh Long thượng nhân kia vốn là bán yêu thân, thậm chí còn có thể trực tiếp hóa thân thành bán long thân, cộng thêm một thân công pháp Nho gia huyền diệu, thực lực tuyệt đối không phải là chuyện đùa. Tuy nhiên, đối thủ hắn trêu chọc thật sự là quá sai lầm rồi. Hàn đạo hữu tuy cũng là pháp thể song tu, cự thú hóa thân thần thông biến ảo lại vượt xa Thanh Long biến thành bán long thân. Dưới ba chiêu đã phá vỡ hoàn toàn một thân huyền công của hắn, cũng mạnh mẽ đánh cho tới trọng thương. Bần tăng đã trở về suy nghĩ kỹ một phen, nếu đổi lại là lão nạp đối diện với loại đối thủ này, tựa hồ ngoại trừ chạy trối chết ra thì cũng không có phương pháp nào khác."
Kim Việt thiền sư thấp giọng niệm một câu Phật hiệu, nói với vẻ cực kỳ ngưng trọng.
"Nói như vậy, nguyên bản lời đồn Hàn đạo hữu bị hóa thân Thánh tổ Ma tộc truy sát là thật. Nếu có thực lực như thế mà có thể thoát ra từ trong tay hóa thân Thánh tổ, trái lại cũng không phải là chuyện gì đáng ngạc nhiên rồi."
Vị lão giả tóc bạc trầm giọng, nói.
"Hàn đạo hữu có thực sự đào thoát được từ trong hóa thân Thánh tổ hay không ta không biết, nhưng mà mấy tên Ma tộc tôn giả liên tiếp táng thân trong tay hắn thì ta lại trực tiếp chứng kiến."
Ngân Quang tiên tử cũng thận trọng nói.
"Ma tộc Thánh tổ!"
Vừa nghe tới đẳng cấp khiến Nhân Yêu lưỡng tộc kiêng kỵ này, hơn phân nửa tu sĩ có mặt sắc mặt đều đại biến.
"Xem ra Hàn đạo hữu thật đúng là bậc đại thần thông. Nếu có hắn tương trợ, phần thắng của chúng ta với Ma tộc xem ra có thể nhiều hơn nửa phần. Kim Việt đại sư, ngươi lại phải vất vả một lần rồi, xem xem Hàn đạo hữu có nguyện ý gia nhập Trưởng lão hội hay không. Chỉ cần hắn nguyện ý, tất cả điều kiện đều dễ nói."
Vị lão giả tóc bạc hơi trầm ngâm một lúc liền quả quyết dị thường, nói.
"Tốt, có cơ hội bần tăng sẽ đi thử thuyết khách lại một lần. Tuy nhiên, theo như ta thấy thì chuyện này hy vọng cũng không lớn."
Kim Việt thiền sư gật đầu đáp ứng, nhưng cũng không thực sự tự tin, nói.
"Lão phu biết, bằng không thì lúc đầu hắn đã trực tiếp gia nhập vào thành này rồi. Nhưng thử lại một lần cũng không phải là không được. Thôi được, chuyện này thương nghị tới đây thôi. Tiếp theo, nói một chút tin tức về hướng đi của đại quân Ma tộc mà thám tử vừa mới thu được. Nếu tình báo của bọn họ không sai, Ma tộc đại quân rất có khả năng nhanh thì mấy tháng, chậm thì khoảng nửa năm sẽ phát động tiến công Thiên Uyên thành."
Trong mắt vị lão giả tóc bạc thần quang chợt lóe, khí thế toàn thân biến đổi, nói.
Những người khác trong lòng không khỏi rùng mình, cũng dồn dập chú tâm lắng nghe.
Văn bản chuyển ngữ tinh tế này do truyen.free độc quyền phát hành, cấm mọi hành vi sao chép trái phép.