[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1779: Ba Đấu Ba
Bọn ba người Thạch Luân mặt mày u ám, không nói một lời mà chằm chằm nhìn về phía đại thụ.
Kết quả là, phía sau gốc cây chợt lóe lên linh quang xanh biếc, sau đó ba tu sĩ lạ mặt đột ngột xuất hiện.
Một người vận nho bào vàng, quả là một mỹ nam tử trạc tuổi ngoài ba mươi. Một người khác lưng đeo thanh mộc kiếm đen tuyền, chính là một tiểu đạo sĩ độ mười bảy mười tám. Người cuối cùng là một thanh niên mặc thanh bào, nhìn chừng hai mươi, khuôn mặt bình thường không hề có gì nổi bật. Thế nhưng trên tay hắn đang cầm một tấm phù triện màu bạc, tay còn lại thì dắt theo một thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, không ai khác chính là nữ đồng Bạch Quả Nhi.
Hiển nhiên, ba người họ chính là nhóm của Hàn Lập.
Thật trùng hợp làm sao, ba người họ vừa trải qua chặng đường dài mệt mỏi, cũng mới đặt chân đến nơi đây.
Vì đã đến gần Cửu Tiên Sơn, thêm vào đó trước đó cả nhóm đã phi hành không ngừng một thời gian dài, nên họ định dừng lại điều tức một đêm, ngày mai sẽ quanh quẩn tìm Phường thị.
Ai ngờ, ba người họ còn chưa kịp ngồi xuống nghỉ ngơi thì nhóm Thạch Luân đã tìm đến chốn hẻo lánh này, và ngay tại đây đã ngang nhiên diễn ra một màn giết người đoạt bảo, chẳng thèm để ý đến sự hiện diện của họ.
Bất quá, những chuyện như thế này ở Linh giới vốn chẳng hiếm gặp, nhưng Thạch Luân này không chỉ lật lọng mà còn d��ng một đứa trẻ để uy hiếp đối phương, quả là quá đỗi ti tiện.
Điều đó khiến hai người Hải Đại Thiếu vốn mang tấm lòng chính nghĩa, thật sự không thể nhẫn nhịn thêm, đành phải xuất hiện và ra tay ngầm cứu người.
Đương nhiên, họ cũng trông cậy vào vị “Hàn huynh” thâm sâu khó lường đang đứng phía sau kia. Dù không thành công, cũng chẳng cần lo lắng nguy hại đến tính mạng.
Lúc bấy giờ, hai người bụng đầy tức giận liền lập tức nhảy ra can thiệp. Hàn Lập thấy vậy cũng chỉ đành cười khổ một tiếng rồi theo sau.
“Các ngươi là ai mà dám rỗi hơi xen vào chuyện của ba huynh đệ ta?” Thạch Luân vừa thấy hai người kia chỉ là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, cùng với một phàm nhân không chút pháp lực, trong lòng thoáng nhẹ nhõm, liền khôi phục vẻ mặt âm trầm uy hiếp nói.
“Khí Linh Tử, chiêu ‘Thay mận đổi đào’ của ngươi thật thú vị, có thể trực tiếp dùng khôi lỗi thế chỗ tiểu nha đầu này. Thế nhưng, lần trước sao lúc chúng ta gặp nạn lại không thấy ngươi đem thứ này ra dùng? Chẳng lẽ dưới tình huống suýt mất mạng lần đó, ngươi còn tính giấu nghề sao?” Hải Đại Thiếu trợn cặp mắt trắng dã nhìn Khí Linh Tử, tựa hồ rất muốn tìm hiểu bí mật này.
“Phì! Giấu nghề gì chứ. Ngươi nghĩ tấm phù ‘Thay mận đổi đào’ này dễ luyện chế và sử dụng lắm sao? Trước kia, chỉ vì muốn luyện chế tấm phù này, ta đã gần như dốc hết toàn bộ gia sản mới có thể tạo ra được duy nhất một tấm này. Kết quả ta còn phát hiện pháp lực của bản thân vẫn chưa đủ sức khu động. Vừa rồi nếu không phải ta đem phù triện này ra nhờ Hàn huynh kích phát, thì căn bản chúng ta không thể cứu được tiểu nha đầu này đâu.” Mặt Khí Linh Tử lộ rõ vẻ oan ức, thiếu điều chút nữa đã nhảy cẫng lên.
“Lại còn chuyện này nữa sao?” Hải Đại Thiếu ngẩn người, dáng vẻ có chút bất ngờ.
Hai gã này cứ thế một hỏi một đáp, căn bản chẳng thèm để ý đến câu hỏi của Thạch Luân, khiến sắc mặt hắn xanh mét, đồng thời trong mắt hai tên hắc y tu sĩ cũng lóe lên hung quang.
Về phần Hàn Lập, cánh tay khẽ rung lên đã tùy ý đặt nữ đồng xuống đất, trên mặt lộ ra thần sắc mỉm cười nhàn nhạt.
Còn Bạch Quả Nhi, vì vừa thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, nên có chút kinh hoàng bất định, hơi ngơ ngác nhìn nhóm người Hàn Lập, rồi lúng túng không biết phải làm sao.
“Động thủ đi, giết chết ba tên tiểu tặc này!” Khuôn mặt Thạch Luân trầm xuống, rốt cuộc thốt ra một câu đầy sát khí.
Theo kinh nghiệm của hắn, tuy đối thủ có đến ba người, nhưng đáng chú ý nhất trong số đó chính là tên thanh niên Trúc Cơ hậu kỳ từ nãy đến giờ chưa hề thốt ra lời nào.
Hai người còn lại, một gã là Trúc Cơ sơ kỳ, tên kia chỉ là một phàm nhân bình thường, cộng thêm Trung niên nam tử vừa rồi cũng chỉ có tu vi Trúc Cơ trung kỳ.
Ba người bọn chúng đều là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong, chỉ xét tu vi cảnh giới thôi đã hoàn toàn đủ sức đè bẹp đối phương rồi.
Huống chi với pháp lực khiến hai tên đồng bọn phải kiêng kị như vậy của hắn, tất nhiên hắn cũng có một đòn sát thủ cực kỳ lợi hại nào đó, dù là Kết Đan tu sĩ cũng có thể uy hiếp được.
Do đó, hắn tuyệt đối tin tưởng sẽ đánh bại những người trước mắt.
Điều phiền toái duy nhất chính là hắn không đủ khả năng để diệt sát tất cả cùng lúc.
Dù sao, nếu đối phương muốn chạy trốn thì quả thật không có cách nào tiêu diệt sạch sẽ được.
Đó cũng chính là lý do tại sao ngay từ đầu hắn vẫn chưa muốn ra tay, mà nguyên nhân chủ yếu là muốn dùng lời nói thu hút ba người Hàn Lập.
Đây cũng chẳng phải lần đầu Thạch Luân giết người đoạt bảo. Trước mắt, thấy không thể lung lay được mấy người, hắn liền không nghĩ thêm nhiều nữa, lúc này sát khí nổi lên, muốn ra tay động thủ.
Dựa theo phán đoán của hắn, cho dù có một tên trong số đó thật sự chạy thoát, thì cùng lắm bọn chúng sẽ lập tức rời khỏi Cửu Tiên Sơn tránh nạn một thời gian, không lộ diện nữa là được.
Hơn nữa, làm gì có chuyện cao giai tu sĩ nào đó chỉ vì việc vặt vãnh này mà thật sự muốn truy sát bọn chúng chứ.
Cho nên hắn chỉ vừa thốt ra chữ “Động...”, lập tức cả xấp pháp kỳ màu đen đang cầm trong tay bỗng chốc hóa thành mười mấy đạo hắc quang, phát ra công kích, chỉ có điều mục tiêu không phải là ba người Hàn Lập, mà lại chính là Trung niên nam tử đứng gần đó.
Hai gã hắc y tu sĩ kia cũng vung cặp ngân thương và hắc thuẫn lên, hóa thành hai đạo ngân quang cùng đám mây đen hung hăng vọt tới trước mặt Trung niên nam tử.
Ba tên này thường xuyên liên thủ đối địch, nên không cần thương lượng gì cũng đồng thời ra tay.
Ý đồ của bọn chúng quá rõ ràng, trước tiên liên thủ giải quyết xong Trung niên nam tử, rồi mới từ từ đối phó ba người Hàn Lập sau.
Lúc này, Trung niên nam tử đối mặt tình cảnh bị vây công nên sắc mặt trắng bệch, cổ tay liền dứt khoát rung lên, phóng ra thanh tiểu kiếm màu vàng đang cầm trong tay, lập tức xuất hiện một màn kiếm bay lượn quanh thân mình.
Tiếp đó, một tay áo vung lên, lại bay ra đám hoàng sa, sau đó hóa thành vô số điểm tinh quang bao trùm lấy thân thể.
“Oanh loong...” Một tiếng nổ lớn vang vọng!
Màn chắn kiếm ảnh dễ dàng bị uy lực của ba loại Pháp khí phá nát, nhưng khi tiếp xúc với những hạt hoàng sa này lại chấn động rồi bị chặn đứng.
Điều này khiến nhóm Thạch Luân có chút bất ngờ.
Bất quá, bọn chúng lập tức thúc động Pháp khí tiếp tục công kích, khiến cho lớp tinh quang trên hoàng sa trở nên ảm đạm. Nhưng đúng lúc này, Hải Đại Thiếu lại hét lớn một tiếng, dậm mạnh chân xuống đất.
Lập tức, mặt đất dưới chân hắn khẽ rung lên, thân hình hắn bắn vụt tới trước, sau một thoáng chớp động, liền xuất hiện phía trên đầu tên hắc y tu sĩ đang sử dụng ngân thương.
Hai tay Hải Đại Thiếu đưa ra, chẳng biết từ lúc nào đã hiện ra một cặp bao tay ánh vàng rực rỡ trên đôi tay hắn. Cánh tay vừa huy động, lập tức vô số quyền ảnh kim sắc điên cuồng đánh xuống như mưa sa bão táp.
Tuy quyền ảnh chưa đánh tới, nhưng một cỗ khí thế kinh người đã xuyên thấu quyền ảnh mà bao phủ xuống bên dưới.
Hắc y tu sĩ đứng phía dưới chấn động, làm sao còn tâm trí công kích Trung niên nam tử nữa, vội vàng biến đổi pháp quyết trong tay.
Hai đạo ngân thương ở đằng xa chợt lóe lên rồi tức tốc quay trở về, hóa thành một mảnh ngân quang bảo vệ bản thân.
Ngay sau đó, tiếng gầm rú liên miên của cả hai truyền ra. Kim mang và ngân quang đan xen vào nhau, bao phủ toàn bộ thân hình hai người vào trong đó.
Nhưng lúc này, Hải Đại Thiếu cất tiếng cười lớn, quyền ảnh kim sắc trong nháy mắt đại phóng kim quang, trông giống như một vầng thái dương sáng chói, liền ép luồng ngân quang liên tiếp lùi về phía sau.
“Linh cụ, Luyện thể sĩ!”
Một gã hắc y tu sĩ khác thấy tình hình như vậy, sắc mặt chợt biến đổi, đột nhiên hắc thuẫn đổi hướng một chút, tr��ng có vẻ như muốn giáp công Hải Đại Thiếu.
Nhưng đúng lúc này, Khí Linh Tử đang rung đùi đắc ý ở đằng xa bỗng thở dài một hơi, ủ rũ lẩm bẩm nói:
“Sao hai người lại có thể đánh một chứ, thật quá vô sỉ mà. Thật không còn cách nào khác, tuy ta mang danh đứng đầu, nếu ra tay với các ngươi thì hơi mất thân phận một chút, nhưng vì tên Hải Đại Thiếu này, đành phải phá lệ một phen vậy.”
Vừa dứt lời, tiểu đạo sĩ giơ một tay ra, đã đem một tấm phù màu lam dán lên người.
Một mảnh lam quang lóe lên rồi lướt qua, sau đó thân ảnh Khí Linh Tử bỗng nhiên biến mất không thấy nữa.
Lập tức ngay lúc này, một quầng lam quang lại chớp động rồi hiện lên trên đầu tên hắc y tu sĩ sử dụng tấm chắn.
Tên tu sĩ này xem ra cũng có kinh nghiệm tranh đấu rất phong phú, thoáng thấy dị biến trên không trung, liền không vội vàng phát động tấm chắn trợ giúp đồng bạn, mà trực tiếp hóa thành một đám mây đen công kích thẳng vào quầng lam quang.
“Ầm...” luồng lam quang kia lại giống như một vũng nước thoáng cái bị đánh tan nát, hóa thành vô số quang điểm lam sắc rồi tan biến mất.
Thế nhưng bên trong lại trống không, chẳng hề thấy bóng dáng Khí Linh Tử đâu.
“Không ổn rồi!”
Tên hắc y tu sĩ thầm kêu một tiếng, nhưng đã có chút muộn màng, ngay phía sau lưng đột nhiên ngưng tụ lại một đoàn khói lam sắc.
Tiếp theo, tiếng rít xé gió rất lớn vang lên, hơn mười mũi tên băng dài hơn một thước ác liệt bắn bay ra.
Với khoảng cách hiện tại, cho dù hắc y tu sĩ có pháp lực hơn xa Khí Linh Tử đi nữa, nhưng căn bản đã khó lòng phòng bị, nên tức thì đám tên băng lam sắc chớp động rồi nhắm thẳng sau lưng tên tu sĩ mà phóng tới.
Thế nhưng chỉ thấy hắc quang lóe sáng, kế đó một hư ảnh tựa hắc hổ chợt hiện ra.
Tại chỗ tên băng đánh trúng, hết tám chín phần bị chặn rơi xuống, chỉ có duy nhất một mũi thật sự đánh trúng lưng của tên hắc y tu sĩ kia.
Dù chỉ bị trúng một mũi tên, nhưng lập tức máu tươi cũng âm ỉ chảy ra từ trên người hắn.
“Thằng tiểu tử thối, ta sẽ lấy mạng ngươi!” Tên hắc y tu sĩ này bị Khí Linh Tử đánh lén thụ thương nhất thời cực kỳ nổi giận, đột nhiên một tay bấm quyết niệm chú, từ trong cổ tay áo bay ra mấy khỏa quỷ đầu đen kịt, miệng phun lửa vàng rừng rực, đồng loạt hung tợn lao về phía tiểu đạo sĩ.
Khí Linh Tử thấy vậy muốn nhảy dựng lên, vội vàng khoát tay đã đem hắc mộc kiếm sau lưng ra cầm trên tay, tiếp theo tay cũng bắt quyết niệm chú, mộc kiếm liên tiếp đâm về phía trước, điểm điểm không ngừng.
Nhất thời, từng đạo lam quang phun ra từ mũi kiếm, rất chuẩn xác đánh vào đầu những khô lâu đen kịt kia, thế nhưng cũng chỉ có thể làm cho chúng hơi đình trệ lại một chút, cũng không thể nào chân chính đối đầu được.
Tuy nhiên, không rõ Khí Linh Tử này tu luyện độn thuật loại nào, mà ngoài thân lam quang chớp động, thân ảnh lại tựa như cá gặp nước, vô cùng linh hoạt. Thân pháp lúc ẩn lúc hiện trên không, khiến cho Pháp khí hay tu vi của đối thủ đều xuyên qua hắn, thế nhưng nhất thời vẫn chưa làm được gì.
Sắc mặt Thạch Luân còn khó coi hơn lúc nãy.
Tuy đối phương mới chỉ có hai người ra tay, nhưng rõ ràng đã rất khó giải quyết, thật quá bất ngờ!
Bản thân hắn tin tưởng hai gã đồng bọn cuối cùng vẫn có thể diệt được đối thủ, nhưng chắc chắn hắn không có nhiều thời gian để chờ đợi đến vậy.
Bất giác, vẻ hung ác nổi lên, hắn cũng không thèm quan tâm đến mười mấy đạo hắc quang đang ào ạt tấn công Trung niên nam tử nữa. Lúc này, tay vừa lật chuyển lại xuất hiện thêm một chiếc áo da đỏ như máu, bên trong mơ hồ có tiếng động vù vù truyền ra.
Đúng lúc này, bỗng nhiên phía sau lưng hắn truyền tới một thanh âm lạnh lùng:
“Ồ, là linh trùng sao? Tựa hồ cấp bậc không hề thấp chút nào. Một gã Trúc Cơ tu sĩ mà có được linh trùng cỡ này, coi như ngươi cũng có chút bản lĩnh.”
Phiên bản dịch này được bảo hộ toàn vẹn bởi Truyen.Free.