[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1729: Nhung tộc
Đám dị tộc nhân phía sau nghe lời lão già nói xong, tức giận đến cực điểm, không hề nói thêm lời nào mà chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng. Ngay sau đó, bốn cỗ chiến xa liền phát ra âm thanh "vù vù" rồi đột nhiên cùng nhau hợp lại thành một chiếc. Kết quả, hào quang đại thịnh, chiếc chiến xa hợp nhất này có vẻ ngoài hoàn toàn khác biệt so với những chiếc cũ, thể tích cũng vì thế mà tăng gấp mấy lần.
Chiếc chiến xa này có hình thoi, dài hơn mười trượng, phía đầu còn nhô ra một vật tựa như ngọn giáo khổng lồ, trông hệt như đầu của một con phi mãng. Vừa khi chiến xa này xuất hiện, linh quang bốn phía chợt lóe, hiện ra hai đôi cánh tựa cánh chuồn chuồn nhưng bề mặt lại phủ đầy lông vũ như lông chim.
Lão già và nữ tử phía trước thấy cảnh tượng này thì đều giật mình kinh hãi, tay chân có chút luống cuống.
"Đi mau!"
Lão già tuy không biết nhiều về chiếc chiến xa kia, nhưng vẫn quay đầu hét lớn một tiếng. Sau đó, hai đạo độn quang nhập làm một, xé gió bay đi. Tốc độ độn quang ước chừng nhanh hơn trước vài phần. Gần như cùng lúc đó, đôi cánh của chiến xa kia khẽ vỗ một cái, đầu phi mãng phía trước chiến xa hai mắt chợt lóe hồng quang rồi "sưu" một tiếng, biến mất tăm hơi!
Ngay sau tiếng hét của lão già, Khúc nhi tự nhiên cũng cảm nhận được tình hình phía sau. Trong lòng kinh hãi, nàng vội vàng vận dụng bí thuật, thân thể bạch quang chớp động, không tiếc tổn hao chân nguyên để thi triển một loại độn thuật có tốc độ vượt xa độn quang hiện tại, nhưng hiển nhiên vẫn có chút chậm trễ.
Bỗng nhiên, không gian phía trên đầu Khúc nhi dao động dữ dội, sau đó một đoàn thanh quang mờ ảo từ hư không chợt lóe rồi bắn ra. Kế đó là một tiếng cười quái dị, rồi thanh quang chớp động, một cự trảo khổng lồ từ hư không hiện ra, hung hăng chụp xuống.
Khúc nhi tuy không phải là mục tiêu chính bị truy sát, nhưng nếu đã cùng đường thì bọn chúng tuyệt đối không dễ dàng buông tha, thà giết lầm còn hơn bỏ sót!
Nữ đồng bên trong bạch quang sắc mặt đại biến, nàng cắn răng một cái, một tay bấm quyết niệm thần chú, lập tức trên người nàng phun ra mấy trăm khẩu phi nhận hàn quang lóng lánh, tựa như ong vỡ tổ từ bốn phương tám hướng điên cuồng chém tới cự trảo.
"Di!"
Một tiếng kinh ngạc truyền ra từ bên trong chiến xa, nhưng cự trảo vẫn không hề dừng lại, ngược lại còn phun ra một cỗ lục mang mênh mông. Một trận tiếng nổ "ầm ầm" vang lên đã đánh tan hơn phân nửa số phi nhận, sau đó cự trảo tiếp tục hướng về phía Khúc nhi mà đè xuống.
"A!"
Thấy cảnh này, sắc mặt Khúc nhi chợt tái nhợt. Tuy biết rõ rằng số phi nhận này không thể nào cản được cự trảo kia, nhưng tiểu nha đầu vẫn cắn răng thi triển.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc này, một tiếng hừ lạnh chợt truyền đến từ hư không gần đó!
Âm thanh tuy không lớn, nhưng không hiểu vì sao lại rõ ràng truyền vào tai tất cả những người có mặt tại đó. Kèm theo ngân quang chợt lóe, một chiếc ngân sắc đại ấn lớn tầm một mẫu đất bỗng nhiên xuất hiện giữa không trung, tiếng xé gió cùng sấm chớp nổi lên, cự ấn không chút khách khí mà giáng xuống cự trảo.
Một tiếng "Oanh" vang lên, cự trảo kia tuy có thể tích kinh người nhưng lại không thể chịu nổi một kích của đại ấn tựa như ngọn tiểu sơn kia. Lập tức, tiếng bạo liệt truyền ra, cự trảo tan rã trong không khí như tuyết gặp nắng xuân.
"Ai! Ai dám ngăn cản chuyện của Nhung tộc ta?"
Bên trong thanh quang chợt phát ra một tiếng gầm giận dữ, linh quang tắt dần, để lộ chiếc chiến xa hình thoi, hai đôi cánh ở hai bên sườn vẫn khẽ run rẩy không ngừng.
Phía trên chiến xa xuất hiện bốn gã toàn thân bị lục quang bao phủ. Hình dáng bọn họ nhìn qua có chút giống người, nhưng nhìn kỹ lại thì có phần khác biệt. Không chỉ cả người được bao phủ bởi một tầng lông mao màu bích lục, mà cái đầu của bọn chúng cũng hao hao loài lang sói, trông vô cùng dữ tợn.
"Ngay cả một nữ đồng mà cũng hạ sát thủ, trước tiên hãy xem bảo vật của ta có bao nhiêu thần thông đã!"
Một thanh âm nam tử lạnh lùng truyền tới từ hư không.
Tiếp theo, một đạo nhân ảnh chợt hiện ra, đó là một nam tử trông còn rất trẻ, sau lưng có một cặp Phong Lôi Sí trong suốt màu xanh. Vừa hiện thân, hắn khẽ khoát tay một cái, trong tay đã có thêm một thanh ngân xích. Người tới tự nhiên chính là Hàn Lập, trong lúc Khúc nhi cận kề nguy hiểm, hắn đã dùng độn thuật xuyên qua hư không của Phong Lôi Sí mà kịp thời đến ứng cứu. Bảo vật này dựa theo tu vi tăng tiến của Hàn Lập ngày càng phát huy uy năng viễn siêu so với trước đây, lúc này mới có thể kịp thời ngăn cản được công kích c��a cự trảo.
Hiện tại, pháp lực của Hàn Lập đã sớm khôi phục hoàn toàn, hơn nữa hắn đã tu luyện hoàn chỉnh Thông Bảo Quyết của Hỗn Nguyên Xích nên tự nhiên không hề kiêng kỵ khi ngăn cản đám dị tộc nhân này. Vì vậy, khi thấy chúng dám ra tay hạ sát thủ với Khúc nhi, sát tâm của hắn nhất thời nổi lên.
Tay áo khẽ run lên, Hỗn Nguyên Xích trong tay linh quang chớp động, vô số thước ảnh nhất thời từ bên trong ngân xích tuôn ra, bao phủ thân hình Khúc nhi vào trong đó.
"Đa tạ chủ nhân cứu giúp!"
"Di! Là Hàn đạo hữu!"
Hai thanh âm bất đồng đồng thời vang lên. Âm thanh vui mừng cảm tạ đương nhiên là từ phía Khúc nhi, còn âm thanh còn lại là từ hướng đám người lão già kia.
Hàn Lập thần sắc khẽ động, ánh mắt hướng về phía hai người kia nhìn lại. Chỉ thấy độn quang của hai người đã dừng từ lúc nào, hiện giờ một lão già và một nữ tử đang lơ lửng tại chỗ. Lão già thoạt nhìn có chút quen mắt, còn nữ tử kia hắn chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra, chính là Nguyệt Tiên Tử, người đã dẫn đội ngũ khác cùng hắn tiến vào Nghi���m Hàn Giới.
Khuôn mặt nữ tử này trước giờ luôn tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, nhưng giờ phút này nhìn về phía Hàn Lập lại có chút ngoài ý muốn. Còn lão già kia thì có vẻ nhẹ nhõm hẳn. Đối với lão mà nói, có thêm một người là có thêm một phần hy vọng. Ngay cả khi bọn họ không phải đối thủ của đám Nhung tộc kia, thì khả năng bảo toàn tính mạng cũng chắc chắn hơn vài phần. Đặc biệt, lão biết Hàn Lập là người dẫn đội khác trong chuyến đi này, không chừng còn có đồng tộc của hắn ở phụ cận, đương nhiên sẽ an toàn hơn rất nhiều.
Hàn Lập cũng có chút ngoài ý muốn, nhưng hắn chỉ thản nhiên gật đầu với hai người. Ngay sau đó, ngân xích đột nhiên tản ra thành tầng tầng thước ảnh rồi nhất tề công kích về phía đối diện.
Ngân quang phô thiên cái địa tựa như vô tận, thanh thế kinh người, điên cuồng công kích về phía chiến xa. Thấy cảnh này, bốn tên dị tộc nhân trên chiến xa ban đầu đều kinh ngạc, nhưng ngay sau đó hai người trong số đó không chút do dự đồng loạt ra tay. Một tên lật tay, một cây phiên kỳ đen tuyền hiện ra, r��i hắn không chút chần chừ quạt một cái, lập tức vô số hắc khí ào ào cuốn tới thước ảnh đầy trời. Tên còn lại hé miệng phun ra một mặt lục kính, lục kính vừa xuất hiện liền xoay tròn một chút rồi lớn ra tầm vài thước. Bề mặt gương lục quang chợt lóe, vô số lục diễm từ bên trong tuôn ra, quét thẳng lên không trung.
Hai người còn lại trên chiến xa thần sắc lạnh lùng đánh giá Hàn Lập, có vẻ không muốn ra tay, hiển nhiên hai tên này cho rằng hai đồng bọn của mình dư sức ngăn cản công kích của Hàn Lập.
Hàn Lập thấy cảnh này, khóe miệng khẽ nhếch lên, cánh tay nắm giữ Hỗn Nguyên Xích thanh quang đại thịnh, linh lực tinh thuần ào ạt đổ vào ngân xích. Trong hư không, đám thước ảnh vốn còn mơ hồ đột nhiên linh quang chợt lóe lên, tất cả đều hóa thành từng thanh ngân xích dài nửa thước, mặt ngoài lôi quang lòe lòe, ngân hồ ẩn hiện.
"Ầm vang long!"
Vô số ngân xích va chạm cùng hắc khí và lục diễm, kết quả là tất cả đều bị đánh tan tành mây khói, dường như Hàn Lập có chút chiếm được thượng phong.
"Di! Quả thật có chút thần thông."
Trên chiến xa giữa không trung, một trong hai gã không có ý định ra tay khẽ nhướng mày, tay áo hướng về phía Hàn Lập khẽ run lên. Hồng quang chợt lóe, một viên châu đỏ đậm bắn nhanh về phía Hàn Lập. Bảo vật này sau khi bay ra một khoảng liền chớp lên, hóa thành một đầu cự điểu. Bên ngoài cự điểu, hồng sắc phù văn không ngừng cuồn cuộn, một cỗ hỏa vân ngay sau đó xuất hiện trên không trung.
Dù ở rất xa nhưng Hàn Lập vẫn nhìn rõ cảnh này, hai mắt đột nhiên nhíu lại, một bàn tay đen xì hướng hư không đánh ra một trảo. "Phốc" một tiếng, một tòa tiểu sơn quỷ dị hiện lên phía trên đầu hạt châu, không chút khách khí mà rơi xuống. Tên kia vừa mới thả hạt châu ra, thấy cảnh này nhất thời giật mình.
Viên hồng châu này của hắn không phải loại bảo vật có thể đối cứng với bảo vật khác, nên trong lòng hắn nhất thời quýnh quáng vội bắt quyết. Hồng châu khẽ run lên một cái, đột nhiên huyễn hóa ra mười khỏa châu ảnh, sau đó "vù vù" một tiếng liền phóng đi tứ tán.
Ở phía bên kia, trong mắt Hàn Lập lam mang thiểm động, hắn đột nhiên hướng về phía ngọn tiểu sơn điểm ra một chỉ. Hắc sắc tiểu sơn nhất thời hôi quang luân chuyển rồi biến mất ngay tức thì. Ngay sau đó, bên trên số châu ảnh đột nhiên hôi quang chợt lóe, hắc sắc tiểu sơn quỷ dị xuất hiện ngay trên đầu nó, giáng xuống như chớp giật.
Một tiếng "Oanh" vang lên, hôi mang và hồng quang lập tức đan vào nhau. Viên châu này xem ra cũng không quá cứng rắn, dưới công kích của tiểu sơn liền vỡ vụn, biến thành một đoàn hỏa vân phân tán tứ phía trong không trung.
"Ngươi dám hủy bảo vật của ta!"
Chủ nhân của viên hồng châu kia vừa thấy bảo vật của mình bị hủy thì thoáng cái đã trở nên vừa sợ vừa giận, trong miệng gào thét một trận, đầu vai khẽ nhoáng lên, hơn mười đạo xích mang bắn thẳng tới chỗ Hàn Lập đang đứng. Chỉ thấy Hàn Lập khẽ cười lạnh một tiếng, nhưng trong lòng đã bắt đầu thúc dục ngân xích.
Đám ngân xích ảnh vốn đang áp chế hoàn toàn hắc khí cùng lục diễm, bỗng nhiên một thanh cự xích dài mấy trượng trong số đó ngân quang chớp động quỷ dị hiện ra trước người Hàn Lập. Lúc này, hơn mười đạo xích mang đang hướng tới Hàn Lập còn cách không xa, hắn không nói hai lời liền phất bàn tay đen thui lúc trước lên một cái.
Nhất thời, một tầng hôi quang mênh mông hiện lên, vừa vặn bao trùm toàn bộ xích mang. Bên trong hôi mang, xích mang lập tức hiện ra nguyên hình, xoay tròn không ngừng tại chỗ nhưng không thể tiến thêm một bước nào. Bên trong xích mang là hơn mười khẩu phi đao đỏ đậm.
Cùng lúc đó, Hàn Lập tay nắm Hỗn Nguyên Xích, hướng về phía hư không phía trước hoa lên một cái, nhất thời ngân sắc cự xích phát ra một tiếng long ngâm dài, hùng hổ bổ tới chiến xa.
Bên trên phi xa, mấy gã Nhung tộc thấy vậy thì sắc mặt biến đổi, tự nhiên sẽ không để cự xích này dễ dàng bổ tới như thế. Lúc này, cả đám không cần nghĩ nhiều, nhất tề thúc dục bảo vật của bản thân để ngăn cản công kích. Nhất thời không trung liền truyền ra tiếng "xuy xuy" xé gió, hắc khí chợt hóa thành một tấm hắc sắc đại võng chắn phía dưới cự xích. Còn lục sắc hỏa diễm do gương đồng thả ra cũng thay đổi phương hướng, từ trên không trung phóng ra một đạo lục sắc quang trụ hướng thẳng đến cự xích.
Một tiếng "Oanh" trầm đục truyền đến.
Cự xích thoáng cái trở nên mơ hồ, dễ dàng đánh tan quang trụ cùng hắc võng, bộ dạng không chịu nổi một kích này hoàn toàn tương phản với khí thế kinh người lúc trước!
Hai tên dị tộc nhân sử dụng hắc phiên và lục kính thấy vậy liền sửng sốt một chút, nhưng đúng lúc này, tên dị t���c còn lại nãy giờ vẫn im lặng lại đột nhiên sắc mặt đại biến, trong miệng quát lớn một tiếng:
"Cẩn thận!"
Tên này ngay sau đó liền giơ một tay chém về phía chiến xa trên không trung, nhất thời một cỗ hôi sắc kiếm quang xé gió chém tới cự xích. Mà lúc này, đạo cự xích đang mơ mơ hồ hồ kia lại yên lặng bay ra từ bên trong hắc khí cùng lục diễm.
Một màn quỷ dị xuất hiện!
Hôi sắc kiếm quang kia rõ ràng đánh trúng ngân thước, nhưng lại dễ dàng xuyên qua như thể chém vào ảo ảnh. Ngân sắc cự xích thoáng chớp động một cái liền quỷ dị xuất hiện ngay trên đầu tên dị tộc đang sử dụng hắc phiên, lấy thế lôi đình nhất kích hung hăng đập xuống.
Mọi chi tiết trong bản chuyển ngữ này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free.