Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1556: Khốn cảnh

Hàn Lập vội vàng lướt mắt nhìn quanh, kết quả khiến hắn ngạc nhiên vô cùng.

Trước mắt hắn là một quảng trường rộng lớn đến mấy nghìn trượng, được lát bằng một loại đá phiến trắng toát, và trên đó tụ tập vô số người. Đa phần những người này đều khoác đủ loại chiến giáp, đại thể mang hình người nhưng vẫn có những điểm khác biệt nhỏ. Có kẻ có đôi tai dài như tai thỏ; có kẻ thân hình cao lớn, phủ đầy lông đen tựa như tinh tinh; lại có kẻ toàn thân kim quang lấp lánh, trông như được bao bọc bởi một lớp kim giáp, đến mức không thể nhìn rõ dung mạo. Thậm chí còn có kẻ nửa thân trên là người, nửa thân dưới là rắn. Nhưng đông đảo nhất lại là một chủng tộc có làn da xanh lục nhạt, khuôn mặt trắng bệch. Ai nấy đều mặc chiến giáp màu xanh lục đồng nhất, tay cầm một thanh giáo màu hồng.

Đám dị tộc nhân này có đủ cả nam lẫn nữ, lúc này đang tụm năm tụm ba thì thầm to nhỏ, nét mặt lộ rõ vẻ cực kỳ lo âu. Trên thân những kẻ này, người ít kẻ nhiều đều có pháp lực dao động. Tu vi cao thấp khác nhau, nhưng đa số là tu sĩ Trúc Cơ kỳ và Kim Đan kỳ. Tu sĩ Nguyên Anh kỳ và Hóa Thần kỳ không phải là không có, nhưng số lượng chỉ vỏn vẹn hơn trăm người, và đám người này cũng đang tụ tập thành một vòng tròn lớn. Phần lớn họ đứng phía trước đám đông, thì thầm to nhỏ điều gì đó. Hàn Lập dùng thần niệm lướt nhanh qua, phát hiện trong số những tồn tại cao giai có ba dị tộc nhân cấp Luyện Hư, khi���n hắn giật mình trong lòng.

Theo lời Thanh Tiểu, Truyền Tống trận này sẽ đưa hắn đến một tòa thành nhỏ do cộng đồng quản lý. Do đó, theo lý thuyết, người tọa trấn có tu vi cao nhất cũng chỉ là một hoặc hai tu sĩ Hóa Thần kỳ mà thôi. Sao có thể xuất hiện nhiều tu luyện giả đến vậy?

Mà hiện tại, trên quảng trường chẳng những tụ tập mấy vạn tu luyện giả, ngay cả những kẻ đồng cấp với hắn cũng có đến mấy người. Điều này khiến Hàn Lập không khỏi bất ngờ. Chẳng lẽ sau mấy ngàn năm không liên hệ, Lục Quang Thành này đã xảy ra biến hóa gì?

Hơn nữa, thần niệm của hắn còn cảm ứng được trên quảng trường có cấm chế dao động ẩn hiện, mà tất cả mọi người đều đang đứng trên mặt đất, không thấy ai bay lên không, hiển nhiên nơi đây còn tồn tại cấm chế cấm không.

Ánh mắt Hàn Lập loé lên vài cái, hít sâu một hơi rồi từ từ tiến về phía đám đông. Ngay lúc Hàn Lập đang định hỏi thăm xem nơi đây đã xảy ra chuyện gì, thì trong đám dị tộc cấp Luyện Hư, một kẻ đầu to, lại không có một sợi tóc nào, bỗng nhiên lên ti��ng. Hắn đưa tay vào ngực, lấy ra một mộc bàn. Trên đó có nhiều điểm linh quang với đủ màu sắc, nhưng lúc này, một phù văn lạ lẫm lại đang lơ lửng bất động bên trong.

"Thế nào, Nguyên huynh phát hiện ra điều gì?" Một dị tộc nhân da xanh lục nhạt đứng bên cạnh mở miệng hỏi.

"Nơi đây bỗng nhiên xuất hiện thêm một vị đạo hữu đồng tộc ở thượng giai. Nếu ta không nhầm thì các Truyền Tống trận còn có thể sử dụng trong thành đã sớm bị Giác Xi Tộc chặt đứt rồi. Sao còn có người có thể truyền tống đến nơi này chứ!" Nét mặt tên dị tộc nhân đầu to lộ vẻ kỳ lạ.

"Có chuyện như vậy sao, chẳng lẽ Giác Xi Tộc nhất thời sơ ý để lọt tòa Truyền Tống trận kia? Nếu đúng như thế thì mau tìm ra người này cẩn thận mà hỏi!" Dị tộc nhân da xanh lục nhạt vừa động thần sắc, mừng rỡ nói.

"Điều đó không có khả năng. Ta đã đích thân thí nghiệm tất cả các Truyền Tống pháp trận một lượt rồi, quả thực đều đã mất đi tác dụng." Dị tộc đầu to hai mắt nhìn chằm chằm vào mộc bàn trong tay, liên tục lắc đầu nói.

"Không cần nhiều lời, mau tìm người này ra rồi hỏi rõ ràng là được mà. Nguyên huynh, với Linh quang bàn của huynh thì hẳn là có thể dễ dàng tìm được người này chứ?" Một dị tộc khác toàn thân bao phủ ánh lửa đỏ, nghe xong hai người nói thì không nhịn được cất tiếng hỏi. "Hắc hắc, người này vừa mới xuất hiện bên trong quảng trường. Ta đã sớm dùng cấm chế khóa chặt hắn rồi, hắn đang ở ngay đây." Trong mắt dị tộc nhân đầu to tinh quang chợt lóe lên, rồi nhìn thẳng vào vị trí Hàn Lập đang đứng.

Đương nhiên hai người kia cũng lập tức quay đầu nhìn theo.

Cho dù số lượng người trong quảng trường rất đông, hơn nữa Hàn Lập cũng dùng bí thuật che giấu tu vi, nhưng dù sao vẫn không thể hoàn toàn hòa lẫn vào đám tồn tại cấp thấp xung quanh, nên lập tức bị mấy dị tộc cấp Luyện Hư phát hiện.

Hàn Lập lúc này mới tiến đến bên cạnh vài tên dị tộc, vừa mới nghe được một hai câu, thì lập tức cảm ứng được mình đang bị đám dị tộc cấp Luyện Hư nhìn chằm chằm nên cũng vừa lúc quay lại nhìn.

Hắn nhướng mày, việc mấy người này có th��� tìm ra hắn nhanh như vậy hơi kinh ngạc. Tuy nhiên, sau khi hơi trầm ngâm, hắn liền nghênh ngang trực tiếp tiến về phía ba người này.

Một lát sau, hắn liền đứng trước mặt ba dị tộc nhân cấp Luyện Hư và cũng đưa mắt đánh giá đối phương vài lần.

"Đạo hữu chắc là vừa đến Lục Quang Thành! Không biết xưng hô như thế nào?" Linh quang bàn trong tay dị tộc nhân đầu to chợt lóe lên rồi biến mất, sau đó hắn bình tĩnh hỏi.

"Tại hạ họ Hàn, quả thực là vừa đến thành này. Nơi này đang xảy ra chuyện gì vậy, chẳng lẽ là đang khai chiến với ai?" Hàn Lập đảo mắt nhìn quanh, bất động thanh sắc hỏi ngược lại.

"Thì ra là Hàn đạo hữu. Xem ra đạo hữu là từ một nơi cực xa truyền tống đến đây, nếu không sao lại không biết việc Giác Xi Tộc đã bắt đầu thôn tính Thiên Vân Thập Tam Tộc chúng ta chứ?" Dị tộc nhân đầu to nhìn chằm chằm vào Hàn Lập, sau một lúc lâu mới lộ vẻ kỳ quái nói.

"Giác Xi Tộc!" Sắc mặt Hàn Lập bỗng nhiên đại biến. Chủng tộc này ở Linh giới đủ để xếp vào hàng thập đại siêu cấp chủng tộc.

"Hàn huynh, m��i việc huynh có thể từ từ tìm hiểu sau, nhưng rốt cuộc huynh đã làm thế nào mà có thể truyền tống đến Lục Quang Thành này? Theo lý thuyết, tất cả các Truyền Tống trận có liên hệ tới đây đều sớm đã bị Giác Xi Tộc chặt đứt mới phải." Tên dị tộc da xanh nhạt kia nhịn không được hỏi.

"Tại hạ từ hải ngoại truyền tống đến đây." Hàn Lập không có gì phải giấu giếm, liền từ tốn trả lời.

"Hải ngoại? Một thành phố như Lục Quang Thành này mà cũng có loại Truyền Tống trận này sao?" Vừa nghe lời này, dị tộc toàn thân bao phủ hồng quang hơi kinh ngạc nói.

"Hải ngoại truyền tống trận đích xác có hai cái, bất quá đã bị phá hủy từ nhiều năm trước rồi. Đạo hữu là từ chỗ nào ở hải ngoại đến đây?" Dị tộc nhân đầu to cũng lộ vẻ giật mình.

"Tử Hỏa Quần Đảo." Hàn Lập tâm niệm nhanh chóng xoay chuyển nhưng vẫn lưu loát trả lời.

"Thì ra là nơi đó! Nếu ta không nhầm thì tòa Truyền Tống trận này đã bị hủy hoại từ mấy ngàn năm trước, sớm đã mất đi liên hệ với Lục Quang Thành rồi. Đạo hữu có thể giải thích qua một chút được không?" Gã đầu to thì thào nói, biểu tình không khỏi lộ vẻ hồ nghi.

"Kỳ thật rất đơn giản..." Hàn Lập thần sắc không thay đổi, giải thích qua một lần chuyện năm đó truyền tống trận bị phá hủy, nhưng trong lời nói lại không hề đề cập đến lai lịch thật sự của mình, tránh để mấy người này thắc mắc về việc Hàn Lập xuất thân có phải từ tu luyện giả ở hải vực này hay không.

"Cuối cùng, tại hạ tuy gặp cơ duyên xảo hợp mà đoạt lại được Không Vân Tinh, nhưng khi sửa chữa pháp trận thì lại gặp chuyện ngoài ý muốn. Không biết là do phương pháp có sai lầm, hay là do Không Vân Tinh sau thời gian dài nằm trong bụng Hải thú mà xảy ra một ít biến dị. Trải qua thí nghiệm thì pháp trận này một lần chỉ có thể truyền tống một người, hơn nữa mỗi lần truyền tống phải cách nhau bảy ngày, nếu miễn cưỡng truyền tống sớm hơn thì sẽ lập tức bị hủy hoại." Hàn Lập rất buồn bực nói.

Hiện tại nếu hắn muốn dùng pháp trận lập tức rời đi thì cũng không thể được. Nghe được nửa đầu, trên mặt ba dị tộc đều lộ v�� hưng phấn, nhưng khi nghe đến đoạn cuối cùng thì sắc mặt đều biến đổi.

"Như vậy, truyền tống trận đạo hữu sử dụng hiện tại không thể mở ra được ư?" Dị tộc nhân da xanh lục nhạt thất vọng nói.

"Đúng là như thế!" Hàn Lập thở dài một hơi.

"Không phải bọn ta không tin Hàn đạo hữu, chỉ vì việc này rất quan trọng nên bọn ta muốn đích thân thẩm tra qua một lần. Hàn huynh không có ý kiến gì chứ?" Ba dị tộc sau khi nhìn nhau một cái, gã đầu to cười gượng hai tiếng rồi nói.

"Đương nhiên không có vấn đề." Hàn Lập khẽ mỉm cười nói.

"Hoằng huynh, huynh tạm thời lưu lại giám sát những người khác, bọn ta đi trước kiểm tra pháp trận kia một chút." Gã đầu to nhìn dị tộc nhân có hồng quang, trịnh trọng nói.

"Được rồi. Nhị vị đi nhanh về nhanh!" Dị tộc kia sau khi do dự một chút thì vẫn gật đầu đáp ứng.

Hai người kia đi theo Hàn Lập tiến về một bên quảng trường. Không lâu sau, ba người đã đi đến tòa truyền tống trận trong đại sảnh. Lúc này, tòa truyền tống pháp trận này im lìm lạ thường.

"Có dấu vết không gian dao động lưu lại, đúng là vừa mới có người khởi động Truyền Tống trận này." Dị tộc nhân da xanh dùng thần niệm lướt qua cả tòa đại sảnh, rồi lập tức nói.

Dị tộc nhân đầu to lập tức đi vào Truyền Tống trận, sau khi đi loanh quanh mấy vòng thì một tay niệm pháp quyết bắn ra một đạo lục quang kích hoạt pháp trận.

Truyền Tống trận đang im lặng bỗng nổi lên tiếng vù vù, rồi một luồng bạch quang tỏa ra. Vừa thấy cảnh này, dị tộc da xanh lập tức hai mắt trợn trừng, trên mặt hiện rõ vẻ kinh hỉ. Nhưng ngay sau đó, linh quang trên bề mặt pháp trận đang phát ra tiếng vù vù bỗng tán loạn, rồi một lần nữa khôi phục lại vẻ ban đầu.

"Không được, pháp trận các nơi khác đã bị phong tỏa rồi, chắc chắn là đã bị đóng lại." Dị tộc nhân đầu to sắc mặt trầm xuống, chậm rãi nói.

Nghe được lời này, dị tộc nhân da xanh lục nhạt thần sắc cũng trở nên âm trầm.

"Nhị vị đạo hữu, tình hình trong thành thật sự nguy cấp đến vậy sao? Chuyện về Giác Xi Tộc, có thể giải thích cho tại hạ một chút không?" Hàn Lập bình tĩnh hỏi.

"Có gì mà không thể nói chứ. Đạo hữu cũng thấy đấy, tại sao Lục Quang Thành bé nhỏ của chúng ta tự nhiên lại tụ tập nhiều tu luyện giả đến vậy. Đa phần họ là những người ở các vùng lân cận chạy trốn đến đây. Vốn dĩ muốn mượn Truyền Tống trận để rời đi, nhưng không ngờ Giác Xi Tộc hành động cực nhanh, tất cả các pháp trận truyền tống có liên hệ với thành này đều đồng thời mất đi hiệu lực. Phỏng chừng không phải các thành thị kia đã bị phá, mà là Giác Xi Tộc đã phái người thi pháp chặt đứt liên kết. Tuy nhiên, việc đạo hữu có thể đến đây lúc này xem ra phần lớn là do từ nơi khác tới, bởi vì quân tiên phong của Giác Xi Tộc đã tới dưới thành chờ đợi đại quân rồi. Chúng ta đang định tập hợp nhân lực bỏ thành mà đi, nhưng mấu chốt là có quân tiên phong của Giác Xi Tộc kiềm chế, nên có thể rời đi được hay không lại là chuyện khác. Ít nhất, những tồn tại cao giai như chúng ta chắc chắn sẽ không dễ dàng thoát thân." Gã dị tộc đầu to cười khổ giải thích.

Hàn Lập nghe xong những lời này thì sắc mặt trở nên khó coi.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free