Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1553: Hàn Tinh Tộc

Sau khi trông rõ thi thể, hai nữ tử tự nhiên vô cùng mừng rỡ.

Thanh Tiểu khẽ thở phào, hướng Hàn Lập thi lễ nói: “May mắn nhờ có Hàn tiền bối ra tay, nếu không lúc này Hỏa Hô quần đảo chúng ta đã chẳng biết bao nhiêu đồng đạo vẫn lạc rồi.”

“Không sai. Ngay cả Ngân Sa cư sĩ cũng chẳng phải đối th�� của quái vật này, một khi nó đại khai sát giới ở hải vực này thì khẳng định đây chính là đại kiếp nạn lớn nhất mà ta từng gặp phải. Đa tạ Hàn tiên sinh đã đại triển thần thông trừ diệt yêu nghiệt này.” Thiếu phụ váy đen nói, giọng điệu còn cung kính hơn lúc trước.

“Không có gì! Quái vật kia tuy có phần khó đối phó, nhưng may mắn công pháp của ta vừa lúc có khả năng khắc chế nó. Chẳng qua, con thú này không giống như yêu thú dưới biển, các ngươi có biết nó từ đâu đến không?” Hàn Lập lạnh nhạt hỏi.

“Điều này thì vãn bối cũng không biết. Nó cũng là lần đầu tiên xuất hiện ở nơi đây. Lúc ấy, ta cùng mười mấy đạo hữu đang tụ tập tại đây nhằm thương lượng cách đối phó với hải thú kia thì Quái Nga liền từ trong sương mù bên ngoài đảo lao ra. Vì không kịp đề phòng nên rất nhiều đạo hữu tu vi không đủ lập tức bị tiếng rống của nó làm cho toàn thân vỡ nát mà chết. Nhưng may mắn lúc đó có Ngân Sa cư sĩ ra tay kiềm chế con thú một lát, mới khiến cho non nửa số người còn lại chạy thoát ra ngoài. Nếu không, để nó toàn lực gầm rống thêm mấy tiếng nữa, e rằng toàn bộ chúng ta đã vẫn lạc tại đây cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.” Hồi tưởng lại sự khủng bố của Quái Nga, trên mặt Thanh Tiểu vẫn không khỏi hiện lên vẻ sợ hãi nói.

Hàn Lập nhướng mày gật đầu, sau đó xoay ánh mắt, một lần nữa nhìn về đám nam nữ trẻ tuổi kia, đồng thời hỏi:

“Nhưng những người này là người trên đảo phải không? Thể chất thoạt nhìn tựa hồ có chút đặc thù, nhưng cũng không phải người tu luyện.”

“Ha ha, đây là tộc Hàn Tinh. Tộc người này tuy không thể khai thông thiên địa linh khí, nhưng ai nấy đều thông minh dị thường, miệng có thể phun ra một ít hàn khí, và dung nhan luôn có thể giữ gìn như thuở ban đầu. Chỉ đến khoảnh khắc chấm dứt thọ nguyên thì dung nhan mới hiện ra dáng vẻ già nua. Đây là một tộc người có số lượng thành viên tương đối thưa thớt. Cả Hỏa Hô quần đảo cũng chẳng qua chỉ có hơn vạn người. Bên cạnh đó, do tộc này không thể sinh ra tu luyện giả nên bình thường đều phải dựa vào các tộc cường đại khác để được che chở. Bọn Hàn Tinh tộc này hiện đang nương tựa vào Ngân Sa cư sĩ, bình thường làm người hầu cho hắn.” Thiếu phụ váy đen giải thích.

“Chẳng qua hiện tại Ngân Sa cư sĩ đã chết, e rằng bọn họ lại phải một lần nữa đi tìm nơi nương tựa.” Thanh Tiểu khẽ thở dài một tiếng, tựa hồ đối với đám người Hàn Tinh tộc này có chút thương tiếc.

“Ồ, tộc người này có chút kỳ lạ.” Hàn Lập lần đầu tiên nghe nói về dị tộc như thế nên không khỏi cảm thấy hứng thú, nhìn đám nam nữ đó đánh giá lại mấy lần.

Mà đám nam nữ trẻ tuổi này, sau khi nghe được lời của hai nữ, dưới sự dẫn dắt của nữ tử cầm đầu, không ngừng hướng về phía ba người dập đầu bái tạ.

“Thế nào, hay là các ngươi tính toán bái làm môn hạ của Hàn tiên sinh để được che chở? Nếu thật sự như thế, Hàn tiên sinh không ngại thu nhận bọn họ. Tộc người này là lựa chọn tốt nhất để làm người hầu, vô luận là chăm sóc động phủ hay là quản lý dược viên, bọn họ đều có chỗ độc đáo.” Thiếu phụ váy đen tựa hồ nhìn ra điều gì đó, thản nhiên nói.

“Ồ, các nàng còn biết bồi dưỡng linh dược sao?” Hàn Lập nghe được lời này thì thật sự có chút bất ngờ.

“Không chỉ là biết. Cho dù là tu luyện giả thượng tộc bình thường, trên phương diện bồi dưỡng linh dược, có thể nói là còn kém xa các nàng. Mà những người này có thể đi theo Ngân Sa cư sĩ, tự nhiên đều là những người ưu tú nhất trong tộc. Nếu thả ra bên ngoài, nói không chừng sẽ có rất nhiều thượng tộc tiến hành tranh đoạt.” Thanh Tiểu cũng mỉm cười nói.

“Đáng tiếc, ta luôn độc hành nên cũng không thích có người bên cạnh. Hai vị đạo hữu nếu thích thì cứ tự tiện thu nhận là được.” Hàn Lập không chút do dự lắc đầu nói.

“Ừm, nếu Hàn tiền bối đã nói như thế thì bọn vãn bối cũng không khách khí. Động phủ của vãn bối đang thiếu những người như vậy. Thanh muội muội, hai người chúng ta chia đều đám Hàn Tinh tộc này nhé.” Thiếu phụ váy đen hấp háy đôi mắt đẹp, cười dài nhìn Thanh Tiểu nói.

“Ta đã có không ít người hầu. Tỷ tỷ nếu thích thì cứ thu nhận lấy.” Thanh Tiểu có vẻ hào phóng dị thường, lơ đễnh trả lời.

Thiếu phụ váy đen vừa nghe được thì cũng không khách khí nữa, liền hỏi đám Hàn Tinh tộc nhân này có nguyện ý đi cùng nàng hay không.

Đám Hàn Tinh tộc nhân này tận mắt thấy chủ nhân vẫn lạc nên đối với lời mời của thiếu phụ thì tự nhiên sẽ không cự tuyệt, lúc này đều cung kính vội vàng đáp ứng. Tiếp theo đó, dưới sự phân phó của thiếu phụ, bọn họ bắt đầu thu dọn tòa băng điện lớn nhất một chút rồi mời ba người Hàn Lập đi vào.

“Hàn tiên sinh, sau đây ngài có tính toán gì không? Còn có ý định đánh chết con hải thú kia không?” Sau khi yên vị, Thanh Tiểu liền mở miệng hỏi.

“Ừm, nếu đã đến thì ta tự nhiên sẽ không dễ dàng buông tha. Dù sao cũng muốn ra tay một lần xem sao.” Hàn Lập ngồi giữa hai nữ, bình tĩnh trả lời.

Thanh Tiểu và thiếu phụ nghe vậy, bèn đưa mắt nhìn nhau...

“Sao vậy, chẳng lẽ hai vị cảm thấy Hàn mỗ không thể làm được việc này?” Hàn Lập khẽ nhíu mày, thản nhiên hỏi ngược lại.

“Với thần thông của tiền bối mà đánh chết Quái Nga thì sao lại không thể đánh chết con hải thú kia? Nhưng Hàn tiên sinh không biết, trước kia chúng ta sở dĩ có thể truy tìm ra con hải thú kia, hơn phân nửa là phải dựa vào con Ngân Quang Sa thú của Ngân Sa cư sĩ. Hiện tại linh thú này cùng Ngân Sa cư sĩ đã vẫn lạc, nên muốn tìm được con hải thú kia e rằng không phải việc đơn giản.” Thiếu phụ váy đen vội mở miệng giải thích.

“Có việc như vậy ư? Con Ngân Quang Sa thú kia làm cách nào mà tìm được hải thú?” Hàn Lập ngẩn ra, sau khi trầm ngâm một lúc liền lập tức hỏi.

“Điều này ta có nghe Ngân Sa cư sĩ nói qua, tựa hồ con Ngân Quang Sa trời sinh đã có một loại thần thông truy tìm thần bí, chỉ cần cho nó thấy qua một lần thì trong vòng ngàn dặm là có thể cảm ứng được sự tồn tại, từ đó chậm rãi tìm kiếm được. Trước kia, chúng ta đều tới chỗ hải vực mà hải thú xuất hiện lần trước, sau đó để cho Ngân Quang Sa dẫn đường thì mới có thể tra ra được chỗ hải thú ẩn thân.” Thanh Tiểu thần sắc ngưng trọng tiếp lời.

“Nếu thật sự là như thế thì đích xác có chút phiền phức. Xem ra ta phải đi một mình đến chỗ hải thú xuất hiện để thử vận may m���t lần.” Hàn Lập nhíu mày nói.

“Tiên sinh nếu vẫn nhất quyết muốn đi tìm con thú này thì chi bằng chờ thêm một thời gian nữa. Lúc trước các đồng đạo tụ tập ở Lam Hồ đảo hẳn là vẫn còn một số người thoát được, hơn nữa vẫn còn rất nhiều người chưa kịp chạy tới đây. Nếu có thể phát động nhiều người cùng nhau tìm kiếm thì so với một mình tiền bối có thể dễ dàng hơn...” Thiếu phụ váy đen đề nghị.

“Điều này thì e rằng không cần thiết. Ta nhớ rõ Tú đạo hữu đã nói qua, con hải thú kia thần thông cũng không kém. Nếu chia nhau ra đi tìm kiếm thì e rằng rất khó cuốn lấy con thú này, mà nếu hành động thì khả năng tìm được cũng vô cùng xa vời. Hơn nữa, loại công việc tìm kiếm này, nếu trong khoảng thời gian ngắn thì còn khả thi, còn nếu kéo dài thì e rằng sẽ có người sinh tâm oán hận. Nếu đã như vậy thì chi bằng Hàn mỗ chính mình hành động. Về phần những người khác, nếu nguyện ý thì tốt nhất. Còn nếu không muốn thì Hàn mỗ cũng sẽ không miễn cưỡng.” Hàn Lập nhếch miệng, để lộ hai hàm răng trắng như tuyết, cười nói.

Nghe Hàn Lập nói như thế, hai nữ tử tự nhiên không nói gì thêm nữa.

“Nếu vạn nhất Hàn mỗ may mắn đoạt được Không Vân tinh, thì hy vọng hai vị đạo hữu trợ giúp ta chữa trị Truyền Tống pháp trận.”

“Tiền bối yên tâm. Chỉ cần có Không Vân tinh kia thì việc chữa trị Truyền Tống trận cứ giao cho ta cùng Thanh muội muội.” Thiếu phụ váy đen thản nhiên cười nói. Thanh Tiểu cũng đồng dạng hứa hẹn.

Đối với thái độ của hai nữ tử này, Hàn Lập tự nhiên thập phần vừa lòng, gật đầu.

Chuyện kế tiếp đơn giản hơn, Hàn Lập hỏi kỹ hai nữ về nơi hải thú xuất hiện lần trước cùng phương pháp liên hệ, rồi liền hóa thành một đạo thanh hồng bay đi mất.

Thanh Tiểu cùng thiếu phụ váy đen đều ra cửa đại điện tiễn hắn, đứng trên mặt đất nhìn thanh sắc độn quang biến mất phía chân trời, mà thần sắc hai người hoàn toàn khác nhau.

“Đến bây giờ ta vẫn không thể tin rằng Hàn tiền bối lại có thể đánh chết con Quái Nga kia. Phải biết rằng tu vi của người này thoạt nhìn chẳng qua là ngang Ngân Sa cư sĩ, nhưng Ngân Sa cư sĩ căn bản không chống đỡ được bao lâu.” Thiếu phụ váy đen thì thào nói.

“Hàn tiên sinh không phải đã nói rồi sao, thần thông của hắn vừa lúc khắc chế được Quái Nga cho nên mới có thể đánh chết được quái vật này.” Thanh Tiểu im lặng một chút, khẩu khí có chút khác thường trả lời.

“Thanh muội muội, loại việc lấy cớ này ngươi cũng hoàn toàn tin tưởng sao? Ít nhất là ta không quá tin tưởng. Quái Nga không chỉ có quỷ dị thần thông, mà chỉ riêng một thân yêu lực thâm hậu đã có thể so sánh với thượng tộc ở cảnh giới Cửu giai. Đây chính là sự chênh lệch ước chừng hai giai đó chứ. Không phải một câu “thần thông khắc chế” là có thể dễ dàng bỏ qua.” Thiếu phụ váy đen tựa như cười như không cười nói.

“Tỷ tỷ rốt cuộc muốn nói điều gì?” Thanh Tiểu thở dài một hơi nói.

“Không có gì. Thanh muội muội đến bây giờ vẫn chưa có đạo lữ song tu sao, vị Hàn tiên sinh thần thông như thế, đây chính là lựa chọn rất tốt. Nếu muội muội cảm thấy không thích hợp thì tỷ tỷ ta sẽ không khách khí đâu.” Thiếu phụ váy đen cười khanh khách nói.

“Tỷ tỷ nói gì cơ, ta chẳng qua cùng Hàn tiên sinh mới gặp nhau hai lần mà thôi. Sao lại có loại suy nghĩ này chứ?” Gương mặt như ngọc của Thanh Tiểu trong nháy mắt đỏ hồng lên, trong miệng giận dữ nói.

“Chuyện này thì có gì đâu. Nếu ta không nhớ lầm thì Thanh muội muội đã dừng lại ở cảnh giới Ngũ giai không ít năm rồi. Nếu có thể cùng một vị thần thông lớn như thế kết thành đạo lữ, mượn lực song tu thì hẳn là có thể rất dễ dàng đột phá cảnh giới này. Về phần cùng Hàn tiên sinh chưa quen thuộc thì đâu có quan hệ gì. Chỉ cần hắn một ngày chưa rời khỏi phiến hải vực này thì có thể gặp nhau nhiều lần. Lấy tài sắc của muội muội, ta tin rằng người này không thể không động tâm.” Thiếu phụ váy đen che miệng vui vẻ nói.

“Tỷ tỷ đừng hồ ngôn loạn ngữ nữa. Hàn tiên sinh sớm muộn gì cũng sẽ trở lại Đại Hỏa Lục, làm sao có thể ở lại đây với chúng ta? Hơn nữa, nói không chừng người ta sớm đã có đạo lữ song tu rồi.” Vẻ đỏ ửng trên mặt Thanh Tiểu rốt cục tan đi, khôi phục vài phần trấn tĩnh nói.

“Ồ, như thế cũng là vấn đề. Chẳng qua con hải thú kia giảo hoạt như thế, ẩn hiện trong hải vực rộng lớn nên không dễ dàng tìm được mà đánh chết. Chỉ cần một ngày hắn chưa thể chữa trị được Truyền Tống trận thì tự nhiên cũng chỉ có thể ở lại Hỏa Hô quần đảo chúng ta. Như thế thì việc Hàn tiên sinh trước kia đã có đạo lữ song tu hay không thì có gì khác nhau đâu.” Thiếu phụ lắc đầu liên tục nói.

Lúc này đây, Thanh Tiểu nghe vậy nhưng không tiếp lời, chỉ ngẩng đầu hướng về phía chân trời nơi Hàn Lập biến mất liếc mắt một cái, trong miệng cơ hồ phát ra tiếng thở dài khó có thể phát hiện.

Mọi quyền lợi liên quan đến bản dịch này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free