Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1526: Đằng Long đan

Sau khi bốn yêu thú kia cảm tạ rồi rời đi, Hàn Lập lại một lần nữa lấy Huyết Hạnh quả ra, cẩn thận quan sát.

“Quả nhiên không uổng công ta. Nguyên liệu để ngưng luyện Pháp Tướng Phạm Thánh Chân Ma đã có thêm một món. Hơn nữa, trước đó ở Thánh Thành Thiên Bằng Tộc, ta cũng đã tìm được linh dược. Hiện giờ chỉ cần tìm được Viêm Kim Tinh trong truyền thuyết, phối hợp cùng Kim Tủy Tinh Trùng, liền có thể ngưng luyện thực thể pháp tướng!” Hàn Lập khẽ thì thầm, vẻ mặt không giấu nổi sự vui sướng.

Sau khi cất Huyết Hạnh quả vào hộp, thanh quang lóe lên, chiếc hộp trong tay hắn bỗng chốc biến mất.

Hàn Lập ngồi trên ghế, ánh mắt không ngừng chớp động, trầm ngâm một lát rồi bước ra khỏi đại sảnh.

Chỉ lát sau, hắn đã tới dược viên.

Trước mặt hắn là bảy mươi hai cây thanh trúc xanh biếc, mỗi cây đều cao hơn một trượng, được một tầng hà quang màu vàng nhạt bao phủ.

Hàn Lập đứng trước những cây trúc phi kiếm này nhìn một lát, đột nhiên vươn tay, nắm lấy một chiếc lá trúc gần đó.

Trong lúc ngón tay vừa tiếp xúc lá trúc thì tiếng sét vang lên, một luồng hồ quang vàng từ thân trúc phóng ra, đánh thẳng lên bàn tay Hàn Lập.

Một tiếng "Xoẹt!" vang lên, bàn tay hắn lập tức hóa đen như mực. Luồng hồ quang vàng kia đánh tới, lại bỗng chốc bị hấp thu, biến mất không dấu vết.

Hàn Lập lại như không thấy, chỉ nhắm mắt lại, dường như đang thông qua ngón tay tiếp xúc với lá trúc mà cảm ứng điều gì đó.

Một lúc lâu sau đó, Hàn Lập mới mở mắt, buông chiếc lá trúc trên tay ra, nhưng lại khẽ nhíu mày.

“Tuy rằng phương pháp này hữu hiệu, nhưng quá trình chuyển hóa lại chậm hơn so với dự đoán ban đầu một chút. Xem ra phong ấn vẫn rất tốt. Để xem những thứ khác thế nào!” Hàn Lập sờ cằm, tự lẩm bẩm một mình.

Kim quang trên người hắn chợt lóe, cả người hóa thành một luồng kim hồng, bay ra khỏi dược viên, sau vài lần chớp động đã biến mất không thấy bóng dáng.

Chẳng bao lâu sau, Hàn Lập đã xuất hiện ở một gian thạch thất khác.

Trong gian phòng này, bảy tám chiếc lô đỉnh được xếp thành một vòng tròn. Ở giữa là một bệ đá lớn, phía trên có một lỗ tròn lớn được bạch ngọc che chắn kín mít.

Khối bạch ngọc này tỏa ra một tầng bạch khí nhàn nhạt, vô cùng lạnh lẽo. Đây vốn là một khối huyền băng cực lớn được luyện chế mà thành.

Trên những giá gỗ kê khắp bốn phía thạch thất là một đống lớn nhỏ các bình đựng, trong bình tỏa ra mùi thơm ngào ngạt.

Đây chính là luyện đan thất của Hàn Lập!

Tất cả các bình này đều chứa một số thành phẩm hoặc bán thành phẩm, cùng các dược vật phụ trợ. Mặc dù chúng đều là loại bình thường nhưng cũng không thể thiếu.

Hàn Lập không muốn cất chúng vào trữ vật thủ trạc, vì vậy đều để ở nơi này.

Ánh mắt hắn đảo qua đám lô đỉnh kia, thoáng chốc dừng lại ở chiếc đỉnh xanh nằm chính giữa.

Hàn Lập đưa tay về phía bệ đá, hư không tung ra một trảo, nhất thời, nó lập tức bay lên, rồi rơi mạnh xuống mặt đất, phát ra âm thanh cực lớn.

Chiếc đỉnh này vô cùng nặng. Trong lúc nó được nhấc ra, từ trong lỗ tròn lớn bên dưới phụt ra một đoàn lửa đỏ đậm.

Nhiệt độ bên trong mật thất thoáng chốc trở nên cực nóng, khó có thể chịu nổi.

Hàn Lập không chút do dự phất tay về phía đỉnh xanh, vật này chợt lóe lên, đã mơ hồ biến mất tại chỗ, không thấy bóng dáng.

Ngay sau đó, chiếc đỉnh này lại xuất hiện phía trên ngọn lửa đỏ đậm, dưới ánh lửa chập chùng, không ngừng xoay tròn.

Hàn Lập niệm chú trong miệng, hai tay bắt quyết, đánh ra một đạo pháp quyết về phía đỉnh xanh. Thế lửa thoáng chốc mạnh lên, bao trùm cả miệng đỉnh, nuốt trọn nó vào bên trong ngọn lửa.

Hàn Lập thấy vậy mới thở phào một hơi, tiếp đó lại lấy ra một chiếc hộp ngọc từ trữ vật thủ trạc.

Nắp hộp mở ra, để lộ một vài quả màu tía căng mọng.

Mỗi một quả đều lớn bằng nắm tay, tỏa ra mùi hương mê hoặc lòng người. Bên trong quả dường như có ẩn chứa một con tiểu long vô cùng sống động.

Đây chính là Chi Long Quả mà Hàn Lập đã có được trong hành trình tới Mộc Linh Tộc.

Dùng quả này luyện chế ra Đằng Long Đan rất có công hiệu tăng tiến tu vi đối với tu sĩ từ Luyện Hư sơ kỳ đến trung kỳ.

Hàn Lập hiện giờ đã tiến giai đến Luyện Hư kỳ, đương nhiên đang chuẩn bị bắt đầu luyện chế đan dược này.

Chẳng qua linh đan này có quá trình luyện chế phức tạp, bình sinh Hàn Lập cũng hiếm thấy. Chỉ là, một vài loại tài liệu phụ trợ để phối hợp với đan dược này lại yêu cầu hắn phải tự mình bồi dưỡng, điều đó đã khiến hắn tốn mất hơn nửa tháng thời gian.

Nhưng cũng may, thời gian bồi dưỡng Chi Long Quả rất dài, ước chừng ba vạn năm mới kết quả chín một lần. Mà lúc trước do gấp rút bồi dưỡng Kim Lôi Trúc và Thanh La Quả, hắn chưa kịp bồi dưỡng loại quả này, vẫn còn phải đợi thêm mấy năm nữa.

Trong lòng cân nhắc như vậy, hắn cất Chi Long Quả vào rồi phất tay chộp về phía giá gỗ bên cạnh, lấy xuống mười mấy chiếc bình ở đó.

Hàn Lập ở trong luyện thất luyện đan hơn nửa tháng, rồi lại tiếp tục tiến vào mật thất, bắt đầu củng cố tu vi vừa đột phá.

Đương nhiên trong khoảng thời gian này, hắn cũng bắt đầu nghiên cứu bộ Xuân Lê kiếm trận!

Mà trong khoảng thời gian này, đám tứ yêu cũng mang tới một lượng lớn tài liệu quý hiếm tận cửa. Tuy rằng mấy thứ này giá trị không nhỏ, nhưng đại đa số không hữu dụng cho hiện tại, nhưng ‘Hàn Lập’ vẫn thản nhiên tiếp nhận tất cả. Tứ yêu đương nhiên không thể phân biệt được đó là Hàn Lập thật hay giả, nhưng vẫn luôn miệng cảm tạ chuyện lần trước, không chút tỏ ra bất kính.

Dưới sự phối hợp của Đề Hồn và đệ nhị Nguyên Anh, vị ‘Hàn Lập’ này đã điềm nhiên thu lấy những thứ đó rồi liền đuổi đám yêu vật này rời đi.

Về việc chúng có lập tức rời khỏi cự đảo này để thấy trời cao biển rộng hay không thì hắn mặc kệ.

Trong những ngày kế tiếp, mọi việc đều diễn ra bình thường.

Mấy năm thoáng chốc trôi qua, Chi Long Quả cũng đã bồi dưỡng thành công. Hàn Lập từ trong mật thất đi ra, bắt đầu luyện chế lượng lớn Đằng Long Đan.

Kết quả là, linh đan này không những có quá trình luyện chế vô cùng phức tạp, mà xác suất thành đan cũng thấp đến mức đáng sợ. Với tạo nghệ luyện đan tông sư của hắn mà mười lần luyện chế lại có đến bảy, tám lần thất bại.

Hàn Lập trong lòng đã sớm dự liệu được đan này không dễ luyện chế, nhưng khi thấy xác suất thành đan thấp đến vậy cũng không khỏi giật mình.

Thế mới biết, việc luyện chế đan dược tăng tiến tu vi cho tu sĩ Luyện Hư khó khăn đến mức nào, còn hơn xa so với lời đồn ban đầu. Hèn chi ở hội đấu giá Thiên Uyên Thành chưa bao giờ gặp qua đan dược loại này, chỉ sợ Luyện Đan Sư dù có luyện chế ra được một chút cũng không đủ để bản thân đột phá bình cảnh, thì làm sao có thể dễ dàng lấy ra được.

Về phần trực tiếp dùng đan dược này để tu luyện, tuy không phải là không có, nhưng chắc chắn là cực kỳ hiếm.

Tuy rằng trong lòng Hàn Lập có chút phiền muộn, chẳng qua có tiểu bình thần bí trong tay, hơn nữa các tài liệu phụ trợ khác cũng không phải vật quá quý hiếm, nên cũng chỉ mất thêm một chút thời gian mà thôi, không có gì quá đáng lo ngại.

Cứ như vậy, trong lúc Hàn Lập luyện đan, bế quan rồi lại luyện đan, thời gian cứ thế từ từ trôi qua.

Bốn mươi năm sau, trong mật thất, Hàn Lập đang ngồi khoanh chân dưới đất, hai tay bắt quyết, toàn thân kim sắc quang vựng không ngừng lưu chuyển, chăm chú tu luyện.

Nhưng đột nhiên một cảm giác khó chịu nổi lên khắp toàn thân, khiến hắn giật mình thu công, lập tức đứng dậy.

“Dường như có tu sĩ đại thần thông dùng thần niệm đảo qua nơi đây! Chẳng lẽ là…” Hàn Lập thất thanh hô lên, ngữ khí kinh ngạc nhưng không dám quả quyết.

Có thể xuyên qua được tầng tầng cấm chế bố trí quanh động phủ, trực tiếp mang đến áp lực kinh người này, tất nhiên không thể là tu sĩ đồng giai.

Nhưng tu sĩ từ Hợp Thể trở lên sao lại tới nơi hoang vắng này? Chẳng lẽ là mấy vị trưởng lão Thiên Bằng Tộc, hoặc các lão quái vật khác của Phi Linh Tộc!

Ánh mắt Hàn Lập chớp động, tâm niệm không ngừng suy nghĩ. Chỉ thoáng chốc, hắn liền đẩy cửa đá, rời khỏi mật thất.

Chỉ thoáng chốc, Hàn Lập đã xuất hiện ở thính đường, nơi đây có khắc một pháp trận cực lớn. Tại trung tâm pháp trận là một bệ đá, phía trên có đặt một chiếc kính đồng lục giác, mơ hồ tản ra ngân mang.

Cũng là do Hàn Lập có lĩnh ngộ mới với Cửu Cung Thiên Càn Phù mà mấy lần cải biến cấm chế Vạn Lung Châu. Hiện giờ chẳng những có thể đem phạm vi của châu này mở rộng đến mấy ngàn dặm bên ngoài, mà sự huyền diệu trong đó cũng hơn xa lúc trước.

Hàn Lập bước thẳng tới trung tâm pháp trận, hai tay bắt quyết, đánh ra một đạo thanh quang thẳng vào bên trong pháp trận.

Nhất thời toàn bộ pháp trận vang lên tiếng "ông ông", các loại hà quang liên tiếp hiện lên, cuốn thẳng tới kính đồng trên bệ đá.

Hà quang cuộn đến mặt kính, sau một tiếng vang nhỏ, ngân quang ngoài mặt kính chợt lóe, từ đó phun ra một tầng quang mạc màu bạc.

Trong quang mạc, vô số quang điểm to nhỏ khác nhau không ngừng chớp động.

Ánh mắt Hàn Lập đảo qua đó lập tức biến sắc, mọi sự chú ý lập tức dồn vào góc dưới của ngân mạc – hai quang điểm vô cùng chói mắt.

“Cái gì, tận hai người!” Hàn Lập lắp bắp kinh hãi, hoảng sợ. Mí mắt hắn cũng nhíu chặt lại.

Ước chừng một tuần trà sau, hai quang điểm trên quang mạc vẫn không nhúc nhích. Bọn họ không có ý định tiến về phía động phủ của Hàn Lập, cũng không định rời đi.

Rất rõ ràng! Hai tồn tại đáng sợ này không phải tới tìm hắn gây phiền toái, nếu không khi thần niệm đảo qua động phủ của hắn thì cũng đã lập tức phóng tới rồi. Chỉ là hai người này cũng không chịu rời đi, xem ra cũng không phải chỉ đi ngang qua đây mà thôi. Điều này quả thực khiến Hàn Lập đau đầu! Với tu vi của hai người, hiển nhiên không vô duyên vô cớ xuất hiện chỉ để nói chuyện mà thôi, ai mà biết đây là địch hay là bạn, hay là có tính toán gì với hòn đảo này. Hai người bọn họ cách động phủ của hắn chỉ mấy ngàn dặm, chỉ cần thi triển thần thông một chút là có thể lập tức tiến tới nơi hắn. Bản thân Hàn Lập cũng không biết giải quyết thế nào cho tốt, tâm trạng vô cùng bất ổn.

Hơn nữa, lúc trước khi thần thức đảo qua, hắn có thể cảm nhận được hàn ý lạnh như băng trong đó. Điều này khiến Hàn Lập vốn không biết mục đích của hai người này, lại càng thêm bất an. Nhìn pháp trận dưới chân, bỗng nhiên hắn cắn răng, ngầm hạ quyết tâm.

Hàn Lập vung tay điểm về phía kính đồng trên bệ đá.

Chiếc kính này khẽ run lên, chậm rãi bay lên trên không, toàn thân kính phát ra ngân quang chói mắt.

Đồng thời, Hàn Lập lẩm nhẩm trong miệng rồi phun ra một ngụm tinh huyết.

Một tiếng "Phốc!" vang lên.

Ngụm tinh huyết này vừa đến phía trước kính đồng một xích thì bỗng bạo liệt, hóa thành một đoàn huyết vụ bao phủ toàn bộ kính đồng vào trong đó.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free