[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1433: Thử dò xét
Sau tiếng sấm nổ vang trời, luồng hồ quang bạc lớn lao thẳng vào khối cầu lửa khổng lồ một cách dễ dàng.
Ngay khi đa số mọi người tin rằng hồ quang bạc hình cánh cung kia chắc chắn sẽ xuyên thủng khối cầu lửa, thì đột nhiên không còn thấy chút dấu vết nào của lôi điện từ nó nữa, cứ như thể nó đã bị nuốt chửng hoàn toàn.
Lôi Lan kinh hãi, khối cầu lửa kia đã nhanh chóng lao tới trước mặt nàng, khí thế vô cùng đáng sợ.
Ngay sau khoảnh khắc chần chừ, thân hình nữ tử chợt lóe lên, đôi cánh phát ra từng tầng lôi quang bao phủ toàn thân. Giữa luồng lôi quang, một bạch điểu trắng bạc biến hóa hiện ra. Trên cổ ngân điểu này đeo một chiếc vòng hình thù cổ quái, trên chiếc vòng lại gắn một hồ lô vàng rực cao chừng ba tấc.
Không ngờ, nữ tử này cuối cùng lại quyết định sử dụng đòn mạnh nhất của mình là thuật biến thân để đánh bại đối phương.
Khối cầu lửa khổng lồ kia vừa thấy bạch điểu xuất hiện liền ngưng bặt ý định lao xuống. Thế nhưng ngay lập tức một loạt âm thanh ầm ầm vang lên, khối cầu lửa đột nhiên biến ảo, cũng hóa thành một hỏa điểu đỏ thẫm.
Thân hình hỏa điểu lớn hơn rất nhiều so với bạch điểu. Nhưng bạch điểu không hề tỏ vẻ sợ hãi, thân thể đột nhiên trương lớn, biến hóa một chút, hiện ra hình dáng nhân điểu mang theo vô số lôi quang, hung hăng lao thẳng về phía đối diện.
Hỏa điểu cũng chẳng hề e sợ, ngọn lửa trên người như càng thêm rực cháy, đôi lợi trảo cũng giơ lên, những mũi tên lửa nhọn hoắt theo đó bắn ra.
Dưới đôi cánh khổng lồ của hai thần điểu, một màn hào quang chói lòa che phủ gần như toàn bộ bầu trời phía trên kỹ tràng. Một cuộc tranh đấu kịch liệt giữa hai bên đã chính thức bắt đầu.
Máu tươi, linh vũ thỉnh thoảng rơi từ trên cao xuống.
Thế nhưng, chưa kịp chạm đất thì những giọt máu và linh vũ này liền biến mất không dấu vết.
Điều khiến nhiều người kinh ngạc chính là, với tu vi sơ giai của Lôi Lan, sau khi biến thân thành bạch điểu lại có thể chiến đấu ngang ngửa với hỏa điểu kia, hơn nữa chiến ý càng lúc càng mạnh mẽ.
Dưới sự công kích mạnh mẽ của hỏa trảo, lôi điện hình cánh cung của bạch điểu tỏ vẻ lạnh nhạt nhưng uy lực dường như lại lớn hơn nhiều so với lúc trước.
Lam mang trong mắt Hàn Lập chớp động, hắn nhìn chằm chằm không chớp vào bạch điểu trên không trung, khóe miệng lộ ra một tia kỳ quái.
Người khác không thể phát hiện ra, nhưng với linh mục của hắn, tất cả đều hiện rõ mồn một. Bạch điểu kia trông như đang dấu giếm một công pháp kỳ bí nào đó trong làn điện quang, khiến cho lôi điện tăng thêm uy lực mạnh mẽ đến vậy.
Thế nhưng thực tế tất cả là nhờ vào chiếc hồ lô màu vàng ba tấc kia thỉnh thoảng bắn ra vài tia điện quang màu tím. Những tia điện quang này khi tiếp xúc với ngân quang do thân thể bạch điểu sinh ra liền dung nhập vào trong đó, không còn thấy bóng dáng.
Dần dần, lôi điện hộ thân bao quanh bạch điểu do Lôi Lan biến thành từ màu ngân bạch chuyển dần sang màu tím nhạt.
Xem ra, tử quang này có lai lịch không hề đơn giản.
Hồng Sa ngoài ý muốn bị áp chế dần dần rơi vào thế hạ phong, trong lòng cực kỳ kinh sợ.
Mặc dù nàng hiển nhiên không biết đối phương dùng thủ đoạn gì, nhưng đoán chắc phải có điều gì đó mờ ám, bằng không xét về tu vi, đối phương không thể là đối thủ của nàng được.
Đúng lúc này, bên tai nàng truyền tới âm thanh của một nam tử. Tiếng nói tuy không lớn nhưng nữ tử này nghe được thì trong lòng dậy sóng. Lúc này nàng cuối cùng cũng không chần chờ nữa, hai cánh khẽ buông xuống, chuẩn bị dùng sát chiêu thử nghiệm của mình. Trên đỉnh đầu hỏa ô xuất hiện một chiếc linh vũ dài bắn vụt ra.
Sau vài tiếng động nhẹ, linh vũ chợt biến ảo thành một hỏa điểu độc nhất vô nhị. Tiếp đó hỏa điểu há miệng, một khối hỏa cầu lập tức phun ra, tiến thẳng vào giữa quầng lửa to lớn.
Cục diện ngay lập tức có chút thay đổi. Vừa mới chiếm được chút thượng phong, bạch điểu đột nhiên lại bị hỏa điểu lấy lại thế trận, lập tức nổi giận, phát ra một tiếng kêu dài.
Theo đó, những tử điện hình cung phát ra nhiều hơn, mạnh mẽ hơn, khiến cho không khí phụ cận vặn vẹo.
Hào quang dày đặc khiến cho hỏa điểu và bạch điểu trở nên mờ ảo trước mắt mọi người.
Thế nhưng lúc này đa phần đều có thể nhận ra bạch điểu đang mất dần ưu thế, rơi vào thế hạ phong ngày một nhanh, căn bản không trụ được bao lâu nữa. Thậm chí có thể bị trọng thương mà rơi xuống.
Đúng lúc này, Hàn Lập vốn đang đứng bất động quan sát, đột nhiên hai cánh hiện ra, sau một tiếng sét, hóa thành một đạo thanh bạch ��iện biến mất tại chỗ.
Gần như ngay lập tức, tại một chỗ khác, một bóng đen đứng giữa mọi người cũng chợt lóe lên, không một tiếng động biến mất tại chỗ.
“Bịch” một tiếng, một đạo kiếm quang màu vàng dài hơn mười trượng từ trong hư không chợt hiện, chém thẳng xuống lôi điện hình cung.
Kiếm quang chưa tiếp cận mục tiêu thì đột nhiên một đạo bạch ngân hiện ra chặn lại, kèm theo một tiếng ong ong thê lương.
Hỏa diễm cùng với hồ quang điện bạc phảng phất lập tức tiêu tán.
Giữa chiến đoàn hỏa điểu và bạch điểu, chúng chỉ cảm thấy kim quang chợt lóe lên, một thứ gì đó sắc bén dị thường không chút khách khí chém thẳng xuống đầu cả hai.
Chúng căn bản không thể ngăn cản.
Hai thần điểu kinh hãi, bất chấp tất cả, đồng loạt thu thần thông về rồi cùng bắn ra phía sau né tránh.
Kiếm quang khổng lồ len vào giữa hai thần điểu, theo đó một đạo bạch ngân lưu lại như tàn ảnh bị xé làm đôi, lập tức thoát ra một luồng lực lượng vô cùng lớn.
Gần đó, cuồng phong gào thét, đại lượng thiên địa nguyên khí nhất tề hội tụ về phía bạch ngân, phảng phất như nhát chém này đã xé rách không gian.
Những người chứng kiến đều đại loạn. Hai thần điểu đã trở lại hình người, chỉ là trên mặt vẫn đầy vẻ kinh nghi.
“Ngươi không phải đối thủ của nữ tử này, không nên đấu nữa.” Một âm thanh thản nhiên từ phía sau truyền tới Lôi Lan.
Nàng biến sắc mặt, vội quay đầu lại chỉ thấy một gã thanh niên lặng yên đứng phía sau.
Đúng là Hàn Lập. “Vừa rồi là Hàn huynh ra tay sao?” Lôi Lan có chút hoảng sợ.
Uy lực của đạo kiếm quang vừa rồi khiến nữ tử này tưởng rằng người đó ắt hẳn phải là một vị linh suất cấp.
Không gian lúc này đã trở lại bình thường, nhưng Hàn Lập vẫn giữ vẻ lãnh đạm, không trả lời Lôi Lan mà đưa mắt nhìn về phía đối diện.
Lôi Lan ngẩn ra, cũng nhìn lại theo hướng đó.
Lúc này nàng mới phát hiện Hồng Sa cũng đang nửa cười nửa không nhìn về phía này.
Không biết từ bao giờ phía sau đối thủ của Lôi Lan cũng xuất hiện một thanh niên mặc hồng sam, khuôn mặt âm lệ, không chút biểu cảm.
Đây đúng là Chúc Âm T��, cũng là người đáng cảnh giác nhất trong đám Xích Dung tộc.
Trong lòng Lôi Lan không khỏi khẽ run.
“Hàn huynh, nghe nói huynh một mực tu luyện ở hải ngoại, mới trở lại Thiên Bằng tộc. Tại hạ có chút tò mò, mong Hàn huynh chỉ giáo.” Khóe miệng Chúc Âm Tử khẽ động.
Vừa rồi Hàn Lập ra tay ngăn cản hai người, trong lòng hắn đã trầm xuống. Biết thần thông đối phương chắc chắn không phải chuyện đùa, nhưng vì muốn rõ ràng chi tiết hơn về vị đại địch này nên hắn vẫn muốn hướng Hàn Lập khiêu chiến theo đúng như an bài.
Chúc Âm Tử đương nhiên không phải là người mà Hồng Sa mấy người có thể so sánh.
Hắn vừa xuất hiện trên không trung, ngay lập tức bị không ít người nhận ra. Lúc này nghe được khẩu khí muốn khiêu chiến với Hàn Lập của hắn, không ít người giật mình kinh ngạc, nhưng ngay sau đó lại tỏ vẻ hưng phấn vô cùng. Thần thông như vậy mà đồng bối giao đấu thì không phải ai cũng có cơ duyên nhìn thấy.
Nghe được Chúc Âm Tử nói vậy, Lôi Lan khẽ nhướng mày, thần sắc nàng tỏ ra đã hiểu rõ. Nữ tử này rốt cuộc đã nhận ra mình đơn giản chỉ là mồi nhử.
“Giao thủ với các hạ? Không có hứng thú!” Hàn Lập cười nhạt.
“Hắc hắc, nếu đã đi vào nơi đây, các hạ không còn nhiều lựa chọn nữa rồi.”
“Hàn huynh, tiếp chiêu!” Bàn tay nam tử này vừa nhấc, hồng quang chợt lóe, hóa thành một lợi trảo đỏ thẫm, mười ngón tay trong suốt đỏ rực trông như những tác phẩm điêu khắc bằng đá bị nung cháy.
Hàn Lập nhướng mày, không nói thêm gì nữa, nhìn bộ dáng của Chúc Âm Tử, cảm giác như hắn chỉ tùy tiện vung tay một cái.
Vài tiếng nổ xé gió phát ra, hào quang từ năm ngón lợi trảo chợt lóe lên rồi biến mất không tăm hơi.
Thần sắc Hàn Lập chợt động, bỗng nhiên một cánh tay cũng hướng ra trước người, cả năm ngón tách ra chắn phía trước.
Đột nhiên ở mười trượng trước người Hàn Lập, không gian kịch liệt chấn động, năm mũi nhọn từ lợi trảo chợt hiện ra.
Vừa thấy năm đạo mũi nhọn, sắc mặt Hàn Lập chợt biến. Ban đầu chúng chỉ là những mũi nhọn dài khoảng một thước, vậy mà khi hiện ra lần nữa đã trở thành những cự lao dài cả trượng, hơn nữa còn đang không ngừng thu nạp linh khí bốn phía, cuồng trướng ra xung quanh.
Mũi nhọn chưa đến gần mà Hàn Lập đã cảm thấy một linh áp mạnh mẽ kinh người. Nếu tu vi hơi thấp một chút sợ rằng chưa chạm vào mấy mũi cự lao kia thì cả thể xác và tinh thần đã bị linh áp này đè cho cứng nhắc, không thể nhúc nhích.
Trong lòng âm thầm giật mình, năm ngón tay che trước người Hàn Lập bỗng nhiên linh quang chợt lóe, một ngọn núi nhỏ đen kịt bỗng nhiên hiện ra, ngay lập tức biến thành một hòn núi lớn hơn mười trượng.
Ngọn hắc phong chắn trước mặt Hàn Lập, nghiêm mật phòng hộ.
Bang bang vài tiếng trầm đục vang lên, hồng mang khẽ lóe, cả năm đạo cự lao đều nhằm thẳng vào ngọn núi nhỏ.
Một luồng nhiệt hỏa lan tràn xung quanh nơi Hàn Lập đứng khiến hắn dâng lên một cảm giác khó chịu.
Nhưng ngọn hắc phong kia lại ổn định tại chỗ, tựa hồ không hề mảy may bị ảnh hưởng.
“Ồ?” Chúc Âm Tử nhìn thấy cảnh này thì có chút ngạc nhiên.
Thần niệm của Hàn Lập hướng về phía đối thủ, sắc mặt hắn ngay lập tức trầm xuống.
“Bốp” một tiếng, hắn vỗ vào ngọn núi.
Nhất thời ngọn hắc phong quay tròn, mặt vừa bị công kích quay về hướng Hàn Lập.
Chỉ thấy mặt ngoài chỗ đó xuất hiện năm vết xước nhỏ, nhưng lại giống như có dấu hiệu đang bị ăn mòn dần.
Một tiếng hừ lạnh, bàn tay đen kịt như thiểm điện đặt lên trên đỉnh ngọn núi.
Một cảnh tượng khó tin xuất hiện, ngọn tiểu phong toàn thân bao phủ bởi một trận ô quang, nơi nào ô quang đi qua thì dấu vết ngân trảo nơi đó biến mất, tiểu phong tại đó cũng khôi phục lại hình dáng ban đầu.
“Nếu Chúc huynh nhất định phải lãnh giáo, tại hạ cũng đành phải luận bàn một phen.” Hàn Lập nói xong thân hình thoáng lên một cái, người bỗng xuất hiện bên cạnh tòa tiểu phong.
Hai cánh phía sau vừa động, một cánh màu xanh ở sau lưng bỗng hiện ra.
Đồng thời ầm ầm ù ù vài tiếng nổ phát ra, sau đó tại bốn phía quanh Hàn Lập, bốn đạo phong trụ màu xanh phóng lên cao, không ngừng gào thét.
Truyen.free xin khẳng định đây là bản dịch độc quyền, đã được bảo vệ bản quyền.