[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1375: Mộc phượng
Đôi mắt xanh biếc của báo lân thú nhắm nghiền hồi lâu chợt mở bừng, khẽ gầm gừ một tiếng.
Hàn Lập thấy thế, trên mặt lộ ra nụ cười.
Từ khi thu phục con thú này không lâu, hắn đã phát hiện ngoài thân pháp cực nhanh và thân thể cứng rắn hơn sắt thép, tiểu thú còn có một loại thần thông kỳ diệu là tìm kiếm vật.
Chỉ cần để con thú này cảm ứng được một vật nào đó, bất luận là vật chết hay vật sống, nó đều có thể tìm ra chính xác trong vòng trăm vạn dặm, bất kể đối phương dùng cấm chế ẩn nấp nào.
Thiên phú truy tung này không dựa vào khứu giác, mà là một loại thần thức cảm ứng kỳ diệu.
Ít nhất Hàn Lập cũng tự nhận, ngay cả bản thân hắn, dưới tình huống không dùng Thái Nhất Hóa Thanh Phù, cũng khó thoát khỏi sự truy tung của con thú này.
Còn điểm bạch quang trong pháp bàn, đó chính là tinh khí linh thuần mà thiếu nữ áo bào trắng đã giao cho hắn lúc xuất phát để liên hệ, cũng giống như những người khác.
Tiểu thú cảm ứng một lúc, đầu khẽ nghiêng nghiêng, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, nhưng một lát sau bốn chi khẽ động, liền hóa thành một đạo hư ảnh lao nhanh đi.
Hàn Lập cũng không vội vã đi theo, mà một tay bấm quyết, niệm thần chú, bỗng nhiên đánh ra một đạo thanh quang xuống phía dưới.
Kết quả, từ dưới mặt đất truyền ra một tiếng rít chói tai, theo đó một đoàn ngọn lửa màu bạc đột nhiên bay ra, bên trong ẩn hiện một con hỏa điểu đang bay lượn.
Đó chính là Phệ Linh Thiên Hỏa mà Hàn Lập đã thả ra ẩn núp từ lúc trước khi ở Hắc Diệp Sâm Lâm.
Sau này vì nhiều lý do, Hàn Lập đào thoát khỏi rừng rậm mà vẫn chưa thu hồi hỏa điểu này. Cũng may hỏa điểu này đã sớm được luyện hóa, cho dù độn tốc của hắn có nhanh đến mấy, nó vẫn có thể theo sát không rời.
Đương nhiên, Hỏa Điểu này cũng không phải linh thú chân chính, để duy trì hình thái thì phải tiêu hao một ít pháp lực. Nhưng một chút tiêu hao đó Hàn Lập cũng không để ý lắm.
Thấy Phệ Linh Hỏa Điểu không có vấn đề gì, Hàn Lập hài lòng gật đầu, chỉ tay xuống dưới, hỏa điểu này liền chui vào lòng đất, biến mất không thấy bóng dáng.
Nơi này vẫn đang rất nguy hiểm, hắn cũng sẽ không dễ dàng thu hồi hỏa điểu này, đành tiếp tục để nó ở bên ngoài cơ thể, làm đòn mai phục cuối cùng khi cần thiết.
Xong xuôi mọi việc, Hàn Lập hòa vào linh quang chói lòa, hóa thành một đạo thanh hồng lao nhanh đi, chỉ chớp lên vài lần đã đuổi kịp báo lân thú.
Tiểu thú theo phía bắc mà đi, ước chừng được một đoạn thời gian dài, rồi đột ngột lại thay đổi sang một phư��ng hướng khác.
Hàn Lập cảm thấy hơi lạ, nhưng không nói gì, cũng tùy theo đó mà đổi hướng.
Nhưng tiếp theo, báo lân thú lại liên tiếp thay đổi phương hướng thêm mấy lần.
Điều này làm cho sắc mặt Hàn Lập trở nên ngưng trọng.
Biểu hiện của báo lân thú như thế chứng tỏ Diệp Dĩnh vẫn đang không ngừng di chuyển, xem ra dường như bị người nào đó đuổi theo. Nếu không, sẽ không thường xuyên thay đổi hướng phi độn như vậy.
Bất quá, hắn cũng không quá e ngại.
Với thần thông hiện tại, chỉ cần hắn không rơi vào vòng vây của địch nhân cực mạnh hoặc bị địch nhân dồn toàn lực đuổi giết, thì việc bảo toàn tính mạng cũng có vài phần tự tin.
Mà nàng ta lại liên quan đến Diệt Trần Đan của hắn, nên Hàn Lập càng sẽ không dễ dàng thoái lui.
Không đổi sắc mặt, Hàn Lập theo sát báo lân thú, hóa thành một đạo thanh hồng phi độn nhanh như điện chớp.
Truy tìm đã ba ngày ba đêm, nhưng Hàn Lập vẫn không thể đuổi kịp nàng.
Bất quá đến sáng ngày thứ tư, độn quang phi qua một khu vực toàn là nước, mặt nước xanh biếc nhìn không thấy bến bờ, ở phía trước độn quang của báo lân thú cũng bỗng nhiên ngừng lại.
Tinh thần Hàn Lập chấn động, thanh quang chợt lóe, hắn đã đi đến bên cạnh tiểu thú.
Báo lân thú khẽ dụi đầu vào người Hàn Lập, thấp giọng "ô ô" vài tiếng, dường như muốn nói điều gì đó.
Nếu là những người khác thì sẽ không biết con thú muốn nói gì, nhưng Hàn Lập lại mừng rỡ hỏi một câu:
“Cái gì, người ấy ngay phía trước cách đây không xa và đã ngừng lại… Đang ở nơi đó sao! Tốt lắm, ta đã hiểu, ngươi trở về đi.”
Ngón tay Hàn Lập bắn ra một viên đan hoàn màu hồng, dược hương thơm lừng, báo lân thú nhanh chóng nuốt đan hoàn vào bụng.
Tiểu thú mừng rỡ, thân hình khẽ di động trên không trung, mở miệng phun ra một đoàn quang điểm, rồi biến thành tàn ảnh chui vào trong tay áo Hàn Lập.
Hàn Lập khẽ lật tay lấy ra pháp bàn, thu quang điểm lại, trong tay linh quang lại chợt lóe, lấy ra một lá Thái Nhất Hóa Thanh Phù.
Lá phù này trông đã ảm đạm dị thường, cơ hồ không còn thấy linh quang lưu chuyển trên mặt phù triện. Hàn Lập nhíu mày, khẽ do dự, tay kia lại lấy ra một lá phù giống y hệt như vậy.
Tấm phù triện này có màu tím, so với lá lúc trước thì linh quang chói mắt hơn rất nhiều.
Đây đúng là Hàn Lập vì hành trình tới thế giới hoang dã lần này mà đã tiêu hao rất nhiều khí lực để luyện chế hai tấm Thái Nhất Hóa Thanh Phù này.
Tấm phù lúc đầu xem ra uy năng đã tiêu hao không còn nhiều, vì nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, nên Hàn Lập tất nhiên càng cần phải cẩn thận, hắn lấy ra tấm phù mới là để đề phòng vạn nhất.
Thu lại tấm tàn phù lúc trước, tấm phù mới khẽ nhoáng lên một cái, nhất thời ngân sắc phù văn chớp động, thân hình Hàn Lập đang lơ lửng trong hư không liền biến mất tại chỗ.
Lập tức, trong lòng hắn khẽ niệm chú, thân hình khẽ động, nhẹ nhàng bay thẳng đến chỗ báo lân thú đã chỉ.
Mặt nước rộng vô tận này cũng không biết là một hồ lớn hay một biển rộng, phi hành lên phía trước hơn hai trăm dặm, thế nhưng vẫn không nhìn rõ bờ bến. Chỉ là trước mắt đã xuất hiện một tiểu đảo.
Đảo này ước chừng rộng khoảng mười dặm, trên đảo cây cối rậm rạp lạ thường, dường như hiếm có dấu chân người.
Hàn Lập đưa mắt nhìn hòn đảo, rồi lại ngẩng đầu nhìn khắp xung quanh, sau đó lặng lẽ bay thẳng đến trung tâm hòn đảo.
Theo như báo lân thú đã báo, thì chắc chắn là đảo này.
Ở trung tâm đảo này là một khu đất trống không lớn lắm, trong đó một ít cự thạch lớn nhỏ không đều chất đống.
Tại đó, trên một phiến đá lớn, thiếu nữ áo bào trắng sắc mặt tái nhợt đang ngồi tĩnh tọa. Trước mặt thiếu nữ còn có một nữ tử giống như Mộc Tộc nhân đang cung kính đứng đó.
Hàn Lập vừa thấy cảnh này, trong lòng cả kinh, thân hình dừng lại giữa không trung, hai mắt híp lại đánh giá nữ tử xa lạ kia.
Nữ tử này nhan sắc da thịt giống y hệt Mộc Linh – là một màu xanh lục quỷ dị. Hơn nữa bên hông còn mang dây lưng màu cam, đại biểu cấp bậc là một Mộc Linh cao giai, tương đương với tu sĩ Luyện Hư kỳ. Hàn Lập quan sát cẩn thận, thấy nàng ta với Mộc Linh bình thường có chút khác biệt.
Nàng ta đứng trước nữ tử áo bào trắng, bộ mặt ngưng trọng, nét mặt nghiêm nghị vô cùng, khác hẳn vẻ mặt đờ đẫn của Mộc Tộc. Hơn nữa, mặc dù hắn không thả ra thần niệm đi dò xét, nhưng trên người nàng ta lan tỏa một loại hỏa linh lực cực kỳ cường đại, khác hẳn với mộc linh khí tinh thuần trong cơ thể Mộc Tộc.
Đây không phải là Mộc Linh!
Trong lòng Hàn Lập khẽ động, đưa ra phán đoán, tiếp đó xoay chuyển ánh mắt nhìn xuống thiếu nữ áo bào trắng.
Lúc này, hắn mới phát hiện ra thiếu nữ áo bào trắng ngoài sắc mặt tái nhợt dị thường, trước ngực còn có một vệt máu to như nắm tay, tựa như một đóa hoa nhỏ màu huyết sắc vô cùng bắt mắt.
Nàng ta đang bị thương.
Nhìn thấy cảnh này, Hàn Lập trong lòng do dự, cân nhắc có nên hạ xuống hay không.
Đúng lúc này, cô gái áo bào trắng phía dưới bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía không trung, thản nhiên cười.
“Hàn huynh nếu đã đến đây, vì sao còn không xuống nghỉ ngơi một chút?”
Hàn Lập nghe vậy trong lòng kinh hãi, lập tức giật mình.
Nàng ta có thể nhìn thấy hắn đang ẩn nấp, điều này sao có thể?
Thái Nhất Hóa Thanh Phù trước mặt tu sĩ cấp Hợp Thể còn khó nói, nhưng đối với cấp bậc từ Luyện Hư trở xuống thì trước kia chưa từng có người cảm ứng được. Chẳng lẽ lời nàng ta là lừa bịp? Nhưng xem vẻ mặt tươi cười của nàng ta hướng về phía mình thì rõ ràng biết chính xác vị trí của mình.
Trừ phi nàng ta có thần niệm cường đại, nhưng muốn vậy phải ít nhất là tu sĩ Hợp Thể kỳ mới có thể được!
Hàn Lập trong lòng kinh nghi vô cùng, hơi trầm ngâm một chút, ngân sắc phù văn trên người chớp động, thân hình hắn chậm rãi hiển lộ ra.
Sau đó, một tay hắn khẽ vỗ lên người, một đạo tử sắc phù triện bay ra, xoay quanh một vòng rồi rơi vào trong lòng bàn tay.
“Diệp đạo hữu, vị đạo hữu này là vị nào, có thể giới thiệu cho tại hạ một chút được không?” Hàn Lập ra vẻ bình tĩnh nói, thân hình từ không trung từ từ hạ xuống.
“Để ta giới thiệu một chút, vị này chính là Diệp Sở đạo hữu, do hai tộc chúng ta phái đến Mộc Tộc nằm vùng! Xem bộ dáng Hàn đạo hữu thì dường như rất nhẹ nhàng thoát khỏi Mộc Tộc.” Thiếu nữ áo bào trắng đầy hứng thú nhìn Hàn Lập, khi thấy bộ dạng không chút tổn hao gì của hắn, từ đó nàng không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.
“Diệp Sở? Đạo hữu là Nhân Tộc hay là Yêu Tộc?” Hàn Lập nhìn nữ tử da xanh, ánh mắt chợt lóe, bèn nói.
“Ánh mắt đạo hữu rất tinh tường. Tại hạ là người Nhân Tộc, nhưng bản thân lại mang Mộc Phư��ng linh huyết, cứ coi như nửa Yêu Tộc đi.” Nữ tử trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn Hàn Lập một cái, thanh âm hơi có chút khàn khàn.
“Mộc Phượng? A, đạo hữu cũng có tu vi Luyện Hư kỳ!” Hàn Lập vừa nghe tên đã ngẩn ra, nhưng thần niệm đảo qua trên người nàng ta, sắc mặt hơi đổi.
“Sở tỷ tỷ xuất thân từ Diệp gia chúng ta, năm đó khi còn là tu vi Luyện Hư sơ kỳ ẩn núp ở Mộc Tộc nhiều năm như vậy tới nay đã Luyện Hư kỳ đại thành, khoảng cách đến Hợp Thể kỳ cũng chỉ là một chút.” Thiếu nữ nói rất trôi chảy.
“Điều này là do ta ở Mộc Tộc cũng có ít nhiều ưu đãi, nếu không thiếp thân cũng vô pháp tu luyện tới cảnh giới hiện nay. Nhưng thật ra ta không ngờ, lần này thiếu chủ lại tự mình tới.” Diệp Sở khiêm tốn trả lời.
“Thì ra là thế. Lúc nãy, nếu tiền bối không ở một bên tiếp ứng, chỉ sợ chúng ta đã toàn quân bị diệt.” Đối diện với một tu sĩ Luyện Hư hậu kỳ đáng sợ, Hàn Lập hít sâu một hơi, thần sắc tự nhiên trở nên kính cẩn vài phần.
“Chẳng qua, vừa rồi bị truy đuổi quá gấp, ta còn chưa kịp hỏi. Sở tỷ tỷ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy. Vì sao ta lại rơi vào bẫy của Mộc Tộc. Mấy người khác đâu?” Khuôn mặt thiếu nữ thu lại vẻ tươi cười lúc trước, bỗng nhiên thần sắc ngưng trọng lại.
“Trong Mộc Tộc trừ ta ra, những người khác đều đã chết hết. Ngay trăm năm trước, dường như người Mộc Tộc có được tình báo gì đó, biết trong tộc có thám tử của hai tộc. Mộc Tộc điều tra một phen, chỉ có ta do có Mộc Phượng Huyết nên qua được, còn mấy người khác đều bị bại lộ, chỉ còn cách chạy trốn nhưng kết quả đều bị đánh chết.” Nữ tử da xanh trả lời.
Với tất cả tâm huyết, bản dịch này được dành riêng cho những ai ghé thăm truyen.free.