[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1360: Chi Long Quả
“Chi Long Quả”!
Hàn Lập vừa nghĩ đến ba chữ ấy, thiếu nữ áo trắng liền giật mình kêu khẽ.
Lũng Đông và Thiếu phụ đều vừa mừng vừa sợ, hiển nhiên ai nấy cũng nhận ra linh vật này.
“Đây chính là tài liệu chủ yếu để tu sĩ Hư Luyện kỳ luyện chế linh đan Đằng Long Đan, loại quả này ba vạn năm mới chín một lần. Nếu ăn trực tiếp có thể đạt được sáu mươi năm khổ tu. Phát hiện ở đây có một gốc Chi Long Thảo vừa mới kết quả không lâu, nếu chúng ta có thể đoạt được, cơ may thật lớn a!” Hai mắt Thiếu phụ tỏa sáng, thì thào nói.
Ánh mắt Lũng Đông và Diệp Dĩnh cũng không ngừng chớp động quang mang, hiển nhiên tâm trạng đang xao động dữ dội.
Tài liệu chủ yếu để luyện chế đan dược cấp Hư Luyện kỳ, e rằng ý nghĩa của nó trọng đại đến nhường nào? Chỉ sợ vật này ngay cả tu sĩ Hư Luyện kỳ cũng chỉ có thể gặp mà không thể cầu. Chớ nghĩ đến việc loại thiên địa linh dược cấp bậc này sẽ xuất hiện trong các buổi đấu giá; nhiều lắm thì các cao giai tu sĩ cũng chỉ âm thầm trao đổi với nhau mà thôi. Nếu không thì tại sao trong kỳ đấu giá ở Thiên Uyên Thành vừa rồi, món hàng quý hiếm như Chân Thiềm Linh Huyết để chế luyện đan dược Hóa Thần kỳ hậu lại được mọi người tranh giành điên cuồng đến vậy.
Mặc dù đan dược dùng cho tu sĩ từ Hóa Thần kỳ đến Hư Luyện kỳ chỉ chênh nhau một cấp bậc, nhưng thực ra lại c��ch nhau một trời một vực.
Nếu có người cầm Chi Long Quả này mang đến trước mặt tu sĩ Hư Luyện kỳ, đối phương nhất định sẽ mừng như điên, rồi xuất ra hàng đống đan dược cấp Hóa Thần để đổi lấy quả này.
Dù sao đi nữa, mặc dù thiên địa linh vật của Man Hoang rất phong phú nhưng những món đồ hữu dụng cho tu sĩ từ Hóa Thần kỳ trở lên vẫn còn rất thưa thớt, muốn gặp được một gốc Chi Long Thảo phải cần có cơ duyên thật dày.
Mà linh dược này khi chín mùi sẽ thu hút rất đông những tồn tại cường đại mò đến, căn bản vô phương chia phần được.
Đám người Hàn Lập đến Man Hoang này không phải với mục đích tầm bảo, nhưng chỉ trong vòng mấy tháng đã gặp phải Lôi Quy rồi tới Chi Long Quả, rõ ràng đã có phúc duyên vô cùng thâm hậu. Bằng không thì cho dù cao giai tu sĩ phiêu bạt ròng rã suốt mười năm ở Man Hoang này cũng chẳng thu hoạch được gì.
“Hãy nhìn kỹ tình hình phía dưới rồi tính!” Thanh niên mày trắng hừ một tiếng nói.
“Tên cự nhân này chính là người của Cự Nhân tộc Thiên Mục, mà con mắt màu ngân bạch biểu l�� hắn đã ở độ tuổi thành niên. Còn con thằn lằn này thoạt nhìn cũng chưa có gì ghê gớm, nhưng để làm cho tên cự nhân này phải e dè thì cũng chẳng phải chuyện đùa. Trong hai con quái vật này, bất kỳ con nào cũng đều có thực lực cỡ Hư Luyện kỳ.” Hàn Lập đánh giá tình hình rồi chậm rãi nói.
Khi sống ở Thiên Uyên Thành, hắn cũng thường thu mua và nghiên cứu các điển tịch liên quan đến Man Hoang, nhằm tăng cường kiến thức để chuẩn bị về sau. Vì vậy, vừa liếc mắt đã nhận ra lai lịch của Cự Nhân, và phán đoán một cách tĩnh táo.
Nghe Hàn Lập nói, Thiếu phụ và Lũng Đông xuất thân từ các gia tộc lớn cũng tự nhiên biết rõ. Nhưng loại vạn năm linh dược hiếm có này đang nằm ngay trước mắt khiến ai nấy nửa tiếc nửa không buông, chần chừ liếc nhìn nhau rồi trầm mặt lại.
Đúng lúc này thì một hồi thanh âm vù vù từ xa truyền đến, đám người Hàn Lập ngẩn người ra ngóng nhìn.
Chỉ nghe thanh âm này truyền đến từ phía chân trời, rồi hiện ra bảy tám con cự trùng giống như con tằm lớn cỡ hai trượng, toàn thân phát ra quang mang đủ mọi màu s���c, bay cực nhanh nhắm tới hướng này, bộ dáng bọn chúng xem ra rất bất thiện.
Hàn Lập nhướng mày, thần niệm dò xét một lúc rồi thần sắc như thường.
Những con cự trùng này tuy nhìn qua rất đáng sợ, nhưng khí tức không mạnh nên căn bản không có nhiều uy hiếp đối với bọn họ. Đám người Lũng Đông đều xem thường, thậm chí còn chuẩn bị vài bảo vật chờ bọn chúng đến gần sẽ đồng loạt ra tay giết sạch.
Nhưng một màn xuất hiện làm cho tất cả phải hoảng sợ.
Khi những con cự trùng này chỉ còn cách khoảng trăm trượng, thì đột nhiên con Cự Tích Dịch há miệng chớp lóe phun ra vật gì đó.
Đám cự trùng đang hùng hổ xông lại thì bỗng nhoáng lên một cái, một con biến mất chẳng thấy tăm hơi. Nhóm côn trùng này lập tức tán loạn, mấy con còn lại đều đứng tại chỗ xoay quanh không ngừng, trong miệng liên thanh phát ra những tiếng kêu kinh hãi.
Nhưng hành động này chẳng có chút hiệu quả. Sau một khắc, lại một con cự trùng khác cứ như vậy biến mất.
Thấy cảnh này, Lũng Đông và bọn Thiếu phụ đều không lạnh mà run.
Hai mắt của Hàn Lập nhíu lại, từ sâu thẳm trong đồng tử lóe lên lam mang.
Khi con cự trùng biến mất, hắn bèn vận dụng thần thông Minh Thanh Linh Mục, rốt cuộc biết được điều gì đang xảy ra.
Đó là do từ trong miệng con Cự Tích Dịch phun ra một cái lưỡi dài trong suốt, xuyên thủng bụng cự trùng sau đó cuốn lấy nuốt vào trong miệng. Chỉ có điều tốc độ của chiếc lưỡi này bắn ra quá nhanh nên làm cho người ta cảm thấy cự trùng đột nhiên biến mất vào hư không vô cùng quỷ dị.
Trong nháy mắt, các con cự trùng còn lại đều bị Thằn lằn này nuốt hết. Sau đó con thú này liền nằm phục trên mặt đất không nhúc nhích nữa.
Nhưng ánh mắt Hàn Lập nhìn về hướng con thú này, trong mắt hiện ra một tia kinh ngạc.
“Con Thằn lằn này có thể là một đầu biến dị Cổ Thú. Nếu không thì làm sao có khả năng công kích kinh người như vậy? Xem ra Linh Vân Chu đã bị nó dùng lưỡi phá hủy rồi.” Không biết Lũng Đông dùng loại bí thuật nào cũng nhìn thấy cái lưỡi của Thằn lằn đó, liền hít sâu một hơi ngưng trọng nói.
“Vậy tại sao mấy người chúng ta đang ở đây nó lại không công kích, ngược lại nuốt hết đám côn trùng đó chứ?” Thiếu nữ áo trắng lắc đầu, có vẻ khó hiểu.
“Ai mà biết được? Có lẽ nó chê chúng ta quá nhỏ bé không đủ xỉa răng, hoặc nó chỉ thích ăn chủng loại côn trùng chăng?” Thiếu phụ cười nhạt trả lời.
Sắc mặt Diệp Dĩnh chợt động, tựa hồ cũng thấy chỉ có khả năng như vậy.
“Không nên nói nhiều lời, Chi Long Quả trước mắt chỉ sợ không ai cam tâm bỏ qua. Nếu cơ duyên đã đến trước mắt, cho dù tại hạ đơn thân một mình cũng tuyệt không từ bỏ.” Thanh niên mày trắng nhìn chăm chú chùm quả chín mọng trong lùm cự thảo, ánh mắt lóe lên sự tham lam rồi nói.
“Phía dưới đó là hai tên có thực lực cấp Hư Luyện kỳ đấy, lá gan của Lý huynh quả là không nhỏ a.” Diệp Dĩnh cười rộ lên khinh bỉ.
“Hừ! Nếu chỉ có một con, không chừng ta đã quay đầu đi thẳng rồi. Đằng này ở đây lại có tới hai con, khó có thể nói trước điều gì…” Thanh niên mày trắng lại không chút tức giận, lạnh lùng nói.
“A, Lý huynh có ý định…” Thiếu nữ lập tức phản ứng lại.
“Không sai! Đầu biến dị Cổ Thú này tất nhiên khó chơi rồi, nhưng Cự Nhân trưởng thành của Cự Nhân tộc Thiên Mục cũng không phải chuyện đùa. Nếu cả hai tranh đấu thì hơn phân nửa là lưỡng bại câu thương, tốt nhất là cùng chết chung. Khi đó chúng ta ra tay hẳn là có chút hi vọng.” Lũng Đông vỗ tay khẽ cười rồi nói.
“Chờ bọn chúng động thủ? Phải đợi bao lâu đây? Có lẽ vạn tháng nữa cũng chưa chắc.” Thiếu phụ lại lắc đầu.
“Như thế rất phiền toái, chúng ta cũng đang có nhiệm vụ trên người, vô phương ở đây lâu được.” Lũng Đông liếc nhìn thiếu nữ gật đầu, mặt bất động thanh sắc.
“Dù là chuyện khẩn cấp thì chúng ta vẫn có thể tranh thủ được thời gian mà, huống gì đây là Chi Long Quả đấy. Nếu vì phi vụ này mà trì hoãn một chút thời gian cũng không tính là gì.” Thanh niên mày trắng lại phủ nhận toàn bộ.
“Không thể nói như vậy. Cho dù hai tên này đều bị trọng thương, nhưng nếu bọn chúng liều chết cắn trả thì bọn ta cũng không dễ dàng chịu nổi. Không chừng đạo hữu bởi vậy sẽ đi đời nhà ma đó. Ta thấy không nên làm cho tình hình thêm phức tạp, đành lên đường đi tiếp là tốt nhất.” Mặc dù Lũng Đông cực kỳ động tâm nhưng cố gắng nén lại trong lòng. Vì đại sự nên chẳng muốn mạo hiểm mà gặp phải chuyện ngoài ý muốn, vì vậy hắn cố gắng kềm chế tâm tư, khéo léo khuyên giải.
“Nói như thế nghe có chút đạo lý, thiếp thân thấy việc bọn ta xuất thủ đoạt bảo chưa hẳn là cử chỉ sáng suốt. Chớ quên Cự Nhân nhất tộc đều sống quần cư. Linh quả đã chín mà hắn vẫn giằng co với Thằn lằn này, e rằng đang chờ viện binh đấy. Còn con Thằn lằn cũng không thèm công kích có lẽ đang tính toán điều gì đó. Chúng ta rình rập bên ngoài nếu không cẩn thận sẽ lấy dây buộc vào mình à?” Thiếu phụ nhíu chặt mày hồi lâu rồi đồng tình nói.
“Mặc kệ các ngươi nói gì, nhất định ta phải đoạt được Chi Long Quả.” Diệp Dĩnh chu đôi môi đỏ mọng đứng về phe Thanh niên mày trắng.
Lời này vừa ra khỏi miệng, chẳng những Thiếu phụ và Lũng Đông ngẩn ra mà Thanh niên mày trắng cũng cảm thấy rất bất ngờ.
Tình hình lúc này tạm thời chia làm hai phe… Nhất thời c�� bốn ánh mắt đều rơi về phía Hàn Lập.
Trong lòng Hàn Lập thở dài, không nhìn ánh mắt bốn người, xoa xoa tay nhất thời trở nên do dự.
“Vì cấp bậc Linh quả này, mạo hiểm một chút cũng đáng giá. Nhưng Tiểu tiên tử nói không nên mất nhiều thời gian ở đây, coi như bọn chúng không có viện thủ nhưng sắp tới cũng sẽ thu hút thêm những tồn tại cường đại khác đến đây. N��u muốn xu��t thủ, bắt buộc phải hành động nhanh trong vòng ba ngày mới ổn thỏa được.” Hàn Lập nhàn nhạt nói.
Bốn người còn lại không khỏi nhìn nhau.
“Trong ba ngày phải xuất thủ? Có thể được sao?” Chu Hồng mong mỏi nhìn Hàn Lập, chậm rãi lắc đầu.
Thanh niên mày trắng và Diệp Dĩnh không nói gì nhưng thần tình trên mặt biểu lộ hiển nhiên đây là nhiệm vụ bất khả thi.
“Để bọn chúng tự đánh nhau? Khó lắm! Nhưng nếu chúng ta nghĩ cách thì cũng không phải là không có cơ hội thành công, tỷ như dụ bọn chúng rời đi hoặc chọc giận chúng.” Hàn Lập khẽ cười.
“Ý Hàn huynh là…” Thần sắc Lũng Đông chợt động, có chút hơi hiểu ý Hàn Lập.
“Đích xác, làm như thế sẽ không tốn thời gian dài.” Thanh niên mày trắng vui mừng nói.
“Dụ bọn chúng đi thì không dễ. Nhưng chọc cho bọn chúng chém giết lẫn nhau thì không khó khăn lắm.” Diệp Dĩnh thản nhiên cười rộ lên.
“Nếu không tồn tại hiểm nguy nào, thiếp thân đồng ý.” Thiếu phụ chăm chú nhìn Hàn Lập, suy nghĩ một lát rồi thay đổi ý định.
Lũng Đông tính toán hồi lâu rồi miễn cư���ng gật đầu.
“Được rồi, nếu chư vị đạo hữu đã quyết định xuất thủ, Lũng mỗ cũng không phản đối nữa, song kế hoạch phải khả thi mới được.”
Truyện dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin quý vị độc giả tìm đọc đúng nguồn để trọn vẹn thưởng thức.