Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1284: Hắc Phượng Tộc

Chứng kiến cảnh tượng này, hai con yêu cầm không vội vã truy đuổi, mà chỉ lượn lờ trên không trung quanh khu rừng, trong miệng phát ra những tiếng kêu kỳ lạ.

Một lát sau, một đạo hồng quang từ chân trời nhanh chóng lao tới, thoáng chốc đã tiếp cận hai yêu cầm. Khi hào quang tan biến, lộ ra một cung trang thiếu phụ ngoài hai mươi tuổi, đôi mắt phượng mày ngài, ánh mắt ẩn chứa một luồng sát khí lạnh lẽo.

“Thế nào rồi? Cuối cùng hắn đã hết linh thạch nên không thể tiếp tục dùng linh cụ nữa sao? Hai ngươi đúng là quá vô dụng, đối phó với một tên Luyện Thể Sĩ mà cũng mất nhiều thời gian đến vậy. Nếu không phải bổn cung buộc phải áp chế dao động linh lực, không thể tự mình ra tay bắt người, thì làm sao hắn có thể chạy thoát được chứ?” Giọng cung trang thiếu phụ trong trẻo, nhưng ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn hai con yêu cầm.

Hai con yêu cầm trông hung tợn đáng sợ là thế, nhưng trước mặt cung trang thiếu phụ lại tỏ vẻ sợ hãi, đôi cánh co rúm lại, thần thái vô cùng căng thẳng.

“Hừ, huyết mạch bổn tộc há có thể để lưu lạc trong tay Nhân tộc được chứ? Cho dù phải trả bất cứ giá nào cũng phải mang tiểu nha đầu kia về. Chỉ cần tóm được Triệu Thành chủ đó là sẽ biết ngay hạ lạc của nàng ta, chuyến này ta lẻn vào Nhân tộc cũng không uổng công.” Ánh mắt thiếu phụ lại nhìn xuống phía dưới, nhưng không có ý định động thủ, trên m��t nàng hiện lên một biểu cảm kỳ quái.

Đúng lúc này, từ dưới rừng cây không xa truyền đến một tiếng nổ lớn, tiếp đó là những tiếng quyền phong va chạm ầm ĩ liên tiếp nổi lên, tựa như có người đang giao chiến bên dưới.

Cung trang thiếu phụ cùng hai con yêu cầm lơ lửng trên không, lặng yên bất động.

Sau một hồi bạo động, phía bên kia ngưng lại, ba đoàn hắc khí cùng một đoàn hoàng khí từ trong rừng cây bay lên, hướng về phía này.

Đó chính là ba con yêu xà cùng một con Sa Trùng thú có hình thể to lớn, dài khoảng bốn năm trượng.

Trong tay con yêu xà đang nắm giữ một nhân loại chưa rõ sống chết, hiển nhiên đó là tên tử bào đại hán vừa mới trốn xuống dưới không lâu trước đó.

Hiện tại, toàn thân hắn vết máu loang lổ, một cánh tay đã biến mất, hoàn toàn mất khả năng chống cự.

Bốn con yêu thú vừa đến trước mặt cung trang thiếu phụ liền kính cẩn đặt tử bào đại hán xuống đất, sau đó nằm úp mặt về phía yêu khí, chờ đợi mệnh lệnh, không dám nói nhiều lời.

“Lần này làm tốt lắm, sau này đều có trọng thưởng.” Cung trang thiếu phụ liếc mắt đánh giá tử bào đại hán một cái, thấy hắn chưa chết thì gật đầu tỏ vẻ vừa ý.

Đám yêu xà cùng con Sa Trùng thú lúc này mới cúi đầu, quái dị kêu “ô ô”, bộ dáng tựa hồ vô cùng vui mừng.

“Không thể nào! Ngươi là Yêu thú bát cấp biến hình, làm sao có thể tiến vào Thiên Nguyên Cảnh của chúng ta được?” Tử bào đại hán dường như đã tỉnh táo đôi chút, vừa thấy cung trang thiếu phụ xinh đẹp liền vô cùng kinh hãi trong lòng.

“Yêu thú bát cấp ư? Tạm thời cứ cho là vậy đi. Bất quá, hiện tại là lúc ta hỏi ngươi, chứ không phải ngươi hỏi ta. Hơn nữa, bổn cung không nói chuyện vô nghĩa với tên phàm nhân như ngươi. Nghe kỹ đây, ta muốn biết hạ lạc của một người. Nếu ngươi nói ra, ta có thể cho ngươi chết một cách thống khoái. Ngược lại, nếu ngươi khiến ta mất hứng, ta sẽ dùng Sưu Hồn Đại Pháp cũng biết được ngọn ngành, nhưng kết cục của ngươi thế nào thì ta không cần nói ngươi cũng rõ.” Cung trang thiếu phụ tuy thần thái tao nhã, nhưng lời nói ra lại cực kỳ lãnh khốc.

Khuôn mặt vốn dĩ khá ưa nhìn của tử bào đại hán nhất thời trở nên khó coi.

“Tiền bối đích thị là một đại nhân của Yêu tộc, lại tìm một tên Luyện Thể Sĩ phàm nhân nhỏ bé như tại hạ để tìm người? Có phải đã tìm lầm người rồi không?”

Cung trang thiếu phụ vừa nghe lời ấy, trong đôi mắt phượng ẩn hiện tia hàn quang. Nàng đột nhiên từ ngón tay bắn ra một đạo hồng quang, xuyên thủng đầu vai đại hán.

Đại hán hét thảm một tiếng, một mùi khét lẹt bay ra, đầu vai hắn nhất thời xuất hiện một cái lỗ đen tuyền.

“Ta đã nói rồi, là ta đang hỏi ngươi, ai cho ngươi hỏi ngược lại? Nếu còn tái phạm, ta trực tiếp phế bỏ hết tứ chi của ngươi.” Cung trang thiếu phụ nói ra mà mặt không chút thay đổi.

“Triệu mỗ đã rõ, tiền bối muốn hỏi chuyện gì?” Qua nửa ngày, tử bào đại hán mới bớt đau, cũng không dám nói lời càn rỡ nữa.

“Rất đơn giản, ta muốn biết một nữ hài tử tên là Đại Nhi hiện giờ đang ở đâu. Ngươi đừng nói là không biết nó, đó chính là cháu gái ngươi đấy.” Cung trang thiếu phụ nhìn tử bào đại hán, thản nhiên nói.

“Đại Nhi à! Ngươi chính là người Hắc Phượng Tộc!” Trong lòng tử bào đại hán run rẩy, thất thanh đứng bật dậy.

“Đoán đúng rồi đấy. Xem ra ngươi đã sớm biết chuyện cha của tiểu nha đầu chính là huyết mạch Hắc Phượng Tộc rồi. Nếu ngươi không biến thành con rùa rúc trong mai, suốt ngày cùng cháu gái trốn trong thành, thì bổn cung đã không liên thủ với các đàn thú khác tấn công An Viễn Thành của ngươi đâu. Hiện tại thành trì đã bị phá, nhưng cháu gái ngươi vẫn chưa tìm được, đương nhiên phải hỏi ngươi rồi.” Cung trang thiếu phụ cười lạnh một tiếng nhưng không ra tay trừng trị tử bào đại hán.

“Ta đã sớm biết được, với thần thông quảng đại của Hắc Phượng Yêu Vương, chuyện này thế nào cũng không thể che giấu được.” Hai mắt tử bào đại hán thất thần, miệng thì thào.

“Ngươi cũng biết bản lĩnh thần thông của tộc ta là tốt rồi. Nhân tộc các ngươi lá gan cũng không nhỏ, dám phái người câu dẫn Thiếu Chủ Hắc Phượng Tộc chúng ta, còn dám trộm theo huyết mạch Thánh Tộc đem về Nhân tộc. Chẳng lẽ các ngươi thật sự nghĩ rằng chạy về tới Nhân tộc tam cảnh là Hắc Phượng Tộc chúng ta không dám truy cứu ư?” Cung trang thiếu phụ hàng mi dựng đứng lên, khẩu khí phát ra lạnh lẽo.

“… Con gái ta cũng đã vì Đại Nhi mà bỏ mình, các ngươi còn muốn thế nào nữa?” Tử bào đại hán nghiến răng, oán hận nói.

“Thế nào ư? Đương nhiên là mang nó về Hắc Phượng Cung. Tuy tiểu nha đầu đó tính là bán yêu, nhưng cũng là huyết mạch Thánh Tộc, há c�� thể để ở lại Nhân tộc các ngươi được? Con gái ngươi chết cũng tốt, bổn cung đỡ phải tốn công động thủ lần nữa. Giờ nói đi, tiểu nha đầu kia đang ở đâu, ta không còn kiên nhẫn nữa đâu.” Ánh mắt cung trang thiếu phụ nhìn về phía đại hán ngày càng bất thiện.

“Không biết!” Sắc mặt âm trầm hồi lâu, tử bào đại hán khó nhọc thốt ra.

Cung trang thiếu phụ thần sắc không chút thay đổi, tựa hồ câu trả lời của đại hán tuyệt nhiên không khiến nàng bất ngờ. Nàng lập tức nhấc tay lên, chụp một trảo cách không về phía đại hán, “Sưu” một tiếng, thân thể đại hán nhất thời bị kéo lăng không tới, năm ngón tay mảnh khảnh vừa lúc đặt lên Thiên Linh Cái của hắn.

“Hãy nhìn rõ Linh giới này đi, ngươi sẽ không còn cơ hội nữa.” Cung trang thiếu phụ mặt lạnh như băng, lam quang trên năm ngón tay nàng bỗng nhiên lóe chớp kỳ dị.

Sau khi tử bào đại hán hoàn toàn mất đi tri giác, một lúc sau thân thể hắn co rút lại thành bộ xương khô, rơi xuống rừng cây, không còn thấy nữa.

“Có chút phiền phức rồi. Lão già này đúng là một kẻ quá bảo thủ, dám căn dặn tâm phúc của mình rằng nếu sau mười ngày bọn họ không tụ họp lại được thì lập tức xử tử cháu gái hắn. Người đời đều nói hổ dữ không nỡ ăn thịt con, không ngờ hắn lại có thể hạ độc thủ như vậy. Xem ra hắn chấp nhận huyết mạch đoạn tuyệt cũng không muốn trong tương lai xuất hiện một Yêu tu cấp cao trong Hắc Phượng Tộc chúng ta. Không may hắn chỉ là một tên Luyện Thể Sĩ, nếu đổi lại là một tu sĩ, có lẽ đã trở thành một đại nhân vật rồi. Bất quá khi thành bị phá, hắn đã cho cận vệ che chở tiểu nha đầu phá vây mà đi, nên cuối cùng vẫn chưa gặp lại nhau. Thật sự hôm đó các ngươi không thấy người ta cần tìm sao?” Ánh mắt cung trang thiếu phụ chằm chằm chiếu qua đám yêu thú, đột nhiên giọng nói phát lạnh.

Mấy tên yêu thú liếc mắt nhìn nhau một cái, lập tức trong miệng kêu lên “ô ô”, thần sắc cực kỳ kính cẩn.

Thiếu phụ thấy vậy liền cau mày, bàn tay khẽ chuyển, một viên hồng châu hiện ra. Nàng một tay bắn ra đạo pháp quyết, khẽ niệm vài câu chú ngữ, rồi hé miệng phun một đoàn huyết vụ xuyên thấu vào viên châu.

Nhất thời, viên hồng châu hiện lên một tầng huyết quang không ngừng lưu chuyển xung quanh.

Cung trang thiếu phụ nhìn viên châu không chớp mắt, không biết qua bao lâu, mặt nàng mới lộ ra một tia mệt mỏi, hai mắt khẽ khép lại nhưng lập tức lại mở ra.

“Người ta muốn tìm vẫn chưa chết, hơn nữa đang dừng tại một chỗ chưa rời đi. Vô luận các ngươi dùng biện pháp gì cũng nhất định phải tìm cho ra. Hơn nữa, trong vòng ba ngày nếu không hoàn thành nhiệm vụ, các ngươi cũng không cần ở lại trên thế gian làm gì nữa. Bất quá, bổn cung thưởng phạt phân minh. Trước đây khi bắt được Triệu Thành chủ An Viễn Thành, ta đương nhiên sẽ ban đan dược cho các ngươi, có thể giúp các ngươi trực tiếp rút ngắn vài trăm năm khổ tu. Nếu có thể tìm được tung tích tiểu nha đầu kia, ta sẽ ban cho gấp bội.” Ngón tay cung trang thiếu phụ khẽ bắn ra, một luồng gió thơm ngát tuôn ra, mấy viên đan hoàn trắng nhạt phân biệt bay vọt về phía từng yêu thú.

Các yêu thú cấp thấp này mừng rỡ vội vàng há miệng nuốt đan dược xuống. Chúng ph��n khích gầm gừ liên hồi, lập tức hóa thành từng đoàn yêu khí cuồn cuộn bay đi.

“Thật là phiền phức. Nếu vận dụng thần niệm và pháp lực thì quá dễ dàng, chỉ sợ sẽ gây chú ý đến tu sĩ Nhân tộc cao cấp. Không ngờ lại bị bó chân bó tay như vậy, có lẽ vẫn phải dựa vào mấy tên ngu xuẩn này làm thay thôi. Bất quá nơi đây không thể ở lâu, phải mau chóng hoàn tất mọi việc rồi rời đi.” Cung trang thiếu phụ nhẹ thở dài một hơi, lập tức giơ tay lên chợt lóe một áng mây hồng, tiếp theo một chiếc khăn quý bao bọc quanh người nàng liền hóa thành một làn khói nhẹ tiêu tán.

Không bao lâu sau khi thân ảnh cung trang thiếu phụ biến mất, phía dưới rừng cây, một khóm cây nhỏ trông rất bình thường đột nhiên vặn vẹo rồi hóa thành một hắc bào lão giả có gương mặt âm lệ. Trên tay lão còn cầm một khối xương khô, đúng là thi thể của tử bào đại hán lúc nãy đã bị sưu hồn mà chết.

“Không thể ngờ chính là yêu nữ Hắc Phượng Tộc. Xem ra tu vi của nàng cao minh hơn lão phu nhiều lắm. Nếu nàng dám thả thần niệm ra, chỉ sợ không thể che giấu được rồi. Bất quá, không nghĩ tới ở An Viễn Thành nho nhỏ này lại còn tồn tại huyết mạch Hắc Phượng Tộc, ha ha, đây chính là kỳ ngộ ngàn năm một thuở, làm sao lão phu có thể bỏ qua cơ hội này chứ? Khối thi thể này có thể lợi dụng được đây!” Lão giả hắc hắc cười, lập tức quăng thi thể trong tay lên không, sau đó hai tay chắp lại hướng về không trung.

Nhất thời, một làn sương mù màu xám cuốn lấy thi thể, nhanh chóng nhập vào bên trong.

Một cảnh tượng không tưởng xuất hiện, vốn thân thể khô quắt dị thường trước đây, trong nháy mắt nở ra, một thân huyết nhục khô héo bỗng chốc như cây khô đón xuân, trở về hình dạng lành lặn như lúc đầu, thậm chí cánh tay bị đứt trước đây cũng mọc dài ra trở lại.

“Hắc hắc, có khối thi thể này, ta phải tìm tiểu nha đầu kia trước một bước, lúc đó có thể…”

“Đã có thể làm sao vậy?”

Hắc bào lão giả đang cười khẽ đắc ý, bỗng nhiên một thanh âm băng lãnh truyền tới. Sắc mặt hắn nhất thời đại biến, lập tức đã nghĩ đến việc phải cắt bỏ cái đuôi này, tức thì hóa thành một quầng ám nguyệt bắn nhanh tới trước, căn bản không dám để ý tới khối thi thể kia nữa.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về những người đã tạo ra tác phẩm này cho truyen.free, không ai khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free