[Dịch] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện - Chương 1282: Nữ đồng
Dưới sự công kích liên hợp của bốn loại yêu thú, An Viễn Thành hoàn toàn bị hủy hoại.
Ngoại trừ số ít phàm nhân được các luyện thể sĩ liều mình yểm hộ phá vòng vây thoát ra, đại bộ phận phàm nhân đều bị yêu thú nuốt chửng.
Song, yêu thú chỉ tàn sát bừa bãi trong An Viễn Thành ba bốn ngày rồi sau đó đồng loạt rời đi.
Đến lúc này, thú triều mới chính thức kết thúc.
Mặc dù đây chỉ là tai ương của một tiểu thành, nhưng lại là điều bất thường kể từ khi nhân loại thành lập Tam Cảnh… Bởi vậy, tin tức này đã kinh động đến các cao giai tu sĩ tại Thiên Nguyên Thành. Một số lượng lớn đã được phái đến để điều tra tường tận nguyên nhân thành trì bị quần thú công phá.
Hai ngày sau khi yêu thú rời đi, phía chân trời linh quang chợt lóe, mấy vị tu sĩ từ trên cao hạ xuống, không lâu sau liền tới chỗ tường thành bị công phá.
Quang mang tắt dần, trên không trung hiện ra ba vị tu sĩ nam nữ, chính là ba tu sĩ của Kim Ngọc Tông trước kia. Người dẫn đầu là nam tử vận cẩm bào họ Tần.
Ánh mắt cả ba người quét khắp phía dưới, tựa như đang tìm kiếm điều gì.
“Người đó hẳn đã không còn. Một kích uy lực liên thủ của Báo Cầm Thú, Sư huynh đã tận mắt chứng kiến, chỉ sợ người này không còn cơ hội sống sót.” Đôi nam nữ trẻ tuổi nhìn cẩm bào nam tử vài lần, sau đó nhịn không được cất lời.
“Sư đệ có điều không biết, công pháp Kim Cương Quyết rất khác với luyện thể thuật thông thường. Tầng thứ ba Kim Cương Quyết có thể giúp phàm nhân dịch kinh tẩy tủy, nếu vận dụng mười thành công lực, thân thể có khả năng chống đỡ một kích toàn lực từ linh khí cấp thấp. Một kích của đám Báo Cầm Thú uy lực đúng là kinh người, nhưng nếu người này đã có sự chuẩn bị, dù không tránh khỏi trọng thương, tỷ lệ sống sót vẫn rất cao. Hơn nữa, việc chúng ta muốn thành lại cần một phàm nhân có thân thể cứng cỏi như vậy trợ giúp. Ngày đó nếu ta không đứng quá xa không thể viện thủ, ta nhất định sẽ cứu hắn.” Cẩm bào nam tử lắc đầu, sắc mặt trở nên âm trầm dị thường.
Nghe lời sư huynh nói vậy, tên tu sĩ trẻ tuổi dù trong lòng vẫn còn hoài nghi nhưng cũng không dám tiếp lời. Trái lại, nữ tu xinh đẹp kia mắt khẽ lóe, cất tiếng:
“Cho dù người đó vẫn sống sót sau một kích của Báo Cầm Thú, nhưng trong suốt thời gian dài quần thú tàn sát bừa bãi nơi đây, chỉ sợ cũng đã táng thân trong miệng thú, làm sao bảo toàn được tính mạng?”
“Nói vậy cũng không sai. Chẳng phải Vi huynh vẫn ôm hy vọng vạn nhất mà đến đây sao? Ai da! Người phù hợp thật sự khó tìm. Ta nên hao phí chút thần niệm lục soát xung quanh vậy.” Cẩm bào nam tử nghe vậy, khóe miệng nhếch lên, cười khổ nói.
“Ồ, không biết Tần tiên sư cần Hàn mỗ làm chuyện gì mà lại nhớ mãi không quên tại hạ như vậy?”
Một thanh âm nhàn nhạt từ dưới đống loạn thạch truyền ra. Lập tức, "Oanh" một tiếng, đất đá bay vụt lên, hai nhân ảnh, một cao một thấp, chợt xuất hiện trong màn bụi mù.
“Hàn Lập!”
Ba người trên không trung đều kinh ngạc, rồi cẩm bào nam tử vui mừng reo lên.
Nhân ảnh cao lớn phía dưới chính là Hàn Lập, người đã mất tích mấy ngày qua, còn nhân ảnh thấp bé là một nữ đồng chừng bốn năm tuổi. Y phục trên người cô bé có chút rách rưới nhưng vẫn có thể nhìn ra trước đó vô cùng hoa mỹ tinh xảo.
Dung nhan nữ đồng trắng trẻo bụ bẫm, đáng yêu lạ thường. Đôi mắt đen láy lộ vẻ sợ hãi, bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo Hàn Lập, dáng vẻ một tấc cũng không muốn rời.
“Hàn huynh đệ vô sự khiến ta vô cùng an tâm. Ta chỉ lo Hàn huynh đệ gặp nguy hiểm nên cố ý đến đây cứu viện. Nhưng tiểu gia hỏa này là ai?” Tần nam tử mặt mày rạng rỡ, ra hiệu hai người còn lại chậm rãi hạ xuống.
“Cô bé này là ai thì ta cũng không rõ lắm. Lúc thành bị phá, nó cùng với vài luyện thể sĩ chạy tới phụ cận, bị một đám Lang thú vây quanh. Những người khác đều bị hại bỏ mạng. Thấy tiểu nha đầu này còn nhỏ, ta không đành lòng nên đã cứu nó.” Hàn Lập quay đầu nhìn thoáng qua nữ đồng, nói với vẻ bất đắc dĩ.
Lúc trước, hắn đã đón đỡ một kích của Lục Vụ Yêu Cầm, nhưng vì đã phá nát tường thành và ẩn mình vào trong, nên bất quá chỉ chịu một phần công kích mà thôi. Hơn nữa, thân thể hắn đã tu luyện đến tầng thứ tư Kim Cương Quyết, bởi vậy chỉ bị một ít vết thương nhẹ, không nằm ngoài dự liệu.
Song, do uy áp của cú đánh quá lớn, hắn lại ngoài ý muốn đột phá bình cảnh tầng thứ tư.
Phải biết rằng năm xưa ở Nhân Giới, hắn không cách nào đột phá tầng năm cũng chính là vì bị vướng bởi bình cảnh này.
Giờ đây, chỉ cần lẳng lặng khổ tu khoảng nửa năm, hắn sẽ thật sự tiến giai vào tầng thứ năm.
Bởi vậy, hắn dứt khoát giấu mình trong đống loạn thạch, âm thầm củng cố sự đột phá ngoài ý muốn này. Nào ngờ lại gặp phải tình huống của tiểu nha đầu, đành không đành lòng ra tay cứu giúp. Chuyện đã xảy ra đơn giản như vậy.
Ngoài ra, để không bại lộ nơi ẩn thân, hắn đã kích sát hơn trăm đầu yêu thú xung quanh, rồi mới yên tâm mang nữ đồng về nơi ẩn nấp. Chuyện này cũng làm hắn tốn không ít công sức.
Hơn nữa, nếu không bị vướng bận bởi nữ đồng này, hắn đã rời khỏi nơi đây vài ngày trước rồi. Dù sao, nếu chỉ có một mình, hắn tự tin có thể che giấu được tai mắt của yêu thú, nhưng mang theo một tiểu gia hỏa như vậy lại vô cùng phiền toái.
Hơi thở của nữ đồng này phảng phất như một loại phong dịch minh hỏa, không thể che giấu được.
Do vậy, tiếp tục ẩn nấp chờ yêu thú rời đi là lựa chọn tốt hơn. Dù sao đây cũng là nơi thành thị của loài người, hơi thở phàm nhân nồng đậm đủ để che giấu hành tích của nữ đồng.
Hôm nay, hắn cảm giác thời gian ẩn nấp đã đủ, đang định đi ra thì gặp phải ba người của Kim Ngọc Tông, chính tai nghe được lời nói của bọn họ.
Trong lòng hắn chợt động, bèn phá đá bước ra, khiến đám cẩm bào nam tử sợ mất mật.
Dù sao, bề ngoài Hàn Lập vẫn như thường, không hề bị thương như dự liệu của bọn họ. Người mà bọn họ muốn lôi kéo lại là một cao thủ như vậy càng khiến Tần nam tử vui mừng, tuy trong lòng kinh hãi nhưng khẩu khí cũng trở nên khách khí vài phần, xem như cấp bậc ngang nhau.
“Không ngờ Hàn huynh đệ lại là người nhiệt tâm như vậy. Bất quá, nha đầu này có luyện thể sĩ hộ tống xem ra cũng có lai lịch, Hàn huynh đã hỏi qua chưa?” Cẩm bào nam tử đánh giá nữ đồng vài lần, tỏ vẻ hứng thú hỏi.
“Trừ… danh xưng là Đại Nhi, còn lại cũng chẳng hề nói.” Hàn Lập thở dài, có chút đau đầu.
“Ha ha, chắc chắn nó đã được người nhà dặn dò cẩn thận. Cái này cũng không sao. Những người trốn thoát được tới đây đều là tầng lớp cao tầng của An Viễn Thành, chắc sẽ có người nhận ra thôi. Trái lại, Hàn huynh thật sự khiến người ta bất ngờ, giữa cuồng thú triều vẫn bình an vô sự.” Ánh mắt Tần nam tử lóe lên, ngữ khí khen ngợi.
“Không có gì, chỉ là gặp may thôi. Tần tiên sư vẫn chưa giải thích vì sao lại cần người có thân thể cứng cỏi như tại hạ để làm chuyện nguy hiểm vậy?” Hàn Lập thấy đối phương cứ truy vấn mãi, bèn nửa cười nửa không, chuyển sang chủ đề khác.
“Chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ nói với Hàn huynh đệ. Bất quá nơi này không tiện nói chuyện, trước hết chúng ta rời đi rồi hãy nói. Ta sẽ đưa Hàn huynh đệ đến một nơi an toàn để gặp chủ nhân, Hàn huynh thấy sao? Ở nơi đó còn có một ít phàm nhân chạy trốn từ An Viễn Thành tới.” Cẩm bào nam tử trầm ngâm một lúc, rồi trịnh trọng nói.
“Cũng tốt. Không chừng ở đó lại có thân nhân của tiểu nha đầu này.” Hàn Lập thần sắc chợt động, đáp lời.
“Vậy thì tốt nhất. Chúng ta nhanh đi thôi. Ta dùng pháp khí mang Hàn huynh đệ, còn sư muội ngươi mang tiểu nha đầu này đi.” Tần nam tử vui vẻ, mở miệng phân phó.
Nữ tu đáp ứng, bước tới, vẻ mặt hiền lành đưa tay về phía nữ đồng Đại Nhi.
Nàng thấy nữ đồng dáng vẻ đáng yêu, gương mặt xinh xắn, trong lòng đã có vài phần yêu thích.
Song, nữ đồng thấy hành động của nữ tu, trên mặt hiện lên vẻ e ngại, đột nhiên co rụt thân hình lại, vòng sang một chỗ khác bên cạnh Hàn Lập, rõ ràng là muốn né tránh nữ tử.
Điều này khiến nữ tu dừng lại, có chút xấu hổ.
Hàn Lập thấy vậy, khẽ nhíu mày.
“Thôi được, ta dùng pháp khí đưa cả hai cùng đi. Xem ra tiểu nha đầu này đã bị chấn kinh quá độ, chỉ tín nhiệm một mình Hàn huynh đệ.” Tần nam tử ngẩn ra, nhưng lập tức cười hắc hắc.
Hàn Lập không từ chối, gật đầu.
Hắn một tay nắm nữ đồng, dễ dàng đặt nó lên vai mình.
Cẩm bào nam tử thấy vậy, liền thả ra một cây tiểu kiếm, hình thể cuồng tăng mấy trượng, trôi nổi trong không trung.
Thân hình hắn chợt lóe, bay lên tiểu kiếm. Đang định quay đầu gọi Hàn Lập thì bỗng nghe thấy tiếng nói từ phía sau lưng:
“Pháp khí này của đạo hữu có khả năng hộ thân không, nếu có thì nên mở ra. Tiểu nha đầu này còn nhỏ, chưa thể chịu được kình phong khi phi hành.” Thanh âm vang lên sát phía sau khiến cẩm bào nam tử cả kinh quay đầu lại.
Rõ ràng Hàn Lập đã đứng phía sau từ lúc nào. Hắn đã khiến cẩm bào nam tử không thể phát hiện ra mình đã leo lên phi kiếm bằng cách nào.
“Nguyên lai đạo hữu còn tinh thông liễm tức bí thuật, thật sự thất kính.” Con ngươi của cẩm bào nam tử ngừng lại một lát, rồi mới miễn cưỡng cười trừ một tiếng.
“Ch��t tài mọn này chỉ làm cho Tần tiên sư chê cười thôi.” Hàn Lập thần sắc lãnh đạm nói.
Cẩm bào nam tử nhìn Hàn Lập thật sâu một lần nữa, rồi mới quay đầu, hai tay kháp quyết. Phi kiếm dưới chân chợt phát ra hoàng quang, một tầng sáng nhàn nhạt xuất hiện bao bọc lấy ba người, sau đó hóa thành một đạo hoàng quang nhanh chóng bắn về phía chân trời.
Đôi nam nữ tu sĩ cũng ngự khí theo sát phía sau.
Không bao lâu sau, ba đạo độn quang đã biến mất vào không trung.
Gần nửa ngày sau đó, trên không trung của một khu vực đồi núi trùng điệp, ba đạo độn quang này hiện ra, rồi trực tiếp hạ xuống.
Phía dưới đã có một quần thể lều trại bằng gỗ dựng tạm thời, trải dài vài dặm.
Ba đạo độn quang dừng lại trước một gian nhà gỗ, quang mang chợt tắt, hiện ra vài đạo nhân ảnh. Một thanh niên lam bào đứng trước nhà gỗ vội vàng nghênh đón, trên mặt vui mừng nói:
“Tần sư huynh, ngươi đã trở về. Di? Đã thật sự tìm được Hàn huynh đệ rồi.”
“Đúng vậy, chuyến này không về tay không. Phu nhân có ở trong nhà không?” Cẩm bào nam tử mỉm cười, thuận miệng hỏi.
Hành trình tu tiên này, với từng câu chữ được trau chuốt, là tâm huyết độc quyền của truyen.free.